Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 154


Chương 154: Thẩm phán kế tiếp


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Bước tới bên cạnh Mặt Ngựa cao lớn là một thiếu phụ mặc váy trắng. Dáng vẻ cô dịu dàng, tú lệ, mang lại cảm giác thanh thuần và dịu dàng. Lệ khí trên người cô gần như đã tan biến, chỉ còn lại nỗi bi thương vương vấn cùng những hồi ức tràn đầy.


Nguyễn Tiêu nhìn thấy Bạch Tô Dao như vậy, trong lòng đã hài lòng ba phần, sau đó quay sang nhìn Lý Tam Nương.


Lý Tam Nương cung kính bẩm báo: "Thành Hoàng gia, Bạch tiểu thư không hề làm hại người vô tội. Cách cô ấy trả thù Hoắc Diễm Như là khiến cô ta liên tục nếm trải cảm giác mang thai rồi lại sảy thai, đồng thời tạo ra ảo giác Phí Học Phong ngoại tình, dày vò cho đến khi tinh thần cô ta hoàn toàn suy sụp mới ra tay kết liễu. Còn đối với Phí Học Phong, cô bắt hắn phải trơ mắt nhìn Hoắc Diễm Như tự hành hạ bản thân từng chút một. Mỗi lần Phí Học Phong lao tới muốn cứu giúp đều bị ngăn cản, hoàn toàn không thể tiếp cận vợ mình, cuối cùng đành bất lực nhìn Hoắc Diễm Như chết đi. Hơn nữa, nàng còn tạo cho Phí Học Phong một ảo giác, khiến hắn nhìn thấy mỗi đứa con mà Hoắc Diễm Như sảy mất đều mang khuôn mặt pha trộn nét của hắn và vợ, vô cùng đáng yêu, nhưng cái chết thì..." Nói tới đây, cô rùng mình một cái, "Cái chết vô cùng thê thảm."


Nguyễn Tiêu ngẫm nghĩ, cảm thấy cách làm này không tồi.


Đã gọi là trả thù thì phải ra dáng trả thù. Dùng chiêu "gậy ông đập lưng ông", sau đó khiến cặp đôi cặn bã kia nếm trải nỗi sợ hãi lớn nhất đời họ, âu cũng là chuyện hợp lý.


"Phí Học Phong hiện tại thế nào?" Nguyễn Tiêu hỏi.


Lý Tam Nương đáp: "Đau đớn tột cùng, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng."


Nguyễn Tiêu vung tay áo: "Vậy là được rồi." Cậu dừng một chút, "Còn hồn ma Hoắc Diễm Như thì sao?"



Lý Tam Nương báo cáo: "Đã bắt giữ. Bạch tiểu thư tuy từng có ý định xé nát hồn phách Hoắc Diễm Như, nhưng đến lúc báo thù thực sự lại không động thủ với hồn ma của cô ta."


Bạch Tô Dao đứng bên cạnh khẽ nói: "Tôi vốn dĩ nghĩ rằng chỉ có thể tự mình báo thù, dù có phải liều mạng không có kết cục tốt cũng muốn khiến Hoắc Diễm Như vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian này. Nhưng Thành Hoàng gia đã tuyên án đày Hoắc Diễm Như xuống địa ngục. Việc xé nát cô ta chỉ gây đau đớn trong chốc lát, sao sánh được với nỗi thống khổ chịu đựng dưới địa ngục? Đương nhiên tôi sẽ không giết cô ta làm gì cho bẩn tay."


Nguyễn Tiêu gật đầu tán thưởng: "Khá lắm, ngươi biết tự kiềm chế là tốt."


Nói đến đây, cậu đột nhiên hỏi: "Bạch Tô Dao, bản quan thương xót cho nỗi oan nghiệt của ngươi, lại thấy cô có thiện niệm, chưa từng làm hại người vô tội, nên có ý định sắc phong cô làm quỷ thần. Không biết ý cô thế nào?"


Bạch Tô Dao giật mình kinh ngạc, đột ngột ngẩng đầu lên.


"Sắc phong tiểu yêu làm quỷ thần ư?" Cơ mặt cô khẽ co giật, dường như vui mừng muốn cười, nhưng lại như chất chứa trăm ngàn nỗi niềm phức tạp, đau khổ.


