Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 162


Chương 162: Hàn Trang gặp Điền Bảo Thành


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Mày kiếm của Tông Tuế Trọng hơi nhướng lên.


Nếu không phải đã từng gặp Thành Hoàng "hàng thật giá thật", lại còn tự mình tham gia vào nhiều sự kiện tâm linh, chứng kiến không ít người trong giới kinh doanh thờ phụng thần tượng tại gia, thì chắc anh sẽ nghĩ Nguyễn Tiêu đang bị tà giáo nào đó tẩy não rồi.


Nhưng hiện tại thì...


Tông Tuế Trọng nói: “Nếu Điền Bảo Thành thực sự có năng lực ở phương diện thần đạo, em cứ việc giao hết việc vặt cho ông ta, để bản thân sớm được giải thoát.”


Nguyễn Tiêu gật đầu lia lịa: “Em cũng nghĩ thế. Tuy không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng em còn trẻ mà, không muốn sớm như vậy đã chỉ biết làm quỷ thần chứ không được làm người.”


Chứ sao nữa? Cậu làm Thành Hoàng thì cứ làm, nhưng tại sao khi thực lực tăng lên lại vẫn tâm tâm niệm niệm muốn khôi phục thân xác bằng xương bằng thịt? Còn không phải vì cậu làm người chưa có đã sao? Cậu mới mười tám tuổi thôi đó!


Tông Tuế Trọng tán đồng suy nghĩ này, vỗ nhẹ vai cậu.


Nguyễn Tiêu cười hì hì nhìn anh: “Học trưởng là một ông chủ rất tốt, nên em cứ làm công cho anh trước đã. Chờ sau này anh sống thọ và chết tại nhà, hồn phách chắc chắn sẽ xuất ra nhỉ? Đến lúc đó biết đâu em lại lôi kéo được học trưởng về làm công cho em!”


Tông Tuế Trọng không ngờ Nguyễn Tiêu lại có ý tưởng này, ánh mắt bất giác trở nên nhu hòa hơn vài phần.


“Vậy thì lúc tôi còn sống phải tranh thủ 'thao luyện' em cho kỹ mới được.” Nói đến đây, anh khẽ cười, “Nhưng mà, đợi sau khi tôi chết, nếu em vẫn cần, tôi sẽ đến làm công cho em.”


Nguyễn Tiêu cũng không ngờ Tông Tuế Trọng lại đồng ý dễ dàng như vậy, có điều... nhiệt huyết trong lòng bỗng dâng trào.


Học trưởng đến làm công cho mình, ít nhất cũng phải phong chức Phán Quan chứ nhỉ? Thực lực của học trưởng chắc chắn rất mạnh, không biết đánh nhau có giỏi không? Giỏi thì làm Võ Phán Quan, không giỏi thì làm Văn Phán Quan!



Chỉ là đến lúc đó cậu chắc chắn đã làm nhân viên cho học trưởng nhiều năm rồi, nhất thời chưa đổi kịp thân phận thì sao? Không được không được, nghĩ đến cảnh học trưởng làm công cho mình mà sướng rơn người. Phải nỗ lực, tranh thủ trong mấy chục năm học trưởng còn sống này thăng cấp lên Đô Thành Hoàng mới được! Đến lúc đó, hắc hắc hắc...


Vừa nghĩ, Nguyễn Tiêu vừa không kìm được mà đưa tay lau khóe miệng.


Tông Tuế Trọng: “......”


Những ý tưởng của cậu học đệ này đôi khi thật khiến anh cảm thấy "sâu không lường được".


.


Hàn Trang với vẻ mặt tiều tụy ngồi ở ghế sau taxi, đi tới nhà hàng Bích Viên.


“Tôi đã đặt phòng bao Thúy Liên Cư.”


“Vâng thưa ngài, mời ngài đi lối này.”


Người phục vụ dẫn đường đến nơi, hỏi xem có cần gì thêm không rồi lui ra. Hàn Trang đẩy cửa Thúy Liên Cư, đi thẳng vào.


Trong phòng riêng, một đạo sĩ với mái tóc búi cao, phong thái tiên phong đạo cốt đã ngồi chờ sẵn.


Đạo sĩ đứng dậy, chắp tay chào. Hàn Trang cũng đáp lễ tương tự. Sau đó hai người ngồi xuống đối diện nhau.


