Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 121
Chương 121: Con nhỏ đó quái dị lắm
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Thanh niên nhíu mày: “Cô có ý gì?”
Lữ Diễm Hồng trợn mắt: “Cái dì hai kia của tôi quái dị, con bé đó cũng quái dị nốt. Đừng thấy chúng nó giả vờ đơn thuần lương thiện, toàn là hồ ly tinh không biết xấu hổ cả. Tôi nói cho anh biết, cái thằng quỷ nghèo mà nó tìm được chắc chắn không phải tìm bừa... Khinh, cũng chỉ có thể lừa gạt mấy đứa chưa hiểu sự đời như thế thôi. Nó còn không bằng tôi, ít nhất tôi làm việc minh bạch rõ ràng.”
Thanh niên cũng cười lạnh, nói: “Cô mà còn minh bạch rõ ràng? Lần trước là ai cướp mất cơ hội của tôi?”
Lữ Diễm Hồng khinh thường nói: “Tôi cướp cơ hội của anh? Đó là do anh ngu.”
Thanh niên: “Cô ——”
Lữ Diễm Hồng cũng không nhường hắn, nói: “Tôi cái gì mà tôi. Tôi biết anh khinh thường tôi, nhưng mẹ anh bảo anh phải chăm sóc tôi, mẹ anh thích tôi, còn muốn tôi làm con dâu. Chính anh muốn làm đứa con có hiếu, liên quan gì đến tôi! Được rồi, mau ăn đi. Mỗi lần ăn cơm với anh tôi đều khó chịu. Nếu không phải tôi vẫn cần dùng đến anh, ai thèm kiên nhẫn nhìn cái mặt quan tài này của anh? Nhìn thêm hai mắt nữa tôi ăn không nổi nữa rồi!”
Thanh niên bị cô ta mắng xối xả một trận như vậy, cũng không muốn nói chuyện với cô nữa, chỉ tự giễu cúi đầu gắp thức ăn.
Kỳ thật hắn không phải loại người vì mẹ thích mà hạn chế bản thân. Hắn chỉ là cảm thấy... Hắn quen cô gái nhỏ này khi cô ta mới 15-16 tuổi. Nếu không phải vì hắn bước vào giới giải trí, cô ta có lẽ đã không chưa thành niên mà đã quan hệ với người khác... Sâu thẳm trong lòng hắn cũng hiểu, cho dù không có hắn, cô ta vẫn là người ham hư vinh, thích đi đường tắt. Nhưng cố tình trong lòng hắn vẫn không vượt qua được cái điểm mấu chốt đó, nên hắn luôn không nhịn được muốn xen vào và cãi nhau với cô mỗi khi cô làm chuyện quá đáng... Thôi, khi nào điểm mấu chốt trong lòng hắn qua đi, hắn cũng sẽ hoàn toàn buông tay mặc kệ.
·
Sự xuất hiện của Lữ Diễm Hồng đối với Nguyễn Tiêu và mọi người chỉ là một khúc dạo đầu nho nhỏ. Nếu nói có ảnh hưởng gì, đó là sau khi nói rõ mọi chuyện, mối quan hệ giữa Thôi Nghĩa Xương và Lữ Doanh Thúy càng thêm hòa hợp, và Thôi Nghĩa Xương dường như càng có tính toán hơn cho tương lai.
Ăn xong, cả nhóm trở về Đế Đại, Thôi Nghĩa Xương vẫn đi hẹn hò với Lữ Doanh Thúy. Ba người Nhan Duệ thì đưa Lý Tú Tú về ký túc xá nữ trước, rồi mới cùng nhau trở về.
Tối hôm đó, Nguyễn Tiêu vừa ngồi dậy từ thi thể, liền thấy có một quỷ binh đến.
Nhìn thấy quỷ binh này, Nguyễn Tiêu có chút kinh ngạc: “Thôi Oánh?”
Nguyễn Tiêu nghĩ nghĩ, cậu thực ra không nhớ rõ rốt cuộc là những quỷ binh nào đang bảo vệ anh quỷ, nhưng Thôi Oánh nói vậy, cậu cũng gật đầu.
“Có chuyện ngoài ý muốn gì sao?” Cậu hỏi.
Thôi Oánh vội vàng nói: “Cũng không phải bên anh quỷ xảy ra chuyện, chỉ là khi tôi và An Lị canh chừng anh quỷ, cũng nghe được một số việc của Lữ Diễm Hồng. Bởi vì cô ta là chị họ của tiểu thư Lữ Doanh Thúy, nên lời cô ta nói cũng vừa khéo có liên quan đến cô ấy. Xét đi xét lại, tôi và An Lị cảm thấy nên bẩm báo cho ngài, thỉnh ngài định đoạt.”
Nguyễn Tiêu sững sờ, sắc mặt khẽ biến: “Lữ Doanh Thúy làm sao?”
Ban ngày cậu đã xem xét, đây là một cô gái khá tốt. Chẳng lẽ lời cô ta nói là giả?
Thôi Oánh liền kể lại tường tận cuộc đối thoại giữa Lữ Diễm Hồng và thanh niên kia trên bàn ăn, rồi bổ sung: “Tôi và An Lị không thể phán đoán lời Lữ Diễm Hồng nói là thật hay giả, ngài xem...”
Nguyễn Tiêu suy tư về ý tứ trong lời nói của Lữ Diễm Hồng: quái dị, không phải tìm bừa người, lừa gạt? Lời Lữ Diễm Hồng nói chưa chắc đã đáng tin, nhưng cũng không thể hoàn toàn bỏ ngoài tai.
“Ừm, ta biết rồi. Lần này các ngươi làm rất tốt.” Cậu cười với Thôi Oánh, nói: “Vất vả rồi.”
