Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 125


Chương 125: Tự mình hại mình


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Tinh tế dễ vỡ... Hoạt sắc sinh hương?


Giây phút này, Tông Tuế Trọng đột nhiên nhớ đến ngày đó ở phòng anh, tiểu học đệ cũng mặc áo ngủ nằm ở mép giường anh. Khoảnh khắc ấy, làn da trắng nõn tương phản với khăn trải giường đen tạo nên một cảm giác khó tả.


Khi đó, anh chỉ liếc nhanh một cái rồi không nhìn nữa.


Còn bây giờ...


Tông Tuế Trọng cũng chỉ nhìn thoáng qua rồi thu lại tầm mắt.


Anh dựa lưng vào đầu giường, lật qua một trang sách giới thiệu khu nghỉ dưỡng đang cầm trên tay, trầm tĩnh nói: “Nghỉ ngơi sớm đi.”


Nguyễn Tiêu dùng khăn lông lớn lau tóc, “Ừm” một tiếng.


Tông Tuế Trọng lại nói: “Sấy khô tóc trước.”


Nguyễn Tiêu: “Dạ.”


Đồng ý xong, Nguyễn Tiêu quay lưng lại, tìm máy sấy trong tủ bên cạnh, cắm điện, chĩa vào tóc “ù ù” mà thổi, cảm nhận được từng đợt tê dại cùng cảm giác ngứa ấm truyền đến từ da đầu.



Trong phòng rất yên tĩnh, trừ tiếng gió máy sấy, không còn âm thanh nào khác.


Nguyễn Tiêu hồi tưởng lại vừa rồi, cảm thấy cuộc đối thoại giữa cậu và Tông học trưởng không có vấn đề gì, nhưng trong lòng cậu lại có chút ngượng ngùng. Không hiểu sao, cứ luôn cảm thấy hơi để ý.


Chỉ là... để ý điều gì?


Tông Tuế Trọng cũng cảm nhận được sự yên tĩnh của căn phòng.


Kỳ thật, khi anh ở chung với vị tiểu học đệ này, thường xuyên đều rất yên tĩnh. Và lý do anh càng tiếp xúc với tiểu học đệ lại càng cảm thấy tiểu học đệ tương lai sẽ là trợ lý đắc lực nhất của anh, cũng là vì cho dù yên tĩnh đến mấy, anh ở chung với tiểu học đệ vẫn rất hòa hợp, rất tự tại, không hề có cảm giác ngượng nghịu nào.


Duy chỉ có lần này... Có lẽ khoảnh khắc đó tính là nửa hồi, khiến anh bất chợt sinh ra một cảm giác vi diệu...


·


Tóc Nguyễn Tiêu không dài, rất nhanh đã khô. Sờ sờ phần tóc mái vẫn rất mềm mịn, cậu tự nhận rằng bản thân chăm sóc cơ thể không tồi. Sau đó cậu cất máy sấy đi, xoay người lại.


Vừa xoay người, cậu vừa vặn đối diện với ánh mắt hơi sâu thẳm của Tông Tuế Trọng.


Nguyễn Tiêu gãi gãi mu bàn tay, có chút ngứa, nhưng không biết ngứa chỗ nào.


Yết hầu cậu khẽ nhúc nhích: “... Học trưởng?”


Sự sâu thẳm trong mắt Tông Tuế Trọng biến mất, lại bình tĩnh và nghiêm túc như thường.


“Ngủ đi.”



Nguyễn Tiêu: “À.”


Học trưởng hơi kỳ lạ, bản thân cậu cũng hơi kỳ lạ.


Thôi kệ, bỏ qua đi.


·


Hai người nhanh chóng nhắm mắt lại.


