Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 153
Chương 153: Kết quả thẩm phán
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nguyễn Tiêu ở phía trên nhíu mày lại.
Cái cô Hoắc Diễm Như này, đến nông nỗi này rồi còn không hề hối cải, đây là nghĩ rằng sẽ chẳng ai làm gì được cô ta hay sao?
Cậu nhìn về phía Bạch Tô Dao, liền thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô mang theo nụ cười lạnh lùng, nhưng lại không vì lời nhục mạ của Hoắc Diễm Như mà tức giận ---Đại khái là, xem Hoắc Diễm Như như nhìn một kẻ điên, ngoại trừ thù hận ra, đã sẽ không vì cô ta mà sinh ra bất kỳ dao động cảm xúc nào nữa.
Trong lòng khe khẽ thở dài, khi Nguyễn Tiêu khi nhìn lại Hoắc Diễm Như, ánh mắt, sắc mặt cậu đã trở nên nghiêm khắc lên.
“Tội nhân Hoắc Diễm Như, đã thừa nhận việc g**t ch*t Bạch Tô Dao, bản quan tuyên án ——”
Phí Học Phong trong lòng sốt ruột, ở lúc Nguyễn Tiêu còn chưa nói hết lời tuyên án, đã bất chấp mọi thứ mà vội vàng mở lời cắt ngang.
“Đại nhân! Thành Hoàng lão gia! Ngài chờ một lát, tôi nguyện ý gánh vác hết thảy tội lỗi cho Diễm Như, ngài phạt tôi đi, tôi thế nàng! Chỉ cần ngài để tôi thế mạng cho cô ấy, tôi mỗi ngày đều thắp nhang cho ngài, tôi đúc tượng bằng vàng cho ngài!”
Nguyễn Tiêu thấy y nói năng lộn xộn, dùng sức đập mạnh kinh đường mộc.
“Câm mồm! Trên công đường, không được la hét!”
Giọng Phí Học Phong tức khắc đè thấp một chút, nhưng vẫn đầy mặt cầu xin.
Hoắc Diễm Như vốn dĩ điên cuồng nhục mạ Bạch Tô Dao, cũng hoàn toàn mặc kệ Nguyễn Tiêu xử thế nào phán ra sao. Chỉ là nghe thấy lời Phí Học Phong nói, cô ta liền lập tức cảnh giác lên, dùng một loại ánh mắt chứa đầy đề phòng nhìn về phía Nguyễn Tiêu.
“Ông là Thành Hoàng, không phải do người biến thành sao? Bạch Tô Dao chính là một con yêu quái, còn đi quyến rũ đàn ông, sao ông không phán cô ta, ngược lại muốn phán tôi và chồng tôi? Ông đây là không công bằng, ông có còn là người nữa không?”
Nguyễn Tiêu lại đập kinh đường mộc: “Hoắc Diễm Như, cấm vũ nhục mệnh quan âm ty!”
Hoắc Diễm Như lúc này đã thao thao bất tuyệt lên: “Tôi đẩy nó xuống lầu, tròng mắt nó biến thành màu đỏ máu! Nếu là người thường, mắt ai lại kỳ quái như vậy? Kể cả nó lập tức biến trở về thì thế nào, tôi đã thấy hết rồi! Cho nên nó chính là yêu quái, nó không chỉ muốn quyến rũ chồng tôi, chắc chắn còn muốn hại anh ấy, tôi muốn giết nó, vốn dĩ chính là thiên kinh địa nghĩa, sao ông có thể phán tội tôi? Chẳng lẽ ông muốn bao che cho yêu quái sao? Tôi nói cho ông biết, nếu ông không xử lý con yêu quái này, tôi có thể viết tế văn kiện ông!”
Nguyễn Tiêu nhìn thấy Hoắc Diễm Như như vậy, không khỏi cười ra tiếng vì tức giận.
Nói cô ta là kẻ điên, cô ta lại còn có thể cưỡng từ đoạt lí như vậy, yêu quái thì phải quyến rũ người, phải hại người ư? Quả thực là nực cười!
Huống chi, cô ta đây căn bản chính là quỷ biện, lúc cô ta đẩy Bạch Tô Dao xuống lầu, Bạch Tô Dao đâu có lộ ra quá cái gì khác thường, cô ta cũng không hề biết Bạch Tô Dao là một con thỏ tinh!
