Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 124


Chương 124: Mọi người đến kể chuyện ma nào


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Những người hầu ở đây đều được huấn luyện bài bản. Có lẽ do ở khu vực kiểu Nhật, họ cũng từng tiếp đón một số khách hàng tò mò tương tự, nên khi nhóm trẻ tuổi kia nhắc đến hoạt động này, họ đã mang sẵn đạo cụ trò chơi đến.


Bách Vật Ngữ là một loại trò chơi ma quái rất cổ xưa. Quy trình trò chơi không phức tạp, đạo cụ chỉ cần một trăm cây nến trắng và một chiếc bật lửa là đủ. Đương nhiên, ban ngày ban mặt mà thắp nến thì hơi ngu ngốc, lại còn kết hợp với hoạt động ngâm suối nước nóng thì càng vô nghĩa. Nhưng mọi người đều hiểu –– là để tạo cảm giác nghi thức, như vậy kể chuyện ma sẽ hăng hái hơn.


Sau khi nến được đặt đúng chỗ, mọi người quây quần ngồi xung quanh suối nước nóng. Ở giữa họ bày một cái bàn, trên đó đặt một đống nến trắng và mấy chiếc bật lửa. Dưới sự sắp xếp của lớp trưởng, mấy người cán bộ lớp phụ trách châm lửa, những người khác cầm nến đến nhanh chóng châm rồi nhỏ sáp lên bàn để dính nến cố định.


Cái nhóm người vô cảm với Bách Vật Ngữ kia hành động không tích cực lắm. Khi họ còn chưa kịp cầm nến, một trăm cây nến trắng trên bàn đã được châm đầy đủ.


Tiếp theo, mọi người ngồi vây quanh bốn phía cái bàn, nhìn chằm chằm những cây nến trắng, trong lòng có chút kích động lên.


Lớp trưởng ho khan một tiếng, nói: “Tôi kể trước nhé.”


Ánh mắt mọi người đều nhìn về phía hắn.


Lớp trưởng làm mặt lạnh, bắt đầu kể.


“Thả con tép, bắt con tôm (ý là làm nóng không khí từ từ), xét đến mức độ tiếp nhận của mọi người, tôi kể một câu chuyện không quá kinh khủng để khởi động trước.” Giọng hắn không nhanh không chậm: “Chuyện kể từ rất lâu rồi, trong một quyển tiểu thuyết bút ký. Kể về một tiêu sư. Một đêm nọ, hắn cùng mấy anh em uống rượu, uống xong một đêm, đến gần sáng mới lảo đảo quay về. Dọc đường đi, đầu óc hắn không tỉnh táo lắm, lờ mờ cảm thấy bên cạnh toàn là làn gió lạnh, thổi vào tai hắn. Hắn thấy hơi lạnh, liền ngoái đầu nhìn lại...”


Câu chuyện này vốn rất bình thường, ban ngày ban mặt ánh sáng cũng đủ, nhưng cố tình lớp trưởng cố ý điều chỉnh giọng nói phiêu phiêu mờ ảo, phối hợp với bàn đầy nến trắng, không khí dần dần cũng được tạo ra.


Vì thế, thần sắc những người nghe chuyện đều có chút chuyên chú, cũng có chút căng thẳng.



Đột nhiên, lớp trưởng dồn dập nói: “Khoảnh khắc hắn quay đầu lại, một khuôn mặt phụ nữ xinh đẹp xuất hiện ngay trước mặt hắn. Hắn bị sắc đẹp đó mê hoặc, nhưng khoan đã!” Hắn đột nhiên cất cao giọng: “Một cái lưỡi dài ngoẵng phun ra từ miệng mỹ nữ!”


“A ——”


“Mẹ ơi cái gì vậy!”


“Tôi lạy hồn!”


