Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 127


Chương 127: Vào núi


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Cao Xương cúi đầu giãy giụa, gân xanh trên người y nổi lên, cổ tay và mắt cá chân đều máu me bê bết, trông vô cùng thảm hại.


Đạo sĩ đi đến trước mặt Cao Xương, cúi người nheo mắt quan sát.


Cao Xương đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt tràn đầy lòng trắng lập tức nhắm thẳng vào đạo sĩ. Tuy không thấy đồng tử, nhưng lại tràn ngập cảm xúc oán độc.


Giây phút này, Nguyễn Tiêu rõ ràng thấy, đồng tử của vị đạo sĩ kia chợt co rút, rõ ràng là bị hoảng sợ. Cơ thể hắn ta cũng bất ngờ căng cứng lên, nhưng hắn dường như đã chuẩn bị đầy đủ. Mặc dù hồi hộp, nhưng vẫn cứng rắn duy trì sự trấn tĩnh, không để những người khác trong phòng nhìn ra manh mối nào.


Nguyễn Tiêu không khỏi nghĩ, xem ra, thực lực của đạo sĩ này không quá mạnh, có lẽ danh tiếng hắn có được cũng không thể tách rời khỏi tố chất tâm lý mạnh mẽ của hắn. Chỉ là không biết những chuyện phía sau hắn sẽ giải quyết thế nào?


Đạo sĩ hít sâu một hơi, đứng lên, lùi lại mấy bước.



Sau đó hắn mới ra vẻ trầm ổn mở miệng: “Có ai có thể nói cho bần đạo biết, vị tiểu thiện nhân này tối nay đã gặp chuyện gì? Cậu ta đột nhiên biến thành như vậy, từng có tao ngộ nào? Chi tiết trong đó, mong vị thiện nhân nào đó có thể kể rõ một chút.”


Nghe đạo sĩ nói, ánh mắt giám đốc Trương dừng lại trên người Vương Tử Tân.


Bọn họ vừa đến đã nhìn thấy Cao Xương trúng tà, sau đó thì bắt người, trói người, báo cáo cấp trên, chiêu đãi đại sư, nên vẫn chưa kịp hỏi tình hình cụ thể. Bây giờ, vừa vặn cần hỏi người duy nhất chứng kiến này.


Vương Tử Tân bị nhiều ánh mắt nhìn vào, có chút căng thẳng. Cậu ta nhìn người anh em bị hành hạ thành ra như vậy, cắn lưỡi để tự làm mình tỉnh táo, sau đó ăn nói rõ ràng kể lại chuyện buổi tối.


·


Buổi chiều chơi trò Bách Vật Ngữ xong, Cao Xương, cậu và mấy người bạn học khác liền đánh vài ván bài ở phòng cờ bàn. Cao Xương thua liên tục, vận khí thật sự không tốt. Đánh mấy ván xong liền dứt khoát ngồi bên cạnh xem họ chơi. Một lát sau, y thấy không có ý nghĩa gì nữa, liền bảo với Vương Tử Tân và mọi người là muốn về trước.


Vương Tử Tân và mọi người uống chút rượu, đều hơi ngà ngà say, đang hứng khởi, nghe Cao Xương nói vậy cũng không ngăn cản. Cao Xương đã đi về ký túc xá trước.


Khoảng hơn 10 giờ gì đó, Vương Tử Tân và mọi người để giữ sức cho hoạt động ngày mai nên mọi người tan cuộc. Chỉ là khi trở về ký túc xá, Vương Tử Tân lại phát hiện Cao Xương không có ở đó. Cậu ta bực bội nên tìm một lượt.


Sau đó, Vương Tử Tân mới phát hiện Cao Xương đã gửi tin nhắn cho cậu, nói buổi tối trong lòng rất bứt rứt, đi dạo gần đó một chút hóng mát. Vương Tử Tân vốn không quá lo lắng, liền đi tắm rửa sạch sẽ mùi rượu trên người, lại thoải mái ngâm một lát trong suối nước nóng trong nhà, rồi ngủ gật. Khi ra ngoài đã hơn 11 giờ, nhưng Cao Xương vẫn chưa về, khiến Vương Tử Tân hơi lo lắng. Sau đó cậu gửi cho Cao Xương một tin nhắn, Cao Xương hồi âm bằng một biểu tượng icon. Vương Tử Tân thấy y có phản ứng, mới yên tâm đi ngủ.



