Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 119


Chương 119: Lão đại thoát ế


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Nhan Duệ nghe Nguyễn Tiêu nói vậy, cũng cười nói: "Cái gì mà chỉ có mình mày, tao cũng đang tỏa ra... cái mùi vị này gọi là gì ấy nhỉ, hương thơm chó độc thân hả? Còn cả thằng Bác Dương nữa, trong đầu nó cũng chẳng có cái dây thần kinh này đâu."


Nguyễn Tiêu lặng lẽ nhìn Nhan Duệ, giả vờ thở dài: "Tam ca, mày không hiểu đâu."


Nhan Duệ bị cái thở dài của cậu làm cho sởn cả gai ốc, vội vàng đổi đề tài: "Đúng rồi lão tứ, mày còn nhớ lần trước chúng ta cùng nhau gặp chuyện quỷ đánh tường không?"


Nguyễn Tiêu hoàn hồn nói: "Nhớ chứ. Sao, mày còn đang suy nghĩ về chuyện đó à?"


Nhan Duệ nói: "Tao đột nhiên nhớ ra. Lần đó sau khi chúng ta về, tao dành thời gian tra cứu đoạn đường đó, hình như cũng có người từng gặp chuyện tương tự như chúng ta, nhưng đều không có ai bị thương, nghĩ lại cũng rất thú vị. Sau đó tao lại tìm hiểu các sự kiện thần quái tương tự khác, mới phát hiện ra quỷ đánh tường này cũng khá phổ biến. Hơn nữa, ngay cả ở Đế Đô chúng ta cũng có rất nhiều chuyện linh tinh như vậy. À đúng rồi, tao còn vào cả diễn đàn mày hay viết truyện ngắn để xem nữa..."


Nguyễn Tiêu nghe, khóe miệng hơi co giật: "Tam ca, sao anh đột nhiên lại có hứng thú với mấy chuyện này thế?"



Nhan Duệ đẩy đẩy kính, đáp: "Gặp rồi thì cần phải tìm hiểu một chút chứ, lỡ đâu sau này vận đen lại gặp phải lần nữa thì làm sao? Hơn nữa, tao nói mấy chuyện này với mày chỉ là lót đường thôi."


Nguyễn Tiêu ngơ ngác: "Lót đường?"


Nhan Duệ gật đầu: "Chuyện tao thực sự muốn nói là, mày còn nhớ lần trước tao nhắc đến chuyện hoạt động tập thể chưa định ngày khi mày về sau buổi tảo mộ không? Cái mà yêu cầu đăng ký trước ba ngày ấy? Giờ thời gian hoạt động đã định rồi. Nội dung là đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng gần đây ở hai ngày, trong lúc đó có thể đi leo núi, chèo thuyền. Nhưng mà, nghe nói khu vực lân cận chỗ đó có một vài nơi rất thần quái, có người ở đó cũng từng gặp quỷ đánh tường." Nói đến đây, y dừng lại một chút, "Tao nhớ mày có chút e sợ mấy chuyện quỷ quái, nên trước khi nói chuyện này, tao đã giảm bớt áp lực cho mày."


Nguyễn Tiêu hơi cạn lời, cậu thật sự không sợ mà. Đứt tay đứt chân, thè lưỡi, tóc xõa, mắt máu... cậu chưa từng thấy gì sao? Không chỉ thấy, cậu còn từng thẩm vấn chúng nữa! Mấy chuyện này tính cái gì.


Nhưng điều này không dễ giải thích, cậu đành phải nhấn mạnh: "Tao thật sự không sợ. Hoạt động này chắc chắn tao sẽ đi."


Nhan Duệ như trút được gánh nặng: "Vậy thì tốt rồi. Lát nữa nói với lão nhị, bảo nó cũng tranh thủ thời gian đi cùng."


Nguyễn Tiêu: "......"


Nhan Duệ bổ sung: "Nó có thể dẫn theo bạn thân của nó."


Nguyễn Tiêu: "... Tam ca nghĩ chu đáo thật đấy."



Và Mục Triết đi cùng thì có thể trực tiếp ném Bác Dương cho cậu ta trấn an...


·


Đúng như Nhan Duệ nói, ngay buổi học ngày hôm sau, lớp trưởng của bọn họ đã lên bục giảng nhắc lại chuyện này một lần nữa. Về địa điểm hoạt động tập thể, sau khi ban cán sự thảo luận thì đưa ra ba địa điểm, nhưng nơi được ưa chuộng nhất vẫn là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.


Sau khi bỏ phiếu, địa điểm được xác định, quả nhiên là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng kia.


Lớp có quỹ lớp, nhưng không thể một lần hoạt động mà dùng hết hơn nửa quỹ lớp được. Vì vậy, ngoài phần trợ cấp từ quỹ lớp, mỗi người còn phải đóng một trăm đồng.


Nguyễn Tiêu hiện tại rủng rỉnh tiền, cũng không cần đi làm thêm, nên rất sảng khoái đi đăng ký.


Bác Dương hiện tại đã ký hợp đồng thực tập sinh với Huyền Hoàng Giải Trí. Về cơ bản, mỗi tối và cuối tuần đều phải đến đó học hoặc huấn luyện, nhưng Huyền Hoàng vẫn rất nhân văn trong lĩnh vực này, xét thấy tương lai Bác Dương debut có thể có một khởi điểm tốt hơn, và cũng không muốn cản trở việc học của cậu ấy nên yêu cầu thời gian bồi dưỡng rất linh hoạt -- đây cũng là một trong những lý do khiến Bác Dương không hối hận khi vào Huyền Hoàng.


