Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 123
Chương 123
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Đế Đô có rất nhiều khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, giá cả cũng khác nhau. Khu này tên là suối nước nóng Lê Sơn được coi là loại quy mô nhỏ. Ngoài các loại suối nước nóng bán lộ thiên và trong nhà khác nhau, nơi đây còn nổi tiếng với các hoạt động dã ngoại gần khu rừng núi, ví dụ như suối thác có sẵn trong núi được cải tạo lại để du khách có thể chèo thuyền ở đó. Cảnh sắc của vài ngọn núi liền kề xung quanh cũng khác biệt nhau.
Trong khu nghỉ dưỡng, họ thiết kế ra ba khu vực suối nước nóng với ba phong cách khác nhau: một khu Nhật Bản bán lộ thiên khá nổi tiếng, một khu thuốc tắm cổ điển kiểu Trung Quốc, và một quán suối nước nóng trong nhà phong cách Châu Âu.
Người trẻ tuổi mà, tạm thời không mấy hứng thú với thuốc tắm hay suối nước nóng thuần trong nhà. Vì vậy, dù chỗ ở chọn phòng đôi tiết kiệm nhất, nhưng chỗ vui chơi lại chọn khu Nhật Bản bán lộ thiên.
Bữa trưa hôm đó cũng được đặt tại một khu vực suối nước nóng của khu Nhật Bản.
Bên cạnh suối nước nóng rộng lớn, có vài phòng tắm nhỏ kiểu Nhật (washitsu) –– suối nước nóng bên trong thông với suối nước nóng ngoài trời. Ở giữa là những mảng sàn gỗ lớn, đặt rất nhiều bàn dài thấp và rộng. Bên cạnh bàn thì có nhiều đệm để ngồi quỳ.
Có mấy nam nữ hầu ứng mặc kimono đứng bên cạnh. Khi thấy khách hàng đến, họ đồng loạt cúi gập người, nói câu hoan nghênh kiểu Nhật. Thú vị hơn là, bên cạnh hồ bơi còn có một quán rượu kiểu Nhật. Trước cửa, trên chiếc ghế mềm, ngồi một phụ nữ trung niên mặc kimono xinh đẹp, cầm một cái quạt. Ngoại hình không quá đẹp, nhưng khí chất lại rất giống nhân vật trong anime manga, ngay lập tức kéo nhóm sinh viên này vào không khí kiểu Nhật.
Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đứng chung một chỗ. Chờ lớp trưởng điểm danh xong, họ theo số đông ngồi quỳ bên một cái bàn thấp. Tương tự, mấy người bạn cùng phòng của Nguyễn Tiêu và những người họ dẫn theo cũng đều ngồi lại đây.
Mọi người đến đông đủ, từng nhóm ngồi cùng với những người có quan hệ tốt. Những nam nữ hầu mặc kimono đi chân trần, nhẹ nhàng mang đến những mâm lớn đĩa nhỏ đủ loại, đựng cá thu đao, các loại sushi, cơm lươn v.v., tùy ý mọi người lấy dùng.
Bà chủ quán rượu dẫn theo hai thiếu nữ mặc kimono đi tới, mang lên mỗi bàn vài chai rượu sake và rượu hoa anh đào. Sau đó, bà mới với nụ cười lười biếng đặc trưng, đi xuyên qua giữa các bàn, giải thích cho mọi người tên và lai lịch của một số món ăn.
Mọi người đều là người trẻ tuổi, nhanh chóng náo nhiệt lên.
Nguyễn Tiêu thấy Tông Tuế Trọng vẫn giữ vẻ lão luyện thành thục kia, cảm thấy có lẽ anh không quen lắm với kiểu “tiệc tùng của giới trẻ” này, vì thế chủ động gắp hai đĩa sushi thanh cua và tôm béo đưa cho anh. Loại sushi này nguyên liệu phong phú, hương vị đa tầng, nên ăn nhiều một chút... Nhưng đáng tiếc, không phải vị học trưởng này mời, cậu không thể ăn quá nhiều đồ đắt tiền của anh.
