Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 159
Chương 159: Hắc Bạch Vô Thường
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Bạch Hằng sửng sốt: “Mười hai Nguyên Thần Đồ? Ý của Thành Hoàng gia là...”
Nguyễn Tiêu trầm ngâm nói: “Vạn Yêu Đồ tuy hút vào muôn vàn yêu quỷ nhưng tà khí quá nặng, thần linh lấy về thì có ích lợi gì? Hắn muốn thành thần thì phải có thần thể. Nếu là thời xưa khi thần linh còn tại thế, chỉ cần nhận được đủ tín ngưỡng, trải qua thiên đình và địa phủ khảo hạch là có thể thụ phong, từ đó bước vào thần đạo, đúc thành kim thân. Nhưng hiện tại thần linh không còn, muốn tự mình trở thành thần linh, chỉ thu lấy tín ngưỡng là vô dụng. Hắn phải mượn sức mạnh khác để đoạt lấy thần thể thì mới có thể bất tử bất diệt...”
Cậu ngừng một chút rồi tiếp tục: “Mười hai nguyên thần là thần Thái Tuế. Thời cổ coi trọng tuổi âm, ứng với mười hai địa chi, gọi là Thái Tuế mười hai năm một vòng tuần hoàn. Thần Thái Tuế chân chính lẽ ra phải là sáu mươi hoa giáp luân hồi... Chuyện này tạm thời không nhắc tới, chỉ cần biết mười hai nguyên thần có thể ứng với mười hai địa chi là được. Mà trong mười hai địa chi, có mười một loại chỉ là yêu thú, duy nhất một loại vừa có thể là yêu, cũng có thể là thần.”
Bạch Hằng đột nhiên hiểu ra, buột miệng thốt lên: “Rồng?”
Nguyễn Tiêu gật đầu: “Sở dĩ ta suy đoán Vạn Yêu Đồ thực chất là Nguyên Thần Đồ, chính là vì đám yêu quỷ trong đó sau khi trải qua luyện chế thành mười hai nguyên thần, nếu có thể chuyển âm thành dương, thì mười hai yêu quỷ nguyên thần có thể hóa thành Thần tướng. Đồng thời, tên Phụng Sơn đạo nhân kia sẽ chiếm cứ vị trí ‘Long’, dùng thần lực của mười một nguyên thần kia hô ứng, từ đó có tỷ lệ giúp hắn thay da đổi thịt, tu thành thần thể Long Thần.”
Cậu dừng lại giây lát, nói tiếp: “Trước kia từng có người làm như vậy, nhưng pháp môn này lúc đó không được các thần cho phép. Dù kẻ đó suýt chút nữa thành công, nhưng dưới sự quấy nhiễu của thần, công sức vẫn đổ sông đổ bể. Hiện tại đã không còn thần quản hạt, nếu tên Phụng Sơn đạo nhân kia dùng biện pháp này để thành tựu thần thể, một khi thành công, hắn rất có khả năng sẽ thực sự hóa thần.”
Nói tới đây, Nguyễn Tiêu nhìn thẳng vào Bạch Hằng: “Sở dĩ ta đưa ra suy đoán táo bạo như vậy, ngoài điểm chung giữa Vạn Yêu Đồ và mười hai Nguyên Thần Đồ, còn vì sự tồn tại của ngươi.”
Bạch Hằng thoạt đầu khó hiểu, sau đó liền phản ứng lại: “Vì tôi là thỏ yêu?”
Vẻ mặt Nguyễn Tiêu trở nên ngưng trọng: “Ngươi nói Bính đạo nhân rất coi trọng ngươi... Theo ta được biết, khi Vạn Yêu Đồ luyện chế thành mười hai Nguyên Thần Đồ, giữa các ‘thần tướng’ cũng phải chém giết lẫn nhau để phân thắng bại, chọn ra ‘thần tướng’ chân chính. Nguyên hình của ngươi là thỏ, vừa khéo là một trong mười hai địa chi, lại có thể giữ vững bản tâm. Hắn giày vò ngươi như vậy, hẳn là muốn nuôi dưỡng ngươi thành ‘thần tướng’.”
Trong đầu Bạch Hằng nháy mắt xẹt qua rất nhiều điều, cuối cùng lẩm bẩm: “Nếu chỉ là Vạn Yêu Đồ, dùng được là được, cái cần là sức mạnh chứ không phải thần trí. Nhưng nếu muốn giành chiến thắng trong cuộc tranh đoạt ‘thần tướng’, thì kẻ nào càng tỉnh táo, phần thắng càng lớn.”
