Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 151
Chương 151: Hai con thỏ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nhan Bình tuy đồng tình với Bạch Tô Dao, nhưng khi nghe cô nói vậy, vẫn nhíu mày phản bác: “Sao cô biết tôi và anh ta là một phe? Tôi thân là cảnh sát, đương nhiên phải giữ vững công lý, anh ta phạm tội, tôi tuyệt đối sẽ không bao che.”
Nguyễn Tiêu cũng nhìn về phía Bạch Tô Dao, trầm giọng nói: “Bản quan may mắn làm Thành Hoàng, tự nhiên phải làm chủ cho dân. Ngươi tuy là loài khác, nhưng với bản quan, phàm là sinh vật có linh hồn, trí tuệ đều cùng xét tội; sinh vật không có linh hồn trí tuệ thuận theo thiên tính, nuốt ăn lẫn nhau, không coi là tội; có linh trí nuốt ăn không linh trí, ví dụ như người ăn heo dê, đó là lẽ sinh tồn, không luận tội. Nhưng nếu là hành hạ heo dê đến chết để tìm niềm vui, đó là vi phạm thiên lý, cũng đáng luận tội.” Nói đến đây, cậu dừng lại: “Ngươi vốn là thỏ yêu, là có linh trí, tu thành hình người, lại chưa từng làm hại bốn phương, tất nhiên không có tội lỗi. Nếu có người vì thế mà tai họa tính mạng ngươi, bản quan tất nhiên sẽ làm chủ cho ngươi. Ngươi là tiểu yêu, không biết hiện giờ thiên cơ. Giữa trời đất, chỉ có một mình bản quan làm Thành Hoàng. Thưởng thiện phạt ác đều là bổn phận, chịu thiên địa giám sát, tuyệt không có Thành Hoàng nào khác bao che lẫn nhau.”
Nghe xong lời Nguyễn Tiêu, vẻ mặt tràn ngập lệ khí của Bạch Tô Dao hơi dịu đi, nhưng khi nhìn về phía Nhan Bình vẫn mang theo nỗi căm hận.
“Người đàn ông kia, hắn đã gọi điện cho ngươi!”
Nhan Bình sửng sốt.
Bạch Tô Dao nói: “Hắn nói với người phụ nữ kia, nói ngươi đã đồng ý giúp đỡ!”
Nhan Bình nhíu mày: “Không đúng, tôi chưa từng nhận được điện thoại của anh ta. Hơn nữa, không nói đến việc tôi là nhân viên chính phủ, có trách nhiệm trong người, chỉ nói mẹ tôi có ấn tượng rất tốt với cô, tôi không thể nào nhìn cô uổng mạng mà mặc kệ được.” Nói đến đây, hắn do dự hỏi: “Cô còn nhớ rõ không? Mẹ tôi họ Điền, ở tòa nhà số 3, cô nên gọi bà là dì Điền. Cô hẳn là nhớ rõ chứ? Thành Hoàng gia nói cô đã hạ đánh dấu lên người tôi, muốn hạ đánh dấu thì cô phải đi đến nhà tôi, hẳn là đã gặp mẹ tôi?”
Bạch Tô Dao cũng có chút kinh ngạc, cô bỗng nhiên đột ngột lắc đầu, một đầu tóc dài không gió tự bay lên.
“Không, hắn rõ ràng đã gọi điện cho ngươi! Ta tận mắt nhìn thấy! Hắn cũng chính miệng nói với người phụ nữ kia —”
Lúc này, Nguyễn Tiêu chủ động mở lời.
“Khi người đàn ông kia nói với vợ hắn rằng Nhan Bình đã đồng ý, người vợ này có phải đang trong trạng thái thần trí không rõ, cực kỳ nôn nóng? Ngươi nên cẩn thận suy xét. Vừa rồi bản quan cùng Nhan Bình nghe được người đàn ông kia nói với vợ rằng Nhan Bình tất nhiên không chịu giúp hắn. Như thế, trước sau mâu thuẫn, trong đó tất có kỳ quặc. Ngươi... cẩn thận nghĩ lại đi.”
