Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 161
Chương 161: Nói chuyện với đệ tử Mao Sơn
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nhờ có tài liệu của Tông Tuế Trọng, Nguyễn Tiêu thuận lợi mời các thuộc hạ một bữa ra trò. Ăn uống no say xong, cậu liền tiếp tục bóc lột sức lao động của cấp dưới, hối thúc bọn họ mau chóng ra ngoài làm việc, tìm cách phát triển tín đồ cho cậu.
Được ăn một bữa no nê, các thuộc hạ đương nhiên làm việc rất ra sức. Bản thân Nguyễn Tiêu cũng mang theo vài quỷ sai thân tín đi giải quyết nốt đám đậu mặt người còn sót lại ở nhất tuyến thiên.
Đối chiếu với cách xử lý trước đó, cậu lại thu được một lượng lớn công đức phản hồi, khiến bức tượng đất sét trên phó ấn được phủ thêm một tầng kim quang nhàn nhạt, tăng thêm vài phần thần thái uy nghiêm. Hơn nữa, nếu vị Thành Hoàng như cậu khi hiện hóa thần thể mà không tắt "công tắc" công đức này đi, thì ánh sáng trên người cậu đủ sức làm mù mắt mấy kẻ có mắt Âm Dương...
Quay lại chuyện chính, sau khi thu phục xong đám đậu mặt người, tín ngưỡng của Nguyễn Tiêu lại thấy đáy. Nhưng chuyện biến dị của đậu mặt người là đại sự, việc cậu muốn xuống Âm phủ xem ra vẫn phải chờ thêm một chút.
Tuy nhiên không sao cả, niềm vui khi thu nhận được cấp dưới mới đã giúp tâm trạng cậu bình tĩnh trở lại.
Chưa đi được nghĩa là chuẩn bị chưa đủ. Cậu có linh cảm rằng, khi đã chuẩn bị sung túc, chuyến đi này nhất định sẽ đạt được kết quả như mong muốn.
Hàn Trang vẫn như mọi ngày, theo thông lệ quỳ trước tượng gỗ Thành Hoàng, dâng hương, đả tọa, tìm cách thông thần.
Trong làn khói nhang lượn lờ, Hàn Trang bỗng thấy mí mắt nặng trĩu. Trong cơn mơ màng, y dường như hiểu ra điều gì, bèn không chống cự nữa, mặc cho cơn buồn ngủ bao trùm lấy mình. Thân thể y hơi nghiêng đi, rồi gục xuống đệm hương bồ ngủ mất.
Quả nhiên, giống như mọi lần, từ trong màn sương trắng dày đặc, vị đại quỷ Thành Hoàng mặt mũi hung tợn bước ra. Giọng nói uy nghiêm của ngài vang lên, truyền đạt một số mệnh lệnh. Truyền đạt xong, Thành Hoàng biến mất, Hàn Trang cũng khôi phục ý thức, lập tức bừng tỉnh.
Hàn Trang hồi tưởng lại những lời vừa nghe trong mộng, trên mặt không giấu nổi vẻ kinh ngạc.
Ở một ngọn núi vô danh vùng ngoại ô có nhất tuyến thiên, nơi đó lưu lại bùa trấn áp ngàn năm trước, bên trong còn có vài thửa ruộng đậu mọc ra đậu mặt người biến dị, có thể cải tạo thành linh điền?
Nếu lời Thành Hoàng nói là thật, thì đây quả là một tin tức vô cùng tốt lành đối với phái Mao Sơn bọn họ!
Hàn Trang tin tưởng Thành Hoàng vô điều kiện, nhưng muốn bẩm báo lên môn phái, y vẫn phải tự mình đi kiểm chứng một chuyến.
Nghĩ là làm, y cung kính thắp nhang lần nữa, bày tỏ ý tứ rằng mình không phải không tin mà là cần hành sự thận trọng. Sau đó, y đứng dậy, vội vàng thu dọn đồ đạc, dựa theo chỉ điểm của Thành Hoàng trong mộng, lái xe thẳng tiến về phía đó.