Ngủ khoảng hơn một giờ sau, Vương Tử Tân bỗng nhiên cảm thấy hơi lạnh nên tỉnh giấc. Cậu ngẩng đầu nhìn lên liền thấy cửa sổ đang mở, gió lạnh căm từ núi thổi vào, khiến cậu tỉnh vì lạnh. Chẳng qua trên cửa sổ có một bóng đen đang trèo vào, nửa người đều ở trên cửa sổ, làm cậu sợ đến mức lại toát mồ hôi lạnh, mọi buồn ngủ đều tan biến. Nhìn kỹ, cậu mới phát hiện cái bóng đen đó là Cao Xương. Cậu sợ hãi nên không nhịn được phàn nàn: “Mày về trễ như vậy, còn trèo vào, muốn hù dọa ai hả!”


Cao Xương không phản ứng, chỉ là tiếp tục trèo vào bên trong. Sau khi chật vật lật mình vào, Vương Tử Tân cũng không thể chịu nổi, liền rời giường đi về phía đó, chuẩn bị đỡ y một tay.


Mà Cao Xương cũng ngay lúc này ngẩng đầu, ngược sáng nhìn qua, lộ ra một nụ cười rất kỳ quái về phía Vương Tử Tân, khóe miệng há rất rộng, khiếp người cực kỳ.


Vương Tử Tân bị hoảng sợ, mồ hôi tuôn ra. Nhưng nhìn lại, Cao Xương dường như đã khôi phục bình thường, chỉ là đứng bên cửa sổ không nói một lời. Cậu thấy mắt Cao Xương không ổn, hơn nữa gọi thế nào Cao Xương cũng không đáp lại, cứ đứng như vậy, thỉnh thoảng dùng mắt nhìn chằm chằm cậu, tròng mắt luôn cảm thấy có chút không tự nhiên... Dần dần, Vương Tử Tân liền cảm thấy sợ hãi. Khi nụ cười của Cao Xương ngày càng quái dị, cậu ta liền lao ra khỏi phòng, đi tìm giám đốc khu nghỉ dưỡng để phản ánh tình hình.


Tiếp theo chính là giám đốc Trương và mọi người cùng đi đến.


·


Nghe xong lời Vương Tử Tân nói, người nào ở đây mà không rõ? Cao Xương này hơn nửa là không phải gặp chuyện trong khu nghỉ dưỡng, mà là khi đi dạo, có lẽ đã bị dụ dỗ đến khu rừng núi gần đó, không biết trêu chọc thứ gì rồi bị thứ đó mê hoặc, thậm chí là nhập hồn mang về.


Như vậy muốn giải quyết chuyện này, không thể trông chờ vào việc tìm vấn đề trong khu nghỉ dưỡng, mà là phải đi ra ngoài, đến bên ngoài khu nghỉ dưỡng mà xem.


Đạo sĩ vuốt râu nói: “Như vậy đi, trước cho bần đạo tìm kiếm một chút xem trong tòa nhà này có tà vật tồn tại không. Nếu không có dị thường thì tìm vài người cùng bần đạo đi ra ngoài một chuyến, đến khu vực lân cận xem sao. Chỉ có tìm được ngọn nguồn của chuyện này, bần đạo mới có thể nghĩ cách giải quyết.”



Giám đốc Trương vẻ mặt cung kính nói: “Vậy xin đại sư trước xem xét tòa nhà này đi.”


Đạo sĩ gật đầu, sau đó liền từ đạo bào lấy ra một cái la bàn.


La bàn này rất cũ kỹ, vừa nhìn đã thấy niên đại xa xăm. Nhưng chính vì nó cũ kỹ mới càng có vẻ có phong phạm đại sư.


Sau khi la bàn được lấy ra thì thấy đạo sĩ ra dáng ra hình niệm vài câu chú ngữ, dưới chân đạp Cương Bộ Đấu (bước đi trong thuật Đạo giáo), lại dùng hai ngón tay chắp lại, theo chú ngữ chỉ chọc lên la bàn.


Sau khi bận rộn một lát, đạo sĩ mồ hôi đầy đầu dừng lại, lại dùng lực chỉ vào la bàn!


Giây tiếp theo, kim đồng hồ trên la bàn liền quay nhanh lên, rồi dao động không ngừng qua lại, dường như đang tìm kiếm điều gì đó.