Bạch Tô Dao tuy bị hại chết mà thành lệ quỷ, nhưng sinh thời dù sao cô cũng là một yêu vật. Cho dù làm lệ quỷ, có thực lực trong người, cũng sẽ không giống lệ quỷ bình thường phải đợi đến đêm hồi hồn mới có quỷ lực mạnh nhất, cũng sẽ không vì quá oán hận mà thần chí không rõ.
Đa số thời gian, cô đều tỉnh táo. Chỉ là khi nỗi hận dâng lên, khó tránh khỏi sẽ xao động, không thể phân tích một cách lý trí.
Hiện tại nghe Nguyễn Tiêu nói như vậy... cô thật sự cẩn thận hồi tưởng. Khi nhìn Nhan Bình, ánh mắt không còn tràn đầy hận ý như trước.
Đúng vậy, Bạch Tô Dao nhớ lại. Đúng như lời vị Thành Hoàng này nói, lúc đó Phí Học Phong thật sự là trong khi Hoắc Diễm Như bị quỷ khí tra tấn đến thống khổ không chịu nổi mà vẫn nhắc đến Nhan Bình, thì đã lấy điện thoại ra quay số. Nhưng khi đó cô cũng phẫn nộ đến cực điểm, chỉ nhìn hiện tượng bề ngoài. Bây giờ nghĩ lại, cái số kia có được kết nối hay không, đầu dây bên kia có người nói chuyện hay không, cô đều không để ý. Cô chỉ thấy Phí Học Phong nói đã gọi điện, rồi dỗ Hoắc Diễm Như rằng Nhan Bình đã đồng ý, liền cho rằng Nhan Bình và bọn họ thật sự là một phe. Quá uất ức, cô đã xâm nhập vào nhà Nhan Bình.
Cũng may mắn, lúc đó Bạch Tô Dao còn chưa làm gì Nhan Bình. Thậm chí... vì Nhan Bình là tín đồ Thành Hoàng, việc hắn bị quỷ đánh dấu đã dẫn đến sự xuất hiện của một vị Thành Hoàng gia.
Biết Nhan Bình là oan uổng, Bạch Tô Dao cũng đồng dạng bị oan uổng đến chết, nên không còn lòng thù hận với hắn. Lệ khí trên người cô cũng không còn giương nanh múa vuốt như trước.
“Vậy thì... xin lỗi.” cô bình tĩnh hơn rất nhiều, nhắm mắt, nói: “Tôi vốn cho rằng, các người là cùng một giuộc.”
Nhan Bình không ngờ con lệ quỷ này đã như vậy rồi mà còn nói với hắn tiếng “xin lỗi”. Trong lòng hắn cũng không biết là tư vị gì. Hắn đột nhiên hiểu ra vì sao mẹ hắn và những người già trong khu chung cư đều khen không ngớt về cô gái này. Bởi vì cô vốn dĩ là một yêu tinh biết giảng đạo lý, hơn nữa rất thiện lương, khí chất bình dị, đương nhiên khiến người ta yêu mến...
“Không có gì.” Nhan Bình lắc đầu nói: “Tôi cũng chỉ là bị đánh dấu, không có gì khác. Cô làm vậy là có thể tha thứ. Đúng rồi, chuyện này đã nói rõ ràng, cô cũng nên tin tưởng chúng tôi chứ? Thành Hoàng gia ở đây, cô cứ đem oan tình của cô nói với lão nhân gia một câu, nhất định có thể trả lại cho cô một công đạo. Cô...” Mặc dù thân là cảnh sát, Nhan Bình vốn nên truy hỏi, nhưng lại vẫn lo lắng làm tổn thương đến cô.
Cô nghĩ, có lẽ cứ thử một lần, xem có thật sự có thể lấy lại công đạo hay không...
“Tôi tên là Bạch Tô Dao, là một con thỏ trắng tinh 300 năm, đạo hạnh không cao. Chồng tôi...” Trên khuôn mặt tái nhợt của cô bỗng nhiên lộ ra một nụ cười ngọt ngào: “... Chúng tôi là hai con thỏ trên cùng một ngọn núi, gặp cùng một cơ duyên. Anh ấy cường tráng hơn tôi, cũng lợi hại hơn tôi. Khi đó tôi còn rất ngây thơ, chỉ cảm thấy cơ duyên kia rất hấp dẫn ta, lại vì sự tồn tại của anh ấy, cho rằng anh sẽ độc chiếm cơ duyên, đuổi tôi đi... Nhưng anh ấy không hề làm vậy, đã chia sẻ cơ duyên với tôi. Sau đó, chúng tôi cùng nhau thành tinh.”
