Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 163


Chương 163: Quỷ đi thi


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Thế nào gọi là "vô tâm cắm liễu"? Chính là đây.


Vốn dĩ chỉ định tìm một người giúp giảm bớt rắc rối ở dương gian, ai ngờ kết quả lại vượt xa dự đoán. Vụ này đúng là lời to rồi!


Nguyễn Tiêu giờ mới hiểu tại sao thần linh thường có sự thiên vị với tín đồ. Cậu cảm thấy bản thân hiện tại cũng rất thiên vị Điền Bảo Thành.


Kể cả ông có mặt đầy nếp nhăn thì đó cũng là những nếp nhăn tràn ngập thần quang!


Hít sâu một hơi, Nguyễn Tiêu không kìm được mà nở nụ cười tươi rói.


Tông Tuế Trọng thấy cậu vui vẻ như vậy, thần sắc cũng dịu đi vài phần, nói: "Chúc mừng."


Trong lòng anh cũng thở phào nhẹ nhõm. Tiểu học đệ mỗi ngày đều có đủ tín ngưỡng nhập vào thì sẽ làm được nhiều việc hơn, và quan trọng nhất là bản thân em ấy cũng an toàn hơn.


Nguyễn Tiêu cong mắt cười: "Cứ đà này, chẳng mấy chốc em sẽ tích cóp đủ mấy vạn tín ngưỡng. Đến lúc đó có thể xuống Âm phủ một chuyến, xem thử địa ngục trông thế nào..."


Tông Tuế Trọng nhớ tới chuyện này, ánh mắt khẽ động, trầm giọng nói: "Nguyễn học đệ, tích cóp được ít nhất mười vạn hãy đi."


Nguyễn Tiêu sửng sốt: "Trước đây không phải bảo mấy vạn là được sao?"


Tông Tuế Trọng đáp: "Mấy vạn là mức thấp nhất. Hiện tại em tích lũy nhanh như vậy, cứ tích thêm một ít cho an toàn."


Nguyễn Tiêu hiểu ý quan tâm của Tông Tuế Trọng. Nghĩ ngợi một chút, cậu cũng rất tán đồng.


"Học trưởng nói đúng, em nên tích cóp nhiều hơn. Biết đâu khi xuống địa ngục lại có chỗ cần dùng đến tín ngưỡng, càng nhiều càng tốt, càng nhiều càng tốt."


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Ngoài ra, sắp đến kỳ thi đại học rồi."


Nguyễn Tiêu sực nhớ ra, buột miệng thốt lên: "Tử Nhạc sắp thi sao? Thảo nào lâu rồi không thấy cậu ấy."


Dạo gần đây quá bận rộn, cậu và Tông Tử Nhạc gần như không liên lạc gì, nhất thời không để ý. Giờ nghĩ lại, chắc nó cũng đang bù đầu ôn thi nên mới vậy. Nếu học trưởng không nhắc thì cậu suýt quên mất cậu "nhà giàu" này chính là tín đồ đầu tiên của mình. Thật có lỗi quá.



Tông Tuế Trọng nói: "Gần đây nó vẫn luôn ở trường để chạy nước rút."


Nguyễn Tiêu quan tâm hỏi ngay: "Tình hình Tử Nhạc thế nào rồi, có nắm chắc không?"


Tông Tuế Trọng đủng đỉnh trả lời: "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sẽ thành học đệ của em."


Nguyễn Tiêu bật cười: "Xem ra dạo này Tử Nhạc cũng nỗ lực ghê nhỉ?"


Tông Tuế Trọng trầm ngâm: "Cũng tạm gọi là có cố gắng."


Nguyễn Tiêu nhướng mày: "Vậy thì em sẽ chờ mong đấy."


Hai người tán gẫu thêm vài câu rồi ai làm việc nấy.


.


Thời gian thấm thoát trôi qua, ngày thi đại học đã đến.


Nguyễn Tiêu đã hẹn trước với Tông Tuế Trọng, tối hôm trước đến nhà anh ngủ lại. Sáng hôm sau, Tông Tuế Trọng lái xe, hai người cùng đến cổng trường nơi Tông Tử Nhạc thi để chờ đợi.


