Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 117
Chương 117: Chuyện cũ của diễm quỷ
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Ở cái thời đại phong kiến đó, đắc tội quyền quý làm gì có chuyện có lợi? Tên quyền quý đã c**ng b*c vài lần, nhưng cô gái thanh quan kia lại thanh cao kiêu ngạo, tên quyền quý mất kiên nhẫn, liền định cưỡng chế mang cô đi. Và cũng đúng lúc đó, kẻ địch của tên quyền quý kia cố ý đối đầu nên đã giúp cô thanh quan chống lại. Cuối cùng, tên quyền quý thẹn quá hóa giận, dứt khoát thuê mấy tên giang hồ khát máu xông vào lúc đêm khuya, một đao một mạng cắt cổ tất cả hồng quan và thanh quan bên trong. Hắn không động đến khách nhân, những vị khách đó lập tức giải tán, không một ai màng đến tình nhân thân mật của mình.
Sau đó, bọn giang hồ giết sạch các cô gái trong lầu xanh, cô thanh quan kia cũng không ngoại lệ. Giết xong, chúng thừa dịp quân tuần thành chưa đến còn châm một trận lửa lớn, lợi dụng sự hỗn loạn để tẩu thoát.
Các cô gái trong lầu xanh đều là người mệnh khổ. Một số bị ép buộc, lúc này bị giang hồ g**t ch*t ngược lại thỏa mãn tâm nguyện của họ, giải thoát mà tìm về cõi chết. Nhưng cũng có những cô gái liều mạng muốn sống, bị liên lụy đến chết đương nhiên không cam lòng, liền biến thành oán quỷ đầy thù hận và chấp niệm. Oán quỷ khác với lệ quỷ, chúng chưa hẳn là lệ quỷ, mà vì lúc sinh thời đã quen mưu sinh bằng da thịt, sau khi chết phát hiện có sức mạnh để hiện hình, lại hận đàn ông vô tình nên không chút thương tiếc mà quyến rũ, dụ dỗ những người đàn ông qua đường, dùng quỷ thân g*** h*p với họ để hấp thu dương khí của những người đàn ông đó.
Qua nhiều năm, những diễm quỷ này đã hút khô không ít đàn ông, dần dần lớn mạnh lên, trở thành một tai họa cho địa phương, nhưng căn bản không ai có thể tiêu diệt được chúng. Lại luôn có những gã đàn ông không tin tà, thà rằng chết vì phong lưu, nên lại càng làm tăng thêm sức mạnh cho chúng.
Cuối cùng có một lần, một thiên sư trẻ tuổi mới ra ngoài rèn luyện phát hiện ra tai họa diễm quỷ, liền muốn đi siêu độ những diễm quỷ đáng thương lúc sinh thời này, cũng là để trừ họa cho địa phương. Đáng tiếc vị thiên sư này quá ít kinh nghiệm, dễ dàng tin người, hơn nữa bản thân cũng chưa từng trải qua trận chiến sắc đẹp nào, cuối cùng vẫn bị diễm quỷ dụ dỗ lừa gạt. Đến khoảnh khắc cuối cùng, thiên sư trẻ tuổi tỉnh táo lại, trong lòng vô cùng hổ thẹn. Anh ta đã hao hết dương thọ để tiêu diệt phần lớn diễm quỷ, còn mấy con sót lại cũng bị anh hạ lời nguyền, khiến chúng không còn cách nào chủ động hại người được nữa.
Kể từ đó, những diễm quỷ này không dám tùy tiện gây họa cho người nữa, nhưng nếu có đàn ông tự nguyện tìm đến, các cô ả thỉnh thoảng vẫn có thể hút được một chút dương khí. Cũng chính vì thế mà qua nhiều năm, chúng không gây sự chú ý cho những thiên sư lợi hại khác, ngược lại lại tồn tại đến tận bây giờ. Thỉnh thoảng có phụ nữ vừa khéo chết bên cạnh chúng, nếu nhan sắc xinh đẹp, cũng sẽ bị chúng bắt ép biến thành diễm quỷ, bởi vì bản thân chúng mang lời nguyền, nhưng người mới thì không. Chỉ là quỷ mạnh yếu không chỉ dựa vào niên đại, còn dựa vào chấp niệm. Những người bị chúng bắt ép thành công không nhiều, dần dần bị đồng hóa lại càng ít hơn…
Lần này, có một cô gái phục vụ trong một câu lạc bộ đêm một đoạn thời gian, rốt cuộc dưới đủ loại cám dỗ, cô quyết định "xuống biển" (làm nghề m** d*m cao cấp), nhưng cô chưa kịp tiếp xúc với kim chủ nào thì đã bị cướp g**t ch*t ở con hẻm gần đó. Sau khi chết, trong mắt đám diễm quỷ, cô gái này cũng là người cùng loại với chúng, liền vừa đe dọa vừa dụ dỗ mà thu nạp cô về.
