Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 164


Chương 164: Mua máy tính, tặng điện thoại


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Tông Tử Nhạc bước ra khỏi trường thi với vẻ mặt trống rỗng, cảm thấy từ đầu đến chân đều toát lên một chữ "toang".


Không phải đề thi quá khó, mà là phải làm bài trong bầu không khí áp lực như vậy thì bản thân nó đã là một thử thách cực đại rồi.


Ra khỏi cổng trường, nó định bụng tìm đại một chỗ nào đó ăn chút gì. Còn chuyện phụ huynh đi cùng ư? Ba nó không khéo lại vừa nhận một vụ làm ăn xuyên quốc gia, đang bận tối tăm mặt mũi. Mẹ nó thì đi giúp ba rồi. Nó cũng là một thanh niên trai tráng, đâu đến mức đi thi cũng phải bắt người lớn kè kè bên cạnh.


Chưa nói đến ai xa lạ, cứ nhìn Đại Ma Vương năm xưa mà xem. Cả một đống người muốn đi theo cổ vũ, nhưng người ta căn bản không cho, bắt mọi người về đi làm hết. Phải đợi đến lúc Đại Ma Vương thi xong môn cuối, bác cả và mọi người mới dám lò dò đến đón...


Đang lẩm bẩm trong bụng, Tông Tử Nhạc bỗng bắt gặp một đôi mắt đang cười híp lại nhìn mình.


Ủa, Nguyễn học trưởng?


Nguyễn học trưởng bước xuống từ chiếc xe quen thuộc. Tông Tử Nhạc chưa kịp suy nghĩ gì thì đã nghe thấy tiếng gọi: "Còn ngẩn người ra đó làm gì? Mau lại đây! Anh cậu đang chờ kìa!"


Tông Tử Nhạc lúc này mới phản ứng lại. Anh nó? Đại ma vương?


Trong khi chính nó còn chưa nhận ra thì chân đã tự động chạy về phía đó, miệng cười toe toét. Không có phụ huynh đi cùng cũng chẳng sao, có Đại Ma Vương và Nguyễn học trưởng đi cùng cũng xịn chả kém gì, nó không kén chọn!


Nhìn Tông Tử Nhạc leo lên xe, Nguyễn Tiêu nhớ lại biểu cảm biến đổi từ ngơ ngác sang khiếp sợ rồi mừng rỡ của cậu chàng, không khỏi cảm thấy buồn cười. Đúng là vẫn còn trẻ con lắm, ở thời khắc quan trọng như thế này quả nhiên vẫn muốn có người thân bên cạnh.


Lên xe rồi, Tông Tử Nhạc vừa vui mừng lại vừa lo lắng Đại ma vương sẽ hỏi thăm tình hình làm bài.


Nhưng Tông Tuế Trọng không hề đả động gì đến chuyện thi cử, chỉ nói: "Đã đặt cơm rồi, qua đó cùng ăn đi."


Mắt Tông Tử Nhạc sáng rực lên.


Nguyễn Tiêu bồi thêm một câu: "Yên tâm, Tông học trưởng đã chọn những món phù hợp cho cậu ăn lúc này, lại toàn món cậu thích nữa."



Tông Tử Nhạc cười tít mắt: "Thế thì tuyệt quá còn gì!"


Tông Tuế Trọng lại dặn dò: "Ăn xong thì nằm chợp mắt một lát trên sô pha trong phòng, đến giờ bọn anh sẽ gọi dậy."


Tông Tử Nhạc gật đầu lia lịa: "Được được được!"


Chỉ có điều, chút hưng phấn đó vừa bước vào phòng đã bay biến sạch.


Tông Tử Nhạc khó khăn mở miệng: "... Không bật điều hòa sao anh?"


Tông Tuế Trọng liếc nó một cái, lười chẳng buồn đáp lại câu hỏi ngớ ngẩn này.


Vẫn là Nguyễn Tiêu thương tình đàn em, giải thích: "Chiều nay cậu còn phải thi tiếp. Giờ mà ngồi máy lạnh cho sướng, lúc ra ngoài sẽ bị sốc nhiệt, khó chịu lắm, vào phòng thi chịu nóng không nổi lại sinh ra bực bội thì sao."


Thà bây giờ cứ ngồi quạt cho mát từ từ, tránh để lát nữa không thích ứng kịp, lại còn bị cảm nữa.


Nghe xong, Tông Tử Nhạc có chút ỉu xìu, nhưng cũng hiểu ý tốt của Đại ma vương. Cũng phải, nếu ngồi điều hòa cả trưa cho đã đời, chiều vào phòng thi nóng hầm hập chắc hắn uất ức chết mất...