Trời càng lúc càng nóng. Dù trong xe có điều hòa nhưng nhiệt độ bên ngoài vẫn trên 30 độ. Xung quanh có rất nhiều phụ huynh cũng đang túc trực chờ con em mình, tiếng trò chuyện, bàn tán ồn ào dường như làm cái nóng càng thêm gay gắt.


Nguyễn Tiêu ngồi ở ghế phụ, nhìn Tông Tuế Trọng vẫn mặc âu phục chỉnh tề giữa trời nóng bức, cảm thấy có chút buồn cười.


Tông Tuế Trọng không hiểu, ném cho cậu ánh mắt nghi hoặc.


Nguyễn Tiêu cười tủm tỉm: "Học trưởng, anh không thấy nóng à?"


Tông Tuế Trọng lúc này mới nhận ra, khẽ lắc đầu.


Nguyễn Tiêu nhìn chiếc áo ngắn tay của mình: "Thật ra học trưởng còn trẻ lắm mà."


Tông Tuế Trọng nghe ra ý trêu chọc trong lời nói, cũng không để ý, chỉ đáp: "Quen rồi."


Nguyễn Tiêu đang rảnh rỗi sinh nông nổi, gan to trêu chọc: "Như vậy sẽ bị người ta coi là ông cụ non đấy, bạn gái cũng khó kiếm lắm."


Nói đến đây, trong lòng cậu bỗng dưng gợn lên chút khó chịu, nhưng cảm giác rất nhỏ nên cậu bỏ qua ngay, chỉ vô thức sửa lời: "Học trưởng không thể thế được... Sau này gặp người trong lòng mà bị ghét bỏ thì làm thế nào?"



Tông Tuế Trọng định nói mình chưa từng suy xét đến chuyện này, nhưng lời đến bên miệng lại khựng lại: "... Là vậy sao?"


Nguyễn Tiêu ra vẻ nghiêm túc khẳng định: "Chính là vậy đó."


Tông Tuế Trọng như có điều suy tư: "Ừm."


Câu chuyện lại rơi vào ngõ cụt.


Nguyễn Tiêu theo thói quen lấy một cái bánh mì từ ngăn tủ nhỏ bên cạnh, đưa cho Tông Tuế Trọng: "Ăn chút điểm tâm đi anh."


Nói rồi chính hắn cũng lấy một cái, chuẩn bị cắn một miếng. Tông Tuế Trọng cũng quen tay đón lấy, mở bao bì, cắn một miếng.


Nhưng đúng lúc này, tiểu học đệ bên cạnh đột nhiên kêu khẽ một tiếng, khiến anh không khỏi quay sang nhìn.


Nguyễn Tiêu đang nhìn chằm chằm vào bức tường bao quanh trường thi. Tông Tuế Trọng nhìn theo, liền phát hiện nơi đó có một con quỷ nam trong trang phục thí sinh đang hối hả lao về phía tường rào.


Tư thế kia, trông như đang vội đi thi vậy.


Bánh mì trên tay Nguyễn Tiêu rơi xuống đất, hắn thậm chí không kịp nhặt, trực tiếp lấy ra ấn Thành Hoàng, nhoáng cái về phía con quỷ thí sinh kia.


Chưa đầy một giây, con quỷ thí sinh đã bị một lực hút cực mạnh tóm gọn. Trên mặt nó hiện rõ vẻ hoảng sợ tột độ nhưng không thể giãy giụa, cứ thế bị lôi ngược trở lại.


Từ lúc phát hiện đến khi ngạc nhiên rồi thu phục xong con quỷ, tổng cộng chỉ mất vài giây. Lúc này Tông Tuế Trọng mới cúi người nhặt chiếc bánh mì Nguyễn Tiêu làm rơi, đưa trả cho cậu.


"Chuyện gì thế?"


Nguyễn Tiêu tức tối nói: "Loại quỷ này thường là do thi trượt hoặc chết vì tai nạn trước khi kịp thi, chấp niệm chính là thi cử. Cho nên cứ đến kỳ thi đại học là chúng lại quay về trường cũ để thi. Nhưng vì đã là quỷ, giám thị đâu có phát bài thi cho, nên chúng sẽ nhanh chóng nhận ra mình không thi được, sau đó liền nhập vào thí sinh nào đó để thi cùng.


