Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 122


Chương 122: Sơn trang suối nước nóng


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Đứng ở khu vực trưng bày hàng, Tông Tuế Trọng nhìn Nguyễn Tiêu đang cầm một bộ quần áo ướm thử lên người mình, có chút bất đắc dĩ.


Anh cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng công việc còn chất đống, nhưng khi tiểu học đệ mời anh cùng tham gia hoạt động tập thể, anh lại đồng ý. Hơn nữa, sau khi anh đồng ý, tiểu học đệ lại bày tỏ muốn cảm ơn anh đã chiếu cố suốt thời gian qua, và còn nói anh cần phải trông trẻ trung hơn, nên phải mua tặng anh một bộ quần áo làm quà... Anh không thể từ chối được.


Sau đó, anh lái xe đi đón tiểu học đệ, rồi cả hai cùng tới đây.


Khu thương mại này là nơi nổi tiếng nhất trực thuộc tập đoàn Tông thị, chỉ bán trang phục, phụ kiện và các vật phẩm liên quan đến quần áo thời trang. Các thương hiệu lớn nhỏ đều có cửa hàng, khu trưng bày ở đây. Các tầng lầu khác nhau tiếp đón các đối tượng và sở thích khách hàng khác nhau.


Vừa mới vào, Tông Tuế Trọng đã bị kéo thẳng lên tầng ba, nơi mà học sinh sinh viên trẻ tuổi thường xuyên lui tới nhất. Bên trong có vô số thương hiệu, và nơi họ đang đứng là một cửa hàng thương hiệu xa xỉ nhẹ có danh tiếng tốt nhất.


Và bộ đang được ướm thử cho anh đã là bộ thứ ba rồi.


·


Nguyễn Tiêu tay trái cầm một bộ thời trang đang thịnh hành, tay phải cầm một bộ kiểu dáng đơn giản. Nhìn qua nhìn lại, cậu vẫn thở dài.


Tông Tuế Trọng cúi đầu nhìn cậu, hỏi: “Sao vậy?”


Nguyễn Tiêu quăng bộ thời trang sang một bên, cười nói: “Vốn dĩ muốn cập nhật xu hướng cho học trưởng một chút, nhưng kết quả ướm thế nào cũng không hợp. Học trưởng vẫn hợp với áo sơ mi và quần thường ngày hơn.”


Tuy bản thân cậu cũng không rành lắm về phối đồ, nhưng hiếm lắm mới kéo được vị này đến mua quần áo, cậu còn muốn làm người trước mắt sáng bừng lên cơ. Kết quả thì đúng là sáng bừng thật, nhưng hợp nhất lại là những kiểu đơn giản nhất. Mấy thứ thời trang thịnh hành kia, dù là loại nào đi nữa, khí chất đều không hợp chút nào.


Trong mắt Tông Tuế Trọng lóe lên một tia ý cười, nói: “Áo sơ mi và quần đơn giản thường ngày rất tốt.”


Nguyễn Tiêu xua xua tay nói: “Chỉ là hơi tiếc thôi.”


Tông Tuế Trọng nhận lấy bộ đồ trong tay Nguyễn Tiêu, đi vào phòng thay đồ mặc thử rồi bước ra.


Nguyễn Tiêu vừa nhìn, liền đúng như cậu nghĩ, quả thực trông rất trẻ trung. Và có lẽ vì thương hiệu này dù là kiểu dáng đơn giản cũng có làm một vài chi tiết trang trí thịnh hành nên trông vẫn rất có phong cách, chút thất vọng của cậu liền tan biến.


“Bộ này rất được.” Cậu quyết đoán nói: “Lấy nó đi.”


Nói xong, Nguyễn Tiêu đi đến quầy thanh toán. Sau khi trả tiền xong, Tông Tuế Trọng cũng lấy một bộ tương tự, chuẩn bị mua tặng Nguyễn Tiêu, liền bị Nguyễn Tiêu vội vàng ngăn lại.


