Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 160


Chương 160: Chuyện Vô Thường


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


​... Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng nhìn vẫn thấy cay mắt quá.


​Hai vợ chồng thỏ yêu liếc nhau, dứt khoát thu liễm thần lực, biến trở về hình dạng thỏ yêu giả người như cũ.


​Nguyễn Tiêu không có ý kiến gì. Vốn dĩ người ta là hai yêu tinh xinh đẹp, sắc phong xong phải vác cái mặt “hủy dung” đi làm thì đành chịu, nhưng chẳng lẽ lúc tan làm lại không cho phép người ta đẹp đẽ một chút sao? Cậu cũng đâu phải kiểu cấp trên vô nhân đạo như vậy.


​Tiếp đó, Hắc Bạch Vô Thường mới ra lò đi giao lưu làm quen với các đồng liêu. Việc còn lại là phân chia đám yêu quỷ không muốn đi đầu thai và không có tội nghiệt kia.


​Có lẽ do Hắc Bạch Vô Thường vốn xuất thân từ yêu quỷ nên có tới tám trong số chín yêu quỷ còn lại chọn đi theo bọn họ. Chỉ có duy nhất một con nguyên hình là ngựa con chọn đi theo Dạ Du Thần Miêu Tiểu Hằng. Nguyên nhân rất đơn giản: ngựa con còn nhỏ, Miêu Tiểu Hằng cũng nhỏ, hơn nữa ngựa chạy rất nhanh, làm bạn với Miêu Tiểu Hằng vừa đỡ sợ, lại vừa có thể phát huy sở trường.


​Phân chia xong xuôi, Nguyễn Tiêu cười nói: “Vậy từ giờ trở đi, các vị phải làm việc cho tốt. Nếu muốn ăn uống gì thì cứ nói với ta, ta sẽ dùng đồ ăn trần gian để chiêu đãi các ngươi.”


​Một nữ hồ yêu gan lớn cười duyên chen lời: “Nếu Thành Hoàng gia đã nói vậy, chi bằng nhân dịp nhà chúng ta vừa có hai vị đại nhân mới nhậm chức, mọi người cùng nhau vui vẻ một chút đi?”


​Nguyễn Tiêu nhướng mày: “Ngươi muốn vui vẻ thế nào?”


​Hồ yêu cong môi cười: “Thì cùng nhau ăn uống một bữa, coi như tiệc chào mừng ấy mà.”


​Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ rồi cười gật đầu: “Cũng được. Vậy đi, muốn ăn gì các ngươi tự thương lượng rồi liệt kê danh sách, lát nữa ta sẽ tế xuống cho các ngươi.”


​Đôi mắt hồ yêu sáng rực lên: “Được ạ!”


​Các quỷ thần khác nghe vậy cũng đều rất cao hứng. Có đồng nghiệp mới để cùng nhau tăng ca, lại còn được ăn một bữa no nê, đúng là chuyện tốt.


​Cùng lúc đó, đám quỷ quỷ thần thần mới gia nhập cảm nhận được bầu không khí sôi nổi này, trong lòng cũng buông lỏng hơn nhiều.



​May mắn quá, đều là người dễ chung sống...


​Thấy đám cấp dưới vui vẻ, tâm trạng Nguyễn Tiêu cũng tốt lên nhiều, không còn vì chuyện của Phụng Sơn mà thấy ngột ngạt nữa. Dù sao thì bên chịu tổn thất hiện tại là Phụng Sơn, còn những chuyện khác thì "thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng", kiểu gì cũng tìm ra cách, đừng nên tự mình dọa mình.


​Sau đó, đám quỷ thần không ở lại lâu, thu dọn đồ đạc một chút rồi trực tiếp rời khỏi mật thất, trở về mặt đất.


​Nguyễn Tiêu cũng tranh thủ dặn dò vợ chồng Bạch Hằng vài câu:


​“Hồn phách hai đứa con của các ngươi không được đầy đủ, ý thức cũng rất yếu, nhưng có thể tạm thời thờ phụng trước tượng thần của các ngươi, để chúng mượn tín ngưỡng mà các ngươi nhận được để cộng hưởng với tàn hồn của chính mình. Các ngươi có huyết thống, lại có ràng buộc nhân quả, đợi khi thực lực các ngươi tăng lên, hồn phách hai đứa nhỏ sẽ dần được bổ toàn. ​Đến lúc đó, nếu muốn giữ con bên người, các ngươi có thể xin cho chúng một biên chế quỷ binh, để chúng đi theo rèn luyện. Còn nếu muốn bọn trẻ có máu có thịt, cũng có thể đưa chúng đi đầu thai trước, để lại chút công đức của các ngươi lên người chuyển thế, giúp chúng có một kiếp người thuận buồm xuôi gió. Chờ khi chúng sống thọ và chết tại nhà, lúc đó quay lại đi theo các ngươi cũng chưa muộn...”