Nếu làm bài đúng hết thì không nói làm gì, nhưng nhân khí hữu hạn, quỷ nhập vào người thường tư duy rất lộn xộn, logic không theo kịp, thường dẫn đến việc thí sinh đó thi trượt... Thi đại học là chuyện đại sự cả đời người, nếu để nó vào quấy phá lung tung, chẳng phải hủy hoại cả đời người ta sao? Cho nên em phải bắt nó lại ngay."


Tông Tuế Trọng tán đồng: "Đúng là không thể để chúng làm bậy. Em định xử lý thế nào?"


Nguyễn Tiêu đáp: "Trước tiên ném cho Hắc Bạch Vô Thường tra hỏi đã. Nếu lời khai khớp với những gì em nghĩ thì xem đây là lần thứ mấy nó làm chuyện này. Nếu là lần đầu, em sẽ copy một bộ đề thi đại học cho nó làm là xong. Còn nếu không phải lần đầu tái phạm thì cứ theo tội nghiệt lớn nhỏ mà chịu phạt thôi."


Tông Tuế Trọng gật đầu: "Cách này không tồi."


Nguyễn Tiêu: "Đúng không?"



"Ừ."


Nguyễn Tiêu nhận lấy bánh mì từ tay Tông Tuế Trọng, cắn một miếng như chưa có chuyện gì xảy ra, đồng thời triệu hồi Hắc Bạch Vô Thường đến thẩm vấn con quỷ thí sinh.


Trong không gian kín mít của ghế sau xe, chẳng mấy chốc xuất hiện hai luồng khói đen trắng, hóa thành Hắc Bạch Vô Thường ngồi quy củ ngay ngắn. Vẫn là vẻ ngoài dữ tợn xấu xí ấy, nhưng kỳ lạ thay, ánh mắt họ nhìn nhau lại rất dịu dàng, tuy chỉ thoáng qua nhưng cũng bớt đi vài phần đáng sợ.


Sau khi nhận lệnh của Nguyễn Tiêu, Hắc Bạch Vô Thường lại hóa thành khói chui vào trong phó ấn để thẩm vấn.


Lúc này, Nguyễn Tiêu mới hung hăng cắn một miếng bánh mì, lầm bầm: "Lần này chắc sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa đâu nhỉ!"


Tông Tuế Trọng ngồi bên cạnh, vỗ nhẹ vai cậu an ủi.


Khoảng mười lăm phút sau, Hắc Bạch Vô Thường lại hiện ra ở ghế sau.


Bạch Tô Dao bẩm báo: "Tên thí sinh quỷ này chết cách đây mấy năm do quá căng thẳng dẫn đến ngạt thở. Lúc chết hắn vô cùng tiếc nuối vì không được tham gia thi đại học, lại cực kỳ uất ức vì cái chết quá mất mặt nên oán khí không tan, cuối cùng thành quỷ có chấp niệm sâu nặng. Tuy nhiên mấy lần thi trước hắn vẫn còn khá tỉnh táo, có lẽ biết người quỷ khác biệt nên không nhập vào ai mà chỉ đứng bên cạnh xem đề rồi nhẩm làm bài. Chỉ có điều... hình như lần đầu tiên hắn xui xẻo đứng cạnh thủ khoa khối C, nên bị đả kích rất lớn..."


Khóe miệng Nguyễn Tiêu giật giật.


Tên này cũng biết chọn người ghê, vớ ngay được thủ khoa thì bảo sao không bị đả kích? Nhưng cũng may nhờ cú sốc đó mà hắn mới biết kiềm chế đôi chút.


Quả nhiên, Bạch Hằng tiếp lời vợ:


"Sau đó không biết vận khí hắn thế nào, mấy lần sau hắn đứng xem thi, những người đó trùng hợp thay đều có thành tích rất tốt. Dù không bằng thủ khoa khối C nhưng cũng đủ làm hắn uất ức. Thế là hắn cứ nhịn mãi không thi. Lần này hắn lại muốn vào, còn chuyện có thi hay không thì e là phải xem sự tự tin của hắn đến đâu."


Nghe đến đây, Nguyễn Tiêu đã hiểu rõ.


