Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 114
Chương 114
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Đám diễm quỷ bị những cú đâm vào người khiến chúng bật ra tiếng vang lớn bôm bốp, đồng loạt bị đánh bật ngược trở lại, nằm bò ra đất.
Ngay sau đó, như thể nhận ra đối thủ không dễ đụng vào, chúng đồng lòng dẹp bỏ vẻ giận dữ, và cứ thế ngay trước mặt mấy người mới tới, bắt đầu nhảy một điệu vũ mê hoặc quyến rũ.
Nguyễn Tiêu: “……”
Thật lòng mà nói, cậu chưa từng thấy diễm quỷ nhảy múa bao giờ, nhảy khá tốt đấy chứ.
Tông Tuế Trọng cẩn thận quan sát những nữ quỷ này. Ban đầu, các cô ả đều tóc dài che mặt, hình thái diện mạo cũng rất quái dị. Nhưng khi bị đánh bật lại rồi đứng dậy, các ả lập tức thay đổi tạo hình, không chỉ biến thành dáng vẻ tiên tử khoác lụa màu mà ngay cả trong từng cử chỉ, động tác tay chân cũng mang theo một ý vị kỳ lạ, sắc mặt hơi trắng, nhưng làn da không còn vẻ lạnh lẽo tái nhợt nữa mà trở nên tinh khiết như ngọc. Nếu không phải đã tận mắt thấy bộ dạng lúc trước của chúng, trong tình huống "tin vào điều thấy trước mắt", người ta có lẽ đã dễ dàng nhầm chúng là tiên nữ hạ phàm đang khiêu vũ... Ban đầu, anh đã nghĩ như vậy.
Thế nhưng điệu vũ của đám diễm quỷ chưa kịp thuần khiết được nửa phút, các ả dường như cảm thấy dáng múa của mình đã hấp dẫn được hai người, nên chúng rất dứt khoát, lụa màu trên cánh tay rơi xuống đất, và ngay khoảnh khắc tiếp theo, lớp áo lụa mỏng bên ngoài cũng trượt khỏi người.
Chỉ một lát sau, không biết các ả đã hành động thế nào mà mấy lớp quần áo trong ngoài đã tuột hết, chỉ còn lại áo yếm, để lộ thân hình mướt mát, dụ hoặc tột độ khiến máu nóng đàn ông dồn lên, rồi nhảy ra một dáng múa vô cùng khêu gợi.
Tông Tuế Trọng: “……”
Anh không chút do dự, đưa tay che hờ lên đôi mắt của Nguyễn Tiêu đang đứng phía trước.
Nguyễn Tiêu chỉ cảm thấy một bàn tay ấm áp che lấy nửa khuôn mặt mình, trước mắt liền tối đen.
Chẳng qua hành động bảo vệ này của Tông Tuế Trọng khiến cậu có chút dở khóc dở cười –– “Học trưởng, em không sao đâu, em vừa thử rồi, mấy con diễm quỷ này chỉ có chút bản lĩnh đó thôi, em sẽ thu chúng ngay.”
Tông Tuế Trọng cũng không muốn làm chậm trễ công việc của đàn em. Tuy rằng anh vẫn cảm thấy trẻ nhỏ không nên nhìn thấy thứ này, nhưng dù sao tính mạng người khác vẫn là quan trọng hơn.
“Cậu cẩn thận một chút.” Anh chỉ nhắc nhở một câu.
Nguyễn Tiêu cười với anh. Ngay sau đó, cậu dùng thần lực vẽ bùa chú trong không khí, vài lá Trấn Phù bay ra, mỗi lá đều nhằm thẳng vào người đám diễm quỷ.
Trên mặt đám diễm quỷ lộ ra nụ cười yêu dã. Trong lúc Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng trao đổi ngắn ngủi hai câu, chúng đã cởi hết áo ngoài! Chúng lắc lư thân thể tiến về phía bùa trận, quỷ khí trào ra trên người bỗng chốc chuyển thành màu đỏ sậm, từng đợt nhẹ nhàng quấn lấy các lá Trấn Phù, làm rối loạn thần lực bên trong để đối kháng với bùa chú.
Hoàn toàn không ngờ, đám diễm quỷ này lại trơ trẽn đến mức đó!
Mặt Nguyễn Tiêu giật giật. Hiện tại, không cần học trưởng che mắt, cậu cũng thấy quá cay mắt rồi! Cũng giống như Tông Tuế Trọng cảm thấy loại đồ vật này không nên cho Nguyễn Tiêu thấy, Nguyễn Tiêu cũng cảm thấy, tốt nhất đừng tiếp tục thử thách khả năng chịu đựng của học trưởng nữa. Một vị tổng giám đốc đàng hoàng bị cậu dẫn đến xem cảnh tượng này, cậu cũng cảm thấy thất lễ vô cùng.
Thực sự không muốn tiếp tục chịu đựng những thủ đoạn "hương diễm" dồn dập của đám diễm quỷ, Nguyễn Tiêu vội vàng quay lại nói một câu: “Em tắt mắt Âm Dương cho học trưởng trước, anh đỡ em nhé,” sau đó nhanh chóng tập trung thần lực, lướt qua mí mắt Tông Tuế Trọng –– tắt mắt Âm Dương đi.
Ngay sau đó, cậu ngã ngửa ra sau, cơ thể quyết đoán đổ vào lòng Tông Tuế Trọng.
Cậu chỉ nghĩ, xong, đừng dây dưa với quỷ quái gì nữa, tốc chiến tốc thắng!
Nguyễn Tiêu hiện hóa thần thân, biến thành dáng vẻ tiểu Thành Hoàng, hai tay nâng Ấn Thành Hoàng lên, đứng ngay trước trận đồ, rót thần lực vào trong, dụng tâm sử dụng.