Đạo sĩ đã gọi sẵn một bàn đầy thức ăn ngon. Vì cả hai đều thuộc phái Chính Nhất, không kiêng khem chuyện ăn uống nên trên bàn có cả món chay lẫn món mặn, sắc hương vị đều đầy đủ.


Đầu óc Hàn Trang lúc này vẫn còn hơi choáng váng. Không phải vì lý do gì khác, mà là do y đã bỏ ra rất nhiều tâm sức nghiên cứu bùa Trấn Áp cổ ngàn năm tại nhất tuyến thiên, thu hoạch được không ít, lại còn phải phân tích kỹ lưỡng mấy thửa ruộng đậu mặt người biến dị ở đó. Nghiên cứu xong, y về nhà ngủ li bì một ngày một đêm, khi sức khỏe vừa hồi phục đôi chút liền vội vã đi gặp vị đạo sĩ tự xưng là "Người đại diện của Thành Hoàng" này.


Đạo sĩ tên là Điền Bảo Thành, khá có tiếng tăm trong giới. Hàn Trang thực ra có biết ông ta, cũng từng gặp mặt. Chính vì từng gặp nên hắn mới biết Điền Bảo Thành về mặt đạo pháp chỉ là tay mơ, tuy có chút bản lĩnh nhưng đều nhờ vào mấy món pháp khí tổ truyền chỉ có thể tự dùng, chứ thực lực bản thân chẳng có bao nhiêu.


Tuy nhiên, Điền Bảo Thành cũng miễn cưỡng được coi là nửa người trong Huyền môn. Ông ta làm việc khá có lương tâm, thuộc phe chính phái, đa phần đều giải quyết được vấn đề cho gia chủ. Đám đệ tử Huyền môn đại phái như Hàn Trang bản tính tuy cao ngạo nhưng phẩm hạnh đoan chính, sẽ không cố tình đi vạch trần Điền Bảo Thành —— suy cho cùng, Điền Bảo Thành có "lừa" người ta chút đỉnh thì cũng chưa đến mức lừa tiền hại người.



Đến tận bây giờ, Hàn Trang mới có tâm trí nhìn kỹ Điền Bảo Thành. Và cũng chính nhờ cái nhìn này, y mới phát hiện ra Điền Bảo Thành hiện tại mang lại cảm giác hoàn toàn khác trước kia…


Trước kia ông ta giống như một chiếc bình hoa mỏng manh tinh xảo, chỉ để trang trí chứ không chịu được trọng lực. Còn hiện tại lại tựa như một chiếc đỉnh lớn, bên trong tuy chưa có gì nhiều nhưng đã vô cùng vững chãi, đủ sức truyền thừa ngàn năm.


Lúc này Hàn Trang mới tin, Điền Bảo Thành có lẽ thực sự đã được Thành Hoàng gia phù hộ nên mới có thể chân chính bước lên con đường thiên sư.


Chỉ là...


Hàn Trang lại có chút buồn bực. Vốn dĩ y còn đang đắc chí vì được Thành Hoàng ưu ái đôi chút, không ngờ cái ông Điền Bảo Thành này lại leo lên chức "Người đại diện", chẳng phải là đè đầu cưỡi cổ y hay sao?


Nghĩ vậy, nét mặt y không khỏi lộ ra vẻ không vui.


Điền Bảo Thành là hạng người tinh ranh cỡ nào? Liếc mắt cái liền nhận ra tâm trạng Hàn Trang có vấn đề. Ông suy nghĩ một chút, nhớ tới việc Thành Hoàng từng nhắc Hàn Trang là tín đồ của ngài, liền hiểu ra ngay.


Ông vuốt râu cười nói: “Hàn đạo hữu thân là đệ tử đại phái, sao có thể giống như lão đạo ta đây chỉ là kẻ tu hành hoang dã, phải đi khắp nơi khua môi múa mép kiếm cơm chứ?”


Hàn Trang vừa nghe liền biết tâm tư mình đã bị nhìn thấu. Nhưng chưa kịp thấy xấu hổ thì đã hiểu ra ẩn ý trong lời nói của đối phương.


Cũng phải, y là đệ tử phái Mao Sơn, lập trường vốn dĩ phải đứng về phía môn phái. Dù y có sùng bái Thành Hoàng đến đâu thì cũng phải lấy lợi ích giáo phái làm trọng, mà Thành Hoàng thì chí công vô tư, không thể thiên vị, nên người đại diện ở dương gian đương nhiên không thể chọn y.