"Được rồi, nếu chưa làm chuyện gì sai trái thì Hắc Bạch Vô Thường phân một người đi copy bộ đề thi đại học về đây. Lát nữa mọi người cùng giám sát con quỷ đó làm bài. Làm xong thì đối chiếu đáp án, chấm điểm cho hắn. Chứ cứ để hắn lởn vởn mãi thế này thì kiểu gì cũng gây họa."


Hắc Bạch Vô Thường liếc nhìn nhau.


Hắc Vô Thường nói: "Nương tử, làm phiền nàng vậy."


Bạch Vô Thường cười dịu dàng: "Ta sẽ về sớm."


(*hai người đã sống từ 300 năm trước nên lâu lâu có xưng hô như vậy cũng bình thường nhé, mình sẽ edit đúng như tác giả viết)


Hắc Vô Thường có chút chột dạ, sờ sờ mũi rồi nhanh chóng chui qua khe cửa xe, đi làm việc.



Khi đề thi được mang về, Nguyễn Tiêu rung cổ tay, xấp giấy tự bốc cháy rồi nhanh chóng hóa tro. Tiếp đó, cậu thả con quỷ thí sinh ra, chỉ vào mấy tờ giấy thi mỏng manh, mỉm cười nói một câu:


"Nào, thi đại học đi."


Khuôn mặt tái nhợt của con quỷ thí sinh lập tức ửng lên hai vệt xanh xao vì kích động. Hắn vội vàng chộp lấy đề thi, bắt đầu múa bút "soàn soạt".


Thi cử, thi cử! Trong mắt, trong tai hắn giờ chỉ còn lại duy nhất một việc là thi cử!


Nguyễn Tiêu lặng lẽ thu hồi tầm mắt, ngáp một cái.


Tông Tuế Trọng: "Giờ này tốt nhất đừng ngủ."


Nguyễn Tiêu uể oải đáp: "Em biết mà, chắc chắn không ngủ."


Hắn chần chừ một lát rồi nói tiếp: "Em chỉ nhớ tới lúc mình thi đại học, chỉ có một thân một mình, chẳng có ai đi cùng. Em không nhớ rõ tâm trạng lúc đó thế nào, có lẽ hơi ra vẻ, giờ nhớ lại thấy có chút cảm khái thôi."


Ánh mắt Tông Tuế Trọng trầm xuống: "Không phải ra vẻ đâu."


Anh nhớ lại tư liệu về tiểu học đệ mà mình từng điều tra. Gần mười sáu tuổi, cậu đã mồ côi cả cha lẫn mẹ, đám họ hàng còn lại đều là kẻ ích kỷ máu lạnh. Sau này cậu phải vừa học vừa làm mới tích cóp được chút tiền, đối với một thiếu niên mới lớn mà nói quả thực vô cùng gian nan.


Tuy nhiên, tiểu học đệ sống trong hoàn cảnh đó mà không hề lầm đường lạc lối, ngược lại còn lạc quan, rộng lượng. Anh tin tiểu học đệ là người cầm được buông được, nói là cảm khái thì nhất định chỉ là chút cảm khái thoáng qua... Chỉ là nghĩ kỹ lại, dù cậu có tự thuyết phục bản thân thế nào thì trong cái khoảnh khắc thi cử một mình, không ai mong chờ ấy, chắc chắn vẫn sẽ cảm thấy cô đơn.


Chút cảm khái ấy, sao có thể gọi là ra vẻ được?


Nguyễn Tiêu nghe ra ý an ủi trong lời Tông Tuế Trọng, không nhịn được mỉm cười.


"Học trưởng nói vậy thì chắc chắn em không phải ra vẻ rồi."


Tông Tuế Trọng nghiêm túc đáp lại một tiếng: "Ừ."


Tâm trạng Nguyễn Tiêu bỗng trở nên vô cùng vui vẻ.


Cứ như vậy, một buổi sáng vội vã trôi qua.


Chính xác mà nói, là môn thi đầu tiên đã kết thúc. Cổng trường dần có dấu hiệu mở ra, các thí sinh bên trong cũng bắt đầu túa ra ngoài.


Hết chương 163.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 163
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...