Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 126
Chương 126: Tròng trắng mắt
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Mọi người mở cửa khiến người trong phòng chú ý, nhưng y không có biến chuyển gì khác, sau khi âm thầm liếc nhìn một cái, tay trái từ từ nâng lên, vạch vào cánh tay phải.
Dưới ánh đèn, mọi người thấy rõ ràng, trên cánh tay tr*n tr** kia có vài vết thương loang lổ. Mỗi vết thương đều đang chảy máu, miệng vết thương rất cùn, rõ ràng là bị hòn đá sắc nhọn này vạch ra. Hiện tại, người thanh niên này dùng hòn đá ấn mạnh vào miệng vết thương. Vết thương ngoài da bị k*ch th*ch, những vết máu khô ban đầu đã bị phá vỡ, lại ồ ạt chảy ra máu tươi.
Người báo tin lập tức tiến lên, giật phăng hòn đá kia.
“Cao Xương cậu làm cái gì vậy, vạch trúng động mạch thì sao? Cậu muốn chết à?!”
Thấy cậu ta tiến lên, những công nhân khác cũng dưới sự ra hiệu của giám đốc nhanh chóng xông vào bắt lấy thanh niên này. Họ không phải lo lắng cho Cao Xương như người báo tin, chỉ là nếu Cao Xương cứ vạch loạn như vậy, thật sự có khả năng cắt trúng động mạch, đến lúc đó không chừng sẽ chết vì mất máu. Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng tốt đẹp của họ, nếu có người chết ở đây thì phiền phức lớn rồi!
Cao Xương sau khi hòn đá bị giật đi, “Oa” một tiếng nhảy dựng lên, sức lực đột nhiên trở nên vô cùng lớn, hai tay vồ lấy cổ người bạn cùng phòng. May mà những công nhân kia cũng kịp thời xông tới, thi nhau túm lấy cánh tay y, khóa tay y ra sau lưng. Sau đó có người lấy dây thừng đến, trói chặt Cao Xương lại.
Người báo tin sờ sờ cổ, thót tim mà lùi lại mấy bước.
Tuy chỉ là chạm một cái, nhưng cậu ta có thể cảm nhận được, mình hoàn toàn không thể so với sức lực của Cao Xương. Nếu không phải cậu ta khôn hồn phát hiện Cao Xương bất thường liền lập tức chạy ra ngoài tìm người giúp đỡ, chỉ sợ cậu ta đã bị Cao Xương b*p ch*t ngay tại đây.
Hít sâu vài hơi, người này vẫn thử đi đến trước mặt Cao Xương, hỏi: “Cao Xương, Cao Xương? Mày còn nhớ tao không, còn nhận ra tao không? Tao là Vương Tử Tân đây, anh em tốt của mày đây, thường xuyên nói phét, đánh rắm, đi WC cùng nhau.”
Cao Xương phát ra tiếng “Hô hô” trong miệng, hai mắt sung huyết.
Khi Vương Tử Tân ngồi xổm xuống nhìn y, chỉ thấy trong mắt y chỉ có lòng trắng mà không có lòng đen. Những sợi máu như mạng nhện bao phủ tất cả tròng mắt y, biểu cảm vừa dữ tợn lại kinh khủng.
Hai con mắt toàn màu trắng kia khiến Vương Tử Tân sợ đến ngã phịch xuống đất, vừa lăn vừa bò lùi lại phía sau.
Nhóm công nhân thấy phản ứng của Vương Tử Tân, không khỏi nhìn theo ánh mắt cậu ta. Lúc này tất cả đều thấy đôi mắt của Cao Xương, cũng đều bị dọa sợ mà tản ra bốn phía. Mấy nhân viên tạp vụ trẻ tuổi ban đầu còn đang giữ Cao Xương càng cuống quýt buông tay, nhanh chóng rời xa y.
“Má nó! Đây là cái quái gì!”
“Có ma, có ma! Cậu ta tuyệt đối bị ma ám rồi!”
“Trời ơi...”
Giám đốc khu nghỉ dưỡng cố gắng trấn tĩnh, nói: “Không ai được đi, giữ chặt cậu ta lại. Tôi sẽ báo cáo tình hình với cấp trên, nhanh chóng mời một vị đại sư đến xem.”