Nguyễn Tiêu lạnh giọng nói: “Đừng hòng đổi trắng thay đen, mọi sinh linh trong thiên hạ đều là giống nhau, chớ nói ngươi là giết rồi mới nghi, dù là nghi rồi mới giết thì cũng là tội của ngươi! Hiện giờ trên người của ngươi lưng đeo ba món nợ máu, bản quan tuyên án, tính mạng của ngươi phải do chính Bạch Tô Dao đòi lại để trả thù, đợi sau khi ngươi chết, quỷ hồn áp vào mười tám tầng Địa Ngục, trước vào Địa Ngục Lồng Hấp hấp một chuyến, rồi sau đó quỷ thể được nắn lại, đánh vào Địa Ngục Rút Lưỡi, rút lấy chiếc lưỡi tùy ý nhục mạ này, lại vào Địa Ngục Đao Sơn, lỏa thân bò lên trên, thường trú trong đó cho đến khi tội nghiệt của ngươi tiêu hết, mới có thể một lần nữa đầu thai. Đến lúc đó, nếu ngươi còn có thể thừa được hồn phách toàn diện, tất nhiên là đầu thai làm người, nếu là hồn phách không trọn vẹn thì cũng chỉ đành làm mấy đời súc sinh, thể ngộ một phen cái khổ bị người giẫm đạp, rồi lại đến làm người!”
Một nghe được lời này, Hoắc Diễm Như còn không phục lắm, Phí Học Phong lại là kẻ nhạy bén, từ mọi thứ nhìn thấy đêm nay đã hiểu rõ, hết thảy chỉ sợ đều là thật.
Như vậy, vậy là vợ y thật sự phải bị Bạch Tô Dao trả thù đến chết, sau đó lại đi địa ngục sao……
Phí Học Phong đột nhiên toát ra một thân mồ hôi lạnh, y hoảng loạn mà nhìn quanh bốn phía, liền thấy Nhan Bình đứng một bên, nhịn không được lộ ra vẻ vui sướng, sau đó y đột nhiên nói: “Nhan Bình! Nể mặt giao tình nhiều năm của chúng ta, cậu giúp tôi cầu xin đi, xin cho tôi thay vợ tôi xuống địa ngục ——”
Y thấy Nhan Bình đứng yên tại chỗ, trong đầu lóe lên suy nghĩ. Nhan Bình có thể đứng ở đây, chắc chắn có quan hệ không tầm thường với Thành Hoàng lão gia. Y phải nắm lấy cơ hội cuối cùng này!
Thế nhưng, chưa đợi Nhan Bình kịp mở miệng, Nguyễn Tiêu đã lên tiếng, giọng nói lạnh băng cắt ngang dòng suy nghĩ của y.
"Phí Học Phong, ngươi cũng là kẻ có tội, còn dám mở miệng cầu xin?"
Nguyễn Tiêu nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt không chút thiện cảm: "Ngươi thân là chồng của Hoắc Diễm Như, lại không biết khuyên can hành vi sai trái của vợ, ngược lại còn dung túng mọi cách. Ngay cả khi cô ta vì ghen tuông nhất thời mà sát hại Bạch Tô Dao, ngươi vẫn cố tình che giấu. Tuy ngươi không trực tiếp ra tay giết người, tội trạng nhẹ hơn kẻ thủ ác, chỉ là chưa từng cứu người, thật không thể phạt ngươi như vậy, nhưng! Tội bao che và chứa chấp tội phạm thì không thể tha thứ."
Cậu gõ mạnh thước gỗ xuống bàn án, âm thanh vang vọng cả không gian u tối: "Nay bản quan phán quyết: Nhan Bình sẽ lật lại hồ sơ vụ án này, dùng luật pháp dương gian bắt giam ngươi. Ngươi sẽ phải chịu cảnh tù tội mười năm tám năm. Đợi sau khi ngươi chết, xuống dưới này sẽ bị đày vào Địa ngục Đồng Trụ, để ngươi đời đời kiếp kiếp không còn dám bao che cho kẻ giết người nữa!"