Tông Tuế Trọng nói: “Có qua có lại.”



Nguyễn Tiêu nhanh chóng nói: “Không được, không được. Em tặng quà cho học trưởng mà lại bị hoàn trả ngay lập tức, khác nào em chưa mua đâu? Chuyện này tuyệt đối không được.”


Tông Tuế Trọng: “Em cũng cần mua thêm quần áo.”


Nguyễn Tiêu sững sờ, rồi phản ứng lại. Chính cậu quả thực thiếu quần áo, dù sao trước kia không có tiền, quần áo đều là loại mặc được thì cứ mặc... Nhưng hiện tại cậu rủng rỉnh rồi.


Thế là Nguyễn Tiêu nhận lấy bộ quần áo từ tay Tông Tuế Trọng, nói: “Vậy em tự mua một bộ nhé.”


Tông Tuế Trọng thấy cậu như vậy, liền gật đầu.


Nguyễn Tiêu trong lòng thoải mái, thanh toán xong, kéo Tông Tuế Trọng hào hùng nói: “Học trưởng, đi! Chúng ta đi mua giày!”


Tông Tuế Trọng: “... Được.”


·


Nói là đi dạo trung tâm thương mại, nhưng Nguyễn Tiêu dù sao cũng là một cậu trai trẻ, không có quá nhiều kiên nhẫn với việc mua sắm. Cậu chỉ cưỡi ngựa xem hoa các thương hiệu mà Bác Dương thường nhắc đến một lượt, chọn lựa xong xuôi là kết thúc chuyến mua sắm này. Tổng cộng trước sau cũng chỉ tốn khoảng một giờ mà thôi.


Thời gian còn sớm, Tông Tuế Trọng dứt khoát đưa Nguyễn Tiêu đi ăn cơm ở một nhà hàng gần đó, sau đó hai người cùng đi đến biệt thự của Tông Tuế Trọng.


Tối hôm đó, Nguyễn Tiêu vẫn nộp luận văn, còn Tông Tuế Trọng thì tăng tốc hoàn thành công việc.


Sáng hôm sau, 7 giờ.


Tông Tuế Trọng và Nguyễn Tiêu cùng nhau ăn sáng, rồi cùng nhau ra cửa. Bởi vì là tham gia hoạt động tập thể, Tông Tuế Trọng không lái xe, mà hai người cùng nhau đi đến trạm giao thông công cộng gần nhất.


Nguyễn Tiêu nhìn vừa bảng thông báo vừa chờ xe, vừa không nhịn được nói: “Học trưởng, em lại nhớ đến chuyện lần đó đụng phải xe buýt ma.”


Tông Tuế Trọng liếc cậu một cái, bình tĩnh nói: “Nhớ đến phản ứng lúc đó của tôi à?”


Nguyễn Tiêu gật đầu cười nói: “Đúng vậy, nhớ đến gan học trưởng thật lớn, trực tiếp kéo em ra như vậy.”


Tông Tuế Trọng nói: “Lúc đó tôi cảm thấy không an toàn.”


Nguyễn Tiêu “Ừm” một tiếng.


Đúng vậy, chính là vì học trưởng cảm thấy không an toàn mà còn kéo cậu lại, mới thấy người ta tốt như thế nào. Nhưng ngày đó cuối cùng đã giúp làm mới thế giới quan của học trưởng, đó là một chuyện rất tốt. Nghĩ kỹ lại, thật ra thời gian cũng không xa, nhưng hiện tại lại cảm thấy cứ như là ký ức từ rất lâu về trước vậy.


Nói đến đây, cậu lại nghĩ đến Tông Tử Nhạc, có chút xao lãng.


“Đúng rồi học trưởng, Tử Nhạc hiện tại thế nào rồi? Cũng nhiều ngày không gặp rồi. Nếu không phải nó học lớp 12 bận rộn, lúc này thật ra có thể dẫn nó đi cùng, làm quen với mấy người bạn học của em, cũng để nó hiểu thêm về trường học sau này.”