Tông Tử Nhạc nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, toàn tâm toàn ý tập trung vào việc tiêu diệt đồ ăn.


Nguyễn Tiêu nhìn nó ăn ngấu nghiến, nhớ lại cảnh mình thi đại học năm xưa vừa khổ sở vừa cô đơn, bèn gắp thêm cho nó mấy miếng thức ăn nó thích, động viên: "Cố lên, thi xong là khỏe rồi."


Tông Tử Nhạc vừa nhai vừa hàm hồ đáp: "Em biết dồi... Chắc chắn..."


Tông Tuế Trọng không nói nhiều. Anh hiểu rõ, nói nhiều chỉ tổ gây thêm áp lực cho thằng bé, cứ bỏ tiền ra mời cơm là thiết thực nhất.


Ăn xong, Tông Tử Nhạc ngoan ngoãn đi tản bộ theo yêu cầu của ông anh họ, sau đó ôn lại kiến thức một chút rồi nằm xuống sô pha nhắm mắt dưỡng thần. Dù có ngủ được hay không thì việc nghỉ ngơi cũng là cần thiết.


Tiếng trò chuyện của Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng nhỏ dần rồi tắt hẳn.


Hai người liếc nhìn nhau.


Nguyễn Tiêu mấp máy môi: "Em viết luận văn đây."



Tông Tuế Trọng lấy máy tính xách tay ra, chỉ chỉ vào màn hình. Nguyễn Tiêu hiểu ý, học trưởng cũng cần xử lý công vụ.


Hai người cùng nhìn về phía Tông Tử Nhạc, đắp thêm cho nó tấm chăn mỏng, rồi ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn nhỏ trong phòng, bắt đầu cắm cúi làm việc.


Mãi đến khi sát giờ thi buổi chiều, họ mới đánh thức Tông Tử Nhạc dậy, đưa đến cổng trường thi và nhìn theo nó bước vào.


Suốt buổi trưa ngồi làm việc trong phòng bao của nhà hàng, rồi giờ lại ngồi trong xe chờ đợi, Nguyễn Tiêu vốn định viết tiếp luận văn, nhưng chợt nhận ra không gian trong xe khá chật hẹp, viết lách rất bất tiện.


Tông Tuế Trọng trầm ngâm: "Em nên sắm một cái máy tính xách tay."


Nguyễn Tiêu ngớ người, rồi gật đầu: "Đúng là nên mua thật."


Trước kia cậu thường viết tay, thi thoảng mượn máy của bạn cùng phòng, cũng chỉ vì nghèo. Nhưng giờ thì khác, cậu cũng kiếm được chút tiền rồi, hoàn toàn có thể tự trang bị cho mình phương tiện làm việc tốt hơn.


Nghĩ xa hơn chút nữa, trước kia cậu toàn ru rú trong phòng nên không thấy cần thiết, nhưng sau này nếu làm việc cùng học trưởng, e là chuyện bay đi bay lại, chạy ngược chạy xuôi sẽ như cơm bữa. Đến lúc đó, rất nhiều việc cần dùng máy tính xách tay để xử lý... Cậu vốn cũng định có tiền sẽ đi mua ngay, chỉ là nhất thời quên béng mất.


Nghĩ thông suốt, Nguyễn Tiêu bỗng thấy nôn nao muốn đi mua ngay.


Tông Tuế Trọng nhìn thấu suy nghĩ của cậu, nói thẳng: "Đi thôi, tôi đưa em đi mua một chiếc."


Nguyễn Tiêu đương nhiên không từ chối, lập tức đáp: "Vậy phiền học trưởng rồi."


Tông Tuế Trọng: "Không cần khách sáo thế."


Vừa nói, Tông Tuế Trọng vừa đánh tay lái, đưa Nguyễn Tiêu đến một trung tâm điện máy thuộc tập đoàn Tông thị.


Hàng nhà người khác thế nào không biết, chứ hàng của Tông thị thì chất lượng luôn đảm bảo.


.


Trung tâm điện máy Hoa Long.


Tông Tuế Trọng đỗ xe ở bãi xe, dẫn Nguyễn Tiêu đi thẳng lên tầng 3.