Nghĩ thông suốt, Hàn Trang cũng không còn lấn cấn nữa, trực tiếp bàn với Điền Bảo Thành về chuyện nhất tuyến thiên.


“Thành Hoàng gia có nhắc tới việc phái Mao Sơn chúng tôi có thể tiếp quản nhất tuyến thiên và linh điền bên trong...”


Điền Bảo Thành cũng chỉnh đốn lại thái độ, vẻ mặt nghiêm túc hơn đôi chút, nói: “Ý của Thành Hoàng gia là, ngài thấy Hàn đạo hữu phẩm hạnh tốt đẹp, căn cơ vững chắc, cho rằng phái Mao Sơn dạy dỗ ra được người như vậy thì hẳn môn phong cũng rất tốt. Do đó, sau khi giải quyết xong đám đậu mặt người biến dị, ngài có ý định giao nơi này cho các vị xử lý.”


Hàn Trang hít sâu một hơi: “Thành Hoàng gia tin tưởng như vậy, tôi tin chưởng môn nhất định sẽ xử lý thỏa đáng.”


Điền Bảo Thành cười xòa: “Ăn cơm, ăn cơm đi, đừng căng thẳng.” ông gắp thức ăn mời Hàn Trang, “Giờ hai ta cứ nói chuyện phiếm thôi, bàn về Thành Hoàng gia một chút. Còn chuyện đại sự kia coi như là phần hiếu kính của Thành Hoàng gia dành cho các vị. Lát nữa cậu cứ về Mao Sơn thương lượng, chốt xong thì cậu đến nói với lão đạo tôi cũng được, hoặc nếu lão chưởng môn muốn bớt chút thời gian gặp mặt thì cũng tốt, lão đạo nghe theo sự sắp xếp của các vị, được không?”



Hàn Trang cũng là người sảng khoái, nghe Điền Bảo Thành nói vậy liền đáp: “Cũng được. Thành Hoàng gia còn có phân phó gì khác, ông cứ nói luôn đi.”


Điền Bảo Thành cười ha hả, xua tay lia lịa: “Đừng đừng, đừng hiểu lầm Thành Hoàng gia. Ngài chỉ nói cậu là tín đồ của ngài, phái Mao Sơn hẳn là môn phái tốt, giao cho các vị xử lý chỗ đó vài câu vậy thôi, không có phân phó gì khác.


Là do lão đạo tôi tự mình nghĩ, không thể để thần linh ban ơn không công như vậy, khiến ngài ấy chịu thiệt thòi được, đúng không? Đương nhiên, Thành Hoàng gia đức độ bao la, là do lão đạo nhiều chuyện thôi. Tôi trộm nghĩ, Thành Hoàng gia coi trọng phái Mao Sơn như vậy, cậu nói xem... phái Mao Sơn có nên thỉnh một bức tượng thần của Thành Hoàng gia về thờ phụng, để mỗi ngày khi bái thần cũng dâng cho ngài chút hương khói không?”


Hàn Trang ngẩn người: “Ông chỉ yêu cầu thế thôi á?”


Điền Bảo Thành vuốt râu: “Thành Hoàng gia là thần linh, sự báo đáp tốt nhất đương nhiên là hương khói, còn có thể là gì nữa? Nếu ta đòi hỏi thêm cái gì, thì đó đâu phải là hiếu kính với Thành Hoàng gia, mà là do lòng tham của chính tôi rồi.”


Nghe đến đây, Hàn Trang lại càng có thiện cảm với Điền Bảo Thành hơn: “Thảo nào Thành Hoàng gia lại tin tưởng ông như vậy.”


Y cười sảng khoái: “Thành Hoàng gia linh nghiệm thế, tôi đã sớm ngày đêm bái vọng rồi. Nhưng chuyện Mao Sơn thỉnh thêm một pho tượng thần về còn phải được chưởng môn đồng ý. Tôi nghĩ, vị thần linh này là thật trăm phần trăm, hơn nữa chúng tôi vốn dĩ cũng có thờ phụng Thành Hoàng, chắc là không có vấn đề gì đâu.”


Cả hai đều ngầm hiểu, dù phái Mao Sơn hiện tại có đang thờ vị Thành Hoàng nào đó, thì cũng chưa chắc là vị đang hiển linh này. Muốn thờ cho đúng thì phải thỉnh đúng vị này về.