Vừa nghe nói muốn đi mời đại sư, nhóm công nhân liền dần dần bình tĩnh lại. Chỉ là mạng sống quan trọng, lỡ như xảy ra chuyện trước khi đại sư đến thì sao? Lúc đó làm thế nào?
Giám đốc khu nghỉ dưỡng cũng hiểu đạo lý này, mặt đanh lại nói: “Hiện tại chỉ là một vị khách đột phát bệnh tật. Các cậu mà bị dọa chạy hết, lát nữa cấp trên truy cứu, phàm là ai bỏ đi, tất cả đều bị đuổi việc!” Đánh gậy xong, hắn lại cho viên táo ngọt: “Nhưng nếu các cậu có thể giữ vững trận địa, chờ đại sư đến tôi sẽ báo cáo biểu hiện tốt của các cậu lên. Đến lúc đó, dù không tăng lương, chắc chắn cũng sẽ có tiền thưởng...”
Tiền tài động lòng người, phải nói là trước đó những người này rất sợ hãi, hiện tại liền đều lấy can đảm ra.
Có một công nhân nói: “Giám đốc Trương nói đúng. Chúng ta trẻ tuổi như vậy, hỏa lực tràn đầy, cho dù có ma thì sao, còn có thể hại chết tất cả chúng ta à?”
Lại có công nhân bày tỏ đồng tình: “Tiểu Triệu nói không sai. Chúng ta đều là người có kiến thức. Quê nhà ai mà chẳng có chút chuyện ma quỷ? Lần này chỉ là chúng ta đụng phải thôi. Mọi người đều ở cùng nhau, không thể nào xảy ra chuyện.”
“Đúng đúng đúng! Chúng ta giữ chặt người này lại.”
“Cậu ta bị trói lại rồi, không sao đâu.”
“Nếu cậu ta nhảy dựng lên, chúng ta sẽ cùng nhau xông vào. Con ma này muốn nhập vào người, bản lĩnh cũng không cao đâu, không cần phải lo lắng...”
Trong chốc lát, trong phòng ồn ào lên. Nhưng những lời này lọt vào tai Vương Tử Tân, cũng đã xua tan được chút hoảng sợ vừa rồi.
Bây giờ cậu chỉ cần ở cùng với những người trong khu nghỉ dưỡng này chờ đợi là được, chờ đại sư đến thì ổn thôi...
Bên kia, giám đốc Trương bước ra khỏi cửa, bấm số điện thoại di động.
Giọng hắn rất nhỏ, dường như đang mô tả điều gì đó với đối phương...
Tông Tuế Trọng từ đầu đến cuối đều đứng ở cạnh cửa, thu hết mọi thứ trong phòng vào tầm mắt. Đồng thời, anh cũng cẩn thận quan sát xem trong phòng có bất kỳ điều gì dị thường không.
Trong mắt anh, những nơi khác trong phòng không có sự tồn tại của quỷ quái. Và trên người Cao Xương bị trói cũng không thấy có bóng đen nhập hồn nào, chỉ có trong đôi mắt tràn đầy bất thường của y, dường như chiếm giữ một chút bóng ma nhàn nhạt. Chỉ là cái bóng ma đó rất nhỏ, thậm chí chỉ miễn cưỡng lấp đầy tròng mắt Cao Xương mà thôi... Chắc không phải quỷ vật đi?
Tông Tuế Trọng suy nghĩ một chút, không nghĩ ra được thứ gì có thể đối ứng với cái bóng ma đó. Xem ra, vẫn phải quay về phòng đánh thức tiểu học đệ, bảo em ấy qua đây xem kỹ một chút –– ít nhất, trước khi biết được đại sư được mời đến là thật hay giả, phải làm rõ trạng thái này trước.
Nghĩ đến đây, Tông Tuế Trọng liền muốn xoay người quay về phòng.
Đột nhiên, một bàn tay bất chợt đặt lên vai anh, còn mang theo một tia lạnh lẽo.
Tông Tuế Trọng bị bất ngờ, tim đập đột nhiên nhảy lên vài cái.
Sau đó, giọng nói quen thuộc vang lên.