Vừa đi, anh vừa tư vấn cho Nguyễn Tiêu: "Mấy hãng máy tính xách tay phổ biến như Mặc Huy, Quất Tử, Kim Thịnh, Tư Ý đều có dòng doanh nhân chất lượng khá tốt, mỗi loại có ưu nhược điểm riêng. Cấu hình tốt nhất và toàn diện nhất là Mặc Huy, còn mấy hãng kia thì tập trung vào từng điểm mạnh khác nhau, phù hợp với từng đối tượng..."


Nghe Tông Tuế Trọng thao thao bất tuyệt, Nguyễn Tiêu tò mò hỏi: "Học trưởng đang dùng loại nào?"


Tông Tuế Trọng đáp: "Mặc Huy."


Nguyễn Tiêu đoán cũng không sai, nghe giọng điệu vừa rồi là biết học trưởng đánh giá cao hãng này nhất. Vì thế hắn nói: "Vậy em cũng mua hãng này đi. Em thấy máy của học trưởng dùng khá tốt. Mua giống học trưởng, lỡ có gì không biết dùng thì em còn tiện hỏi luôn."


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Cũng được."


Đều là cánh đàn ông không thích la cà mua sắm, đã chốt được mục tiêu là hai người đi thẳng một mạch đến nơi cần đến.


Chẳng mấy chốc, họ đã tìm thấy quầy chuyên doanh của Mặc Huy.


Quầy này không chỉ bán máy tính mà còn bán cả điện thoại. Dòng phổ thông có giá tầm trung, còn dòng cấu hình cao thì giá chát hơn một chút.


Máy Tông Tuế Trọng dùng đương nhiên là loại cấu hình khủng. Nguyễn Tiêu nhìn theo ánh mắt anh, thấy một chiếc giá 13.899 tệ. Không có khuyến mãi giảm giá gì, nhưng được tặng kèm trọn bộ phụ kiện như tai nghe, túi đựng, miếng phủ bàn phím...


Nguyễn Tiêu lặng lẽ "đau ví" mất một giây, nhưng rồi vẫn quyết đoán móc tiền trả.


Muốn làm việc tốt thì đầu tư ban đầu là rất cần thiết, tốc độ của máy tính cũng quan trọng lắm chứ... Ví dụ như chiếc này, cậu thử mở máy chỉ mất ba giây, trong khi máy của mấy đứa bạn cùng phòng nhanh nhất cũng mất tám giây. Trước kia cậu dùng máy cũ mua lại, khởi động mất cả nửa phút, thậm chí một hai phút, khác biệt một trời một vực...


Mua xong máy tính, Nguyễn Tiêu sực nhớ chiếc điện thoại "cùi bắp" dùng đã nhiều năm của mình, tốc độ rùa bò, lỡ sau này đi làm mà nó lăn quay ra đình công thì phiền lắm, chưa kể còn sợ mất dữ liệu quan trọng. Hơn nữa, đi làm rồi thì sắm thêm một cái điện thoại dùng cho việc riêng cũng là cần thiết... Nghĩ đến đây, cậu nhân tiện hỏi nhân viên bán hàng xem có mẫu điện thoại nào mới ra không.


Tông Tuế Trọng nhớ lại chiếc điện thoại màn hình mờ tịt của Nguyễn Tiêu, biết cậu đang tính toán gì nên rất tán thành.


Công dục thiện kỳ sự, tất tiên lợi kỳ khí(Muốn làm tốt việc thì phải có công cụ tốt). Muốn làm trợ lý đặc biệt cho anh, mọi thứ đều cần hiệu suất cao, không thể để thiết bị điện tử kéo chân được. Máy tính xách tay là cần thiết, điện thoại nhiều khi cũng không chỉ để nghe gọi. Tiểu học đệ biết nhìn xa trông rộng, không so đo cái lợi trước mắt là rất tốt.


Nhân viên bán hàng nhanh chóng giới thiệu mẫu mới nhất hiện nay. Nguyễn Tiêu được dẫn đến một quầy hàng, cúi đầu nhìn vào sản phẩm chủ lực bên trong.


Siêu mỏng, có chức năng trình chiếu, cảm ứng nhạy, hệ điều hành cực tốt, vận hành mượt mà... Mọi thứ đều hợp ý Nguyễn Tiêu, chỉ trừ cái giá... 7.999 tệ một chiếc.


Lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bảng giá mất ba giây, Nguyễn Tiêu vừa đau lòng đến nhe răng trợn mắt, vừa dứt khoát rút tiền... mua luôn hai chiếc.



Một chiếc màu xám bạc, một chiếc màu xanh rêu sẫm.