Tông Tuế Trọng liếc Nguyễn Tiêu một cái, gắp hai miếng cá cay tươi giòn và hai miếng sushi tôm lớn đặt vào một cái đĩa, đẩy đến trước mặt cậu.
Nguyễn Tiêu sững sờ, rồi rất nể tình cắn một miếng –– từ tay học trưởng đưa qua, cũng có thể nếm được hương vị rồi! Cậu vui vẻ trong lòng, cảm thấy hoạt động tập thể lần này cũng không quá khó khăn.
Tiếp theo, Nguyễn Tiêu phần lớn chỉ ăn những thứ Tông Tuế Trọng đưa qua. Chỉ là để tránh quá gây chú ý, thỉnh thoảng cậu cũng ăn một chút đồ ăn do bạn cùng phòng khác đẩy tới hoặc tự mình chọn.
Nhưng dù cậu có che giấu thế nào đi nữa, trong mắt người có khả năng quan sát sắc bén như Tông Tuế Trọng vẫn nhìn ra một điều –– ngoài những món do mình đưa, tiểu học đệ này ăn những thứ khác có vẻ đều rất khó khăn? Nhưng tại sao?
Tông Tuế Trọng thầm nghĩ, hành động trong tay lại tăng tốc một chút, đưa cho Nguyễn Tiêu nhiều loại sushi hơn.
Anh nói: “Nguyễn học đệ, có món nào không tới tay, cứ nói với tôi.”
Nguyễn Tiêu vội vàng gật đầu –– tâm trạng cậu rất tốt. Cứ như vậy, có những món cậu muốn ăn mà học trưởng không đưa qua, có thể tìm cớ để học trưởng giúp lấy về. Quả nhiên, từ khi gặp gỡ học trưởng, cuộc sống của cậu dễ chịu hơn nhiều.
Bên kia, Mục Triết giúp Bác Dương gỡ xương cá. Thôi Nghĩa Xương thường xuyên đưa cho Lữ Doanh Thúy một chiếc khăn giấy hay vật nhỏ gì đó. Nhan Duệ lặng lẽ một mình ăn một đĩa đậu phụ chiên.
Không khí vẫn rất náo nhiệt, nhưng trên người Nhan Duệ lại có vẻ hơi... thê lương một cách khó hiểu.
Ăn xong một lượt, nhóm trẻ tuổi kia đã no bụng, liền bắt đầu muốn làm gì đó vui vẻ.
Có một nam sinh bí ẩn nói: “Mấy cậu có biết chỗ này có gì đặc biệt không?”
Có người khác cũng nhớ ra, lập tức nói: “Nghe nói gần đây từng có ma? Nghe nói trên ngọn núi kia có quỷ đánh tường, chỗ nào đó có người mất tích, sau đó tìm thế nào cũng không thấy, là một án treo? Nhưng sau đó hình như lại có tin đính chính, nói không phải không tìm thấy, mà là người kia leo núi không cẩn thận, rớt xuống vách đá chết, mãi mấy ngày sau mới tìm được thi thể.”
Từ xưa đến nay, các sự kiện thần quái đều thường xuyên xảy ra. Truyền thuyết dân gian, chuyện phiếm bên lề, lời ngắn gọn trong sách cổ, đều bí ẩn và thu hút người ta. Khiến rất nhiều người tin tưởng và cũng rất nhiều người không tin. Nhưng đại đa số đều là cho dù quyết tâm không tin, nhưng khi nhắc đến loại sự kiện này vẫn cảm thấy hưng phấn.
Lần này cũng vậy.
Có người mở đầu, tiếp theo vài người đều hưng phấn thảo luận.