Từ khi đạo sĩ lấy la bàn ra, Nguyễn Tiêu liền chú ý theo dõi.


Trên la bàn có sự tồn tại của thần tính. Như vậy theo lý thường, đây là pháp khí đã nhiều lần thỉnh thần và giao cảm, niên đại xa xăm, và thần linh năm đó hẳn cũng rất mạnh mẽ nên cho đến bây giờ vẫn hữu dụng. Còn về vị đạo sĩ kia, Nguyễn Tiêu đã nghe kỹ chú ngữ hắn ta niệm ra. Đó chỉ là Đạo Kinh rất bình thường, căn bản không phải chú ngữ thông thần nào. Cái động tác đạp Cương Bộ Đấu của hắn ta thì là thật, nhưng đáng tiếc Cương Bộ Đấu cũng có rất nhiều loại khác nhau, đồng thời cần phải phù hợp với chú ngữ. Kết quả là hoàn toàn không phù hợp... Quá trình thi pháp làm ra như vậy là chẳng ra gì, căn bản không kích hoạt được chút pháp lực nào. Chỉ có la bàn, đạo sĩ dường như có thể kích hoạt nó, từ đó khiến nó tự động lợi dụng thần tính còn sót lại bên trong để bắt đầu tìm kiếm tà ám. Hơn nữa, theo nó tìm kiếm, thần tính cũng đang suy yếu rất chậm.


Nguyễn Tiêu cảm nhận được, thần tính của la bàn này lại đang tìm kiếm cậu –– điều này cũng không kỳ quái, thần tính cũng xuất phát từ thần linh, muốn tìm kiếm một thần linh khác cũng là trong lẽ thường –– vì thế cậu liền thu liễm thần lực của mình thêm nữa, cũng khiến kim đồng hồ của la bàn không còn dao động qua lại, mà là nhanh chóng chỉ thẳng về phía Cao Xương.



Đạo sĩ lau mồ hôi, nói: “Trong tòa nhà này không có tà vật khác, tà ám duy nhất chính là trên người vị tiểu thiện nhân Cao này. Nhưng hiện tại chúng ta không biết tình hình bên ngoài, tốt nhất không nên mang theo tiểu thiện nhân Cao cùng đi. Nếu chỉ bằng chúng ta không tìm thấy tung tích, lại thỉnh tiểu thiện nhân Cao cùng đi cũng không muộn.”


Giám đốc Trương rất tán đồng, liền nói: “Ngài nói có lý.”


Tiếp theo, dưới sự phân phó của giám đốc Trương, chọn ra bảy tám thanh niên thân hình cường tráng, cộng thêm hắn và hai người đạo sĩ, một đám người ùn ùn kéo nhau, đều đi ra ngoài khu nghỉ dưỡng.


Còn Vương Tử Tân, vì cậu ta là khách hàng trẻ tuổi bị kinh hãi, giám đốc Trương đã sắp xếp cho cậu một phòng khác để cậu có thể nghỉ ngơi tử tế bên trong...


Tuy nhiên, động tĩnh hơn nửa đêm này vẫn kinh động một số khách hàng cùng ở tầng này, cũng có người đi ra hỏi thăm tình hình. Nhưng chuyện trúng tà hay không trúng tà thì không tiện nói với từng người. Đại bộ phận đều được nhân viên tạp vụ ở tầng đó an ủi khuyên giải, vẫn quay về phòng của họ nghỉ ngơi.


·


Nguyễn Tiêu theo sau đoàn người của đạo sĩ, xem vị đạo sĩ kia cầm la bàn đi theo hướng kim đồng hồ.


Cái la bàn kia rất mạnh mẽ. Sau khi mọi người rời khỏi khu nghỉ dưỡng, kim đồng hồ của nó dường như đã kéo theo một tia hơi thở từ trên người Cao Xương, đang mang theo hơi thở này tìm kiếm sự tương đồng trong khu rừng núi gần đó.


Nếu đã như vậy, Nguyễn Tiêu cũng không hao phí thần lực tự mình đi tìm –– dù sao cái bóng ma kia ký sinh trong mắt Cao Xương. Nếu cậu muốn đi mượn hơi thở của bóng ma, khó tránh khỏi cũng sẽ ảnh hưởng đến Cao Xương. Cái la bàn này tuy là pháp khí, so với một số thao tác thần lực đơn giản thô bạo, lại muốn tinh xảo hơn một chút…


Hết chương 127.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 127
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...