“Học trưởng, hơn nửa đêm anh không ngủ được, hóa ra là đến chỗ này.”
Tông Tuế Trọng: “...”
Anh xoay người, đối diện với ánh mắt trêu chọc của tiểu học đệ, liền biết chuyện bất thình lình đặt tay lên vai như vậy là tiểu học đệ cố ý –– muốn hù dọa anh sao? Quả thực hơi hù dọa được một chút rồi.
Nguyễn Tiêu nhìn thấy tia cảm xúc vừa thoáng qua trong mắt Tông Tuế Trọng rút đi, không nhịn được lộ ra một nụ cười xấu xa.
Không sai, cậu chính là cố ý đấy. Học trưởng hơn nửa đêm chạy ra ngoài xem sự kiện thần quái này, đây là rước việc vào thân, phải hù dọa anh một chút.
Tối nay sau khi vào phòng, Nguyễn Tiêu nhắm mắt dưỡng thần là thật, nhưng dù sao không phải ngủ thật. Khi tỉnh lại, cậu phát hiện trên giường bên cạnh không có người, bên phòng tắm cũng không có động tĩnh, liền hơi hoảng, còn tưởng rằng xảy ra chuyện gì. Sau đó phát hiện ngoài cửa có động tĩnh, mới nhanh chóng đi ra, theo những âm thanh hỗn loạn đó, tìm được căn phòng cuối hành lang, và gặp được học trưởng “ngủ quên”.
Cậu lờ mờ nghe được một số thông tin vụn vặt, thú vui quái ác nổi lên, liền lặng lẽ ra tay ––
Tông Tuế Trọng hơi bất đắc dĩ, chỉ chỉ bên kia, rồi lại chỉ vào mắt mình.
Nguyễn Tiêu nhướng mày, theo ý Tông Tuế Trọng nhìn về phía bạn học Cao Xương trong phòng, và lập tức thấy chút bóng ma trong mắt y. Sau đó, cậu nhíu mày suy tư.
Tông Tuế Trọng cũng không quấy rầy Nguyễn Tiêu, chỉ đứng bên cạnh.
Trong phòng, nhóm công nhân tuy lấy can đảm vì tiền thưởng, người này người kia đang cố gắng trấn an chính mình, nhưng theo thời gian trôi qua, vẫn dần dần yên tĩnh lại. Cái loại không khí hoảng loạn kia lại một lần nữa lan tràn.
Giám đốc Trương gọi điện thoại xong, đi đến nói: “Cấp trên đã liên hệ đại sư, sẽ rất nhanh đưa đại sư đến. Các cậu đều tinh thần lên, rất nhanh là có thể giải quyết chuyện này.”
Nghe hắn nói, các công nhân trong phòng đồng thời thở phào.
“Đại sư khoảng bao lâu có thể đến?” Có người hỏi.
Giám đốc Trương quát mắng: “Cái này đừng hỏi nhiều, chắc chắn rất nhanh sẽ đến.”
Những công nhân kia cũng không dám nói thêm gì.
Cao Xương vẫn giữ vẻ kỳ quái đó, liên tục giãy giụa. Dây thừng trên người y trói rất chặt, nhưng trong sự giãy giụa không ngừng, dây thừng hằn sâu vào da thịt, mài ra những vết máu. Và dây thừng cũng vì sức lực quá lớn của y mà dần dần mỏng đi, dường như chỉ cần thêm chút thời gian nữa là sẽ bị đứt hoàn toàn.
Vương Tử Tân vốn đã sợ hãi lại quan tâm Cao Xương, cũng phát hiện sự thay đổi của dây thừng trước những người khác. Cậu ta vội vàng đẩy nhân viên tạp vụ đứng bên cạnh mình, dồn dập nói: “Làm sao bây giờ? Dây thừng của Cao Xương, còn cả vết thương trên người cậu ấy nữa!”
Nhân viên tạp vụ kia nhìn thấy, nhanh chóng báo cáo cho giám đốc Trương. Mà giám đốc Trương tuy cũng nhìn thấy những vết thương ghê người kia, nhưng để tránh việc người này thật sự chết ở đây, vẫn phải lấy thêm dây thừng đến trói Cao Xương lại. Chỉ là lần này, vì dây thừng cũ vẫn chưa đứt, nên khi trói họ nhớ lót thêm một lớp vải trước, để ngăn Cao Xương thương càng thêm thương.