“Đúng đúng đúng, tôi cũng nghe nói rồi. Hình như có người gặp rất nhiều ma, sợ đến hồn bay phách lạc chạy mất, sau đó về còn nghiên cứu xem chỗ này trước kia có phải là mộ địa không.”
“Ha ha ha, thời buổi này núi nào mà chẳng có mấy cái mộ chứ. Cho dù không có bia mộ, bên dưới cũng chưa chắc không có quan tài. Các cậu nghĩ kỹ xem, đất nước chúng ta lớn như vậy, hỏa táng mới chỉ thịnh hành mấy chục năm gần đây thôi. Trước kia nhiều người như vậy đều thổ táng, bất kể ngóc ngách nào, tuyệt đối khắp nơi đều có.”
“Có thì có, mấy con ma ghê gớm thời cổ đại chắc chắn đã đầu thai hết rồi, nếu không, dân số nước ta làm sao mà nhiều đến thế?”
“Chúng ta hiện tại đang nói chuyện ma quái, ly kỳ mà, các cậu đừng có lôi cái mộ vào được không...”
Nhan Duệ cùng mấy người kia thật sự đã gặp ma, nghe người ta thảo luận như vậy, nổi cả da gà.
Sắc mặt Bác Dương càng tái nhợt hơn, nhưng vẫn không quên phàn nàn: “Toàn là một đám Diệp Công thích rồng thôi (thích cái danh mà không thích cái thật). Các cậu cứ chờ xem, nếu mà thật sự gặp ma rồi, xem bọn họ còn có thể nói náo nhiệt như vậy không?”
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ cảm động trong lòng, còn Lữ Doanh Thúy thì hơi tò mò.
Nguyễn Tiêu liếc Tông Tuế Trọng một cái.
Tông Tuế Trọng hồi đáp bằng ánh mắt nghi hoặc.
Nguyễn Tiêu nói nhỏ: “Học trưởng, anh lo lắng không?”
Tông Tuế Trọng: “Không lo lắng.” anh nói: “Có em ở đây mà.”
Nguyễn Tiêu vốn định thuận tiện trêu chọc vị học trưởng trước kia không tin ma quỷ nay lại rất tin tưởng này, nhưng không ngờ đối phương lại nói như vậy. Cậu lập tức đỏ mặt, đồng thời trong lòng sinh ra một cảm giác –– hình tượng của mình thật sự đặc biệt cao lớn.
Mà Tông Tuế Trọng cũng chỉ thẳng thắn nói sự thật. Anh đã biết thân phận khác của Nguyễn Tiêu là thần linh. Đã có thần linh ở đây, đương nhiên không cần lo lắng quỷ vật. Còn về cái lỗ đen kia, khi chưa hoàn toàn thăm dò nguồn gốc của nó, anh sẽ không đặt hy vọng vào nó. Hiện tại anh chỉ mơ hồ, từ từ làm quen với nó và biết rằng nó thật sự vô hại với anh –– thậm chí còn là một bộ phận rất quan trọng mà thôi.
Trong khi mấy người bên này nói chuyện thì thầm, thì bên kia nhóm sinh viên náo nhiệt đã thương lượng ra vài loại trò chơi đặc biệt phổ biến và đang bỏ phiếu.
Lớp trưởng được coi là một người yêu thích thần quái tiềm ẩn, lúc này đang tổng kết: “Theo ý kiến của mọi người vừa rồi, hiện tại các trò chơi được nghĩ đến là Bút Tiên, Đĩa Tiên và Bách Vật Ngữ* phổ biến nhất, đều không cần dụng cụ gì. Bây giờ mọi người có thể bỏ phiếu. Tôi đọc đến cái nào mọi người giơ tay lên, lớp phó học tập phụ trách thống kê phiếu, sau đó chúng ta chọn phiếu cao nhất nhé.”