​Sau khi được sắc phong, trong đầu Bạch Hằng và Bạch Tô Dao đã tiếp nhận không ít kiến thức về chức quyền và thường thức của Hắc Bạch Vô Thường, chỉ là lượng thông tin quá lớn nên nhất thời chưa tiêu hóa kịp. Giờ nghe Nguyễn Tiêu nhắc nhở, hai vợ chồng đều vô cùng cảm kích.


​“Thành Hoàng gia, đa tạ ngài.”


​Nguyễn Tiêu xua tay: “Các ngươi an tâm làm việc cho ta là được.”


​Vợ chồng Bạch thị tất nhiên là liên tục vâng dạ.


​Chẳng bao lâu sau, mọi người cùng nhau trở về biệt thự của Tông Tuế Trọng.


​Lúc này sắc trời đã lờ mờ sáng, một đêm đã trôi qua trong lúc không ai hay biết.


​Nguyễn Tiêu đi đến trước cửa phòng mình thì nghe thấy tiếng cửa phòng cách đó không xa khẽ mở. Quay đầu lại, cậu thấy một thanh niên tuấn tú đang đứng ở cửa.


​Thanh niên nhìn về phía này, đường nét nghiêng mặt vốn lạnh lùng bỗng trở nên nhu hòa hơn đôi chút, giọng nói trầm thấp mà ổn định: “Đã về rồi à?”


​Nguyễn Tiêu giật mình, trong lòng bỗng dâng lên một cảm xúc mềm mại.


​“Dạ.” cậu cười, “Làm học trưởng lo lắng rồi.”


​Thanh niên không nói nhiều, chỉ đáp: “Em đã là người bằng xương bằng thịt, đi nghỉ ngơi trước đi.”



.


​Giữa non xanh nước biếc có một gian nhà tranh, nhìn qua rất đơn sơ, xung quanh được bao bọc bởi một vòng hàng rào gỗ, trên vài khúc gỗ mục còn mọc ra mấy đóa nấm nhỏ, tạo nên một khung cảnh điền viên thanh tịnh.


​Trước nhà tranh có một dòng suối nhỏ. Một người mặc đạo bào đang ngồi bên suối, yên lặng buông cần thả câu.


​Mặt suối phẳng lặng, không nhìn thấy cá đâu, nhưng người mặc đạo bào kia dường như cũng chẳng bận tâm, thần sắc trên mặt vô cùng thư thái, tựa hồ có câu được cá hay không cũng chẳng quan trọng.


​Đột nhiên, từ trong nhà tranh truyền ra một tiếng nứt vỡ giòn tan.


​Tai người mặc đạo bào khẽ động, sắc mặt vẫn không đổi, nhưng ngay sau đó thần sắc hắn chợt biến, lập tức đứng dậy sải bước đi vào trong nhà.


​Nhà tranh được ngăn làm hai gian. Gian trong có giường và đệm hương bồ, đậm chất thanh tu của Đạo gia. Gian ngoài bày rất nhiều kệ và giá sách, chia thành nhiều ô nhỏ. Đa số các ô đều đặt ngọc thạch, chỉ có một số ít đặt những tấm mộc bài được chế tác từ loại gỗ đặc thù.


​Lúc này, một tấm mộc bài trong số đó đã nổ tung từ bên trong, hoàn toàn bị phá hủy.


​Trong mắt người mặc đạo bào lóe lên tia sáng lạnh lẽo. Hắn bước nhanh tới trước giá sách, cầm lấy mảnh vỡ của tấm mộc bài kia.


​Trên lệnh bài có viết một chữ “Bính” màu đỏ như máu, nhưng ngay giữa chữ “Bính” lại thủng một lỗ nhỏ cỡ hạt mè. Rõ ràng, vụ nổ ban nãy xuất phát từ chính cái lỗ nhỏ này.


​“Bính chết rồi? Thật là một tên phế vật vô dụng!”


​Hắn cau mày mắng một câu. Nhưng người đã chết, lại còn chết đến mức hồn phách nổ tung do cấm chế hắn cài vào, thì có nghĩ nhiều cũng vô ích.


​Ánh mắt người mặc đạo bào lướt nhanh qua hàng mộc bài.