Thôi Oánh thấy mình đã thành công gây ấn tượng trước mặt Thành Hoàng gia, cũng rất vui mừng, liền hành lễ với Nguyễn Tiêu. Cô ta cũng không tự mãn mà lập tức nói: “Vậy thuộc hạ xin trở về canh chừng anh quỷ đây. An Lị một mình canh gác, e rằng sẽ có sơ suất.”
Nguyễn Tiêu lên tiếng, cho phép cô đi.
Lúc trước cậu không thích Thôi Oánh, nhưng Đàm Tố nguyện ý nhận cô, cũng tự tin kiểm soát được cô. Hiện tại xem ra, Thôi Oánh quả thực rất biết ứng biến, có lẽ có chút lúc quá mức suy đoán tâm tư của “cấp trên”, nhưng dù sao cũng coi như là biết biến đổi linh hoạt tùy thời cơ.
Chờ Thôi Oánh đi rồi, Nguyễn Tiêu hồi tưởng lại buổi gặp gỡ Lữ Doanh Thúy vào ban ngày. Lúc cậu mở mắt thần xem xét Lữ Diễm Hồng, không cố ý đi xem Lữ Doanh Thúy, nhưng chắc chắn trên người Lữ Doanh Thúy không có tội nghiệt. Nếu không, dù chỉ là thoáng qua thôi cũng sẽ gây sự chú ý cho cậu. Đã như vậy, mà Lữ Doanh Thúy lại đang hẹn hò với lão đại, cậu làm anh em mà đi quan tâm đời tư của chị dâu thì tính là gì? Còn về chuyện tình cảm của cô ấy với lão đại, đó là chuyện của hai người họ. Có một chân lý trên đời này, đó là hễ cứ liên quan đến tình cảm, người ngoài làm gì cũng đều là xen vào chuyện bao đồng, ngược lại sẽ làm phức tạp mọi thứ... Dù sao lão đại trên người có vòng bảo hộ cậu làm, cho dù Lữ Doanh Thúy có ý đồ xấu, làm lão đại gặp phải nguy hiểm gì, cũng sẽ không làm tổn hại đến lão đại.
·
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt đã đến cuối tuần.
Hôm nay và ngày mai chính là thời gian hoạt động, mà thứ hai cũng không có nhiều tiết học, sau khi lớp xin phép, chương trình học đã được điều chỉnh sang thời gian khác, cũng định thời gian đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng lần này là ba ngày liên tục.
Tổng cộng hơn ba mươi người trong lớp đều đăng ký, vui vẻ tham gia hoạt động tập thể này. Ngoài ra, các bạn học khác trong lớp còn muốn dẫn theo “người nhà”. Số lượng cụ thể vẫn chưa được chốt hoàn toàn, nhưng chỉ cần tự trả tiền sau khi đến là được. Việc mở phòng riêng hoặc đổi phòng với người khác cũng tùy ý, quy tắc không nghiêm ngặt, rất linh hoạt, chủ yếu vẫn là để mọi người giao lưu tình cảm với nhau.
Nguyễn Tiêu cùng mấy người bạn cùng phòng đi ra ngoài. Đi được nửa đường, cậu theo thói quen nhận được điện thoại từ ông chủ tương lai –– ông chủ là người tốt, lại đến mời ăn cơm.
Sau khi dần dần thân thiết hơn, cộng thêm việc có bí mật nhỏ đi chợ quỷ cùng nhau, mối quan hệ giữa học trưởng và học đệ này đã được kéo gần lại rất nhiều. Dần dần, hình thức ở chung của hai người cũng biến thành mỗi tối thứ sáu Nguyễn Tiêu đến biệt thự Tông Tuế Trọng ăn cơm và ở lại hai ngày. Trong thời gian đó, Nguyễn Tiêu nộp luận văn tuần trước, nhận sự phê chữa luận văn của Tông Tuế Trọng, tự mình sửa chữa luận văn, đưa ra các vấn đề học tập để nghe đối phương giải đáp, cùng với dưới sự chỉ đạo của đối phương, bắt đầu thực hành một số công việc đơn giản để làm quen với quy trình.
Nguyễn Tiêu cảm thấy như vậy rất tốt, nhưng cuối tuần này thì không được. Cậu vốn định sau khi về ký túc xá sẽ gọi điện báo cho Tông học trưởng, sau đó thì nhận được điện thoại trước.
“Học trưởng? Cuối tuần này không được rồi...” Cậu liền kể lại chuyện hoạt động tập thể lần này, rồi nói: “Luận văn em đã viết rồi. Anh xem, em nên đưa qua tối nay hay trở về từ khu nghỉ dưỡng suối nước nóng rồi đưa?”
Tông Tuế Trọng nghe thấy ở đầu dây bên kia, nói: “Sau khi đi suối nước nóng về hãy đưa. Tối nay cậu nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng đủ thể lực.”
Tuy bản thân anh sắp tốt nghiệp, nhưng mới vào Đế Đại cũng từng tham gia một số hoạt động. Hiện tại tiểu học đệ mới năm nhất, còn trẻ, đương nhiên cũng không thể coi nhẹ hoạt động tập thể. Anh muốn bồi dưỡng tiểu học đệ, chứ không đến mức cướp đoạt cả chuyện này.
Nguyễn Tiêu cười. Cho nên cậu mới nói, người ngoài luôn hiểu lầm học trưởng vì cái khuôn mặt lãnh đạm kia mà.
Tuy nhiên, cậu đột nhiên lại có một ý tưởng, không nhịn được nói ra: “Học trưởng, công việc anh vất vả như vậy cũng rất mệt đúng không? Hoạt động tập thể lần này có thể dẫn người đi, hay là anh đi cùng em đi?”
Hết chương 121.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 121
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 121