Cuối cùng, cô lắc đầu: "Chồng tiểu yêu đã chết, con cũng đã mất, tiểu yêu sống trên đời chẳng còn gì luyến tiếc. Ý niệm duy nhất khi còn tồn tại chỉ là được ở bên hai đứa nhỏ này, cho đến khi... cho đến khi..."


Nói đến đây, Bạch Tô Dao bỗng quỳ sụp xuống, dập đầu thật mạnh: "Con của tiểu yêu chỉ là tàn hồn, e rằng rất khó thuận lợi trở về Địa phủ đầu thai. Tiểu yêu khẩn cầu Thành Hoàng gia, ngài có thể... có thể trực tiếp đưa chúng xuống Âm phủ được không?"


Trong lòng cô có ngàn vạn lần không nỡ, nhưng không nỡ thì làm được gì? Nếu là hồn phách nguyên vẹn thì còn đỡ, đằng này nếu giữ tàn hồn ở lại dương gian làm cô hồn dã quỷ cùng cô, e rằng chẳng bao lâu sau chúng sẽ tiêu tán vĩnh viễn.


Nguyễn Tiêu nghe xong thỉnh cầu, không hề thấy phiền lòng mà ngược lại càng thêm tán thưởng tấm lòng người mẹ của cô. Cậu cũng không muốn phụ tấm lòng ấy, khiến mẹ con họ phải chia lìa.


Chờ Bạch Tô Dao nói hết, cậu mới chậm rãi mở lời: "Không biết... Chị có còn giữ di vật nào của chồng mình không?"



Nguyễn Tiêu phân tích: "Nếu chồng chị đúng như lời chị nói là chưa từng làm ác, thì tên đạo sĩ ra tay tấn công gia đình các chị năm xưa mới là kẻ thủ ác. Bản quan hành tẩu thế gian, thưởng thiện phạt ác, dù chuyện đã qua mấy chục năm cũng phải tìm ra hắn, bắt hắn nhận tội chịu phạt. Ngoài ra..."


Cậu trầm ngâm giây lát rồi nói tiếp: "Tuy không biết đạo sĩ kia là ai, nhưng hắn đã truy đuổi vợ chồng chị không buông, chứng tỏ nếu không phải các chị ‘Hoài bích có tội’*, thì cũng là hắn tham lam chính bản thân vợ chồng các chị. Theo bản quan thấy, tính tình chị thuần thiện mà sau khi chết hóa thành yêu quỷ lại có thực lực phi phàm như vậy, thì đạo sĩ kia hơn phân nửa là tu luyện tà pháp. Mà tà pháp thì đa phần đều sử dụng quỷ quái để luyện công. Tên đạo sĩ đó hẳn là muốn tra tấn chồng chị thật dã man, đợi anh ta chết đi trong nỗi thống khổ và oán hận tột cùng để thu được lệ quỷ hùng mạnh, luyện hóa thành pháp bảo cho bản thân sử dụng. Nếu đúng là như vậy, có lẽ thể xác chồng chị đã không còn, nhưng hồn phách thì vẫn chưa tan biến."


(*"Hoài bích có tội" là một câu tục ngữ có nghĩa là "mang ngọc trong người là có tội". Câu này dùng để chỉ việc những người có tài năng, có thứ quý giá thường bị ghen ghét, đố kỵ và gặp tai họa. "Hoài bích" ở đây có thể được hiểu theo nghĩa đen là mang ngọc quý, hoặc theo nghĩa bóng là sự giàu có, tài năng, lý tưởng. )


Lời nói của cậu như khai thông bế tắc trong đầu Bạch Tô Dao. Đầu óc cô thoạt trống rỗng, sau đó lập tức phản ứng lại, nghĩ đến khả năng này mà trong lòng dâng lên niềm vui sướng tột độ.


Nếu thật là như vậy, nếu chồng cô thực sự còn cơ hội đoàn tụ cùng mẹ con cô... Cho dù cả nhà đều làm ma, nhưng chỉ cần được ở bên nhau, đó đã là niềm an ủi lớn lao nhất rồi!


Giờ khắc này, Bạch Tô Dao chợt hiểu ra lý do Thành Hoàng gia nhắc tới chuyện này, không khỏi cảm thấy hổ thẹn. Dù Nguyễn Tiêu không nói thêm gì, cô vẫn quỳ thẳng người, cung kính nói: "Thành Hoàng gia, nếu ngài không chê, tiểu yêu nguyện ý cam tâm tình nguyện dốc lòng cống hiến vì ngài. Nếu chồng tiểu yêu ý thức vẫn còn, chàng cũng chắc chắn sẽ nguyện ý phụng sự ngài."