Bạch Hằng là chồng Bạch Tô Dao. Một đực một cái hai con thỏ sinh sống ở một ngọn núi nhỏ rất hẻo lánh. Cố tình là ngọn núi nhỏ kia lại gặp Đế Lưu Tương một lần trong một giáp (60 năm). Vạn luồng năng lượng tơ vàng rủ xuống, có rất nhiều đều tụ tập tại một vũng đất trũng trên đỉnh núi, bị hai con thỏ gần như đồng thời nhìn thấy. Con thỏ đực cường tráng hơn, lại chia sẻ cho con thỏ cái. Hai con thỏ liền tại khoảnh khắc đó nhận được lợi ích rất lớn, trở thành hai con thỏ yêu, và có được hình người.
Hình người của Bạch Hằng và Bạch Tô Dao ngay từ đầu chỉ là trẻ con. Bạch Hằng rất thông minh. Khi cùng Bạch Tô Dao kết bạn tu luyện, anh ta tìm được rất nhiều thảo dược có lợi cho bọn họ, cũng chia sẻ cho Bạch Tô Dao. Mặc kệ Bạch Hằng ngay từ đầu đã thích Bạch Tô Dao hay chỉ muốn có một người bạn đồng hành tu luyện, hai con thỏ trong quá trình tu hành không muốn xa rời nhau, rất nhanh yêu nhau, rồi kết thành vợ chồng.
Sau này thần linh ngã xuống, giữa trời đất dần dần không thể nuôi dưỡng yêu tinh tiếp tục mạnh lên. Khi đó, những yêu ma quỷ quái vốn dĩ đã rất mạnh cũng gần như không thể tăng cấp được nữa, thậm chí vì duyên cớ nào đó mà kiềm chế lẫn nhau, thậm chí cần có ước thúc ràng buộc.
Bạch Hằng và Bạch Tô Dao cùng lắm chỉ là hai con tiểu yêu mà thôi. Chẳng sợ có Đế Lưu Tương thêm vào nên mạnh hơn tiểu yêu bình thường rất nhiều, dần dần vẫn không thể ở trong núi, mà lựa chọn vào đời.
Vì Bạch Hằng vẫn luôn rất giỏi giang, hai người rất nhanh tích cóp được một khoản gia sản nhỏ. Không nói là giàu có nhưng cũng có chút tích trữ, đủ để họ sinh tồn tốt. Cũng chính vào lúc này — đại khái hơn ba mươi năm trước — Bạch Tô Dao mang thai.
Hai vợ chồng mừng rỡ như điên. Bạch Hằng tốn hết tâm tư đi khắp nơi tìm đồ vật có ích cho con để tẩm bổ cho Bạch Tô Dao. Còn Bạch Tô Dao cũng rất mực yêu con, cho dù theo sự lớn lên của đứa bé trong bụng mà thị lực của cô không ngừng giảm sút, cô cũng không hề bận tâm.
Hai con thỏ yêu đều không nghĩ đến, cho dù bọn họ không hại người, sống khiêm tốn như vậy, vẫn bị một đạo sĩ theo dõi.
Đạo sĩ đó thực lực rất mạnh, đã tiến hành một trận chém giết kịch liệt với Bạch Hằng. Cố tình Bạch Tô Dao lúc này giúp không được gì. Vì con, cô chỉ có thể dưới sự thúc giục của Bạch Hằng mà thu liễm chút yêu khí của mình, cuối cùng bỏ trốn. Sau đó, cô cầm khoản tích trữ cuối cùng mai danh ẩn tích.