Bởi vì không còn cần phải tự tay làm mọi thứ nữa, đặc biệt là Nguyễn Tiêu càng ngày càng cảm thấy mình nên là một người chứ không phải một con quỷ. Để sau khi thân xác sống lại không cần thay đổi quá nhiều, cậu có lúc chuyên tâm suy nghĩ về chuyện học tập, cũng có lúc... dần dần học được cách nhắm mắt dưỡng thần, cách ly sự quấy rầy bên ngoài –– trừ khi thuộc hạ đến tìm cậu, hoặc có người nào cố ý đến gọi cậu, cậu đều cố gắng làm cho mình “ngủ”.


Ngày hôm nay, để tránh cho bản thân tỉnh táo mà suy diễn quá nhiều, Nguyễn Tiêu đã “ngủ”. Sau khi “ngủ”, cậu có thể bỏ qua những cảm giác kỳ quái đó, cũng bỏ qua cảm giác tồn tại mãnh liệt bất thường của Tông học trưởng đêm nay.


Trong vô thức, tinh thần Nguyễn Tiêu bình ổn xuống.


Nhưng tinh thần Tông Tuế Trọng lại khá tỉnh táo.


Có lẽ là do đến một nơi xa lạ, hoặc là tiếng hít thở của người bên cạnh... Hầu như không có. Cho dù anh biết thân phận của tiểu học đệ, anh vẫn luôn vì chuyện này mà thường xuyên chú ý, khiến cơn buồn ngủ lại càng tan biến nhanh hơn.


Bóng đêm càng ngày càng sâu, rất nhanh đã đến nửa đêm.


Tông Tuế Trọng nhắm hai mắt, bình tâm tĩnh khí, cố gắng chìm vào giấc ngủ. Nhưng đột nhiên, anh nghe thấy một vài tiếng động vụn vặt.


Tiếng bước chân hỗn loạn... Mỗi phòng trong khu nghỉ dưỡng đều có cách âm. Tiếng bước chân này truyền vào không rõ ràng. Nếu không phải vì Tông Tuế Trọng không ngủ và Nguyễn Tiêu không hô hấp, Tông Tuế Trọng thậm chí còn không thể nghe thấy.



Nhưng sự thật là anh đã nghe thấy, và từ tiếng bước chân đó, có thể nhận thấy chủ nhân của nó rất sốt ruột.


Tông Tuế Trọng khẽ nhíu mày.


Hơn nửa đêm rồi, tại sao lại có người chạy loạn trên hành lang như vậy? Người bình thường hẳn sẽ không cố ý quấy rầy hàng xóm. Anh không khỏi suy nghĩ, liệu có phải thật sự có chuyện gấp gáp gì không?


Tông Tuế Trọng xoa xoa thái dương, vẫn ngồi dậy.


Tầng này cơ bản đều là học đệ của anh, nếu họ gặp phải phiền phức gì, anh cũng không tiện làm như không nhìn thấy.


Thế là anh đi đến cửa phòng, nhẹ nhàng mở cửa.


Từ xa, tiếng động ở khúc quanh hành lang lớn hơn. Hóa ra chỉ trong thời gian ngắn ngủi mà anh suy nghĩ, người chạy loạn kia đã xuống lầu tìm người đi lên, hiện tại đều cãi cọ ầm ĩ đi lên.


Những người đó muốn đi đến một căn phòng vừa vặn đi ngang qua chỗ Tông Tuế Trọng, người dẫn đường phía trước mặt đầy sợ hãi, chính là một trong những bạn học của Nguyễn Tiêu. Còn những người đi theo cậu ta phần lớn đều mặc đồng phục nhân viên tạp vụ, còn có một người trung niên trông như giám đốc, thoạt nhìn tâm trạng đều có chút nôn nóng.


Tông Tuế Trọng đứng trước cửa, nhìn về phía những người đó, giọng lạnh lùng: “Đã xảy ra chuyện gì?”


Ánh mắt anh dừng lại trên người giám đốc khu nghỉ dưỡng.