Hoạt động suối nước nóng lần này, Bác Dương cũng có thể tham gia được.


Nhan Duệ thì khỏi phải nói, y đăng ký cùng với Nguyễn Tiêu. Còn Thôi Nghĩa Xương... Y muốn dẫn cô gái ở khoa Tin Tức bên cạnh cùng đi.



Đăng ký xong, Thôi Nghĩa Xương gãi gãi đầu, nói với mấy người bạn cùng phòng: "À, tao mời chúng mày đi ăn một bữa, để giới thiệu một người."


Bác Dương còn rất ngạc nhiên, dù sao gần đây y rất bận, liền hỏi: "Giới thiệu ai?" Cậu ấy chưa kịp phản ứng.


Nguyễn Tiêu và Nhan Duệ liếc nhau, cười nói: "Giới thiệu chị dâu đúng không, bữa này lão đại nhất định phải mời, ha ha ha!"


Bác Dương sững sờ, vội vàng truy vấn: "Cái gì chị dâu? Chị dâu ở đâu ra?" Cậu ấy đột nhiên hiểu ra: "Trời ơi, lão đại có tình huống thật à! Giấu tụi tao đi tìm bạn gái!"


Thôi Nghĩa Xương mặt đầy sọc đen: "Cái gì mà giấu... Nói bậy nói bạ. Được rồi, Doanh Thúy đang chờ, chúng mày mau đi cùng tao đi, đã hẹn rồi." Nói đến đây, y hằm hè nhắc nhở Bác Dương: "Tao nói nè lão nhị, mày đi đừng có mà làm tụt mood nha. Nếu mày làm chị dâu mày sợ mà chạy mất... Hừ, tao sẽ lập tức gọi điện thoại cho Mục Triết, bắt nó đi xem phim ma với mày đấy."


Bác Dương da mặt giật giật: "Ê, ê, ê, cái này lại liên quan gì đến A Triết chứ..."


Nhìn hai người bọn họ như vậy, Nguyễn Tiêu và Nhan Duệ ở bên cạnh cười mà không nói.


Chờ trêu đùa xong, mấy người bạn cùng phòng vẫn theo sự dẫn dắt của Thôi Nghĩa Xương đi đến một quán cơm nhỏ gần trường Đế Đại.


Và trên đường đi, Thôi Nghĩa Xương cũng kể hết thông tin về bạn gái mới cho các bạn cùng phòng.



Đàn ông mà, phàm là trai thẳng đều rất khó cưỡng lại sự theo đuổi của cô gái xinh đẹp. Hơn nữa cô gái này tính cách tốt, nhân phẩm tốt, khí chất tốt, việc cô ấy chủ động theo đuổi chẳng phải là bánh ngọt rơi từ trên trời xuống sao? Lúc đầu Thôi Nghĩa Xương không hiểu rõ cô gái này rốt cuộc là sao, cũng không nghĩ đối phương đang theo đuổi mình. Sau này cô ấy không nhịn được làm rõ, Thôi Nghĩa Xương liền thông suốt như bị sét đánh, sau đó cảm thấy cô gái này rất đáng yêu, liền đồng ý.


Hai người cũng đã ở chung một thời gian, cảm thấy vui vẻ khi ở bên nhau. Thôi Nghĩa Xương lại là một người đàn ông rất quyết đoán, nếu đã hẹn hò với Lữ Doanh Thúy, y đương nhiên sẽ lập tức giới thiệu cô cho bạn cùng phòng trước, sau đó cũng chuẩn bị, đợi mời bạn cùng phòng mình ăn xong sẽ mời bạn thân của Lữ Doanh Thúy ăn cơm, để xác nhận mối quan hệ chính thức.


Còn về sau này thế nào... Thôi Nghĩa Xương cảm thấy, nếu có thể hòa hợp mãi, kế hoạch tiếp theo cũng phải bao gồm cô gái này. Y không muốn làm mấy chuyện chia tay sau tốt nghiệp tào lao như người khác.


Nghe Thôi Nghĩa Xương nói đến đây, Nguyễn Tiêu buồn cười nói: "Tao nói chứ lão đại, mày có phải nghĩ hơi xa rồi không?"


Thôi Nghĩa Xương trừng mắt với cậu: "Mày không biết xấu hổ mà nói tao à. Hiện tại ngày nào cũng viết tiểu luận cho công việc tương lai là ai? Tao đây chỉ là phòng ngừa chu đáo thôi, mày thì đã chuẩn bị để bước vào Huyền Hoàng rồi đấy."


Nguyễn Tiêu bất đắc dĩ nói: "Đó là công việc của tao. Còn mày là chuyện lớn chung thân, có thể so sánh như vậy à?"


Bác Dương chen vào nói: "Công việc và chung thân cả đời cũng gần như nhau thôi. Không tìm được đúng công việc thì cũng như không lấy đúng chồng vậy, thân thể và tinh thần đều phải chịu tra tấn tàn phá, muốn dừng cũng không được, khóc không ra nước mắt..."


Nhan Duệ vỗ cậu ta một cái, nói: "Cái gì linh tinh vậy."


Nguyễn Tiêu thì mí mắt giật giật. Trong đầu cậu lại thoáng qua khuôn mặt lãnh đạm của Tông Tuế Trọng. Cậu không hiểu sao mặt lại nóng lên, lại có chút ngại ngùng... Cái gì mà tìm công việc giống như lấy chồng, cái miệng xấu xa của lão nhị...


Hết chương 119.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 119
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...