Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 118
Chương 118: Luận chuyện thoát kiếp FA
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Đàm Tố và Lý Tam Nương đều là nữ quỷ, hơn nữa nữ quỷ này quả thực cũng sống không dễ dàng gì, nên khi đánh gậy đình trượng cũng không hung ác như lúc đánh đám diễm quỷ trước. Họ chỉ tùy tiện đánh ba gậy, khiến cô ta đau một chút rồi thôi.
Nguyễn Tiêu mở quỷ môn, đưa nữ quỷ này đi đầu thai.
Sau khi nữ quỷ đi rồi, cậu mới nhẹ nhàng thở ra, dẫn theo Ấn Thành Hoàng và các thuộc hạ cùng nhau đi vào biệt thự, lên lầu hai, vào thần đường.
Bên cạnh bức tường đặt rất nhiều cái bình. Nguyễn Tiêu xem xét những con quỷ bị nhốt trong Ấn Thành Hoàng, mặc dù tất cả đều bị thần quang giam cầm, rất yếu ớt, nhưng cũng không thể cứ để như vậy mãi được.
Thế là cậu giơ ngón tay ra, lần lượt chạm vào từng cái bình.
Theo động tác của Nguyễn Tiêu, từng bóng quỷ từ Ấn Thành Hoàng bay ra, lần lượt chui vào các cái bình khác nhau. Lại có một luồng thần quang lướt qua, phong tỏa các cái bình lại.
Tiếp đó, những cái bình bay lên, được đặt ngay ngắn ở một góc bên trong Ấn Thành Hoàng.
Nguyễn Tiêu nhìn nhìn những cái bình ngày càng ít đi bên cạnh bức tường, không khỏi thở dài.
Thời gian càng lâu, số ác quỷ thu được càng nhiều, mà âm phủ lại chưa được mở, địa ngục chưa tìm thấy nơi, nên tất cả những ác quỷ này đều không có chỗ xử lý. Công đức (tiền lương) từ trời cao cũng chậm chạp không đến.
Lần này, nếu địa ngục mở, công đức Nguyễn Tiêu nhận được chắc chắn không ít, nhưng vì chưa mở nên cậu chỉ được công đức từ việc cứu Thường Lập Hoa và đưa nữ quỷ kia đi đầu thai.
Cộng lại vẫn không nhiều. Việc tích cóp tương đối chậm nhỉ...
Nguyễn Tiêu lắc lắc đầu, buồn bực phun ra một ngụm quỷ khí.
Dù sao đi nữa, mọi thứ vẫn đang phát triển theo chiều hướng tốt. Thôi thì đừng nghĩ đến chuyện thân xác chưa sống lại vội, nghĩ đến chuyện mình làm cái nghề này càng làm càng hăng hái, nghĩ đến số tiền vừa kiếm được, lại nghĩ đến cả ông trùm ngoan cố kia cũng bị cậu mở mắt... Sự buồn bực của cậu lập tức tiêu tan.
Nguyễn Tiêu nhìn thoáng qua tượng Thành Hoàng, xoay người về phòng.
“Đàm Tỷ, Tam Nương, hai người cứ dẫn quỷ binh tiếp tục tuần phố đi.”
Đầu Trâu Mặt Ngựa không có dị nghị. Ngày đêm các cô nhàn rỗi đến phát chán, đang muốn ra ngoài dạo một vòng đây...
·
Ngày hôm sau, sau khi Tông Tuế Trọng rời giường thì đi tới thần đường.
Anh quay đầu, nhìn về phía bên tường — những cái bình đã thiếu đi rất nhiều. Xem ra, tiếng động rất nhỏ mà anh nghe thấy tối qua là có thật.
Sau đó, ánh mắt Tông Tuế Trọng dừng lại trên tượng Thành Hoàng.
Khi tượng Thành Hoàng này được em họ anh thỉnh về, tuy anh đồng ý nhưng không tin quỷ thần, đương nhiên cũng không xem xét cẩn thận. Anh cũng rất ít khi bước vào thần đường này.
Nhưng hiện tại, anh đã biết tượng Thành Hoàng đại diện cho tiểu học đệ, nên khó tránh khỏi có chút tò mò.