Nói đến đây, hắn lại có chút tự giễu: “Tôi dù có mài giũa bản thân thế nào cũng chỉ là một con thỏ yêu. Thỏ yêu trong các loài yêu thú vốn rất yếu, nếu muốn luyện chế Vạn Yêu Đồ, nguyên hình này của tôi luôn là một hạn chế, không đến mức được hắn ‘dốc lòng bồi dưỡng’ như thế.”
Nguyễn Tiêu từng chứng kiến Bạch Hằng tranh đấu với lang yêu, tuy cảm thấy hắn nói vậy có chút tự coi nhẹ mình, nhưng đối với một đạo sĩ muốn thành thần mà nói, khả năng hắn luyện chế mười hai Nguyên Thần Đồ quả thực lớn hơn Vạn Yêu Đồ rất nhiều. Hơn nữa, bài vị của tên đạo sĩ kia cũng có chút thú vị. Thần Thái Tuế chân chính phải là 60 nguyên thần, Thiên can Địa chi phải tính cùng nhau: Giáp Ất Bính Đinh là Thiên can, mười hai nguyên thần là Địa chi. Bên trong ẩn chứa mối quan hệ huyền diệu, lại thuận tiện cho Phụng Sơn đạo nhân thao túng...
Những thứ của Đạo gia luôn có mối liên hệ huyền hoặc khó giải thích. Còn cả danh xưng của tên đạo sĩ kia, gọi là “Phụng Sơn”. Hắn đã có tâm thành thần thì đạo hiệu cũng sẽ không đặt tùy tiện. Hắn gọi thế là vì đã từng “Phụng Sơn” (thờ núi/ở núi), hay dùng danh hiệu này vì muốn “Phụng” (dâng lên/thờ phụng) ngọn núi nào đó?
Nơi này khẳng định còn rất nhiều điều cậu chưa biết, cộng thêm những thông tin Bạch Hằng tiết lộ, ví dụ như: Làm thế nào để “nuôi béo” phú hào? Vỗ béo rồi “giết” nghĩa là gì? Chẳng lẽ là cướp đoạt tiền tài? Không, nếu thật sự muốn cướp tiền thì để các phú hào liên tục cung phụng sẽ tốt hơn. Như vậy, mục đích của việc “giết” là gì? Chắc không đến mức vì quá nhàm chán nên chơi đùa một chút chứ...
Rất nhiều manh mối còn chưa thể lý giải, Nguyễn Tiêu ghi nhớ những nghi vấn này, đợi sau này từ từ suy xét.
Dù sao Bính đạo nhân đã chết, đối với tên Phụng Sơn đạo nhân kia ít nhiều cũng là một tổn thất, hẳn là có thể trì hoãn được một thời gian... nhỉ? Tuy Nguyễn Tiêu cảm thấy đối phương đã đa mưu túc trí ẩn núp nhiều năm như vậy thì chắc chắn sẽ chuẩn bị vài phương án dự phòng, nhưng mỗi một yêu quỷ trên Vạn Yêu Đồ đều cần ít nhất vài con yêu vật chém giết lẫn nhau mới có thể hình thành. Yêu vật trên thế giới tuy không ít, nhưng cũng không đến mức tùy tiện là có thể bắt được nhiều như thế...
Rốt cuộc, bỏ ra nhiều năm tìm kiếm chút tiểu yêu vô danh để làm từ từ là một chuyện, nhưng làm một cú lớn ngay lập tức lại là chuyện khác. Nếu là vế sau, trừ khi tên Phụng Sơn kia không còn biện pháp nào khác, nếu không hắn sẽ không đến mức được ăn cả ngã về không —— bởi nếu thật sự gây náo động khiến toàn bộ giới huyền học chú ý, kế hoạch của Phụng Sơn tất nhiên sẽ bị quấy nhiễu.
Cùng lắm thì sau này bảo các thuộc hạ chú ý nhiều hơn khi đi tuần phố, hơn nữa cậu cũng nên thu thêm quỷ binh để phái đi trấn giữ các thành phố khác. Cậu không tin tên Phụng Sơn kia hoạt động nhiều năm như vậy mà lại giữ toàn bộ tâm phúc và cứ điểm ở mỗi Đế Đô...
Bạch Hằng, Bạch Tô Dao cùng đám quỷ thần thấy Nguyễn Tiêu bỗng nhiên đứng ngẩn ra, biết cậu đang suy tư nên cũng không dám quấy rầy, chỉ lẳng lặng đứng im không lên tiếng.