Nguyễn Tiêu đồng tình với điều này, liền nói: “Cũng phải, hiện tại nó đang căng như dây đàn, chờ thi xong rồi thì muốn chơi thế nào cũng được...”


Hai người tùy tiện trò chuyện vài câu, xe buýt đã tới.


Trước khi lên xe, Nguyễn Tiêu còn cười trêu chọc một câu: “Lần này không phải xe buýt ma nữa chứ.”


Tông Tuế Trọng: “Không phải.”


Nguyễn Tiêu: “……”


·


Gần Đế Đại có một trạm tàu điện, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng cùng nhau xuống xe. Tay Nguyễn Tiêu trống trơn, Tông Tuế Trọng thì có một cái ba lô, hai người cùng nhau đi vào trong trường.


Sau năm thứ ba, Tông Tuế Trọng đã không còn nhiều thời gian ở trường nữa, nhưng vì đã từng sống ngắn ngày trong ký túc xá sinh viên nên anh rất quen thuộc đường ở đây.


Rất nhanh, họ đến ký túc xá nam. Nguyễn Tiêu dẫn Tông Tuế Trọng đi thẳng lên lầu.


Trong ký túc xá, ba người bạn cùng phòng khác đều có mặt. Hiện tại còn nửa tiếng nữa mới đến giờ tập trung, họ đều đang nhanh chóng sắp xếp hành lý mang theo. Nghe thấy cửa phòng mở, cả ba đều quay đầu nhìn lại.


Vừa nhìn, họ liền hơi giật mình –– người đi vào trước mặc sơ mi trắng, người tiếp theo mặc sơ mi xanh. Sơ mi trắng là bạn cùng phòng của họ, còn sơ mi xanh... hơi quen mắt?


Khóe miệng Bác Dương hơi co giật, vội vàng đứng thẳng nói: “Tiểu Tông đổng, chào buổi sáng.”


Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ mới phản ứng lại, thanh niên này hóa ra lại là ông chủ tương lai của lão tứ, ông chủ đương nhiệm của lão nhị –– Tiểu Tông đổng?


Thật sự triệu lần không ngờ, vị này lại mặc đồ giống hệt một sinh viên bình thường mà đến ký túc xá của họ. Lúc chưa biết thì không sao, biết rồi thì nhìn kiểu gì cũng thấy kỳ lạ.


Tông Tuế Trọng đáp lại Bác Dương, nói: “Chào buổi sáng.”


Nguyễn Tiêu nhận ra phản ứng của mấy người bạn cùng phòng, cũng khá hiểu tâm trạng họ, nhưng lại thấy buồn cười. Cậu ho nhẹ một tiếng rồi giới thiệu: “Vị này là Tông Tuế Trọng học trưởng năm thứ tư của chúng ta, cùng đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng với tao.”


Tông Tuế Trọng nhìn về phía mấy người, chào hỏi: “Chào các cậu.”


Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ đương nhiên vội vàng chào lại. Tiếp theo, họ lại không biết làm gì cho phải.


Tông Tuế Trọng cũng không muốn làm không khí trở nên ngượng nghịu, liền nhìn về phía Nguyễn Tiêu, hỏi: “Cần tôi giúp gì không?”


Nguyễn Tiêu kéo chiếc ghế của mình ra, ấn Tông Tuế Trọng ngồi xuống đó, nói: “Không cần đâu, học trưởng cứ ở đây đợi. Em sắp xếp đồ nhanh lắm, cũng chỉ có ba ngày thôi mà.”


Tông Tuế Trọng: “Được.”



Nhanh nhẹn dọn dẹp xong, Nguyễn Tiêu cũng khoác ba lô lên, đứng cạnh Tông Tuế Trọng, nhìn những người bạn cùng phòng còn đang bận rộn trêu chọc: “Mấy đứa mày còn chưa xong à? Chậm quá.”