Cũng trùng hợp thay, đúng lúc này, Thường Lập Hoa thỉnh đạo sĩ làm thuật "Mời vũ tiên nữ". Kết quả, thuật pháp liền cảm ứng được cô gái vẫn chưa có nhiều khí phong trần này, mời quỷ hồn cô đến nhập vào thân. Đám diễm quỷ đều vui mừng khôn xiết, ùn ùn kéo theo cô gái này mà đến... Đối với chúng mà nói, đây không phải là chúng chủ động nữa, mà là một thanh niên huyết khí dồi dào đã chủ động mời gọi. Kết quả là, vài câu của Thường Lập Hoa đã khiến đám diễm quỷ được khoan khoái mấy đêm.
·
Nguyễn Tiêu nghe xong lời kể của Đầu Trâu Mặt Ngựa, tâm trạng khó tả.
Khoảnh khắc này, cậu không biết nên đồng tình với Thường Lập Hoa hay nên phát biểu cảm tưởng gì khác.
Thở ra một hơi chậm rãi, Nguyễn Tiêu nói: “Đưa phạm nhân đến đây đi.”
Lý Tam Nương và Đàm Tố liền nhanh chóng áp giải tất cả diễm quỷ đến, bắt chúng quỳ rạp trên mặt đất.
Nguyễn Tiêu mở mắt thần, ánh mắt lướt qua đám diễm quỷ này.
Cho dù đã cách một hai trăm năm, huyết quang trên người mấy con diễm quỷ này vẫn rõ ràng vô cùng. Sơ qua một chút, có thể thấy mỗi con đều mang ít nhất năm mạng người trở lên.
Sắc mặt Nguyễn Tiêu u ám hẳn xuống.
Háo sắc là bản tính của phần lớn đàn ông, nhưng nếu không vì háo sắc mà làm ra chuyện phạm tội thì đó cũng chỉ là bản tính. Bọn họ không chịu nổi sự dụ dỗ của diễm quỷ mà câu kết làm bậy, đây là có lỗi, nhưng lỗi lầm đó có thể trừng phạt, chứ không nghiêm trọng đến mức phải chết.
Nhận thấy sự phẫn nộ của Nguyễn Tiêu, đám diễm quỷ đồng loạt quỳ rạp xuống xin tha, khóc lóc như hoa lê dính hạt mưa, khiến người ta thương tiếc không thôi. Chúng vừa khóc vừa sám hối, vừa xin tha vừa tỉnh ngộ, trông có vẻ rất chân tình thật lòng.
Chỉ tiếc, trong mắt Nguyễn Tiêu, biểu cảm của những diễm quỷ này hoàn toàn khác biệt với những lời chúng nói ra. Khuôn mặt chúng vặn vẹo đầy oán độc, tham lam, thù hận, d*c v*ng, không hề có chút mỹ cảm nào đáng nói.
Nguyễn Tiêu cười lạnh một tiếng, hạ phán quyết.
“Các ngươi sau khi chết lạm sát kẻ vô tội, tội không thể tha! Trước hết đánh mỗi người 30 đại bản, đánh tan hết thảy sắc đẹp tùy tiện của các ngươi. Sau đó bắt giữ lại, đợi địa ngục mở cửa, nhập địa ngục chảo dầu!”
Đám diễm quỷ tức khắc tái mặt, đều vội vàng xông lên. Có con muốn công kích, có con muốn ôm chân Nguyễn Tiêu cầu xin, có con thậm chí lộ ra vẻ phong tình vạn chủng mưu toan dụ dỗ Thành Hoàng. Nhưng bất kể chúng muốn làm gì, ngay khoảnh khắc phấn khởi xông lên đều bị một chiếc móc sắt móc mạnh vào vai, đau đến mức kêu thảm thiết, lại có con bị một cây cương xoa chặn ngang, suýt nữa bị chặt đứt ngang lưng, đau đớn không thôi, quằn quại trên mặt đất.
Lại có thêm một số quỷ binh xông tới, ấn ngã tất cả diễm quỷ, bắt chúng quỳ rạp xuống đất, không thể cử động.
Đầu Trâu Mặt Ngựa tay cầm đình trượng (gậy đánh) đi tới, cắm chiếc cương xoa vào đất, móc móc sắt vào hông, rồi hai tay giơ cao đình trượng, dùng sức đánh xuống người đám diễm quỷ!
“Bốp! Bốp!”
Từng tiếng một, đám diễm quỷ giãy giụa, khóc gào, thảm thiết không nỡ nhìn.
Nhưng Nguyễn Tiêu lạnh lùng nhìn, không hề cảm thấy đồng tình.
Bất kể là vì nguyên nhân gì, có thù hận gì, nếu chỉ vì sự phẫn nộ và không cam lòng trong lòng mà ra tay với người vô tội, thì còn mặt mũi nào gọi kẻ thù là cặn bã? Chúng cũng chẳng khác gì lũ cặn bã đó mà thôi.
