Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 150
Chương 150: Yêu quỷ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Người đàn ông thấy thiếu phụ đau khổ đến mức muốn cấu xé khuôn mặt mình, vội vàng nhào tới, dùng sức đè tay cô lại.
“Diễm Như, em đừng như vậy, em không phải thích xinh đẹp nhất sao? Đừng cào bị thương mặt mình, nghe lời, đừng như vậy.”
Thiếu phụ bị giọng nói của người đàn ông hơi trấn an xuống, nhưng giây tiếp theo, tay cô lại không tự chủ được giơ lên, muốn cào vào mặt, trong miệng còn điên cuồng nói: “Ngứa! Ngứa! Ông xã, em ngứa quá! Nhất định là con tiện nhân kia làm, cô ta muốn hủy hoại mặt em, như vậy mới có thể cướp đi anh. Em không đầu hàng! Em không đầu hàng! Ông xã, anh đè em lại đi, em tuyệt đối không đầu hàng con tiện nhân đó!”
Người đàn ông cũng rất đau khổ, mắt y gần như sung huyết, chảy xuống một hàng nước mắt.
Khoảnh khắc này y rất hối hận, lẽ ra lúc đó y không nên…
Người đàn ông thấp giọng nói: “Diễm Như, cô ấy là quỷ, chúng ta là người, chúng ta không đấu lại cô ấy... Em nghe anh nói, chúng ta đi đồn cảnh sát tự thú đi. Chỉ cần đi vào, cảnh sát có dương cương chính khí trên người, có thể bảo vệ chúng ta, cũng có thể... cũng có thể ngăn cản cô ấy. Đến lúc đó, em cứ đẩy hết mọi chuyện lên người anh, anh sẽ thay em ngồi tù, chấp nhận trừng phạt. Em ở bên ngoài chờ anh ra, sau này chúng ta vẫn là một gia đình tốt đẹp hoàn chỉnh, được không? Như vậy em sẽ tin tưởng anh sẽ không phản bội em chứ? Em tin tưởng anh, anh chỉ yêu em, anh sẽ không ở bên bất kỳ người phụ nữ nào khác. Anh tự nhốt mình lại, em sẽ tin anh chứ?”
Thiếu phụ nghe thấy người đàn ông nói, đột nhiên nắm lấy tay anh ta, kinh hoảng: “Không cần! Không cần! Em không muốn rời xa anh! Anh không cần thay em ngồi tù gì cả. Là người phụ nữ kia sai! Chúng ta không phải đã thương lượng rồi sao? Anh không phải có một người bạn thân thuở nhỏ cũng là cảnh sát sao? Cậu ta cũng có chính khí, cậu ta có thể giúp chúng ta! Chúng ta đi tìm cậu ta, em bảo ba em cho cậu ta nhiều tiền, cậu ta nhất định sẽ giúp chúng ta!”
Mặt người đàn ông run rẩy một chút, lắc đầu: “Cậu ấy là một người rất chính nghĩa, nhưng chính vì cậu ấy chính nghĩa, cậu ấy mới không giúp chúng ta...”
Thiếu phụ khản giọng nói: “Em không tin! Cậu ta nhất định sẽ giúp, chỉ cần chúng ta cho cậu ta đủ tiền! Cậu ta là bạn từ nhỏ của anh, cậu ta nhất định sẽ giúp anh!” Nói đến đây, vẻ mặt cô rất kích động, “Hơn nữa, hơn nữa, cho dù cậu ta không giúp chúng ta thì sao? Con tiện nhân kia quyến rũ anh, em chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái — ai biết cô ta sẽ đứng không vững? Hơn nữa, hơn nữa anh cũng thấy rồi, đó là yêu quái! Yêu quái đáng chết! Chúng ta mới là đúng! Chúng ta có thể đi tìm đạo sĩ mà! Đạo sĩ có ích hơn cảnh sát!”