Bạch Hằng và Bạch Tô Dao nhiều năm qua đã tâm đầu ý hợp, Bạch Tô Dao hiểu rằng, nếu Bạch Hằng không đến tìm cô, thì chỉ có một nguyên nhân... Cô đau lòng rất lâu, cũng vô cùng thống khổ, nhưng rốt cuộc còn có con, nên phải kiên cường vì Bạch Hằng. Để bảo vệ và thai nghén đứa con một cách tốt đẹp, cô thường xuyên chuyển nhà. Lần này, cô dọn đến khu chung cư nghe nói rất bình thản này, muốn ở yên một thời gian. Nhưng cô đâu thể nghĩ đến, chính là lần này đã khiến mình mất mạng!
Trong mắt Bạch Tô Dao tràn ngập màu đỏ máu nồng đậm, gần như là buộc tội mà nói: “Tôi yêu sâu sắc Bạch Hằng, lại là yêu vật, làm sao có thể có tâm tư với một người đàn ông chỉ ngẫu nhiên gặp qua mà ngay cả tên cũng không nhớ rõ? Cho đến khi người phụ nữ kia tìm đến tận cửa, tôi đều không rõ rốt cuộc là vì cái gì! Cô ta mắng nhiếc tôi, mắng tôi là tiện nhân là tiểu tam. Sau đó cô ta giống như phát điên vậy, đẩy tôi từ trên lầu xuống!”
Theo sự phát triển của đứa con, yêu lực của Bạch Tô Dao hiện tại gần như đã không còn. Sở dĩ cô cố gắng dọn đến khu chung cư có hòa khí của loài người sinh sống, cũng là để có thể tận lực bảo đảm an toàn cho mình. Cô ở trong khu chung cư này giúp đỡ mọi người khắp nơi, quan hệ với rất nhiều người già đều rất tốt, sống cũng còn tính là thích ý. Nhưng lại trăm triệu không ngờ sẽ xuất hiện người kỳ quái cực đoan như Hoắc Diễm Như.
Lúc Bạch Tô Dao bị Hoắc Diễm Như đẩy xuống lầu, vô cùng hoảng sợ, gần như bản năng che lấy bụng. Nhưng không có biện pháp, Bạch Hằng đã không còn, không có yêu lực của anh hỗ trợ, yêu lực của cô mỗi khi tích tụ được một chút liền đưa cho con một chút, có thể giữ được con đã là tốt lắm rồi, làm gì còn có lực phòng ngự thêm vào nào? Cứ như vậy, cô đâm vào gạch vỡ đầu chảy máu, còn đứa con trong bụng cũng vì cơ thể mẹ chịu thương tổn quá lớn, từ bên trong đã có dấu hiệu bị hủy hoại.
Vì con, Bạch Tô Dao nhịn xuống cơn đau kia, tìm mọi cách giải thích với Hoắc Diễm Như, muốn cô ta đưa mình đi bệnh viện. Nhưng cho dù Hoắc Diễm Như vì thảm trạng của cô mà vô cùng hoảng sợ, lại không hề có hành động gì, thậm chí mơ hồ có một tia vui sướng. Sau đó, Phí Học Phong tới. Y cũng khiếp sợ, còn có ý định đưa Bạch Tô Dao đi bệnh viện. Nhưng ngay khi Bạch Tô Dao cho rằng mình có thể được cứu, Phí Học Phong lại dừng ý định đó. Y đi an ủi người vợ đang bị kinh hãi của mình, trơ mắt nhìn Bạch Tô Dao mất máu nhiều, thế nhưng chỉ áy náy nhìn cô một cái, rồi dẫn Hoắc Diễm Như đi! Y nói, y phải bảo vệ người vợ của y, không thể để vợ đi tù, nên chỉ có thể rất xin lỗi Bạch Tô Dao.
Bạch Tô Dao vô cùng tuyệt vọng. Cô gian nan lê lết trên cầu thang, thậm chí không dám lộ ra nguyên hình, chỉ sợ lỡ đâu gặp phải người phát hiện ra cô là yêu, sẽ không chịu cứu cô. Nhưng cuối cùng, cô vẫn không gặp được người có thể cứu mình. Ngay cả con của cô, sau khi cô dùng hơi thở cuối cùng miễn cưỡng sinh ra thì cũng lập tức chết, cũng cùng chết với cô…
Hết chương 151.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 151
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 151
