Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 149
Chương 149: Vết máu đầy đất
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Nhan Bình là một người bình thường. Người bình thường đột nhiên nhìn thấy quỷ, không chỉ ánh mắt biến đổi, hành động cũng lập tức lùi lại mấy bước, suýt chút nữa thì ngã sấp — nếu không phải có một lực từ phía sau đỡ lấy.
Nhưng dù vậy, trên trán hắn vẫn xoạch một tiếng, đổ một tầng mồ hôi lạnh.
“Thành, Thành Hoàng gia, con quỷ này không phải cô gái kia chứ?” Nhan Bình nuốt nước miếng, không dám bước vào thang máy. “Không đúng, con quỷ này trông phải hơn bốn mươi tuổi, còn cô gái kia là người trẻ tuổi vừa kết hôn... Nhưng, nhưng mà, quỷ khí trên người tôi cũng không nhất thiết phải là của cô gái kia. Con quỷ này, có thể, có thể là...”
Một giọng nói trầm uy nghiêm vang lên: “Cô hồn dã quỷ bình thường.”
Nhan Bình khó khăn nói: “À.”
Nhìn thêm bóng trắng kia một cái, Nhan Bình thấy con quỷ đó nhoẻn miệng cười với hắn, khóe miệng toét ra, kéo dài đến tận mang tai. Sau đó, nó như thấy một thứ gì đó vô cùng đáng sợ, lập tức khôi phục bình thường lại, co rúm lại ngồi xổm trong một góc thang máy.
Nhan Bình quả thực muốn ngạt thở.
Khuôn mặt con quỷ này thật quá… quá khủng khiếp!
May mắn thay, hắn vẫn chưa quên mục đích mình đến đây.
“Thành Hoàng gia, chúng ta vẫn nên đi thang bộ thôi...” Nói đến đây, Nhan Bình có lẽ vì quá sợ hãi mà ngược lại lại bình tĩnh hơn rất nhiều, đột nhiên nhớ ra điều gì: “Đúng rồi, ở đây có thang máy, sao cô gái kia xuống lầu lại không đi thang máy, mà lại đi thang bộ? Nếu đi thang máy, chẳng phải đã không bị ngã từ cầu thang xuống rồi sao?”
Sau đó, giọng nói trầm kia lại nói: “Hôm đó mất điện rồi.”
Nhan Bình: “......”
Điều này quả thực rất có khả năng, hắn đã quên mất còn có khả năng này.
Nhan Bình lau mặt, nghiêm túc nói: “Nếu nơi cô gái kia xảy ra chuyện là cầu thang bộ, vậy chúng ta vẫn nên đi từ thang bộ lên, tìm địa điểm chính xác cô gái kia xảy ra chuyện.”
Nguyễn Tiêu kỳ thật đang đứng cạnh hắn, cách hắn không đến một bước chân, lúc này nhìn về phía cửa thang bộ thoát hiểm bên cạnh, đồng ý nói: “Được.”
Trên thực tế, từ khi bước vào, Nguyễn Tiêu đã nhận thấy quỷ khí trong tòa nhà này rất nồng đậm.
Cô hồn dã quỷ trên đời rất nhiều, trong nhiều tòa nhà có quỷ cũng không lạ. Con quỷ trong thang máy giống như lời anh đã nói với Nhan Bình, chỉ là một con cô hồn dã quỷ bình thường, quỷ khí trên người rất nhạt, thậm chí còn chưa thành thục trong việc hiện hình với người thường. Sở dĩ vừa rồi nó có thể hù dọa Nhan Bình, là vì Nhan Bình đã mở mắt nên có thể nhìn thấy nó, nó mới chơi trò nghịch ngợm. Còn con quỷ có thể tạo ra nhiều quỷ khí trên người Nhan Bình như vậy, chắc chắn là hung quỷ.
Do đó, Nguyễn Tiêu tất nhiên tập trung sự chú ý vào nơi phát ra quỷ khí — đoạn cầu thang đi lên. Cũng chính lúc này, cậu đã phần nào xác định, con quỷ kia không chừng thật sự chính là cô gái mang thai đã chết mà Nhan Bình kể.
.
Nhan Bình đi vào cửa thang bộ, Nguyễn Tiêu đi cùng hắn.
Hai người cẩn thận đi lên. Quỷ khí trong cảm nhận của Nguyễn Tiêu càng lúc càng dày đặc. Còn Nhan Bình, vì vẫn luôn tập trung và đã mở mắt, lúc này cũng tương đối nhạy bén. Hắn có thể cảm nhận được từng luồng âm phong thổi quét, khiến hắn cảm thấy lạnh từ trong ra ngoài.
Dần dần, hai người leo tới lầu 4.
Trong tòa nhà mười mấy tầng này, lầu 4 coi như tương đối thấp. Đây là kiểu nhà có thang máy điển hình, mỗi tầng thang máy chỉ nối với hai hộ gia đình ở hai bên, ở giữa là một khoảng sân trống công cộng, phía sau có một cánh cửa, mở ra chính là thang bộ thoát hiểm.
Nhan Bình ngửi thấy một mùi máu tươi, không khỏi cúi đầu nhìn xuống.