Sau đó, Nguyễn Tiêu đưa chiếc màu xám bạc cho Tông Tuế Trọng, nói: "Học trưởng, cảm ơn anh bao ngày qua đã chiếu cố em. Trước đó em có hỏi thăm Tử Nhạc, nghe nói sinh nhật anh vừa qua không lâu. Cái này coi như quà sinh nhật muộn em tặng anh, anh đừng chê nhé."


Tông Tuế Trọng không ngờ Nguyễn Tiêu lại mua một lúc hai chiếc, không khỏi ngẩn người.


Nhưng Nguyễn Tiêu đã nhanh tay dúi chiếc điện thoại vào tay anh, liến thoắng: "Học trưởng ngàn vạn lần đừng từ chối. Em để ý thấy điện thoại anh dùng là đời cũ của một năm trước rồi, cũng là hãng Mặc Huy. Em mua hai cái tuy không được giảm giá nhưng được tặng kèm cái tủ lạnh mini đấy, em mang về ký túc xá dùng cũng tiện..."


Nghe cậu lải nhải, Tông Tuế Trọng cúi nhìn chiếc điện thoại trên tay, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp.


Chiếc điện thoại 8.000 tệ với anh chẳng đáng là bao, anh dùng hãng này cũng chỉ vì thấy quen tay thôi. Nhưng anh biết rõ, đối với cậu học đệ có tổng tài sản chưa đến hai mươi vạn tệ này, đây đã là một khoản "xuất huyết" lớn.


Nguyễn Tiêu thấy Tông Tuế Trọng im lặng, tưởng anh không chịu nhận, liền tiếp tục ca bài ca "thuyết phục": "Học trưởng không thể từ chối được đâu. Mấy hôm nay em đi theo anh ăn uống bao nhiêu bữa rồi, anh tùy tiện dẫn em đi ăn vài bữa thôi cũng đắt hơn cái này nhiều. Nếu anh không nhận quà của em, sau này em nào dám mặt dày đi theo anh ăn chực nữa? Học trưởng cứ coi như thương hại thằng nhà quê này đi, đừng cắt cơm của em mà..."


Tông Tuế Trọng ban đầu còn thấy cảm động, nghe một hồi lại thấy dở khóc dở cười. Anh dứt khoát đút chiếc điện thoại vào túi áo, tỏ ý nhận lấy.


Nguyễn Tiêu chớp mắt nhìn theo, miệng há ra định nói thêm gì đó——


Tông Tuế Trọng đã chặn họng: "Vậy tôi xin cung kính không bằng tuân mệnh."


Nguyễn Tiêu lập tức cười toe toét, vui vẻ nói: "Thế mới phải chứ."


Trong lòng cậu thực sự rất vui. Chuyện ăn chực gì đó đương nhiên không phải trọng điểm, trọng điểm là cuối cùng cậu cũng có cơ hội báo đáp Tông học trưởng một chút. Không phải muốn khách sáo với học trưởng, nhưng làm người mà, muốn quan hệ bền lâu thì phải có qua có lại.


Từ lúc trút bỏ được chút khúc mắc trong lòng, sự quan tâm của học trưởng dành cho cậu rõ như ban ngày. Ngay cả khi thân phận Thành Hoàng của cậu bị lộ, học trưởng vẫn luôn giúp đỡ hết mình. Tuy ngoài miệng nói là bồi dưỡng nhân viên cho tư bản, nhưng có nhà tư bản nào chịu bỏ vốn đầu tư ban đầu nhiều thế đâu, lại còn đích thân kèm cặp dạy bảo. Chưa kể quãng thời gian cậu không ăn được cơm thường, học trưởng dù biết hay không biết nguyên do, vẫn luôn tìm cách dẫn cậu đi ăn đủ món ngon... Haizz, chuyện này cậu kể ra chắc gì người ta đã tin, Tông Tuế Trọng đối với cậu quả thực là "Học trưởng tốt nhất thế kỷ".


Cho nên, Nguyễn Tiêu cũng không muốn chiếm tiện nghi quá nhiều. Cậu biết tài lực của mình thua xa học trưởng, nhưng trong khả năng cho phép, thỉnh thoảng tặng vài món quà nhỏ cũng là nên làm chứ nhỉ? Ví dụ như mua vài bộ quần áo học trưởng mặc vừa, hay như chiếc điện thoại đúng hãng học trưởng thích này chẳng hạn.


Tất cả đều là tấm lòng mà.


Nhìn Tông Tuế Trọng tháo sim lắp sang máy mới, Nguyễn Tiêu vui sướng tột độ.


Hết chương 164.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 164
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...