Người đàn ông dùng sức kéo người phụ nữ đang cào loạn vào lòng, nghẹn ngào nói: “Em đừng nghĩ nhiều. Nếu cô ấy là yêu quái, làm sao lại dễ dàng… như vậy... Là chúng ta hại chết cô ấy... Diễm Như, em nghe lời, chúng ta thành tâm cầu xin cô ấy. Cô ấy đã đến tìm chúng ta rồi. Cứ như vậy tiếp diễn, em sẽ chết, anh không muốn em chết... Đạo sĩ vô dụng. Em quên rồi sao? Lần trước anh mời đạo sĩ đến, người đó căn bản không phát hiện ra gì đã đi rồi... Chúng ta chỉ có thể thử ở đồn cảnh sát, không còn cách nào khác...”
Đôi vợ chồng này nói rất nhiều, lặp đi lặp lại những lời đối thoại và trấn an tương tự như mỗi tối trước đó.
Họ không hề phát hiện, có hai bóng người đã đứng ở cửa nghe rất lâu...
.
Lại nói Nguyễn Tiêu cùng Nhan Bình theo quỷ khí tìm kiếm, không bao lâu, liền đi tới tòa nhà số 5.
Chủ nhân của quỷ khí lại ở tòa nhà số 5? Điều này thật kỳ quái.
Cổ họng Nhan Bình khẽ nhúc nhích: “Thành Hoàng gia, chúng ta đi lên?”
Nguyễn Tiêu “Ừm” một tiếng, quan phục tay áo vung lên, dẫn đầu hướng lên lầu, nói: “Ngươi theo ta.”
Nhan Bình vội vàng đuổi kịp.
Đại khái là do phải đi theo quỷ khí, hai người trong tòa nhà này không đi thang máy, mà theo từng tầng đi lên. Lên vài tầng, Nhan Bình liền thấy Nguyễn Tiêu dừng lại ở tầng 12.
Lòng Nhan Bình lộp bộp một cái.
Tầng 12, hắn đã từng đến không ít lần, sao lại là nơi này? Chẳng lẽ nói — không, hy vọng không phải như hắn nghĩ. Tầng 12 cũng có hai hộ gia đình, có lẽ không phải bạn hồi nhỏ của hắn...
Nguyễn Tiêu trực tiếp đứng trước cửa nhà bên trái này, dùng tay bắt lấy luồng quỷ khí đang lảng vảng không ngừng.
Đồng tử Nhan Bình đột nhiên co rút.
Hắn là người rất nhạy bén. Hắn nhớ lại lúc trước gặp bạn thuở nhỏ Phí Học Phong, trên mặt anh ta mang theo vẻ tiều tụy. Chẳng lẽ nói, sự tiều tụy này là vì một nguyên nhân thần thần quỷ quỷ nào đó? Đúng rồi, Phí Học Phong trước đây từng nhắc đến vợ anh ta mang thai, nhưng đối với hai vợ chồng họ, kết hôn nhiều năm mà không có tin tức gì, muốn có con muốn đến phát điên rồi. Biết vợ mang thai, lẽ ra phải vô cùng vui mừng mới đúng, sao ngược lại lại có vẻ khó nói như vậy?
Trong lòng Nhan Bình hiện lên rất nhiều suy nghĩ, nhưng cuối cùng không nói gì. Chỉ là hắn lại nghĩ, nếu chuyện xảy ra là ở nhà bạn, hắn và bạn rất quen thuộc, việc quỷ khí đánh dấu hắn có lẽ cũng có nguyên nhân từ phương diện này?
Lúc này, Nguyễn Tiêu đưa tay ấn vào cánh cửa. Cánh cửa chống trộm kia tức khắc trở nên trong suốt, đồng thời, tiếng khóc thét khản giọng và kiệt lực từ bên trong truyền ra.
Nhan Bình đột nhiên kinh hãi: “Là Hoắc Diễm Như!”
Nguyễn Tiêu nhìn về phía Nhan Bình.