Theo lý mà nói, đây thật sự không phải chuyện to tát gì. Phái Mao Sơn làm gì có lý do từ chối giao hảo với một vị chân thần đang du tẩu chốn nhân gian? Huống chi còn nhận được món hời từ nhất tuyến thiên và ruộng đậu nữa chứ.


Thế là Hàn Trang trút bỏ gánh nặng trong lòng, vừa ăn vừa nâng ly với Điền Bảo Thành: “Nào nào, hôm nay chúng ta phải uống một ly.”


Điền Bảo Thành cười rót rượu cho hắn: “Mời, mời.”


Chia tay Điền Bảo Thành, Hàn Trang lập tức chạy về phái Mao Sơn.


Sau khi bàn bạc với đương kim chưởng môn và các bô lão, gần như ngay lập tức, vài vị cao nhân đã đi theo Hàn Trang đến nhất tuyến thiên xem xét kỹ lưỡng.


Vừa nhìn qua, họ đã xác nhận nhãn lực của Hàn Trang rất tốt. Bùa trấn áp cổ xưa kia thực sự có thể mang lại linh cảm về bùa chú cho bọn họ, còn ruộng đậu bên trong từng nuôi đậu mặt người biến dị, qua cải tạo cũng hoàn toàn có thể trở thành linh điền mới.


Chẳng qua, đạo sĩ thời nay không còn bản lĩnh dời non lấp biển như xưa. Sau một hồi nghiên cứu, họ quyết định lập một đạo quán ẩn mình tại đây để chuyên tâm chăm sóc ruộng đậu, từ từ chuyển hóa nó thành một phần nội lực của phái Mao Sơn.



Chỉ là có một vấn đề nhỏ nảy sinh...


Thành Hoàng từ cổ chí kim có cả đống, có vị lấy địa danh làm tên hiệu, có vị dùng luôn họ tên thật. Vậy vị Thành Hoàng này thỉnh về thì phải xưng hô thế nào?


May mà Điền Bảo Thành đã giữ liên lạc với Hàn Trang.


Lần này thỉnh về gọi là Nguyễn Thành Hoàng, chức vị Châu Thành Hoàng, thần lực cao minh...


Phái Mao Sơn liền dọn dẹp một gian trắc điện ngay trong nội điện để chuyên thờ phụng vị Nguyễn Thành Hoàng này.


Dưới tòa của Nguyễn Thành Hoàng cũng có đầy đủ tượng Hắc Bạch Vô Thường, Nhật Dạ Du Thần, Đầu Trâu Mặt Ngựa đứng hầu. Mỗi ngày, khi phái Mao Sơn hành lễ kính thần, từ trên xuống dưới không ai quên ghé qua đây dâng hương làm lễ.


Nguyễn Tiêu đang ngồi sửa luận văn cạnh Tông Tuế Trọng thì bất thình lình cảm thấy toàn thân nóng ran, không nhịn được mà rùng mình một cái.


Tông Tuế Trọng hỏi: “Gió đêm lạnh à?”


Nguyễn Tiêu vội lắc đầu, khóe miệng hơi co giật: “Em lại nhận được một khoản tín ngưỡng khổng lồ.”


Tông Tuế Trọng nhìn cậu.


Nguyễn Tiêu cũng không giấu giếm, chỉ là biểu cảm có chút phức tạp: “Phái Mao Sơn vừa thỉnh một pho tượng của em về, nói rõ là thỉnh Nguyễn Châu Thành Hoàng. Hiện tại mỗi khi họ làm lễ sớm tối đều dâng cho em một phần hương hỏa. Phái Mao Sơn dù gì cũng là đại phái, trên dưới cũng phải mấy trăm người. Kể cả chỉ có những đạo sĩ chính tông dâng hương cho em, và chưa chắc ai cũng thành kính tuyệt đối, thì số lượng cũng không nhỏ đâu...”


Tông Tuế Trọng đại khái hiểu ý hắn.


“Được bao nhiêu tín ngưỡng?”


Nguyễn Tiêu khẽ ho một tiếng: “Hơn 9000 điểm.” Hắn ngừng một chút, “Lại là công của Điền Bảo Thành. Em cứ thắc mắc sao ông ta lại hỏi nên xưng hô với em thế nào, hóa ra là vì vụ này.”


Chỉ riêng người này, trong mấy ngày ngắn ngủi đã kiếm về cho cậu hơn một vạn điểm tín ngưỡng. Sau này ước chừng mỗi ngày thu nhập đều không thể thấp hơn con số 8000.


Hết chương 162.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 162
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...