Từ sau khi cha mẹ qua đời, cậu đã sống một mình rất lâu, việc nhà cửa đã thành thói quen. Còn mấy người bạn cùng phòng tuy sạch sẽ hơn đa số con trai cùng tuổi, nhưng cũng đều là con trai bình thường. Trong khoản này, chắc chắn không thể thạo việc bằng cậu.


Các bạn cùng phòng đồng loạt trừng mắt với cậu, và tăng tốc hành động.


Nguyễn Tiêu buồn cười nhìn họ.


Tông Tuế Trọng ở một bên quan sát tất cả, đại khái nhìn ra tính cách của mấy tiểu học đệ này, cũng có thể cảm nhận được quan hệ của mấy người trong ký túc xá này vô cùng tốt, tình cảm dành cho nhau cũng rất chân thành –– điều này khiến ánh mắt anh cũng ôn hòa hơn.


·


Gần 8 giờ, Nguyễn Tiêu cùng mọi người đi về phía cổng Đế Đại.


Đã có một chiếc xe buýt đậu ở đó. Số người dưới xe buýt cũng không ít. Nhẩm tính sơ cũng có thể thấy số người không chỉ hơn ba mươi, người dẫn theo bạn bè đi cùng ít nhất cũng mười mấy người như vậy.


Mục Triết chờ dưới gốc cây, thấy Bác Dương liền đi tới đỡ lấy ba lô cho cậu, nói: “Dọn dẹp xong rồi à? Tao vừa đến, nghĩ mày sắp tập trung rồi nên chưa vào.”


Bác Dương lười nhác nói: “Không sao đâu, dù sao tao mà thiếu cái gì thì bắt đền mày.”


Mục Triết cười cười, thần thái rất dịu dàng.


Nguyễn Tiêu bên này nói với Tông Tuế Trọng: “Lát nữa học trưởng ngồi cùng em nhé?”


Tông Tuế Trọng: “Ừm.”


Nguyễn Tiêu lại hỏi: “Học trưởng có say xe không?”


Tông Tuế Trọng: “Không say.”


Nguyễn Tiêu cười, nói: “Nếu không thoải mái thì nói với em, em có thuốc say xe.”


Tông Tuế Trọng: “Ừm.”


Cuộc đối thoại này rất đơn giản, nhưng lại cho người ta cảm giác rất ăn ý.


Thôi Nghĩa Xương dẫn theo Lữ Doanh Thúy, hai người nói chuyện rất thân mật, vừa nhìn đã thấy tình cảm rất tốt.


Nhan Duệ ở một bên im lặng nhìn lướt qua cả ba cặp, rồi thầm lặng trầm tư.


Tuy trong lòng hiểu không phải là như vậy, nhưng đột nhiên lại có một cảm giác... mình là cái bóng đèn, lại còn là cái bóng đèn to lớn chiếu sáng hết ba mặt nữa chứ.



Chẳng qua khi mọi người đều lên xe, y thấy lão đại và bạn gái ngồi cùng nhau, lão nhị và bạn thân nó ngồi cùng nhau, lão tứ và ông chủ nó ngồi cùng nhau, còn mình thì ngồi cạnh một người bạn học không thân, y vẫn không nhịn được sinh ra một chút cảm giác trống rỗng cô đơn lạnh lẽo.


·


Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng không gần nội thành, ngồi xe buýt dù không kẹt xe cũng phải mất ba bốn tiếng. Đây là may mắn vì đã xây dựng một con đường núi khá rộng rãi đến khu nghỉ dưỡng rồi, nếu không thời gian tiêu tốn còn lâu hơn. Mặc dù vậy, họ xuất phát sáng sớm mà khi đến nơi cũng đã giữa trưa.