Lớp trưởng thấy vài người bị bầu không khí hắn tạo ra dọa đến ngã nghiêng ngã ngửa, trên mặt lộ ra nụ cười hài lòng, tiếp tục thẳng thắn kể chuyện: “Cái lưỡi đó lập tức c*m v** mũi hắn. Giây phút đó, mùi tanh tưởi xộc vào khoang mũi làm hắn buồn nôn. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, dùng sức túm lấy cái lưỡi đó, giật mạnh ra ngoài! Người phụ nữ phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương. Hắn cất bước bỏ chạy, nhưng vẫn có thể cảm nhận được luồng âm khí đó càng ngày càng gần hắn... Mãi đến khi tiếng gà gáy vang lên, người phụ nữ kia biến mất, hắn mới thở phào. Nhưng kể từ đó, lỗ mũi bị cái lưỡi quỷ chui qua trở nên to bằng ngón tay cái. Đôi khi ăn cơm, nước mũi cứ chảy ròng ròng ra, muốn ngăn cũng không được...”


Nghe xong toàn bộ câu chuyện, Nguyễn Tiêu mặt không cảm xúc.


Câu chuyện này nửa đầu còn bình thường, nửa sau nói nghe ghê tởm quá. Cái kiểu lỗ mũi to, nước mũi chảy không ngừng gì đó, lớp trưởng này cố tình rồi.


Có rất nhiều người cùng ý tưởng với Nguyễn Tiêu, tất cả đều oán trách lớp trưởng.


Lớp trưởng nhún vai nói: “Nếu cảm thấy cái này không tốt, vậy đổi người kế tiếp kể chuyện nhé?”


Lớp phó theo sát bước chân lớp trưởng, nói: “Vậy tôi cũng kể chuyện. Chuyện kể về một đoàn thương nhân nọ, đi ngang qua một quán trọ. Đến buổi tối, họ phát hiện tất cả mọi người xung quanh đều chìm vào giấc ngủ sâu, gọi thế nào cũng không tỉnh. Mà lúc này, trong phòng lại truyền đến tiếng cười đùa của trẻ con...”


Câu chuyện này cũng rất phổ thông, nghe thì không có gì ghê gớm, nhưng quả thực đã giảm bớt được chút cảm xúc vừa rồi của mọi người.


Nguyễn Tiêu tuy đã “kiến thức” rất nhiều thứ ma quái, nhưng nghe bạn đồng lứa kể chuyện ma thì là lần đầu. Dần dần cậu cũng nghiêm túc hơn một chút, tiện thể nghĩ xem, đến lượt mình thì nên kể câu chuyện gì.


Kể mãi, có những câu chuyện quả thực rất đáng sợ, nghe đến mức khiến nhiều người tê dại da đầu, nhanh chóng phân thành khu nam và nữ như đã nói trước, bắt đầu ngâm suối nước nóng. Vừa ngâm, lại vừa tiếp tục kể theo trình tự... Suối nước nóng quả thực có thể an ủi lòng người. Kể chuyện ma trong suối nước nóng đã làm suy yếu rất nhiều cảm giác sợ hãi, ngay cả các cô gái trong lớp cũng không còn sợ hãi như vậy nữa.


Nguyễn Tiêu không đi ngâm. Lý do vẫn đơn giản như vậy –– cậu vẫn là một người đã chết; Tông Tuế Trọng cũng không đi ngâm, lý do cũng rất đơn giản –– anh không quen ngâm suối nước nóng cùng người khác.



Mấy người bạn cùng phòng khác thì rất muốn ngâm nên đã vào một góc suối nước nóng, còn Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng thì ngồi bên cạnh bể tắm nước nóng của nam, chậm rãi nhấm nháp mấy chén rượu sake, thỉnh thoảng cũng rót cho mấy người kia hai ly.


Trong lúc này, việc kể chuyện cũng đến lượt người trong ký túc xá họ. Thôi Nghĩa Xương và những người khác thì ổn, chỉ riêng Bác Dương sợ ma nhất, nhưng vì giữ thể diện cũng cố mạnh miệng kể một chuyện quỷ đánh tường tự mình trải qua, giọng khô khan. Chẳng qua vì hắn thật sự sợ hãi, nên thỉnh thoảng giọng run run lên, lại hiếm hoi tạo ra được một chút bầu không khí, thu hút không ít người chú ý... Sau đó, Nguyễn Tiêu kể bừa một câu chuyện bình thường. Còn Tông Tuế Trọng thì dứt khoát kể chuyện xe buýt ma nối thẳng đến chợ quỷ và người giấy. Giọng hai người bình bình đạm đạm, không khí không chút gợn sóng, lực chú ý của mọi người liền nhanh chóng bị cuốn theo câu chuyện của người kế tiếp.