Tượng Thành Hoàng rất cao, quan phục màu đỏ, mũ quan đen, hai bên mũ có hai cánh chuồn lắc lư. Trên mặt là quỷ diện hung tợn, bàn tay cũng là vuốt quỷ xanh lè, ngoại hình nhìn qua đại khái giống với lúc tiểu học đệ hiện hóa.
Nhưng mà cũng có điểm khác biệt.
Điểm khác biệt lớn nhất chính là, dáng người của Thành Hoàng rất... hùng tráng, ngực rộng, eo thon chắc khỏe, tay chân cường tráng, nhìn qua rất có vẻ uy nghiêm.
Tông Tuế Trọng không khỏi nghĩ đến bóng người mặc quan phục gầy gò gần giống với tiểu học đệ lúc trước, không nhịn được mỉm cười.
Khoảnh khắc này, anh đột nhiên nghĩ, có lẽ chính vì hình tượng bản thân của học đệ không đủ uy nghiêm nên mới cố tình dùng mặt quỷ, vuốt quỷ để hù dọa người khác? Và có khuôn mặt đáng sợ lớn tiếng dọa người này, người khác thấy, đương nhiên sẽ ấn tượng trước mà tưởng tượng cậu là người uy vũ bất phàm.
Nghĩ vậy, Tông Tuế Trọng lại đứng trước tượng Thành Hoàng nhìn một lúc.
Sau đó, anh nghe thấy tiếng cửa phòng phía sau mở ra.
“... Học trưởng?” Là giọng của tiểu học đệ.
Tông Tuế Trọng quay đầu lại.
Một bóng người vọt vào, nhanh chóng kéo lấy cánh tay anh, giọng nói rất vội vàng.
“Học trưởng, anh ngàn vạn lần đừng có quỳ bái Thành Hoàng!”
·
Nguyễn Tiêu từ khi có cấp dưới càng ngày càng đông, buổi tối cậu không tự mình đi tuần thành nữa. Mà cậu thân là một thi thể căn bản không cần ngủ, nên rất nhiều lúc buổi tối đều dùng để làm quen với thần lực, kỹ năng Thành Hoàng hoặc học tập chăm chỉ để tiến bộ mỗi ngày.
Đêm nay, Nguyễn Tiêu nằm trên giường, nghiêm túc phác thảo đề cương cho bài luận văn tiếp theo trong đầu.
Hoàn thành xong thì trời cũng vừa sáng.
Nguyễn Tiêu có chút buồn bực.
Bình thường ở đây luôn là Tông học trưởng đến gọi cậu dậy. Hôm nay gần đến giờ rồi mà học trưởng vẫn chưa tới, chẳng lẽ ngủ quên rồi? Nghĩ vậy, cậu liền không nhịn được nhảy dựng lên.
Cũng nên đến lượt cậu qua gọi học trưởng một lần! Tiện thể, còn có thể trêu chọc vị học trưởng ngủ quên này nữa chứ...
Ôm tâm trạng như vậy, Nguyễn Tiêu nhanh chóng rửa mặt đánh răng, nhanh chóng mở cửa phòng, nhanh chóng đi đến trước phòng Tông Tuế Trọng.
Cửa phòng đang mở, bên trong không có ai.
Nguyễn Tiêu lập tức thất vọng.
... Không trêu chọc được rồi. Học trưởng cuồng công việc vẫn là học trưởng cuồng công việc.
Nhưng mà, trong phòng không có, học trưởng đi đâu rồi? Nguyễn Tiêu tìm quanh quẩn gần đó, không thấy bóng dáng Tông Tuế Trọng, không khỏi có chút lo lắng. Chẳng lẽ học trưởng đi ra ngoài rồi? Cậu lại đi vòng quanh, cuối cùng phát hiện, cửa thần đường đang hé mở.
Nguyễn Tiêu im lặng. Tư duy theo quán tính: Không được, học trưởng trước kia không tin nên làm như không thấy thần đường, nhưng hiện tại tin rồi, đối với thần đường cũng không còn bài xích nữa –– Khoan đã, học trưởng chạy vào thần đường làm gì, chẳng lẽ muốn bái… bái Thành HSo? Trời ơi đất hỡi!