Huống chi, những diễm quỷ này có lẽ lúc mới chết là do cơn giận bốc lên, cảm thấy đàn ông thiên hạ không có một ai tốt mà giận cá chém thớt tất cả đàn ông –– cảm thấy phàm là đàn ông tham luyến sắc đẹp đều đáng chết, là một hành vi trút giận dưới sự bi phẫn. Những diễm quỷ như vậy pháp lý không dung, nhưng tình lý vẫn khiến người ta thương xót. Nhưng theo thời gian chúng hút dương khí càng ngày càng nhiều, theo việc chúng lừa gạt, gây họa cho vị đạo sĩ đến siêu độ, chúng đã hoàn toàn trở nên xấu xa, chỉ vì thỏa mãn tham dục của mình. Việc hại người đã là thói quen, không có bất kỳ khác biệt nào so với những ác quỷ giết người cướp mạng khác.
Sau khi bị đánh mấy chục gậy, quỷ khí trên người đám diễm quỷ càng lúc càng loãng dần. Đánh đến cuối cùng, linh hồn cũng có chút rệu rã.
Lúc này, Đầu Trâu Mặt Ngựa mới dừng tay.
Nguyễn Tiêu nâng Ấn Thành Hoàng, thu những diễm quỷ này vào trong.
Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại trên con diễm quỷ duy nhất không bị trừng phạt –– con nữ quỷ này đã bị cướp g**t ch*t, chưa kịp hại người đã bị Thường Lập Hoa thỉnh đến khiêu vũ và nhập vào y phục kia.
Nữ quỷ này run rẩy khắp người, bị sự trừng phạt mà những diễm quỷ khác phải chịu đựng làm cho khiếp sợ. Hiện tại cô ta chỉ có thể run rẩy, ngay cả lời nói cũng không thốt nên lời.
Nguyễn Tiêu cẩn thận nhìn cô ta vài lần, thần sắc hòa hoãn hơn một chút.
“Ngươi tên gì, chết rồi tại sao không đi đầu thai?”
Nữ quỷ hàm răng va lập cập, không dám nói lời nào.
Nữ quỷ phản xạ có điều kiện, lập tức mở miệng: “Tôi, tôi vốn dĩ sắp, sắp kiếm được tiền rồi, kết quả lại chết, không cam lòng, nên, nên đã bỏ lỡ quỷ môn. Sau này… sau này tôi đều bị bắt ép, tôi cũng chưa làm gì cả. Thành, Thành Hoàng Gia tha mạng, tôi tôi cái gì cũng nguyện ý làm. Cầu ngài đừng đánh tôi, đừng, đừng bắt tôi xuống địa ngục!”
Nguyễn Tiêu nhíu mày.
Cái này phải xử lý thế nào đây? Trên người cô ta quả thực không có tội nghiệt gì, nhưng thuật "thỉnh vũ tiên nữ" lại cảm ứng được cô ta, và cũng chính vì cô ta mà những diễm quỷ kia mới tìm được Thường Lập Hoa, suýt chút nữa hại chết gã. Thế nhưng, thuật pháp đó là do Thường Lập Hoa chủ động làm, chứ không phải nữ quỷ này chủ động, muốn nói nó là đồng phạm thì có vẻ không hợp lý cho lắm, nhưng sự việc này có liên quan không nhỏ đến cô ta. Nếu thật sự không phạt gì cả thì cũng không thể nào nói xuôi được.
Sau khi suy tư, Nguyễn Tiêu vẫn hỏi: “Ngươi còn có tâm nguyện gì không, hay có muốn đi đầu thai không?”
Nữ quỷ đang khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, nghe thấy lời này thì không khỏi sững sờ. Sau đó ánh mắt cô ta sáng lên, lập tức ngẩng đầu, vội vàng hỏi: “Tôi… tôi có thể đi đầu thai? Ngài không phạt tôi?”
Nguyễn Tiêu nghĩ một lát rồi nói: “Bản Quan có thể mở quỷ môn đưa ngươi đầu thai, nhưng ngươi lại là người dẫn của thuật ‘Thỉnh Vũ Tiên Nữ' kia. Không thể hoàn toàn không phạt, nhưng nếu phạt nặng, ngươi lại vô tội.”
Nữ quỷ tập trung tinh thần lắng nghe. Theo lời Nguyễn Tiêu nói, lòng cô lại từ từ thả lỏng hơn một chút.
Bản thân cô cũng rất chột dạ. Mặc dù thuật pháp kia cảm ứng được cô, nhưng nếu cô nhẫn nhịn thêm một chút, không đi dẫn đường, đám diễm quỷ kia cũng không thể thông qua cô tìm đến người đàn ông kia, cũng không đến mức gây họa cho hắn... Là do cô sợ đám diễm quỷ bắt nạt mình, nên đã không nhịn được...
Nguyễn Tiêu chần chừ một lát, phán quyết: “Đánh ngươi ba gậy để trừng phạt nhẹ thôi, rồi đưa ngươi đi đầu thai đi. Ngươi có chịu nhận phạt không?”
Nữ quỷ vui lòng phục tùng, chắp tay lạy một cái: “Đa tạ Thành Hoàng gia, dân nữ chịu phạt.”
Hết chương 117.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 117
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 117