Khu nghỉ dưỡng này tuy không lớn, nhưng ngày thường cũng tiếp đón một số người giàu có. Đối với các phú thương lớn nhỏ ở Đế Đô, đương nhiên họ đều có chút hiểu biết. Tuy Tông Tuế Trọng còn trẻ tuổi nhưng anh đã tiếp quản một tập đoàn giải trí lớn như vậy, tốc độ đứng vững gót chân cũng nhanh, danh tiếng không nhỏ. Và diện mạo của anh sớm đã bị giám đốc khu nghỉ dưỡng ghi nhớ, để tránh vô ý đắc tội người khác.


Thấy một vị Phật lớn như vậy bị họ đánh thức, giám đốc khu nghỉ dưỡng vội vàng nặn ra nụ cười, nói: “Có xảy ra một chút vấn đề, nhưng Tông đổng không cần lo lắng, chúng tôi rất nhanh sẽ giải quyết được.”


Giám đốc khu nghỉ dưỡng cung kính thì cung kính, nhưng hắn không nói rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.



Nhưng cậu bạn học của Nguyễn Tiêu thì tâm tư rất linh hoạt, mặc dù vẫn còn đang sợ hãi nhưng có thể nhận ra sự tôn trọng của giám đốc khu nghỉ dưỡng đối với Tông Tuế Trọng. Lại nghĩ đến vị này cũng là đi cùng bạn học trong lớp, đó chính là có thể cầu cứu. Cậu ta vội vàng giải thích: “Cao Xương ở cùng phòng với tôi bị ma ám! Cậu ấy… cậu ấy hiện tại trở nên rất đáng sợ. Tôi rất sợ hãi, cho nên liền đi mời giám đốc đến xem. Nếu Cao Xương không phải bị ma ám mà là bị bệnh, cũng phải nhanh chóng đưa cậu ấy đi bệnh viện.”


Tông Tuế Trọng thấy cậu ta ăn nói rõ ràng, tuy sợ hãi nhưng cũng quan tâm bạn cùng phòng, liền gật đầu nói: “Tôi đi cùng các cậu xem sao.”


— Ngay cả Nguyễn Tiêu cũng cho rằng đã đóng mắt Âm Dương cho anh, nhưng chỉ có bản thân anh rõ ràng, mắt Âm Dương căn bản không hề đóng lại. Ngày thường anh cũng thỉnh thoảng có thể nhìn thấy một số quỷ hồn. Khi bị anh nhìn thấy từ xa, chúng sẽ lập tức lẩn tránh. Nếu thật sự là trúng tà, vậy anh qua xem, hẳn là có thể phát hiện một chút manh mối.


Thấy Tông Tuế Trọng nói như vậy, giám đốc khu nghỉ dưỡng cũng không tiện ngăn cản.


Thế là, một đám người cùng nhau nhanh chóng đi đến căn phòng cuối hành lang, nhanh chóng mở cánh cửa đã bị khóa trái.


Trong khoảnh khắc, một ánh mắt âm lãnh u ám nhìn qua.


Trong phòng tối đen như mực, không có một chút ánh đèn nào, nhưng cửa sổ đang mở. Ánh trăng bên ngoài chiếu vào, dừng lại trên người thanh niên đang ngồi ở mép giường, khiến sắc mặt cậu ta một màu xanh trắng.


Một mùi máu tanh nhàn nhạt lan tỏa...


“Tích, tách, tích, tách.”


Có tiếng nước rơi vang lên. Cùng lúc đó, mùi máu tanh lại đậm đặc thêm một chút.


Cảnh tượng này khiến những người đứng trước cửa đều kinh hoàng. Một nhân viên tạp vụ nhanh tay lẹ mắt bật đèn!


Giây tiếp theo, tất cả mọi người đều thấy, cánh tay phải của thanh niên kia rũ xuống như thể bị gãy, máu tươi đỏ sẫm uốn lượn chảy từ cánh tay y xuống, theo ngón tay, từng giọt, từng giọt rơi xuống, tạo thành một vũng máu nhỏ.


Và trên tay trái y đang nắm chặt một hòn đá vẫn còn vương vết máu.


Hết chương 125.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 125
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...