Nghĩ đến đây, Nguyễn Tiêu rùng mình, vội vàng lao vào. Kết quả, cậu vừa vặn thấy Tông Tuế Trọng đối diện với tượng Thành Hoàng. Cậu sợ học trưởng hành động tiếp theo chính là bước lên đệm hương bồ nên hoảng loạn chạy đến giữ chặt anh, hét lên một tiếng để ngăn cản anh ——
Đổi lại là vẻ mặt có chút bất đắc dĩ của Tông Tuế Trọng.
“... Tôi không định quỳ bái.”
Nguyễn Tiêu thở phào nhẹ nhõm.
Tông Tuế Trọng nói: “Tôi đã hứa với cậu, không làm những chuyện có khả năng gây nguy hiểm cho Thành Hoàng.”
Sau đó, Tông Tuế Trọng lại trịnh trọng nói: “Cậu yên tâm, Thành Hoàng rất tốt, tôi sẽ không để ngài ấy gặp chuyện.”
Nguyễn Tiêu sững sờ, không tự chủ được, mặt cậu có chút nóng lên. Cậu biết Tông học trưởng đang thực hiện lời hứa, nhưng mà Thành Hoàng chính là cậu. Lời hứa này, thật giống như là đang hứa... hứa sẽ không làm tổn thương cậu vậy.
Tâm trạng bỗng nhiên có chút vi diệu, khiến cậu không nhịn được lắc lắc đầu.
Tông Tuế Trọng: “...Học đệ?” Cậu lại bị sao thế này?
Nguyễn Tiêu lập tức nói: “Không sao ạ!”
Tông Tuế Trọng cũng không truy vấn, anh vỗ vỗ vai Nguyễn Tiêu, nói: “Đi ăn sáng trước đi. Ăn xong tôi xem luận văn cho cậu, cậu giúp tôi phân loại lại mấy thứ kia.”
Nguyễn Tiêu nhớ ra, hôm qua cậu đang giúp học trưởng phân loại dược liệu thì có ăn chơi trác táng chơi dại tìm đến. Kết quả là chỉ phân loại đại khái, chưa phân kỹ càng, lát nữa vừa vặn xử lý chi tiết lại. Nhưng trí nhớ học trưởng không tệ, nói là luận văn trường học, hứa giúp cậu sửa thì vẫn nhớ...
Trên bàn ăn, tâm trạng hai người đều không tệ. Ăn xong, họ lại phân công làm việc.
Nguyễn Tiêu giúp Tông Tuế Trọng xử lý xong những thứ mà ông chủ Hoàng bán tới, rồi đi đến thư phòng tìm Tông Tuế Trọng. Tông Tuế Trọng cũng vừa vặn phê chữa cẩn thận xong bài luận văn cho cậu.
Tiếp theo là Tông Tuế Trọng chỉ điểm Nguyễn Tiêu, Nguyễn Tiêu nghiêm túc sửa chữa. Sửa lại rất nhiều lần, sau khi Tông Tuế Trọng hài lòng, cậu thấy thời gian còn sớm, liền nói ra đề cương mình nghĩ tối qua để thảo luận với Tông Tuế Trọng. Thảo luận xong, cậu mới thở phào.
Gần như lại đến giờ ăn trưa.
Buổi chiều, Tông Tuế Trọng bắt đầu làm việc, Nguyễn Tiêu dứt khoát ở lại đây viết luận văn. Hai người ai làm việc nấy, lại rất ăn ý.
Khi Nguyễn Tiêu viết luận văn được hơn hai giờ, Tông Tuế Trọng dứt khoát gọi cậu đến giúp phân loại tài liệu và giảng giải cho cậu mức độ quan trọng cấp bách của những tài liệu này. Nguyễn Tiêu đã biết phạm trù công việc của mình sau này, tự nhiên cảm thấy mình phải làm tốt nhất, tiền lương phải lãnh cao nhất, nên cũng rất cẩn thận lắng nghe, và cố gắng tìm hiểu thói quen làm việc của Tông Tuế Trọng.
Tông Tuế Trọng thấy thái độ này của Nguyễn Tiêu, cũng hiểu đối phương đã biết dự tính của mình, thần sắc dần dần ôn hòa xuống.