Thời gian không nhanh không chậm trôi đi, rất nhanh đã đến chạng vạng.


Lớp trưởng nhìn nhìn sắc trời, nói: “Hơi gần đến tối rồi, không kể nữa nhé.” Hắn đếm lại, kinh ngạc nói: “Kể được 93 câu chuyện rồi à?”


Những người trẻ tuổi kia đúng giờ vừa chơi vừa ăn cá sống thái lát nổi lềnh bềnh trên suối nước nóng. Nghe lớp trưởng nói vậy, liền có người vội vàng nói: “Chỉ còn lại bảy câu chuyện nữa thôi là xong, này không phải vẫn chưa tối hẳn sao? Mấy người kể sau nói ngắn lại, kết thúc trước khi trời hoàn toàn tối đi, cũng coi như trọn vẹn.”


Đây là một dạng chứng ám ảnh cưỡng chế nhỏ. Nếu chuyện còn thiếu nhiều, chắc chắn cậu ta không nói gì. Nhưng chỉ còn mấy chuyện, nếu đột nhiên cắt ngang, anh ta chắc chắn khó chịu khắp người.


Lớp phó nghĩ nghĩ, đề nghị: “Kể nhanh lên đi, nhất định phải dừng trước khi trời hoàn toàn tối.”


Những người khác cũng không ý kiến gì.


Nguyễn Tiêu nhìn thấy sắc mặt Lương Lực khó coi, đoán rằng hắn muốn lập tức kêu dừng, chỉ là hiện tại quả thực trời vẫn chưa tối hẳn, cũng không tiện nói nhiều. Mà theo Nguyễn Tiêu thấy, đương nhiên là không chơi thì tốt nhất.


May mắn thay, mọi người đều được rèn luyện từ phim ma, thấy trời tối liền e ngại. Bảy câu chuyện còn lại được kể nhanh như bay, có chuyện ngắn gọn đến mức như thể kể cho đủ số. Chờ kể xong toàn bộ, người kể chuyện cuối cùng phải là người kể chuyện đầu tiên –– Lớp trưởng.


Lớp trưởng nhanh chóng nói: “Có một ngày, người nọ tảo mộ trở về. Trên đường bị một cái cơn lốc xoáy theo dõi. Đồng thời còn nghe thấy rất nhiều tiếng khóc than thảm thiết. Hắn không dám quay đầu lại, lại sợ cơn lốc xoáy là quái vật gì đó, vì trốn tránh cơn lốc xoáy nên chạy như điên. Cuối cùng cũng về được đến nhà trước khi trời hoàn toàn tối. Cơn lốc xoáy lượn vòng trước cửa một lúc rồi mới đi. Mà chờ đến ngày hôm sau, người này mới biết được, tối hôm qua không biết đã xảy ra chuyện gì, phàm là người còn đi ra ngoài sau khi trời tối, đều ngã vật xuống đất với sắc mặt trắng bệch. Có người đã chết, có người thì bệnh nặng một trận, khỏi bệnh xong thì hình tiêu mảnh dẻ, y hệt như bị hút đi tất cả...” Hắn tăng thêm giọng điệu: “... Sinh khí vậy.”


Đến lúc này, một trăm câu chuyện chính thức kể xong. Chân trời còn sót lại tia sáng cuối cùng.


Tất cả mọi người thở phào –– chuyện đã kể xong! Nhưng giây tiếp theo, tinh thần họ lại căng thẳng lên –– đã chơi trò chơi đúng theo quy trình rồi, có chuyện gì xảy ra không...


Một giây, hai giây... Nửa phút.



Trong suốt khoảng thời gian căng thẳng này, không có bất kỳ chuyện gì xảy ra.


Thế là, dây thần kinh căng thẳng của những người trẻ tuổi kia lại lỏng ra lần nữa. Đồng thời, họ không tránh khỏi cảm thấy có chút thất vọng.


“Cứ bảo Bách Vật Ngữ là giả...”


“Biến đi! Chẳng lẽ cậu thật sự muốn xảy ra chuyện gì đáng sợ à? Đừng có lôi kéo.”


“Bách Vật Ngữ xong rồi, tôi cũng nhẹ nhõm. Suối nước nóng cũng ngâm đủ rồi, lát nữa đi tắm rồi ngủ sớm!”


