Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 152
Chương 152: Thần miếu thẩm án kẻ cặn bã
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Oán niệm hận thù và đau khổ mạnh mẽ khiến Bạch Tô Dao rất nhanh biến thành quỷ. Lại bởi vì bản thân cô là một yêu vật, sau khi biến thành quỷ thì thực lực vô cùng cường đại, sức mạnh tựa quỷ tựa yêu bao phủ lấy thi thể, khiến thi thể vẫn duy trì hình người. Chỉ là hai đứa con sinh ra vẫn là hai khối thịt nhầy nhụa máu me rơi ở g*** h** ch*n cô, bị váy dài che lại.
Quỷ hồn của thai nhi vừa đầu thai đến không lâu được Bạch Tô Dao cẩn thận lấy ra, dùng lực lượng yêu quỷ hộ giữ... Thông thường, yêu quái mang thai con cái, yếu một chút cũng phải vài chục năm, mạnh một chút vài trăm năm cũng chưa chắc đã sinh ra được. Nhưng một khi sinh ra, chúng đều có nền móng, trừ số ít tình huống ra, phần lớn đều có thể thuận lợi tu hành. Cho nên sau khi mang thai ổn định, linh hồn đầu thai tới thường không phải hồn phách bình thường, mà là loại tàn khuyết vì duyên cớ nào đó nhưng lại mấy đời chưa từng làm ác. Chúng được sắp xếp tới, sau nhiều năm thai nghén, trong bụng yêu vật sẽ từ từ bổ sung đầy đủ hồn phách, sinh ra sau cũng đã khỏe mạnh lên. Hai hồn thỏ nhỏ trong bụng Bạch Tô Dao cũng nên như vậy, đáng tiếc chúng còn chưa kịp bổ sung xong đã gặp phải chuyện này... Hồn phách được Bạch Tô Dao nâng trong lòng bàn tay vẫn là tàn hồn, ý thức mơ hồ, vô cùng đáng thương.
Đối với Bạch Tô Dao mà nói, chồng đã chết, mình đã chết, con cái sinh ra cũng đã chết. Chỉ vì một đạo sĩ thối và một người phụ nữ điên cuồng, cô cửa nát nhà tan, sao có thể không hận?
Trong sự hận ý như vậy, suốt một đêm, Bạch Tô Dao với máu đầy mắt nhìn về phía tòa nhà số 5, cô đang tìm kiếm nơi kẻ thù của mình đang ở, cũng nỗ lực từ từ trấn an hồn hai bé thỏ nhỏ yếu ớt.
Sáng hôm sau, Bạch Tô Dao đã chết hoàn toàn. Có người xuống lầu ngửi thấy mùi máu tươi, tìm một vòng mới phát hiện thi thể của cô rồi báo cảnh sát. Cảnh sát đến là một lão cảnh sát nhiều năm kinh nghiệm. Vì tuổi tác lớn, kiến thức cũng nhiều, sau khi kiểm tra thi thể của cô liền phát hiện cô khác với người thường, cũng phát hiện cô miễn cưỡng sinh hạ khối thịt mơ hồ. Lòng hoảng sợ, lão cảnh sát này không hề tiết lộ, chỉ là sắp xếp một số việc sau đó, lặng yên không một tiếng động đem cô đi hỏa táng, muốn ém chuyện này xuống, tránh gây ra hoảng loạn, cũng tránh gây phiền phức cho đồn cảnh sát nhỏ của họ.
Bạch Tô Dao biết sự sợ hãi của con người đối với loài khác. Lão cảnh sát muốn một sự nhịn chín sự lành, cô cũng không có ý kiến gì. Sự thù hận chất chứa trong lòng đều hướng thẳng về Hoắc Diễm Như, và cả Phí Học Phong cũng là đồng lõa, đều là đối tượng báo thù của cô!
Đêm đó, cô tìm thấy Hoắc Diễm Như. Nghe thấy Hoắc Diễm Như và Phí Học Phong nói về chuyện của cô, không hề có nửa điểm hối lỗi. Ngược lại, mỗi lần Phí Học Phong làm Hoắc Diễm Như không cần đa nghi như vậy, đều sẽ bị cô ta mắng một trận. Sau đó Phí Học Phong liền vẻ mặt nhu tình mật ý đi dỗ Hoắc Diễm Như. Cho dù trong mắt ngẫu nhiên có một tia áy náy, nhưng cũng đều là chợt lóe qua, chỉ thấy dối trá, không thấy sám hối. Cái chết của cô và các con lại trở thành công cụ tán tỉnh giữa đôi vợ chồng cặn bã này!