Nguyễn Tiêu thì học hỏi được rất nhiều, cảm thấy nếu sau khi tốt nghiệp có thể làm công việc này, thật sự khiến cậu rất thoải mái.
Mãi cho đến sau bữa tối, Tông Tuế Trọng mới đưa Nguyễn Tiêu về trường học.
·
Về đến ký túc xá, chỉ có Nhan Duệ ở đó, đang ăn cơm. Y nhìn thấy Nguyễn Tiêu đẩy cửa bước vào liền cười nói: “Lại đi chỗ ông chủ của mày chịu giáo dục à? Anh ta quả là một ông chủ nhẫn tâm, đến chút kỳ nghỉ cũng không tha.”
Nhan Duệ đẩy đẩy kính, nói: “Mày bị tư bản áp bức đến biến chất rồi, còn đi biện hộ cho tư bản.” Y cố ý thở dài: “Lão tứ, mày bị Stockholm rồi.”
Nguyễn Tiêu khóe miệng run rẩy: “...Cái quỷ quái gì vậy.” Cậu nhìn xung quanh, có chút kinh ngạc: “Mà tam ca, lão nhị không về à? Còn lão đại, sao nó cũng không ở đây?”
Nhan Duệ trả lời: “Lão nhị thì mày hiểu rồi đó. Hiện tại nó cũng phải tranh thủ thời gian đi làm huấn luyện, chuẩn bị cho việc debut. Khác với chúng ta, giờ trọng tâm của nó không đặt vào việc học. Còn lão đại...”
Nguyễn Tiêu nhìn biểu cảm kỳ lạ của Nhan Duệ, tò mò hỏi: “Lão đại làm sao vậy?”
Nhan Duệ ho nhẹ một tiếng: “Lão đại có tình huống.”
Nguyễn Tiêu đầu tiên sững sờ — Có tình huống? Tình huống gì?
Sau đó cậu lập tức phản ứng lại, lập tức hứng thú, truy vấn nói: “Lão đại có bạn gái? Hay là nó để ý cô gái nào, đang theo đuổi?”
Nhan Duệ giơ một ngón tay lắc lắc, bí ẩn nói: “Tất cả đều không phải.”
Nguyễn Tiêu: “Không phải?”
Nhan Duệ cười: “Là có người để ý lão đại, tích cực theo đuổi. Lão đại cũng có thiện cảm với người ta, nên đi hẹn hò rồi.”
Nguyễn Tiêu mở to mắt, nói: “Thật sự có người chủ động theo đuổi lão đại hả? Lão đại có phúc vậy à!” Nói đến đây, cậu lại dùng ánh mắt kỳ dị nhìn Nhan Duệ.
Kỳ thật tam ca cũng từng được con gái theo đuổi, còn bị người ta lặng lẽ chờ đợi suốt một thời gian dài nữa. Cuối cùng tỏ tình trong mơ rồi, si tình đến mức chờ luân hồi mười mấy năm sau gặp lại... Lãng mạn hơn lão đại nhiều –– chỉ là Tam ca không biết thôi.
Nguyễn Tiêu xoa cằm. Lão nhị sau khi huấn luyện xong sẽ vào giới giải trí, nơi đó đâu đâu cũng là mỹ nữ. Nếu lão nhị muốn thoát ế thì chỉ là chuyện một giây thôi. Tam ca cũng là người có sức hút, có Mạnh Vũ cũng sẽ có những cô gái khác. Lão Đại cũng đào hoa nở rộ. Cứ tính đi tính lại một hồi, trong ký túc xá hình như chỉ còn lại cậu là chó độc thân thôi?
Nghĩ một chút, hình như còn hơi chua xót.
Nhan Duệ nhìn biểu cảm Nguyễn Tiêu thay đổi liên tục, không nhịn được hỏi: “Lão tứ, mày đang nghĩ gì đấy?”
Nguyễn Tiêu buột miệng thốt ra: “Nghĩ về chó độc thân.”
Nhan Duệ: “Hả?”
Nguyễn Tiêu vươn vai, cười nói: “Tao đang nghĩ, trong ký túc xá mình, hình như chỉ còn lại tao là chó độc thân vạn năm, khó thoát ế quá.”
Hết chương 118.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 118
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 118