Nhan Bình đứng một bên chứng kiến Nguyễn Tiêu xử án, trong lòng trào dâng cảm xúc mãnh liệt, không ngờ vụ án năm xưa của mình cũng được nhắc tới. Nghe xong phán quyết, hắn càng thêm tâm phục khẩu phục vị Thành Hoàng trẻ tuổi này.
Hành động của Phí Học Phong tuy ghê tởm, nhưng xét cho cùng y không phải hung thủ trực tiếp. Khi Hoắc Diễm Như đẩy Bạch Tô Dao, y chỉ đứng nhìn, mặc kệ cô đi vào chỗ chết. Trên đời này vốn không có tội danh "thấy chết không cứu" về mặt pháp lý, chỉ có sự lên án về đạo đức. Tội danh thực sự có thể kết án y chính là bao che cho tội phạm giết người. Mà Hoắc Diễm Như đã hại chết ba mạng người, tình tiết vô cùng nghiêm trọng. Nếu tìm đủ chứng cứ, Phí Học Phong chắc chắn sẽ phải ngồi tù mọt gông.
Nhan Bình bước ra, hít sâu một hơi rồi chắp tay nói: "Nhan Bình xin lĩnh mệnh."
Tuy nhiên, hắn vẫn còn chút do dự: "Nhưng thưa Thành Hoàng gia, hiện trường năm xưa đã bị phá hủy, thi thể Bạch cô nương cũng đã hỏa táng, e rằng chứng cứ không còn bao nhiêu. Nếu không tra ra được..."
Nguyễn Tiêu phất tay: "Không sao. Nếu dương gian không tìm được chứng cứ xác thực, ngươi cứ thắp nhang bẩm báo cho ta. Bản quan sẽ đích thân rút sinh hồn của Phí Học Phong, giam vào đàn pháp mười năm, coi như thay thế cho án tù dương thế. Trong thời gian đó, thân xác hắn ở trần gian sẽ trở thành 'người thực vật'. Hết mười năm, nếu thân xác hắn còn dùng được thì trả hồn về, còn không thì... xem như tạo hóa của hắn đã tận."
Nhan Bình nghe vậy liền sáng tỏ, vội vàng hành lễ lần nữa.
Phí Học Phong nghe phán quyết dành cho mình, nỗi sợ hãi xâm chiếm tâm trí. Nhưng kỳ lạ thay, trong cơn sợ hãi tột độ đó, y vẫn lo lắng cho vợ mình nhiều hơn. Y nhìn Nhan Bình, định mở miệng nhưng lại thôi. Y hiểu rất rõ người bạn cũ này. Nhan Bình là cảnh sát, vợ y lại làm ra chuyện tày trời như vậy, chính y đã đạp đổ giới hạn đạo đức của Nhan Bình. Tình bạn này coi như đã chấm dứt.
Nguyễn Tiêu ngồi trên cao, thu hết mọi biểu cảm của Phí Học Phong vào tầm mắt. Cậu càng hiểu rõ gã đàn ông này là loại người gì. Rõ ràng hiểu đạo lý, bình thường cũng là người tỉnh táo, nhưng hễ dính đến vợ là vứt bỏ hết lương tri. Đây cũng coi như một dạng cố chấp đến b*nh h**n, nồi nào úp vung nấy, y và Hoắc Diễm Như đúng là một cặp trời sinh.
Chỉ có điều, cặp đôi cặn bã này càng "xứng đôi" bao nhiêu thì càng khiến cậu ghê tởm bấy nhiêu.
Nguyễn Tiêu không muốn nhìn thêm bộ mặt của hai kẻ này nữa, tay áo vung lên, ra lệnh cho Đầu Trâu Mặt Ngựa áp giải bọn họ trở về dương thế.
Sau đó, cậu quay sang Bạch Tô Dao, hỏi: "Bản quan phán quyết như vậy, ngươi có phục không?"
Thấy cô vẫn giữ được lý trí và bản tâm lương thiện, cậu dặn dò thêm: "Ta biết ngươi hận Hoắc Diễm Như, cũng hận Phí Học Phong. Nhưng Phí Học Phong dương thọ chưa tận, trên tay cũng không trực tiếp dính máu. Ngươi có thể trả thù hắn vì tội bao che, nhưng tuyệt đối không được g**t ch*t hắn. Ngươi có hiểu không?"