“Bụng tôi còn hơi đói, lát nữa đi lấy chút đồ ăn...”


Cảm xúc căng thẳng biến mất, mọi người rất nhanh lại hí ha hí hửng lên.


Mặc dù trời tối, họ cũng không giải tán ngay. Từng nhóm rủ nhau đến chỗ câu cá gần đó nhìn ngó, hoặc vào phòng cờ bàn chơi bài, cùng nhau chơi bóng rổ, xem phim gì đó.


Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng không hứng thú với những thứ đó. Họ dứt khoát cùng nhau đi tản bộ trên con đường sỏi đá gần đó như bình thường. Bác Dương bị tẩy lễ bởi một trăm câu chuyện ma, đã quay về phòng dưới sự đồng hành của Mục Triết. Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy đi dạo. Nhan Duệ nghĩ nghĩ, tìm một người bạn học tương đối quen để đi chơi bóng.


Thời gian buổi tối trôi qua cũng rất nhanh. Khoảng chín mười giờ gì đó, những người trẻ tuổi kia lần lượt trở về phòng, chuẩn bị nghỉ ngơi, dưỡng sức để sáng mai leo núi.


·


Trở lại trong phòng, Nguyễn Tiêu đóng cửa lại.


Giây phút này, căn phòng vốn không lớn dường như đột nhiên trở nên đặc biệt nhỏ. Và người thanh niên cấm dục đang đứng ở mép giường rõ ràng là người cậu rất quen thuộc và rất quen ở chung, lại đột nhiên như thể cảm giác tồn tại trở nên đặc biệt cao.


Nguyễn Tiêu không khỏi ngẩn ngơ.



Khác với việc ở biệt thự của học trưởng, nơi đó có người giúp việc và đầu bếp được thuê, tuy họ không thường xuất hiện nhưng quả thực có người. Hơn nữa, biệt thự rất lớn, phòng cũng nhiều, cho dù liền kề nhau cũng không tính là ở cùng một chỗ.


Nhưng lúc này thì khác biệt.


Nguyễn Tiêu nhìn nhìn hai chiếc giường cách nhau không xa, trong đầu bỗng nhiên có một nhận thức rõ ràng –– tối nay, cậu sẽ ở cùng một chỗ với học trưởng, ngay cả giường ngủ cũng rất gần, nghiêng người là có thể thấy dáng ngủ của học trưởng?


Một lát sau, Nguyễn Tiêu lại nhớ ra, kỳ thật cậu và học trưởng từng nằm trên cùng một chiếc giường, chỉ là lúc đó cậu chăm chú nghĩ đến việc túm sinh hồn của học trưởng ra, mở mắt Âm Dương cho học trưởng v.v. Hơn nữa, sau khi làm xong cũng không thật sự ngủ chung. Vì thế, cậu không giống như bây giờ, chỉ cảm thấy đột nhiên hơi không tự nhiên lên.


Tông Tuế Trọng thấy Nguyễn Tiêu có chút thần sắc hoảng hốt, đi tới, nhẹ nhàng ấn lên vai cậu.


“Nguyễn học đệ.”


Giọng nói hơi trầm vang lên bên tai, Nguyễn Tiêu đột nhiên bừng tỉnh, nhìn về phía Tông Tuế Trọng.


“Học trưởng?”


Tông Tuế Trọng không hỏi cậu sao bỗng nhiên ngẩn người, chỉ vào phòng tắm nói: “Tôi đi tắm trước.”


Nguyễn Tiêu: “A? À, được.”


Chờ Tông Tuế Trọng tắm xong, Nguyễn Tiêu cũng đi vào tắm rửa.


Phòng tắm còn bốc hơi nước, dường như còn quanh quẩn hơi thở quen thuộc của thanh niên kia, khiến mặt Nguyễn Tiêu hơi nóng. Cậu lắc đầu, mở vòi sen nhanh chóng cọ rửa bản thân, tắm kiểu dã chiến, mặc áo choàng tắm bước ra ngoài.


Tông Tuế Trọng ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy tiểu học đệ tóc đen nhỏ nước, da thịt hơi phiếm hồng.


Hết chương 124.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 124
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...