.
Điền Bảo Thành quỳ trước thần tượng Thành Hoàng, thành kính dập đầu dâng hương, miệng lẩm bẩm khấn vái.
Ông tin rằng tâm thành tắc linh.
Dập đầu dâng hương xong, Điền Bảo Thành vẫn chưa rời đi. Ông nghĩ, muốn giao lưu tình cảm với thần linh thì sao có thể làm qua loa được? Mỗi ngày không lải nhải tâm sự đủ một tiếng đồng hồ thì sao thể hiện được tấm lòng thành của ông!
Thế là ông bắt đầu kể lể từ chuyện hồi nhỏ mình cơ cực thế nào, rồi đến chuyện sau này tuy có lúc lừa lọc nhưng ông vẫn là kẻ có chút bản lĩnh chứ không phải đồ vô dụng hoàn toàn. Chỉ cần nhận tiền, dù dùng biện pháp gì, ông cũng cố gắng giải quyết vấn đề cho người ta —— bằng không, người giàu cũng đâu phải kẻ ngốc, sao có thể để ông lừa mãi được? Về cơ bản ông vẫn cảm thấy không thẹn với lương tâm.
Đang lải nhải, Điền Bảo Thành bỗng thấy có gì đó không đúng. Hình như... nóng quá?
Hiện tại sắp vào hè, trời cũng dần nóng lên, nhưng căn nhà ông ở tuy không phải biệt thự cao cấp mấy chục triệu tệ thì cũng là nơi đông ấm hạ mát, còn được bố trí phong thủy cẩn thận, sao có thể đột nhiên nóng hầm hập thế này?
Ngay sau đó ông phát hiện ra, cái nóng này phát ra từ bên trong cơ thể, nóng từ trong ra ngoài. Theo luồng nhiệt đó, mồ hôi tuôn ra như tắm. Ông tưởng mình phát sốt, nhưng đầu óc lại không hề mơ hồ, hơn nữa cảm giác này... lại rất thoải mái?
Điền Bảo Thành vừa nghĩ vậy thì cảm giác nóng rực càng dâng lên khắp toàn thân. Cơ thể ông bỗng mềm nhũn, ngã lăn ra đất mấy vòng, mồ hôi đầm đìa. Cuối cùng, ông bật dậy, nhìn vào đôi tay mình.
Hừm! Vẫn là đôi tay già nua đầy nếp nhăn, nhưng sức lực dường như đột nhiên tăng vọt!
Tiếp đó, Điền Bảo Thành cảm nhận cơ thể hiện tại, thấy vẻ ngoài dường như không thay đổi mấy, nhưng làn da trở nên hồng hào, căng bóng hơn, từng tấc da thịt đều tràn trề sức sống, cứ như trẻ ra hai mươi tuổi vậy. Đột nhiên, ông nhanh trí ngước nhìn bức tượng Thành Hoàng được chạm khắc tỉ mỉ kia, liền thấy thần tượng dường như đang... mỉm cười.
Khoảnh khắc này, niềm vui sướng vỡ òa trong lòng. Điền Bảo Thành lập tức hiểu ra, vội vàng dập đầu lia lịa: “Đa tạ Thành Hoàng đại nhân, đa tạ Thành Hoàng đại nhân!”
Đêm đó, Điền Bảo Thành nằm mơ. Tỉnh lại, ông có thể nói là đắc ý vô cùng.
Trong mộng, Thành Hoàng nói cho ông biết, độ nhạy bén với thần lực của ông đã tăng lên rất nhiều. Ngài ban cho ông một luồng thần lực trợ giúp, giúp ông trở thành thiên sư chân chính. Hơn nữa từ nay về sau, ông có thể làm người phát ngôn cho Thành Hoàng, chuyên trách việc giao thiệp với Huyền môn và giới phú hào —— đây hoàn toàn là nghề tủ của ông mà! Việc tốt thế này sao có thể từ chối!