Từng vệt máu men theo cầu thang uốn lượn đi lên, đỏ thẫm, điềm xấu. Có rất nhiều dấu tay máu đỏ trên các bậc thang khác nhau, còn có bóng người loang lổ màu máu mờ ảo, khiến người ta lạnh cả tim.
Nguyễn Tiêu cũng phát hiện điều này, không khó để phân tích. Anh thậm chí có thể hình dung được cảnh tượng thê thảm lúc đó: cô gái kia liều mạng muốn sống, liều mạng cầu sinh, liều mạng muốn cứu đứa con của mình, nhưng cuối cùng vẫn giãy giụa mà chết thảm. Chết đi thê thảm như vậy, trong lòng chắc chắn chứa đầy oán khí và không cam lòng, biến thành lệ quỷ cũng chẳng có gì lạ.
Hơn nữa, nơi này rõ ràng đã biến thành một tiểu lĩnh vực của lệ quỷ. Những vệt máu lưu lại do sự giãy giụa này đều tỏa ra oán khí nồng đậm. Thực chất đây không phải máu người thật, mà là một sự phục hồi của cảnh tượng oán hận nhất trước khi chết — chính là sự hình thành từ con lệ quỷ kia.
Nhan Bình chậm rãi thở ra một hơi, cẩn thận vòng qua vệt máu đi lên.
Trên chiếu nghỉ từ lầu 4 lên lầu 5, hơi dựa về bên trái là một vũng máu me nhầy nhụa. Rõ ràng cô gái kia đã trực tiếp ngã lộn xuống ở chỗ này. Ở góc bên cạnh có mấy viên gạch, có cạnh có góc, còn dính vết máu. Hẳn đó chính là hung khí. Dưới vũng máu me nhầy nhụa kia, máu nhiều một cách bất thường. Phía bên kia còn có hai vệt máu mơ hồ, diện tích rất nhỏ, hình thái cũng rất kỳ quái.
Nhan Bình nửa ngồi xổm xuống, nghiên cứu “hiện trường vụ án”.
Đây là cảnh tượng do quỷ diễn biến tạo ra, nhưng đối với hắn mà nói, đây là hiện trường hắn dù có làm gì cũng không phá hủy được, không chừng có thể phát hiện được điều gì từ bên trong.
Còn Nguyễn Tiêu, cậu lại đầy mặt hồ nghi đi đến trước hai vệt máu mơ hồ kia, cẩn thận quan sát.
Không ổn, cái này không ổn. Hình dạng hai vệt máu này không giống của người, hơi giống... động vật? Hơn nữa quỷ khí ở đây, dường như cũng khác với những gì cậu đã tiếp xúc trước đây... Rốt cuộc khác ở chỗ nào? Tựa hồ có chút quen thuộc, nhưng trong khoảng thời gian ngắn, lại không phân biệt rõ được.
Nhan Bình thì mở miệng hỏi: “Thành Hoàng gia, đây có phải là nơi phát ra quỷ khí trên người tôi không?”
Nguyễn Tiêu ngẩn người, trả lời: “Đúng vậy.”
Đến hiện trường rồi, điều này cậu có thể xác định.
Nhan Bình hít sâu.
Tìm được nơi phát ra quỷ khí là tốt rồi. Hiện tại hắn phải suy nghĩ kỹ, làm sao mới có thể khiến cô gái kia buông tha mình. Nhưng hắn vẫn kiên trì rằng bản thân mình và cô gái kia không có chút giao thoa nào, rốt cuộc vì sao cô gái kia lại đánh dấu hắn?
Nguyễn Tiêu cũng rất buồn bực.
Điều này thật kỳ quái, đặc biệt là theo lời mẹ Nhan nói, cô gái này đầu thất còn chưa qua, nhưng cô ta lại không ở địa điểm tử vong của mình, cô ta lại đi đâu rồi? Muốn báo thù, không phải đêm hồi hồn báo thù là tốt nhất sao? Không thể hiểu được.
Cả hai người đều không thể hiểu được, sự việc liền trở nên hơi rối rắm.
Nguyễn Tiêu nghĩ nghĩ, dứt khoát hiện hóa thần thân ra trước mặt Nhan Bình, nhìn thẳng hắn.
Nhan Bình cả kinh — Thành Hoàng gia! Thật sự xuất hiện!
Khoảnh khắc này, hắn mới có cảm giác chân thật.
Nguyễn Tiêu nói: “Việc này có chút phức tạp. Ngươi cứ theo bản quan xem hết trên dưới đã, rồi hãy nói chuyện khác.”
Nhan Bình đương nhiên không có ý kiến. Hắn theo sau Nguyễn Tiêu gắt gao, xem xét hết hai đoạn cầu thang từ lầu 5 — tức là tầng cô gái kia cư ngụ — xuống lầu 4, nơi quỷ khí nồng nhất, nhưng vẫn không phát hiện ra điểm gì quá đặc biệt.
Cuối cùng, Nguyễn Tiêu duỗi tay tóm một nắm quỷ khí.
Nhan Bình tò mò hỏi: “Thành Hoàng gia?”