Bạch Tô Dao càng xem càng hận. Khi Hoắc Diễm Như và Phí Học Phong nói đến việc phải cố gắng nhanh chóng có con, cô liền đưa một luồng yêu quỷ khí vào bụng Hoắc Diễm Như.
Dưới ánh mắt kinh hãi của Phí Học Phong, bụng Hoắc Diễm Như trướng lên như thổi khí, giống như sắp sinh nở ngay lập tức. Còn cô thì dùng chữ bằng máu viết xuống đất một câu, muốn Hoắc Diễm Như đền mạng cho cô và các con!
Phí Học Phong sợ hãi không thôi, nhưng y lại không hề vứt bỏ Hoắc Diễm Như, ngược lại quỳ xuống xin tha. Lời xin tha này của y bị Hoắc Diễm Như thấy, thế mà cô ta lại đỡ bụng to kéo y dậy, điên cuồng không thôi.
Hoắc Diễm Như cho dù đến hiện tại vẫn điên cuồng, vẫn ghen tị. Phí Học Phong vậy mà vẫn luôn ở bên an ủi, khổ sở khuyên nhủ cô ta. Tuy rằng thường xuyên lén lút xin tha, còn tỏ vẻ nguyện ý vì Hoắc Diễm Như mà đi chết, nhưng trước mặt Hoắc Diễm Như lại đều thật cẩn thận, trước sau cười làm lành, nhẹ nhàng dỗ dành.
Bạch Tô Dao khi còn sống rất thiện lương. Nếu thấy một đôi vợ chồng sinh tử không rời nhất định sẽ rất đồng tình và nguyện ý giúp đỡ họ. Nhưng sau khi chết, cô thấy đôi cặn bã này tình thâm nghĩa trọng như vậy, lại càng căm ghét cực độ bọn họ. Cô nhớ tới mình cũng có một người chồng nguyện ý vì cô mà chết, mình cũng nguyện ý vì sinh con cho chồng mà hao hết yêu lực. Đúng, đôi cặn bã này rất thâm tình, chẳng lẽ sự thâm tình của bọn họ có thể được xây dựng trên sự giẫm đạp lên người khác sao? Bạch Tô Dao cô phạm tội gì mà phải trở thành công cụ thâm tình lẫn nhau của đôi cặn bã này? Cô và con cái có lỗi gì, phải chết vì sự ghen ghét có lẽ không có thật như vậy!
Sau này, Bạch Tô Dao lựa chọn mỗi ngày làm cho bụng Hoắc Diễm Như căng lớn thêm một chút, nhìn cô ta đau đớn, điên cuồng. Làm cô ta cảm nhận nỗi đau không ngừng tràn ra từ bụng, cùng với sự tra tấn tâm lý về việc thai chết có thể chảy ra bất cứ lúc nào. Còn Phí Học Phong, y không phải rất thâm tình sao, không phải vì vợ y có thể làm bất cứ chuyện gì sao, không phải vợ y làm gì y cũng bằng lòng làm đồng lõa sao? Cô khiến Phí Học Phong nhìn Hoắc Diễm Như chịu tra tấn, nhìn Hoắc Diễm Như chậm rãi đi về phía tử vong, nhìn Hoắc Diễm Như chết theo phương thức thảm khốc nhất! Cô còn sẽ chờ Hoắc Diễm Như biến thành quỷ, sau đó xé quỷ hồn của cô ta ra thành mảnh nhỏ!
Sau đó nữa chính là Phí Học Phong vì dỗ Hoắc Diễm Như mà gọi điện thoại giả cho Nhan Bình. Bạch Tô Dao đi tìm Nhan Bình và đánh dấu. Đánh dấu này khiến Thành Hoàng chú ý, Thành Hoàng đến, thẩm vấn Bạch Tô Dao, biết được tình hình cụ thể và chi tiết bên trong.
Bạch Tô Dao đến lúc này đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cô cung cung kính kính quỳ xuống, trong giọng nói mang theo nghẹn ngào: “Cầu Thành Hoàng gia vì tiểu yêu làm chủ. Tiểu yêu và chồng cũng chưa từng làm ác, vẫn luôn thành thật làm người. Mang thai khó khăn cũng vô cùng cẩn thận, mặc dù đến năm mạt pháp, thà rằng mang thai lâu hơn một ít thời đại, cũng chưa từng đi cướp đoạt tinh khí nhân loại để cung cấp cho thai nhi... Những điều này tuy là bổn phận của tiểu yêu sau khi nhập thế, nhưng gia đình tiểu yêu thật sự quá oan uổng!”