Nguyễn Tiêu chờ chính là câu nói này, mỉm cười đáp: "Như thế rất tốt."


Sau đó cậu xoay chuyển câu chuyện: "Tuy nhiên chị cũng nên biết, nếu thật sự tìm lại được hồn ma chồng chị, nếu anh ta chưa từng làm ác thì thôi, nhưng nếu anh ta đã tiếp tay cho giặc, làm điều ác – dù cho là bị kẻ khác sai khiến, không phải ý muốn chủ quan – thì cũng quyết không thể sắc phong quỷ thần. Thậm chí nếu gây nghiệp quá nặng, còn có khả năng bị đày xuống địa ngục chịu phạt. Chị cần chuẩn bị tâm lý trước. Chị phải hiểu rằng, một khi đã làm ác, bất luận tự nguyện hay không, đều sẽ chịu sự liên lụy của tên đạo sĩ kia, trên người mang tội nghiệt. Đạo sĩ dùng pháp lực của anh ta để làm ác, dù anh ta có vô tội đến đâu cũng không thể thoát khỏi can hệ."


Bạch Tô Dao run lên, sau đó hít sâu một hơi, cung kính trả lời: "Thành Hoàng gia, chồng tiểu yêu là một con thỏ yêu vô cùng thiện lương. Nếu anh ấy trong lúc ý thức không tỉnh táo mà lỡ tiếp tay cho kẻ ác, khi tỉnh lại biết được mình đã làm gì, chắc chắn anh ấy sẽ vô cùng đau khổ và muốn chuộc tội. Đến lúc đó, chẳng cần Thành Hoàng gia ngài nhắc tới, anh ấy cũng sẽ chủ động xin chịu phạt. Hiện tại ngài nguyện ý ra tay cứu giúp chồng tiểu yêu, còn công tư phân minh xem xét hành vi thiện ác của anh để xử lý, tiểu yêu không có gì oán hận, chồng tiểu yêu cũng vậy, ngược lại còn tình nguyện chịu phạt để chuộc lỗi. Vợ chồng chúng tôi tuyệt đối phục tùng phán quyết của Thành Hoàng gia."


Nguyễn Tiêu nghe vậy càng thêm hài lòng.


Rất tốt. Đi tìm tên đạo sĩ kia, xem thử hồn con thỏ đực kia còn hay mất. Nếu kết quả không quá tệ, thì cặp vợ chồng thỏ này ắt hẳn sẽ trở thành đôi trợ thủ đắc lực. Đến lúc đó, phong cả đôi làm quỷ sai cũng chẳng thành vấn đề.



Cả buổi tối hôm ấy, Nhan Bình cũng coi như được mở mang tầm mắt. Về đến nhà đầu óc vẫn còn mơ màng, tắm rửa xong lên giường nằm, hắn đột nhiên vỗ trán cái bốp, thở hắt ra: "Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa, mai lấy lại tinh thần đi tìm chứng cứ, nhanh chóng tống cổ cái tên khốn kiếp kia vào tù cho xong!"


Trong lòng hắn vẫn thấy lấn cấn. Một là chuyện Hoắc Diễm Như điên tình hại chết ba mạng người, gia đình nhà thỏ tinh kia quá thảm. Hắn đường đường là cảnh sát nhân dân, nhìn thấy chuyện bất bình thế này quả thực không chịu nổi... Lại thêm nữa, hắn cũng không ngờ yêu quái cũng có lúc bị người hại đến mức thê thảm như vậy, thật khiến người ta thổn thức.


Điều thứ hai chính là hắn đã nhìn thấu bộ mặt tồi tệ của Phí Học Phong. Uổng công hắn vẫn luôn nghĩ thằng bạn nối khố này tuy tính cách không hợp nhau lắm nhưng bản chất vẫn tốt. Nếu thật là người tốt thì phải biết dạy vợ, chứ không phải vì cái gọi là tình yêu mù quáng mà mặc kệ vợ làm chuyện ác độc tày trời! Điều khiến hắn khó chịu nhất là đến cuối cùng Phí Học Phong vẫn không thực sự sám hối, tâm tâm niệm niệm chỉ lo cho con mụ điên kia. Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, thằng này cũng điên nốt rồi...