Hơn nữa, đã làm đại lý cho Thành Hoàng thì sau này chắc chắn có thể mượn thêm thần lực của ngài, cái mạng nhỏ của ông cũng được đảm bảo hơn, vinh hoa phú quý thì khỏi phải bàn! Tâm nguyện muốn làm thiên sư thật sự từ nhỏ nay cũng đã thỏa mãn!
Chưa hết, trước kia có mấy gia đình đối đãi với ông rất chân thành, nhưng ông tài hèn sức mọn không giúp được gì, lần này chẳng phải có thể quay lại giúp họ sao? Người ta không trách ông, nhưng bản thân ông cũng thấy ngại... Ha ha ha ha, thật quá vui sướng!
Tuy nhiên, Điền Bảo Thành cũng hiểu rõ, sở dĩ ông có cơ hội này là nhờ bản thân không làm bậy và luôn giữ lòng thành kính. Cho nên nhiệm vụ Thành Hoàng giao phó, ông có liều cái mạng già này cũng phải hoàn thành cho tốt.
Lần này, nhiệm vụ Thành Hoàng giao là... đến nhất tuyến thiên chờ một tiểu đạo sĩ Mao Sơn tên là Hàn Trang, giao dịch với cậu ta về nhất tuyến thiên và linh điền. Ngoài ra còn phải giúp Thành Hoàng phát triển tín đồ, càng nhiều càng tốt.
Điền Bảo Thành vuốt râu, quyết định hôm nào sẽ đi thăm lại những gia đình phú quý mà mình từng tiếp xúc.
Chưa nói đến việc gì to tát, chỉ cần bảo các khách hàng cũ thỉnh một bức tượng Thành Hoàng về thờ cúng thì chắc chắn không thành vấn đề…
.
Sắp xếp xong xuôi mọi việc, cuộc sống của Nguyễn Tiêu trở lại bình thường.
Đừng nhìn Thành Hoàng gia buổi tối làm việc uy phong lẫm liệt, thủ hạ có mấy chục quỷ sai, xứng danh là "trùm khu phố", nhưng ban ngày cậu vẫn phải thành thật viết luận văn, đến trường nghe giáo sư hướng dẫn, về ký túc xá thì cắm đầu cắm cổ viết cho kịp tiến độ, viết xong lại mang sang nhờ học trưởng sửa chữa và chỉ bảo...
Vẫn theo lệ cũ, Nguyễn Tiêu sang chỗ Tông Tuế Trọng ăn cơm.
Đang ăn, cậu đột nhiên dừng lại với vẻ mặt vi diệu.
Tông Tuế Trọng nhận ra sự thay đổi của cậu, ngước mắt lên hỏi: “Sao thế?”
Nguyễn Tiêu sờ mũi: “Đột nhiên có thêm hơn hai ngàn điểm tín ngưỡng.”
Tông Tuế Trọng: “Không bình thường sao?”
Nguyễn Tiêu ừ một tiếng: “Trước kia mỗi ngày em cũng thu được không ít tín ngưỡng, nhưng đó là từ khắp nơi rải rác bay về, chứ một lúc mà tới hơn hai ngàn điểm thế này thì chưa từng có. Hơn nữa, chỗ tín ngưỡng này đều là mới toanh.”
Cậu nhắm mắt lại, nói nhanh: “Học trưởng cứ ăn đi, để em tra thử xem sao.”
Tông Tuế Trọng chưa kịp ngăn cản thì cậu đã bắt đầu tra xét.
Một lát sau, Nguyễn Tiêu cong mắt cười, vui vẻ nói: “Là do Điền Bảo Thành làm đấy. Ông ta đi liên hệ với những gia chủ trước kia, kêu khách hàng cũ thỉnh tượng Thành Hoàng về thờ. Thế là vèo một cái có hơn mười nhà cùng lập bàn thờ, cùng dâng hương, tín ngưỡng cứ thế mà bay về!”
Thật không ngờ, Điền Bảo Thành lại tháo vát đến thế.
Hết chương 161.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 161
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 161