Bên kia, Nguyễn Tiêu kéo Tông Tuế Trọng, nói: “Chúng ta đi trước đi.”
Tông Tuế Trọng không biết cậu nghĩ thế nào, nhưng vẫn gật đầu, cùng cậu quay về phòng.
Vào nhà xong, Nguyễn Tiêu ấn Tông Tuế Trọng ngồi xuống giường, nói: “Học trưởng, anh đừng đi ra ngoài, giúp em canh giữ thân thể của em. Em muốn dùng sinh hồn rời xác qua bên đó canh chừng. Nếu vị đại sư kia không ổn thì cũng tiện giúp một tay.”
Tông Tuế Trọng khẽ nhíu mày: “Sinh hồn em qua đó, nếu là đại sư thật, có thể bất lợi cho em không?”
Anh biết, nếu có người ngoài có thể thấy tiểu học đệ, tiểu học đệ sẽ xuất hiện dưới dáng vẻ quỷ hồn bình thường. Nhỡ đâu bị hiểu lầm...
Nguyễn Tiêu nghe ra sự quan tâm của Tông Tuế Trọng, trong lòng có chút vui vẻ, sờ sờ mũi nói: “Học trưởng yên tâm đi, em có thể giấu mình, đại sư bình thường không phát hiện được em đâu.”
Tông Tuế Trọng lại nghĩ đến thân phận của Nguyễn Tiêu, mới gật đầu, nói: “Vậy em tự mình cẩn thận.” Hắn dừng lại, rồi nói: “Thân thể của em giao cho tôi, sẽ không để người khác thấy.”
Nguyễn Tiêu cười cười nói: “Vậy giao cho học trưởng.”
Vừa dứt lời, cậu bỗng nhiên thấy hơi khó chịu, như thể có gì đó sai sai? Nhưng suy nghĩ kỹ lại thì không có, liền cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp nằm xuống giường của mình.
Sau đó, Nguyễn Tiêu phẩy tay với Tông Tuế Trọng, nhắm mắt lại, “chết” đi.
Tông Tuế Trọng nhìn một bóng đỏ từ người tiểu học đệ ngồi dậy, coi như không nhìn thấy, ánh mắt vẫn dừng lại trên khuôn mặt bỗng nhiên trắng bệch của tiểu học đệ.
Nhưng mà...
Khóe mắt anh liếc thấy... Tiểu học đệ ngang bướng làm một mặt quỷ với anh.
Tông Tuế Trọng: “......”
Giây tiếp theo, trên khuôn mặt trắng nõn của tiểu Thành Hoàng xuất hiện thêm một chiếc mặt nạ quỷ, ngón tay trắng nõn cũng biến thành móng vuốt quỷ xanh đen. Cậu nhảy bật lên, hoàn toàn đứng trên mặt đất, lại nhảy hai bước, bước thứ nhất nhảy đến mép giường, bước thứ hai liền trực tiếp xuyên qua cửa ra ngoài.
Lúc này Tông Tuế Trọng mới quay đầu lại, nhưng tầm mắt anh không thể xuyên qua ván cửa, cũng không thấy được tình hình bên ngoài. Nhưng nếu Nguyễn Tiêu bảo anh canh giữ cơ thể đối phương, anh cũng sẽ tuân thủ lời hứa.
·
Nguyễn Tiêu nhanh chóng đi đến hiện trường gây án, ẩn mình, canh giữ ở cạnh cửa.
Nhân lúc cái gọi là đại sư kia chưa đến, cậu áp sát cơ thể Cao Xương, ngồi xổm xuống cẩn thận quan sát khu vực vốn là đồng tử của y.
Nhìn kỹ như vậy, lòng đen không phải là không tồn tại, mà là bị cái bóng ma kia che lấp. Bóng ma dường như là sống, bám vào vị trí đồng tử, chậm rãi khuếch tán ra bên ngoài.