Chờ Nguyễn Tiêu hoàn hồn, cậu mới bắt đầu hạ lệnh: “Các ngươi chia nhau đi kiểm tra xem những yêu vật còn sống trong đấu trường kia thần trí có còn hay không. Hãy phân loại ra có tội nghiệt và không tội nghiệt, có thần trí và không thần trí, tất cả tách riêng ra. Đối với đám đã biến thành yêu quỷ cũng làm tương tự, có thần trí và không thần trí, từng cắn nuốt hồn phách khác hay chưa, có tội nghiệt và không tội nghiệt. Tách xong thì để ta xử lý.”
Đông đảo quỷ thần vội vàng lĩnh mệnh. Vợ chồng Bạch Hằng và Bạch Tô Dao vừa mới gặp lại, tuy trong lòng có đầy ắp lời muốn nói với nhau, nhưng trước mắt vẫn tuân theo phân phó của Nguyễn Tiêu, nhanh chóng đi phân loại đám pháp khí, yêu quỷ và yêu vật kia.
Quả nhiên người đông sức lớn, chưa đầy mười lăm phút, tất cả pháp khí đều đã được kiểm tra và phân loại xong xuôi.
Nguyễn Tiêu xem xét từng nhóm, ngẫm nghĩ rồi nói: “Yêu vật không có tội nghiệt mà vẫn còn thần trí thì thả đi; không tội nghiệt nhưng mất thần trí thì giúp chúng khôi phục thần trí rồi thả; loại có tội nghiệt thì trực tiếp đánh chết cho xong chuyện, hồn phách đưa đi đầu thai; kẻ nào có không chỉ một sát nghiệt thì giữ lại thẩm vấn, chải vuốt rõ ràng xong mới giết, yêu quỷ thì nhốt vào bình, chờ xuống địa ngục chịu phạt. Còn về phần yêu quỷ... không tội nghiệt có thần trí thì đưa đi đầu thai; không tội nghiệt không thần trí thì giúp cho tỉnh táo lại rồi đưa đi đầu thai; có tội nghiệt thì thẩm vấn trước, tra ra xong thì bắt giam, cũng chờ xuống địa ngục xử lý.”
Các quỷ thần nghe lệnh Nguyễn Tiêu, nhanh chóng làm theo. Kẻ còn sống đáng tha thì tha, đáng giết thì giết; kẻ đã chết nguyện ý đầu thai đều được đưa đến trước mặt Nguyễn Tiêu để hắn mở quỷ môn tiễn đi.
Nhưng vẫn còn một số ít lệ khí nặng nề, không có tội nghiệt nhưng lại không bằng lòng đi đầu thai.
Nguyễn Tiêu suy tư một chút: “Ai nguyện ý đi thì thả, không muốn đi thì tạm thời giữ lại, lát nữa các ngươi chia nhau ra, mỗi người mang theo mà làm việc. Sau khi khảo nghiệm, nếu các ngươi muốn xếp vào hàng ngũ quỷ binh cũng tùy ý, chú ý số lượng giới hạn là được.”
Từ lúc nhậm chức đến nay, vị Thành Hoàng Nguyễn Tiêu này làm việc có thể nói là sấm rền gió cuốn. Đặc biệt là khi thủ hạ đông hơn trước, rất nhiều việc bọn họ có thể tự làm, so với trước kia quả thực thuận tiện hơn không ít.
Lúc này, Nguyễn Tiêu mới nhìn về phía vợ chồng thỏ yêu, chủ yếu hỏi Bạch Hằng: “Trước đó ta đã hỏi Bạch Tô Dao, cô ấy bằng lòng trở thành quỷ thần dưới trướng ta, làm việc cho ta. Bạch Hằng, ý ngươi thế nào?”
Bạch Hằng quyết đoán hơn Bạch Tô Dao, cũng nhạy bén hơn nhiều. Hắn đã sớm đoán được phần nào khi Nguyễn Tiêu liên tục sắp xếp công việc cho họ. Tuy là vậy, giờ nghe Nguyễn Tiêu chính miệng nói ra, trong lòng hắn vẫn trào dâng một trận mừng như điên —— trong hoàn cảnh cửa nát nhà tan, cả nhà đều thành quỷ như hiện tại, còn đường lui nào tốt hơn việc làm công cho Thành Hoàng gia? Nếu đi đầu thai, chuyển thế xong có còn gặp lại nhau hay không cũng chưa biết, mà kể cả có gặp lại, cũng chưa chắc đã là 'bọn họ' của kiếp này. Hơn nữa, trở thành quỷ thần chính là tu thành chính quả, so với việc hai vợ chồng khổ tu nhiều năm chỉ để mong được đứng vào hàng tiên ban làm một tiểu tiên không quan trọng, thì hiện tại được trực tiếp trở thành quỷ thần quả là cầu còn không được.