Bạch Tô Dao nhắm mắt lại, ký ức ngày hôm đó ùa về. Hình ảnh Phí Học Phong bỏ mặc lời cầu xin đau đớn của cô, giả tạo ôm Hoắc Diễm Như rời đi khiến hận thù trong lòng cô bùng lên dữ dội. Cô thật muốn băm y ra trăm mảnh!
Nhưng cô giờ đã là yêu quỷ, cô hiểu rõ nếu mình làm vậy sẽ đánh mất bản tâm, tự hủy hoại con đường của chính mình. Vì thế... cô sẽ chờ. Chờ xem Phí Học Phong bị tống vào tù, hoặc bị rút hồn nằm liệt giường như cái xác không hồn!
Bạch Tô Dao cúi người hành lễ, giọng nói run run nhưng kiên định: "Tô Dao đã hiểu."
Nguyễn Tiêu thấy cô thực sự đã buông bỏ được sát niệm mù quáng, cảm thấy rất an ủi. Giọng cậu cũng trở nên ôn hòa hơn: "Đi đi. Đi báo thù cho chính mình."
Khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Tô Dao thoáng vặn vẹo, rồi cô ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng thét dài chói tai. Toàn thân cô hóa thành một luồng quỷ khí màu đỏ đen, lao thẳng vào cánh cửa quỷ môn mà Nguyễn Tiêu đã mở sẵn, hướng về phía kẻ thù đang ở dương gian.
Báo thù! Báo thù! Đêm nay, cô sẽ đòi lại công bằng cho những đứa con tội nghiệp của mình!
.
Chờ Bạch Tô Dao rời đi, thần miếu cũng được thu lại.
Lúc này chỉ còn lại người nhà. Trừ La Tường Vũ tư lịch còn non, ba quỷ thần còn lại đều đã quá quen thuộc với tính cách của Nguyễn Tiêu nên mạnh dạn hơn hẳn.
Đàm Tố, người đứng đầu nhóm quỷ thần lên tiếng hỏi trước: "Thành Hoàng gia, ngài định thu nhận Bạch Tô Dao và sắc phong cô ấy làm quỷ thần sao?"
Nguyễn Tiêu tháo chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn xuống, trầm ngâm nói: "Hiện tại nhân lực của chúng ta quá mỏng, hiệu suất làm việc còn thấp. Em muốn tìm những quỷ hồn có tư chất tốt, phẩm hạnh đoan chính và bản lĩnh tự chủ cao để phò tá."
Cậu phân tích: "Mọi người xem Bạch Tô Dao, tuy là yêu quái nhưng sinh thời có công đức. Chết oan uổng như vậy mà vẫn giữ được lý trí, không bị thù hận làm mờ mắt, thậm chí không giận cá chém thớt lên Nhan Bình. Khi tôi tuyên án, dù hình phạt cho Phí Học Phong có thể chưa thỏa mãn cơn giận của một lệ quỷ, nhưng cô ấy vẫn chấp nhận và suy nghĩ thấu đáo. Một nữ quỷ biết phân biệt phải trái, công tư phân minh như vậy, tôi đương nhiên muốn thu về dưới trướng."
Nghe Nguyễn Tiêu phân tích, các quỷ thần đều gật gù tán thành.
Lý Tam Nương hăng hái nói: "Vậy thuộc hạ có nên đi theo quan sát xem cô ấy hành xử thế nào không?"
Nguyễn Tiêu gật đầu tán thưởng: "Tam Nương, chị đi xem Bạch Tô Dao đối phó với Hoắc Diễm Như và Phí Học Phong ra sao. Nếu cô ấy tuân thủ nghiêm ngặt phán quyết của tôi, thì vị trí quỷ thần này tôi sẽ dành cho cô ấy!"
"Thành Hoàng gia yên tâm, thuộc hạ sẽ giám sát kỹ càng!" Lý Tam Nương nhận lệnh, lập tức chui qua ngụy quỷ môn biến mất.
Khoảng hơn một giờ sau, ngụy quỷ môn lại mở ra. Lý Tam Nương và Bạch Tô Dao cùng trở về.
Nguyễn Tiêu có chút chờ mong, tất cả những quỷ thần khác cũng chờ mong.
Lần này, liệu có thể thêm một đồng bạn không?
Hết chương 153
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 153
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 153