Trong toàn bộ quá trình tự thuật của Bạch Tô Dao, Nguyễn Tiêu đều dùng mắt thần xem thần sắc cô. Cô đích xác không hề nói sai. Trên người cô sạch sẽ, thậm chí còn có một ít công đức — có thể thấy cô sống hơn ba trăm năm, có thể đã từng làm một ít việc thiện. So với rất nhiều nhân loại chỉ biết lo chuyện không liên quan đến mình, đức hạnh của cô còn tốt hơn rất nhiều.
Một con tiểu yêu như vậy, quả thật không nên có một kết cục như thế.
Điều khiến Nguyễn Tiêu đánh giá cao nhất là, Bạch Tô Dao cho dù biến thành quỷ cũng không vì cách lão cảnh sát kia xử lý thi thể của cô mà giận chó đánh mèo. Đối với Nhan Bình, tuy cô đã hạ đánh dấu, nhưng cũng là vì hiểu lầm Nhan Bình cấu kết với đôi vợ chồng cặn bã kia.
Trong lòng Nguyễn Tiêu mơ hồ có một ý tưởng, nhưng trước mắt án kiện chưa xong, cậu không thể nói.
“Lời kể của ngươi, bản quan đã rõ.” cậu trầm ngâm nói: “Hiện giờ bản quan liền triệu sinh hồn của hai người trong phòng tới, đối chất với họ. Ngươi cứ yên tâm, bản quan chắc chắn xử lý theo lẽ công bằng.”
Bạch Tô Dao hít sâu một hơi, lại cúi đầu một cái nói: “Tiểu yêu tuân theo phán quyết của Thành Hoàng gia.”
Bởi vì trong lòng có một ý tưởng, Nguyễn Tiêu lúc này cũng không thẩm phán ngay tại chỗ. Sau khi suy nghĩ một lát, cậu mở ra một cái ngụy quỷ môn (cổng giả), dùng ấn Thành Hoàng hóa thành thần miếu, trước hết đem Bạch Tô Dao và Nhan Bình cùng nhau mang vào thần miếu.
Thần miếu cũng không tính lớn. Phía trước ở giữa là một pho tượng Thành Hoàng, hai bên thì có tượng thần Đầu Trâu Mặt Ngựa, Nhật Dạ Du Thần, đúng là sự hiện hóa của những tượng thần trong phó ấn. Phía dưới còn có một ít quỷ binh rải rác, đều trong bộ dáng uy nghiêm.
Chỉ trong một cái chớp mắt, bên trong thần miếu liền biến thành công đường. Pho tượng kia đột nhiên biến thành Thành Hoàng bản tôn, còn các quỷ thần khác, quỷ binh cũng lần lượt tỏa ra một tia thần quang, đồng dạng biến thành thật thể.
— Đây chính là Nguyễn Tiêu thông qua tượng thần trong thần miếu, triệu hồi các quỷ thần quỷ binh trở về.
Bạch Tô Dao quỳ gối trước công đường, cảm giác được thần lực đang cuộn trào trong thần miếu này, trong lòng vô cùng khiếp sợ. Nhưng cũng chính vì thế, cô lại càng tin tưởng vị Thành Hoàng gia đột nhiên xuất hiện này hơn — dù sao người ta có uy áp lớn như vậy, rõ ràng giơ tay liền có thể đánh chết một con tiểu yêu quỷ như cô, lại còn ôn tồn khuyên bảo. Sao cô còn có thể hoài nghi vị này có mục đích khác? Đáng lẽ phải đầy lòng cảm kích mới đúng.
Cô cẩn thận ôm hai đứa nhỏ, trong lòng dâng lên cảm xúc. Cô là yêu vật dốc lòng tu hành, đi con đường chính đạo. Đương nhiên hiểu rõ sự khác biệt giữa việc đi công đường một chuyến và không đi. Cô nghĩ, cho dù Hằng ca có ở đây, chắc hẳn cũng không hy vọng sau khi cô chết, lại từ bỏ con đường chính trực mà hai vợ chồng vẫn luôn đi...