Nhan Bình lập tức giải thích: “Đây là nhà bạn hồi nhỏ của tôi Phí Học Phong, Hoắc Diễm Như là vợ anh ta.”
Nguyễn Tiêu gật đầu, nhưng trên thực tế, trong lòng cậu đã dậy lên sóng to gió lớn.
Ở đây, quỷ khí tràn ngập. Hơn nữa không chỉ có quỷ khí, mà còn có từng đợt yêu khí thoang thoảng, quấn lấy cùng quỷ khí... Điều này chỉ chứng minh một điều: chủ nhân của quỷ khí không chỉ là quỷ, mà là yêu quái chết đi rồi biến thành quỷ!
Nguyễn Tiêu vươn một ngón tay, vẽ một bùa ẩn thân lên trán Nhan Bình, thấp giọng dặn dò: “Không được phát ra bất kỳ thanh âm nào, theo ta đi. Không có người khác hoặc quỷ có thể nhìn thấy ngươi.”
Mắt Nhan Bình bỗng chốc trợn to, sau đó hắn hít sâu một hơi, dùng sức gật đầu.
Vẻ mặt Nhan Bình thay đổi vài lần, đặc biệt khi nghe thấy những lời như “bạn hồi nhỏ là cảnh sát hỗ trợ” thì lúc đỏ lúc trắng. Khi hắn nghe ra ý của đôi vợ chồng này, là họ đã đẩy cô gái mang thai kia xuống lầu, hại chết cô ấy, lòng hắn càng thêm tràn đầy phẫn nộ.
— Chỉ vì một chút ghen ghét có lẽ không có thật, mà Hoắc Diễm Như này có thể hại chết một mạng người! Quả thực không phải người!
Nhan Bình biết chắc chắn là một sự hiểu lầm, không phải vì lý do nào khác, mà là theo lời mẹ hắn, trong khu chung cư có rất nhiều người già, ông bà thích cô gái kia, đều cảm thấy cô ấy là một cô gái tốt. Người lớn tuổi kinh nghiệm phong phú, nhiều năm như vậy, chẳng lẽ ngay cả mắt nhìn người cũng không có? Đặc biệt là mẹ hắn, nhìn rõ tâm tư của rất nhiều cô gái chàng trai, ngay cả bà cũng khen không ngớt về cô gái kia, đủ để chứng minh đối phương ít nhất là người tốt. Một người tốt có tâm chính, làm sao lại đi quyến rũ chồng người khác khi đang mang thai? Chỉ là cô gái tốt xui xẻo quá, lại gặp phải kẻ cố chấp cuồng, bị chết thảm như vậy thật không đáng!
Trong lòng Nguyễn Tiêu cũng dâng lên từng đợt lửa giận. Cậu mở mắt Thần, nhìn thấy rõ ràng.
Người phụ nữ này không hề mang thai. Thứ làm bụng cô ta cao ngất lên là một khối hỗn hợp giữa quỷ khí và yêu khí, làm bụng cô ta bành trướng lên, và cũng khiến cô ta chịu hết mọi tra tấn. Còn trên người người phụ nữ này thì rõ ràng gánh ba món nợ máu: một đến từ cô gái đã chết, hai món khác thì đến từ hài tử đã thành hình của cô gái kia — cô gái đó mang song bào thai.
Trò khôi hài trong phòng còn tiếp diễn, Nguyễn Tiêu nhìn Nhan Bình một cái.
Nhan Bình hiểu ý Nguyễn Tiêu, đi theo sau cậu khỏi phòng.
Nguyễn Tiêu nghiêm túc mở lời: “Ngươi sẽ bao che cho họ?”
Nhan Bình lập tức nói: “Không có khả năng. Tuy tôi không bằng rất nhiều lão tiền bối hy sinh vì nhiệm vụ, nhưng tôi cũng là một công chức, có giới hạn cuối và trách nhiệm, mặc kệ là ai, chỉ cần phạm tội, cho dù là thân thích của tôi, tôi nhiều nhất cũng chỉ khuyên họ tự thú giảm án, tuyệt đối không có khả năng dung túng bao che.”