Vì thế, Bạch Hằng lập tức kéo Bạch Tô Dao quỳ xuống, trịnh trọng nói: “Vợ chồng thuộc hạ cam tâm tình nguyện.”
Nguyễn Tiêu biết thừa họ sẽ không từ chối, cậu cười cười, nâng ấn Thành Hoàng lên, nghiêm trang mở miệng:
“Nay, Châu Thành Hoàng Nguyễn Tiêu, sắc phong thỏ yêu Bạch Hằng làm Hắc Vô Thường dưới trướng, giữ chức Câu Hồn Sứ Giả, hành sự cẩn trọng, không được chậm trễ!”
“Nay, Châu Thành Hoàng Nguyễn Tiêu, sắc phong thỏ yêu Bạch Tô Dao làm Bạch Vô Thường dưới trướng, giữ chức Câu Hồn Sứ Giả, hành sự cẩn trọng, không được chậm trễ!”
Hai câu sắc phong trang nghiêm vừa dứt, Bạch Hằng và Bạch Tô Dao đồng thanh hô: “Thuộc hạ thụ phong!”
Lời vừa dứt, từ trong ấn Thành Hoàng của Nguyễn Tiêu bay ra hai luồng thần quang, rất nhanh rơi xuống người vợ chồng thỏ yêu, bao trùm lấy bọn họ.
Vài giây sau, khi ánh sáng không ngừng được hai vợ chồng hấp thụ, hình thái của cả hai cũng xảy ra biến hóa cực lớn.
Chỉ trong nháy mắt, làn da Bạch Hằng trở nên đen kịt, còn Bạch Tô Dao thì trắng bệch. Bạch Hằng khoác trên mình chiếc áo choàng đen, Bạch Tô Dao lại vận một thân tang phục trắng toát. Hai người ngẩng đầu lên, trông càng thêm quỷ dị. Bạch Hằng vốn lịch sự văn nhã, nay mặt mũi tối sầm, ánh mắt hung hãn, biểu tình nghiêm nghị. Bạch Tô Dao vốn thanh thuần nhu mỹ, lúc này khuôn mặt trắng bệch như sáp, đôi môi đỏ tươi hé mở, để lộ chiếc lưỡi dài đỏ lòm rủ xuống tận ngực, nụ cười vừa hiền lành lại vừa quỷ dị.
Không sai, đây chính là Hắc Bạch Vô Thường!
Bạch Vô Thường Bạch Tô Dao chuyên môn tróc nã những quỷ hồn còn thần trí, xiềng xích cực kỳ linh hoạt; Hắc Vô Thường Bạch Hằng thì chuyên tróc nã ác quỷ, tròng lên gông xiềng khiến ác quỷ dù có thủ đoạn gì cũng không thể thi triển được nữa.
Có điều, đôi vợ chồng này vốn dĩ dù biến thành quỷ thì nhan sắc vẫn khá cao, nhưng giờ phút này trông âm trầm, đáng sợ vô cùng.
Nguyễn Tiêu nói: “Đứng lên đi.” cậu dừng một chút: “Hai người các ngươi tự nhìn nhau xem.”
Hy vọng đôi vợ chồng này sẽ không vì vấn đề thần thể mà ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng... cậu liếc nhìn tượng thần của Hắc Bạch Vô Thường vừa xuất hiện thêm trên phó ấn, cảm thấy quả thực có chút cay mắt.
Bạch Tô Dao và Bạch Hằng quả nhiên quay sang nhìn nhau, và rồi trong mắt đối phương, họ nhìn thấy bộ dáng hiện tại của chính mình.
Hai vợ chồng: “......”
Nhưng rất nhanh họ liền trở lại bình thường.
Cảm giác lực lượng thay đổi trong cơ thể rất tốt, hơn nữa bọn họ lờ mờ hiểu ra rằng, nếu có thể cần cù chăm chỉ làm việc, tích lũy nhiều công đức, thì đối với đứa con chỉ còn là tàn hồn của họ cũng sẽ có lợi ích cực lớn…
Hết chương 159.
****Lời của editor: má ơi, chương này edit mà chóng hết cả mặt, giải thích cái gì mà thiên can địa chi hu hu hu ಥ‿ಥ
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 159
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 159