Nguyễn Tiêu cao cao tại thượng, cũng quan sát biểu cảm của Bạch Tô Dao. Thấy hơi thở cô an tĩnh hơn rất nhiều, khẽ gật đầu.
Tiếp theo, cậu giương giọng phân phó: “Đầu Trâu Mặt Ngựa, nhanh chóng áp sinh hồn của hai kẻ Hoắc Diễm Như, Phí Học Phong tới thẩm vấn.”
Đầu Trâu Mặt Ngựa từ tượng thần hiện hóa ra, khom người bái Nguyễn Tiêu, tiếp đó rất nhanh từ ngụy quỷ môn đi ra ngoài. Chưa đến vài phút đã mang đến đôi vợ chồng cặn bã kia.
Phí Học Phong đỡ Hoắc Diễm Như đang mang bụng phệ đi vào. Hoắc Diễm Như vừa liếc mắt một cái đã thấy Bạch Tô Dao, lập tức thét chói tai nhào lên: “Bạch Tô Dao! Mày tiện nhân này, mày thế mà không chết —”
Nguyễn Tiêu mặt lạnh lùng, vỗ kinh đường mộc: “Rít gào chốn công đường, Đầu Trâu Mặt Ngựa, trước đánh mười đại bản!”
Đàm Tố và Lý Tam Nương sớm đã nghe Nguyễn Tiêu nói về tai họa Bạch Tô Dao gặp phải, vô cùng chán ghét hai người này. Đặc biệt là Hoắc Diễm Như, thấy hiện tại có thể danh chính ngôn thuận đánh cô ta một trận, liền sải bước như núi cao đi tới. Mỗi người một chân, đá Phí Học Phong và Hoắc Diễm Như quỳ rạp xuống đất. Sau đó Lý Tam Nương giẫm một chân, đè Hoắc Diễm Như quỳ rạp xuống đất. Đàm Tố liền giơ cao đình trượng, nhắm vào lưng và mông cô ta, đánh tới tấp một trận!
Phí Học Phong vội vàng bò dậy, định nhào tới bảo vệ Hoắc Diễm Như, nhưng có mấy quỷ binh đi tới, nhanh chóng đè y lại, khiến y chỉ có thể vẻ mặt đau lòng nhìn Hoắc Diễm Như bị đánh.
Hoắc Diễm Như đỡ bụng nằm sấp chịu đánh. Mỗi lần bị đánh, yêu quỷ khí trong bụng cô ta lại giống như nước chảy khuếch tán ra hai bên. Cảm giác này giống như là thật sự mang thai bị đòn nghiêm trọng, nước ối bị đánh vỡ không ngừng chảy ra ngoài, con cái cũng cùng với máu cô ta chảy ra ngoài, là một loại cảm giác vô cùng kh*ng b*. Tuy Hoắc Diễm Như thấy lại “tiểu tam” thì lòng đố kỵ tràn đầy, nhưng cũng mồ hôi đầy đầu, cảm giác được sự thống khổ kịch liệt từ bụng, lưng và mông. Cô ta không nhịn được kêu thảm lên...
Mười roi qua đi, Đầu Trâu Mặt Ngựa lại lần nữa kéo đôi vợ chồng cặn bã này quỳ xuống. Nhật Du Thần bên cạnh thì bắt đầu tuyên đọc tội trạng của hai người.
“Oan quỷ Bạch Tô Dao, tố cáo Hoắc Diễm Như vì đố kỵ mà hại chết cô và hai đứa con song sinh trong bụng. Chồng Phí Học Phong, là đồng lõa, làm như không thấy cái chết của cô, giấu kín tội của vợ, khiến cô chết oan. Hoắc Diễm Như, Phí Học Phong, hai người các ngươi có nhận tội không?”
Phí Học Phong hãi hùng khiếp vía, theo bản năng liền muốn nói dối để che giấu cho Hoắc Diễm Như.
Nhưng Hoắc Diễm Như sẽ không yếu thế trước mặt tình địch. Vừa mở miệng chính là một tiếng trào phúng, nổi giận đùng đùng nói: “Chính là tao giết, thế nào? Kẻ mê hoặc chồng tao đều đáng chết!”
Phí Học Phong quýnh lên, vội vàng muốn che miệng Hoắc Diễm Như.
Nhưng Hoắc Diễm Như đã lại lần nữa thóa mạ chửi rủa, miệng đầy những lời th* t*c.
Hết chương 152.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 152
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 152