Nguyễn Tiêu khẽ gật đầu: “Hy vọng ngươi có thể giữ vững bản tâm.” Nói đến đây, cậu than nhẹ một tiếng, nhìn về phía chiếc ống heo tiết kiệm hình con thỏ đặt trên kệ trưng bày trong phòng khách, nói: “Cô nương, ngươi còn không ra?”
Nhan Bình khiếp sợ, gần như ngay lập tức nhìn về hướng đó. Trong thoáng chốc, hắn dường như cảm thấy mắt của ống heo con thỏ kia ánh đỏ, phảng phất mang theo một tia nước mắt lại phảng phất mang theo một tia lệ khí?
Giây tiếp theo, chuyện càng làm người ta khiếp sợ hơn xảy ra.
Nhan Bình tại khoảnh khắc này dường như đã hiểu ra điều gì đó.
Sau đó, hắn thấy Thành Hoàng gia đi qua, đưa tay vẫy một cái, mang theo một lớn hai nhỏ ba con thỏ chầm chậm bay ra phía bên ngoài...
Nhan Bình thở ra một hơi, rảo nhanh bước chân đuổi theo.
.
Cửa thang bộ, ánh đèn lúc sáng lúc tối, xung quanh một mảnh yên tĩnh.
Ba hư ảnh thỏ một lớn hai nhỏ dưới ánh nhìn của đại quỷ mặc áo quan từ từ thay đổi dưới ánh trăng.
Nhan Bình tận mắt chứng kiến, con thỏ lớn kia quỳ rạp trên mặt đất, từ từ biến thành một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng, tóc dài xõa trên vai, thanh thuần và mỹ lệ, rất giống với lời mẹ hắn miêu tả. Chỉ có một điểm khác biệt — đôi mắt vốn được nghe là ấm áp lương thiện lại biến thành màu đỏ tươi, bên trong tràn ngập thù hận và phẫn nộ.
Nhưng cho dù như vậy, tổng thể cô gái này cho người ta cảm giác cũng không tệ, đặc biệt khi thấy cô ấy cẩn thận ôm hai khối thịt nhỏ khiếm khuyết trong tay, làm người ta không nhịn được mà đồng tình và tiếc hận.
Mũi Nhan Bình cay xót, hốc mắt hơi đỏ lên.
Hắn đã làm nghề cảnh sát nhiều năm, nhìn thấy người bị hại cũng rất nhiều, nhưng hiện tại nhìn thấy cô gái này... Cho dù hắn đã phản ứng lại, cô gái này đại khái là một thỏ trắng tinh, hắn vẫn sinh ra một cảm giác rất khổ sở.
Nguyễn Tiêu nhìn thỏ trắng tinh này, trong lòng thầm than, nhưng miệng lại nói: “Bản quan là Châu Thành Hoàng, ngươi có oan tình gì, cứ đối bản quan nói rõ.” Cậu nhìn khuôn mặt quật cường của cô gái, ngữ khí ôn hòa hơn một chút: “Ngươi thân là yêu loại, lý nên minh bạch, án này nếu không trải qua thẩm phán mà tự mình báo thù, thương cập mạng người, liền không thể có chỗ châm chước, đối với ngươi, đối với hài nhi của ngươi, đều không có lợi.”
Thỏ quỷ trầm mặc một lát, phát ra một tiếng cười trào phúng: “Báo quan hữu dụng sao?” Cô đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía Nhan Bình: “Đây là một cảnh sát, lại cùng người đàn ông kia là một phe! Từ xưa đến nay, quan lại bao che cho nhau, ta lại là một loài khác. Ta báo quan — hữu dụng sao?”
Hết chương 150.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 150
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 150