Haizz, làm công an đúng là gánh nặng đường xa.


May mắn thay hiện tại có một vị Thành Hoàng gia rất công minh. Đôi khi những cảnh sát cấp cơ sở như hắn đều hiểu, có rất nhiều vụ việc lách luật, không tránh khỏi có kẻ tội phạm nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật khiến người ta uất ức. Nhưng giờ hắn cảm thấy, nếu đã bắt được liên lạc với Thành Hoàng gia, sau này gặp chuyện tương tự, biết đâu hắn có thể dùng thân phận "tín đồ" để đi "báo án đặc biệt"? Pháp luật dương gian chưa xử tới, thì để Thành Hoàng gia ban chút quả báo, âu cũng là một niềm an ủi.


.


Tại biệt thự của Tông Tuế Trọng.


Nguyễn Tiêu vừa ăn vừa hào hứng khua tay múa chân kể lại chuyện mới xảy ra, chốc chốc lại thở ngắn than dài: "Ngẫm lại cũng thấy khó chịu lắm. Hoắc Diễm Như thì dễ rồi, đáng chết thì phải chết, chết xong nhốt lại chờ xuống địa ngục, đấy là quy trình có lệ rồi, không có gì phải lăn tăn. Nhưng cái tên Phí Học Phong kia mới tởm lợm, từ tư tưởng đến hành vi đều tởm. Khổ nỗi em không thể vì ghét cái mặt hắn mà kết tội bừa bãi được, đành phải giao cho Nhan Bình xử lý. Khi nào pháp luật trần gian bó tay thì em mới dùng đến quyền lực Thành Hoàng. Nhiều lúc em không hiểu nổi, cái loại người như hắn sao lại được đầu thai làm người nhỉ? Còn chẳng bằng loài yêu quái..."


Tông Tuế Trọng lẳng lặng nghe Nguyễn Tiêu nói hết, rồi trầm ngâm tổng kết: "Cho nên, hiện tại Bạch tiểu thư đi cùng Đầu Trâu Mặt Ngựa tìm di vật của chồng, còn em thì ở đây ăn ké cơm, chờ đến tối dùng di vật làm phép, truy tìm tên đạo sĩ đã bắt Bạch tiên sinh để thẩm vấn trừng phạt và cứu người?"


Nguyễn Tiêu gật đầu: "Chính là như vậy."


Tông Tuế Trọng hỏi: "Cần tôi đi cùng em không?"



Tông Tuế Trọng hơi khựng lại, sau đó gật đầu: "Vậy tùy em. Nếu cần giúp gì thì cứ gọi tôi."


Nguyễn Tiêu không nhịn được nở một nụ cười thật tươi: "Đa tạ học trưởng! Học trưởng là người tốt nhất!"


Tông Tuế Trọng thản nhiên đáp: "Không cần nịnh bợ." Anh dừng một chút rồi nói tiếp, "Mau ăn cơm đi, bớt ăn vặt lại. Tối nay có tôm cua hải sản đấy."


Nguyễn Tiêu hiểu ý ngay, lập tức giảm tốc độ tiêu thụ đồ ăn vặt.


Quả nhiên vẫn là học trưởng hiểu cậu nhất. Chờ ăn no xong, tối nay làm việc mới có sức...


.


Đêm xuống, Tông Tuế Trọng giữ đúng lời hứa về phòng sớm, tắm gội rồi lên giường nghỉ ngơi.


Bởi vì Bạch Tô Dao đã bày tỏ ý nguyện trung thành, Nguyễn Tiêu cũng không cần ngụy trang nữa. Cậu xuất hiện trước mặt cô với hình tượng thật: một thiếu niên tuấn tú mặc quan phục uy nghiêm.


Bạch Tô Dao đương nhiên là ngạc nhiên, nhưng so với điều đó, cô càng đặt nhiều hy vọng vào buổi làm phép đêm nay hơn.


Hết chương 154.


____________________________


Note: đoạn trên thấy thân hơn và muốn sắc phong quỷ thần cho chị thỏ nên đổi xưng hô của Nguyễn Tiêu một xíu, khúc đó Nguyễn Tiêu vẫn chưa lộ diện á.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 154
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...