(*"Bách vật ngữ" là tên gọi tiếng Việt của một trò chơi dân gian và một thể loại truyện dân gian của Nhật Bản, còn được gọi là "Trăm câu chuyện" ( - Hyakumonogatari). Trò chơi này thường được chơi trong các nhóm, bao gồm việc kể một loạt 100 câu chuyện kinh dị và dùng đèn lồng để tạo không khí rùng rợn, sau khi mỗi câu chuyện được kể, một chiếc đèn lồng sẽ bị tắt đi. )
Đa số mọi người đều hăm hở thử sức, chỉ có một số ít thần sắc không chắc chắn.
Những người này có bốn người ký túc xá của Nguyễn Tiêu, và cả lớp phó học tập Lương Lực đang có tần suất xuất hiện thấp hơn rất nhiều, cùng một vài người hoàn toàn không hứng thú với chuyện thần quái.
Ánh mắt Nguyễn Tiêu lướt qua người Lương Lực. Cậu còn nhớ rõ tính cách Lương Lực trước kia khá l* m*ng, mỗi lần cũng thích nổi bật, nhưng hình như sau chuyện Lương Lệ Uyển, Lương Lực đã trở nên trưởng thành và ổn trọng hơn rất nhiều, cũng coi như là một kiểu trưởng thành.
Tuy nhiên, dù là số ít không thích, vẫn là số ít phục tùng đa số.
Khi lớp trưởng vừa nói đến “Bút Tiên” và “Đĩa Tiên”, số người giơ tay đã lên đến hơn mười. Đến khi hắn nói đến Bách Vật Ngữ, lại có thêm bảy tám phiếu.
Lớp trưởng không khỏi cười, nói: “Bách Vật Ngữ khá tốt. Trò chơi này rất hợp với nơi chúng ta đang ở, nhưng chúng ta không có nhiều người như vậy. Mỗi người phải chuẩn bị ít nhất hai ba câu chuyện khác nhau mới được.”
Những người trẻ tuổi kia không sợ gì cả, đồng loạt bày tỏ:
“Cứ chọn trò này đi. Buổi sáng chúng ta đi xe mệt rồi. Buổi chiều hay là mọi người vừa ngâm suối nước nóng vừa kể chuyện đi.”
“Khu nam nữ tách biệt mà, nói chuyện sẽ không tiện đâu.”
“Sợ gì, bên này có máy bộ đàm. Bên nam nữ mỗi bên đặt một cái là được rồi.”
“Cũng đúng, vừa hưởng thụ vừa kể chuyện, lại có không khí.”
Nhưng cũng có người đặt vấn đề: “Các cậu có xem xét không, trò chơi này là để chơi vào buổi tối mà. Chúng ta đang ban ngày ban mặt, chơi trò này cũng không có hiệu quả gì đâu?”
Vấn đề này khiến mọi người nhất trí khinh bỉ.
“Cậu ngốc à? Chúng ta chỉ là chơi trò chơi, chứ có phải muốn thật sự triệu hồi ma quỷ đến đâu.”
“Cần là cái cảm giác nghi thức thôi. Nói trắng ra là mọi người kể chuyện ma cho nhau nghe thôi.”
“Chơi ban ngày mới tốt đấy. Nếu chơi ban đêm, đó là tìm đường chết đấy, hiểu không...”
Nguyễn Tiêu vốn dĩ đã nghĩ đến kịch bản nếu thật sự triệu hồi ma quỷ thì phải ra tay thế nào, kết quả liền nghe thấy mấy lời này, cậu nhướng mày, có chút buồn cười, lại thấy có chút thú vị.
Xem ra, mấy người bạn học trong lớp này chơi thì chơi, nhưng vẫn có lòng kính sợ...
Ngay cả Bác Dương sợ ma nhất, hiện tại cũng đã thả lỏng hơn một chút.
Nếu là ban ngày ban mặt, lại có nhiều người như vậy ở bên nhau thì không có gì phải sợ nữa.
Hết chương 123.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 123
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 123