​Tổng cộng có hơn hai mươi người, nhưng chỉ có năm người đầu tiên là có đánh số xác định, hơn mười người phía sau lại viết tên người.


​Hắn ngẫm nghĩ một lát, dọn dẹp tấm bài bị vỡ, sắp xếp lại những tấm còn lại, sau đó lấy ra một tấm mộc bài mới, đặt vào chỗ trống của chữ “Bính” vừa để lại.


​Miệng hắn lẩm bẩm: “Lãng phí thời gian, hy vọng mấy kẻ này có thể cho ta chút bất ngờ vui vẻ...”



​Lúc này, như để an ủi hắn, mặt nước nổi lên những vòng gợn sóng. Hắn bất chợt giật mạnh cần câu, một con cá to bằng bàn tay mắc vào lưỡi câu, vẽ nên một đường cong màu bạc lấp lánh giữa không trung.


​Câu được rồi.


Người mặc đạo bào gỡ cá xuống, tùy tiện ném vào giỏ cá bên cạnh, rồi lại quăng lưỡi câu xuống nước, nhắm mắt chờ đợi.


.


​Trút bỏ được gánh nặng trong lòng, Nguyễn Tiêu ngủ một giấc ngon lành. Cậu mở mắt, bật dậy, đánh răng rửa mặt xong xuôi, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng.


​Liếc nhìn đồng hồ, thế mà mới 8 giờ sáng? Tính ra từ lúc cậu trở về mới qua hơn hai tiếng, nhưng bấy nhiêu thời gian cũng đủ để tinh thần cậu phấn chấn trở lại.


​Trong phòng khách, Tông Tuế Trọng đang uống cà phê xem báo, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu nhìn Nguyễn Tiêu.


​Nguyễn Tiêu tràn đầy năng lượng chào hỏi: “Học trưởng! Chào buổi sáng.”


​Tông Tuế Trọng khẽ gật đầu: “Trên bàn có bữa sáng đấy.”


​Nguyễn Tiêu cười tít mắt: “Dạ rõ!”


​Cậu lấy hai cái bánh mì và một chai sữa, đặt mông ngồi xuống cạnh Tông Tuế Trọng, vừa ăn sáng vừa kể lại toàn bộ sự việc tối qua cho anh nghe.


​“Học trưởng, anh giúp em phân tích xem, suy đoán của em về tên Phụng Sơn kia có đúng không?”


​Tông Tuế Trọng tiếp nhận một lượng lớn thông tin cậu vừa tuôn ra, sắp xếp lại rồi nói: “Có lý.”


​Nguyễn Tiêu liền đắc ý: “Đúng không? Em cũng thấy có lý. Nhưng tên này rất khó đối phó. Tin tức Bạch Hằng đưa cho em tuy hé lộ một góc tảng băng chìm, nhưng phần ẩn giấu bên dưới còn lớn hơn nhiều, cũng chẳng biết nên tìm từ đâu.”


​Tông Tuế Trọng suy tư: “Bắt đầu từ những yêu vật mất tích đi.” Anh nhìn Nguyễn Tiêu, “E rằng việc cần tra thì em vẫn phải tra. Hơn nữa, chỉ có em và cấp dưới làm việc thì tốn thời gian quá, hiệu suất lại không cao. Tốt nhất em nên tìm vài nhân vật đáng tin cậy trong Huyền môn hiện nay, gợi ý cho họ chút manh mối, để các nơi trong Huyền môn cùng nhau tìm kiếm.”


​Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ thấy cũng phải, gật đầu: “Học trưởng nói đúng. Em tuy là Thành Hoàng nhưng hiện tại cũng chỉ là 'hữu danh vô thực', bề ngoài hào nhoáng vậy thôi. Làm mấy vụ án bình thường thì không sao, chứ gặp loại như Phụng Sơn thì phải có nhiều người cùng làm mới hiệu quả. Nhưng kể cả em nhờ người trong Huyền môn ra tay, chưa chắc họ đã nghe em. Em tuy có đám yêu quỷ làm nhân chứng, nhưng chuyện mười hai Nguyên Thần Đồ rốt cuộc vẫn chỉ là suy đoán, bằng chứng chưa thực sự thuyết phục... Hơn nữa, người trong Huyền môn chưa chắc đã tin em. Trong số họ cũng có những kẻ tích lũy thâm hậu, e là biết chuyện thần linh đã sớm ngã xuống, giờ em đột ngột xuất hiện, trong lòng họ hơn nửa là sẽ nghi ngờ.”



​Tông Tuế Trọng gợi ý: “Hay là thử báo mộng thăm dò trước xem sao?”