Vì phòng của các bạn học trong lớp đều đã đặt trước, nên việc ổn định chỗ ở không tốn công sức. Còn những người đi kèm như người nhà, bạn bè... thì nhanh chóng đến quầy tiếp tân để đặt thêm phòng. Ở đây có phòng suối nước nóng, hoặc là phòng đơn, hoặc là phòng đôi. Sinh viên thì tương đối tiết kiệm, nên pớp trưởng đã đặt toàn bộ là phòng đôi tiêu chuẩn.


Những “người nhà” đi theo cũng lần lượt đặt phòng. Đặt xong, mọi người tùy ý vào ở theo ý muốn. Tông Tuế Trọng và Mục Triết cũng đã đi đặt phòng trước. Thôi Nghĩa Xương vốn dĩ cũng phải đi đặt cho Lữ Doanh Thúy, nhưng bị ngăn lại –– ký túc xá bốn người của Nguyễn Tiêu có hai suất phòng đôi tiêu chuẩn. Cộng thêm Tông Tuế Trọng và Mục Triết đều đặt một phòng, như vậy đã dư ra một phòng, vừa vặn có thể dành cho Lữ Doanh Thúy.


Tông Tuế Trọng nói: “Tôi ở cùng Nguyễn học đệ đi.”


Nguyễn Tiêu gật đầu –– không có gì sai. Cậu biết học trưởng không quen ở cùng người không thân.


Mục Triết cũng nói: “Vậy tôi ở cùng Dương Tử đi, cũng tiện giúp nó dọn dẹp đồ đạc.”


Bác Dương cười ôm cổ hắn, nói: “Thế thì quá tốt!”


Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ vừa vặn cũng ở cùng nhau, như vậy là đủ rồi.


Phân chia xong, mọi người ai về phòng nấy để đồ đạc.


Nguyễn Tiêu cầm chìa khóa đi trước, Tông Tuế Trọng đi theo phía sau. Hai người đi lên tầng hai, mở cánh cửa thứ ba ở hành lang bên trái. Đối diện phòng họ vừa vặn là phòng của Bác Dương và Mục Triết, còn hai phòng mới đặt thì ở bên phải, cách một quãng hơi xa.


Nguyễn Tiêu đẩy cửa vào, nhìn quanh.


Phòng không rộng lắm nhưng rất sạch sẽ, chăn ga gối đệm đều mềm mại, điều hòa TV... cần gì có nấy. Hai chiếc giường tiêu chuẩn một bên trái một bên phải, giữa vừa vặn đặt một cái tủ đầu giường. Phía trên cũng có điều hòa.


Nguyễn Tiêu nhìn thấy cánh cửa bên hông, mở ra. Không gian bên trong không nhỏ hơn bên ngoài. Ngoài bồn rửa mặt và vòi sen tắm còn có một bồn suối nước nóng xinh xắn, ít nhất có thể chứa hai ba người cùng nhau ngâm bồn, rất ổn.


Tông Tuế Trọng đi phía sau cậu, cũng đã xem xét bố cục căn phòng. Anh thường xuyên đi công tác, từng ở không ít khách sạn, đối với chỗ này cũng cảm thấy chấp nhận được.


Hai người lần lượt đặt đồ đạc xuống, sau đó khóa cửa lại, xuống lầu cùng các sinh viên trẻ tuổi đi ăn cơm.


Khi đi đến chỗ cao giữa cầu thang, có một cửa sổ mở đối diện với dãy núi xanh biếc cách đó không xa. Nguyễn Tiêu nhớ đến chuyện Nhan Duệ nhắc đến nơi này có truyền thuyết thần quái, không khỏi mở mắt thần nhìn về phía bên kia.


Tông Tuế Trọng thấy cậu đứng bất động ở đó, nhẹ nhàng ấn lên vai cậu, nói: “Sao vậy?”


Nguyễn Tiêu hoàn hồn, lắc đầu nói: “Không sao, em chỉ nhìn bừa thôi.”


— Quả nhiên không có gì. Vừa rồi nhìn lướt qua, không phát hiện chỗ nào đặc biệt khác thường.


Hết chương 122.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 122
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...