Lúc trước sở dĩ mắt đều là lòng trắng, là vì lúc đó bóng ma đã bao phủ cả lòng đen, mà hiện tại khuếch tán ra xa hơn, ngay cả lòng trắng ban đầu cũng bị bao phủ. Chẳng qua đều là màu trắng, nếu không ngồi xổm ở đây cẩn thận quan sát, cũng rất khó phát hiện điểm này.
Nguyễn Tiêu suy nghĩ, rốt cuộc là thứ gì bám vào đồng tử? ‘Lải Nhải’ nói qua, có một loại gọi là Đồng Nhân trong linh vật, sẽ bị người sử dụng, sau khi tiến vào cơ thể người, thường sẽ khiến tròng mắt người đó mọc màng trắng , làm người đó biến thành mù lòa. Nhưng nếu là Đồng Nhân, bọn họ có thể nói chuyện, cậu cũng có thể thấy rõ thân ảnh của họ, cái này trước mắt rõ ràng không phải... Lại có một số quỷ nhập hồn, sau khi nhập vào người, tròng mắt người đó sẽ hiển lộ ra dáng vẻ tròng mắt của quỷ. Nhưng nếu là quỷ, trong thần nhãn của cậu sẽ thấy bóng đen nhập hồn trên người Cao Xương, cái này hiển nhiên cũng không phải. Còn có thể là trúng một loại độc kỳ quái nào đó, sinh ra bất thường ở tròng mắt. Nhưng nếu là độc, phía sau tròng mắt sẽ không có thứ giống như bóng ma...
Suy đi nghĩ lại, Nguyễn Tiêu vẫn không nghĩ ra. Thông tin mà cậu biết quá nhiều, nhưng kinh nghiệm vẫn chưa đủ. Dù thông tin nhiều, nhưng với những thứ lạ lùng như thế này, tìm kiếm cũng không dễ dàng như vậy.
Đang lúc Nguyễn Tiêu suy tư, có một hơi thở hương khói truyền đến. Cậu thân là thần linh, đối với hơi thở hương khói rất nhạy bén, lập tức biết đây là có một vị đại sư thắp hương quanh năm đến rồi. Cậu liền nhanh chóng đứng dậy, vọt đến góc bên cạnh.
Quả nhiên, giám đốc Trương mặt đầy tôn kính dẫn một đạo sĩ đi vào. Trên đầu vị này búi tóc, trên người mặc đạo bào, cả người đều có một loại khí chất chính phái của tiên phong đạo cốt.
Nhưng Nguyễn Tiêu nhìn kỹ hai mắt, liền phát hiện dấu vết thần lực trên người đạo sĩ này rất ít. Nói cách khác, hắn ta có lẽ có chút bản lĩnh, nhưng bản lĩnh này chắc chắn không cao...
Giám đốc Trương không biết điểm này, dẫn đạo sĩ đi xem Cao Xương đang giãy giụa hơn một giờ, ngượng ngùng nói: “Điền đại sư, đây là khách của khu nghỉ dưỡng chúng tôi tiếp đón ban ngày, còn là sinh viên nữa. Nửa đêm lại xảy ra chuyện như vậy. Phiền ngài giúp xem, cậu ta rốt cuộc bị làm sao...” Hắn khó khăn bổ sung: “... Cậu ta có phải trúng tà không?”
Hết chương 126.
_____°°° ° _____
Bên Trung gọi là quỷ thì bên mình gọi là ma á nha mọi người.
-Kiểu như ma bên VN mình sẽ là dạng hồn, hồn ma này kia, còn quỷ thì vặn vẹo quỷ dị cao cấp hơn, hoặc lệ quỷ thì mới kêu là quỷ.
-Nhưng cách gọi bên Trung là hồn ma gọi là quỷ rồi, cao hơn là lệ quỷ ác quỷ vân vân, hệ thống nó nhiều hơn. Còn Ma bên đó thường là kiểu ma vương ma vật đồ, nó thiên về quái vật và phương Tây trong cách gọi hơn á.
Nên lúc edit thì mình edit theo tình huống thôi, nhìn chung vẫn là hồn ma, ma quỷ bình thường theo cách gọi chúng ta ý. Nói hồi tự nhiên thấy lộn xộn hơn cả chưa nói :((
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 126
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 126