​Nguyễn Tiêu nhíu mày: “Cũng không phải không được, nhưng thần lực tích lũy hiện tại của em... Báo mộng cho người trong Huyền môn tiêu hao lớn lắm, tu vi đối phương càng cao thì tiêu hao càng nhiều.”


​Cậu cẩn thận suy tính: “Hay là thế này đi. Dù sao cũng đã có đạo sĩ tin tưởng em, cái người tên Hàn Trang của phái Mao Sơn từng thông thần với em, có thể thử báo mộng để y chuyển lời về Mao Sơn. Còn một người nữa cũng rất thành kính là Điền Bảo Thành, hắn lăn lộn bên ngoài cũng khá, hay là dứt khoát để hắn làm người đại diện công khai cho em? Có một số việc để hắn đi giao thiệp với Huyền môn, chắc hắn cũng vui vẻ thôi. Đúng rồi, đám tàn hồn ở nhất tuyến thiên em đã giải quyết được một phần, mấy hôm nay tích cóp được chút tín ngưỡng, có thể đi giải quyết nốt phần còn lại. Sau đó em sẽ trực tiếp báo mộng cho Hàn Trang. Cứ theo kế hoạch chúng ta bàn trước đó, em sẽ để Điền Bảo Thành nói với y chuyện nhất tuyến thiên và ruộng đậu trước, sau đó mới dẫn dắt sang chuyện Vạn Yêu Đồ. Vẫn là bắt đầu từ phái Mao Sơn, rồi để Mao Sơn đi liên hệ với các môn phái khác...”


​Thao thao bất tuyệt một hồi, Nguyễn Tiêu bỗng cảm thấy mình thật dài dòng. Cậu ngượng ngùng nhìn sang Tông Tuế Trọng, khẽ gãi má hỏi: “Học trưởng, anh thấy thế nào?”


​Tông Tuế Trọng vẫn luôn chăm chú lắng nghe, đáp: “Được đấy.”


​Nguyễn Tiêu vui vẻ ra mặt: “Học trưởng, sao em nói gì anh cũng bảo được thế?”


​Lông mày Tông Tuế Trọng khẽ nhướng lên, biểu cảm vẫn điềm tĩnh, giọng nói chắc chắn: “Thì quả thực là được mà.”


​Nguyễn Tiêu: “... Học trưởng, anh nghiêm túc thật đấy.”


​Tông Tuế Trọng: “Xin lỗi?”


​Nguyễn Tiêu: “Không, không, không cần xin lỗi đâu, a ha ha.”


​Cậu nhanh chóng lảng sang chuyện khác: “Nhắc tới mới nhớ, còn một chuyện muốn nhờ học trưởng giúp. Em mới thu nhận mấy quỷ thần, mọi người đều muốn tổ chức tiệc chào mừng. Em nghĩ trước kia cũng chưa từng liên hoan bao giờ, làm như em keo kiệt lắm ấy, lần này nhân tiện tụ tập một bữa ra trò. Em không rành mấy vụ này lắm, nên muốn hỏi học trưởng xem có gợi ý nào không...”


​Tông Tuế Trọng liền thuận theo dòng suy nghĩ của cậu, nhớ lại những nơi từng đi qua, rồi nghiêm trang đề xuất:


​“Có vài chỗ giá cả đắt đỏ nhưng khẩu phần ít, chỉ hợp đi ít người. Cấp dưới của em khá đông, muốn liên hoan thì nên chọn nơi lượng nhiều vị ngon, tốt nhất không cần quá xa hoa. Những chỗ ở mức trung thượng, danh tiếng tốt là phù hợp nhất. Tôi có tài liệu liên quan, lát nữa em qua thư phòng tôi lấy rồi tự mình chọn đi.”


​Khóe miệng Nguyễn Tiêu hơi giật giật. Không ngờ mời khách ăn cơm mà cũng có cả tài liệu tham khảo. Nhưng nghĩ lại, học trưởng mở công ty phải xã giao nhiều, tìm hiểu mấy cái này để tiện giao tế và tránh đắc tội người khác cũng là lẽ thường. Theo quy hoạch của học trưởng, sau này khi cậu vào công ty, những việc sắp xếp này khéo lại đến tay cậu ấy chứ, giờ bắt đầu tìm hiểu đường đi nước bước cũng tốt.


​Nghĩ thế, suy nghĩ của cậu cũng xoay chuyển theo.


​Rốt cuộc... Cậu là người muốn nhận cả hai đầu lương mà lị.


Hết chương 160


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 160
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...