Nguyễn Tiêu ồm ồm nói: “Dựa vào quỷ khí, đi tìm con quỷ đó!”
Giây tiếp theo, dưới tác dụng của thần lực Nguyễn Tiêu, nắm quỷ khí này hóa thành một sợi chỉ đen, hướng thẳng xuống phía dưới.
Nguyễn Tiêu cùng Nhan Bình, đương nhiên là theo sát sao sợi chỉ đen đó, đi tìm chủ nhân của quỷ khí.
.
“A — Cút ngay! Mau cút đi!”
“Ai bảo mày mê hoặc chồng tao? Kẻ mê hoặc chồng tao đều đáng chết!”
“Là lỗi của mày! Mày lớn lên như cái dạng đó chẳng phải là để quyến rũ người sao? Đồ hồ ly tinh! Nếu mày không muốn mê hoặc chồng tao, sao lại nói chuyện với ảnh? Sao lại cười với anh ấy? Tiện nhân! Tiện nhân!”
“Đừng hòng hại tao! Tao không sợ mày! Mày đừng hòng mê hoặc chồng tao —”
Trong phòng ngủ, trên chiếc giường lớn thoải mái, người thiếu phụ trẻ đôi tay nắm chặt ga giường, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo, rống lên sắc bén và đau khổ. Cơ thể cô ta rất gầy, gầy đến mức gần như da bọc xương, cố tình lại có một cái bụng to như đang mang thai bảy tám tháng, nhưng lại cho người ta một cảm giác rất quái dị.
Cửa phòng mở rộng, một người đàn ông tiều tụy bước vào, trên tay bưng một chén trung dược đến bên mép giường cẩn thận đút cho thiếu phụ. Thiếu phụ uống xong, dường như hơi thở ổn định hơn một chút, nhưng ngay sau đó cô ta liền “Oa” một tiếng nôn ra, phun đầy đầu đầy mặt người đàn ông. Người đàn ông cũng không chê, chỉ lộ ra một nụ cười khổ, tùy tiện lấy khăn mặt lau qua loa, rồi lại thay cho thiếu phụ một bộ quần áo sạch sẽ.
Người đàn ông hốc mắt đỏ hoe, thấp giọng nói: “Diễm Như, chúng ta xin tha được không? Anh không muốn thấy em như thế này nữa. Chúng ta thành thật nhận lỗi, mặc kệ là hình phạt gì, anh cũng cùng em chịu, được không?”
Thiếu phụ đau bấu lấy chính mình, nghẹn ngào mà cường ngạnh cự tuyệt: “Không! Em không cho phép anh chịu thua con tiện nhân đó! Em tuyệt đối không nhường anh cho bất kỳ ai! Anh không được đi, nghe rõ không, không được đi! Nếu anh đi, thà làm em đi chết còn hơn!” Sau đó cô ta lại lải nhải nói: “Em hiểu rồi, anh muốn đi tìm cái con tiện nhân kia song túc song phi đúng không? Không có em ngáng đường, anh liền có thể đi với cô ta rồi, anh không cần em đúng không?”
Người đàn ông một tay nắm lấy tay thiếu phụ, đầy mặt khổ sở: “Diễm Như, sao em lại không tin anh chứ? Anh đã nói với em rất nhiều lần, anh và cô ấy thật sự không có gì cả. Cô ấy có người chồng cô ấy yêu thương, có đứa con còn chưa ra đời, có tài có sắc, làm sao có thể nhìn trúng người đàn ông bình thường như anh? Em hiểu lầm rồi, anh chỉ là ngẫu nhiên gặp được cô ấy, chào hỏi như những người hàng xóm khác thôi, cả hai không hề ở riêng một chỗ, cũng không nói chuyện riêng, không có gì cả... Diễm Như, người ta không làm gì cả, là hai vợ chồng chúng ta có lỗi với cô ấy. Cô ấy đến báo thù, chúng ta thành thật chấp nhận, em mới có thể khỏe lại... Diễm Như, em nghe anh, được không?”
Thiếu phụ điên cuồng kêu lên: “Không! Anh lừa em! Đó là yêu tinh mà! Yêu tinh như cô ta, chính là để mê hoặc đàn ông! Chồng yêu thương gì chứ, chỉ có đàn ông các anh mới tin lời nói dối của cô ta! Cô ta lớn lên cái kiểu đó, khẳng định là tiểu tam! Cô ta nhất định là có thai bị vợ của kim chủ đuổi ra, cô ta muốn anh đổ vỏ thôi!”
Vừa kêu, cô hung hăng bấu vào làn da tr*n tr** của mình, cào ra từng vệt máu, khiến người nhìn thấy kinh hãi.
Người đàn ông vội vàng nhào tới, dùng sức đè cô lại.
“Diễm Như, em không thể chỉ vì suy đoán mà tưởng tượng cô ấy thành người như vậy. Anh thấy cô ấy thật sự yêu chồng cô ấy...”
Thiếu phụ run rẩy, trong mắt đầy ghen ghét.
“Anh — Anh còn bênh vực cô ta! Con tiện nhân đó a a —”
Hết chương 149.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 149
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 149