Trong khoảnh khắc, quỷ lực đỏ sậm mê hoặc lòng người trên người đám diễm quỷ đã bị xua tan. Đám diễm quỷ còn lại lộ ra vẻ hoảng sợ, nhưng không kịp kêu một tiếng đã bị Ấn Thành Hoàng thu gọn vào trong.
Sau khi thu hết đám diễm quỷ, Nguyễn Tiêu dùng mắt thần quét khắp phòng xem có còn sót lại quỷ vật nào không.
Vừa nhìn, cậu liền phát hiện ở góc phòng trước bàn thờ, bộ y phục thờ cúng kia đang trải rạp trên đất, và có một con nữ quỷ đang run bần bật trốn bên trong.
Nguyễn Tiêu hơi kinh ngạc, nhưng lập tức hiểu ra.
Nữ quỷ này hẳn là “Tiên nữ quỷ” bị triệu hồi đến nhờ mệnh cách của cô bé xấu số, khi gã thuật sĩ kia thi triển thuật mời tiên nữ giáng trần. Nhưng xem dáng vẻ, nó đúng là diễm quỷ, lại dường như chưa kịp hấp thu chút dương khí nào?
Suy nghĩ một lát, Nguyễn Tiêu bước tới, trầm giọng nói: “Ngươi còn không chịu ra, đợi bản quan đích thân mời ngươi sao?”
Bộ y phục thờ cúng cẩn thận phồng lên, thay đổi động tác, trông như một người phụ nữ đang quỳ rạp ở đó. Bên trong quả nhiên là một nữ quỷ khá thanh tú, đang mặt mày sợ hãi nhìn Nguyễn Tiêu.
Nguyễn Tiêu nhíu chặt mày, nét mặt hung tợn nói: “Ngươi khai thật đi, lần này có thuật sĩ triệu thỉnh tiên nữ hạ phàm, tại sao lại là các ngươi tới? Các ngươi tới thì cũng thôi, tại sao lại làm ra chuyện xấu xa với người phàm như vậy? Nói mau!”
Nữ quỷ ẩn trong y phục ấp úng, như thể không thể nói nên lời.
Nguyễn Tiêu hơi mất kiên nhẫn, liếc ra ngoài cửa sổ.
Đầu Trâu Mặt Ngựa đã chờ sẵn ở ngoài đi vào. Mặt Ngựa dùng móc sắt kéo nữ quỷ ra ngoài.
Nguyễn Tiêu rút ra một sợi xích, rung nhẹ hai cái, rồi luồn qua Ấn Thành Hoàng và giật mạnh một cái. Sợi xích xuất hiện trở lại, xâu chuỗi bảy tám con diễm quỷ, tất cả đều đang hoảng loạn tột độ.
Cậu đưa sợi xích về phía Đầu Trâu, phân phó: “Đi đưa chúng đi thẩm vấn ngay. Nếu không chịu khai, đáng đánh đòn thì đừng nương tay.”
Đầu Trâu Mặt Ngựa đều trầm giọng đáp: “Vâng, Thành Hoàng gia!”
Các cô đưa tay nhận lấy, mang tất cả diễm quỷ ra ngoài để bắt đầu thẩm vấn.
Ngay khi Nguyễn Tiêu nhanh chóng phong mắt Tông Tuế Trọng rồi hiện hóa thần thân, cơ thể mềm mại của cậu ngã vào lòng Tông Tuế Trọng. Bên cạnh, Thường Lập Hoa rất khó khăn mới th* d*c được vài hơi, vẫn chỉ có thể nằm bất động trên mặt đất, liền thấy luống cuống lên.
“Tông lão đại, này, người này bị sao vậy?”
Thực ra gã vẫn chưa làm rõ được chuyện gì đang xảy ra.
Nhưng Thường Lập Hoa không nhận được câu trả lời từ Tông Tuế Trọng, gã chỉ thấy Tông lão đại dùng bàn tay to ôm người đang hôn mê, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm phía trước. Rồi sau đó, gã lại thấy bộ quần áo trên bàn thờ run rẩy và đứng lên, giống như một hình người, khiến sắc mặt gã càng trở nên khó coi vì sợ hãi.
Quỷ có thể hiện hình hoặc ẩn hình, người thường khi mắt Âm Dương không mở, chỉ có quỷ cố tình hiện hình họ mới có thể nhìn thấy, ngược lại thì không.
Khi bị diễm quỷ c**ng b*c, Thường Lập Hoa đương nhiên đã nhìn thấy rõ ràng. Nhưng khi đám diễm quỷ bị thu đi, gã lại ở trong phù trận nên không thể nhìn thấy bóng quỷ nào khác.
... Chỉ là, những thứ không nhìn thấy lại càng đáng sợ hơn mà thôi.
Nói về Tông Tuế Trọng, anh không cố ý không để ý tới Thường Lập Hoa, mà là theo bản năng đỡ lấy cơ thể đàn em và xoay mặt cậu đi để che chắn, anh đã vừa vặn thấy một bóng người mặc quan phục đỏ nhảy ra từ cơ thể đàn em. Bóng người đó ngay lập tức dùng vuốt quỷ nâng lên một chiếc ấn, bắt đầu thể hiện thần uy.
Tông Tuế Trọng thực sự kinh ngạc.
Thứ nhất, anh kinh ngạc vì mình vẫn có thể nhìn thấy những thứ này, thậm chí cả nữ quỷ ẩn đang trong y phục... Theo lý thuyết anh phải không thấy được mới đúng, chẳng lẽ học đệ phong mắt cho anh thất bại?
Thứ hai, anh kinh ngạc về hình dạng hiện tại của học đệ, kinh ngạc về lời tự xưng của cậu, và kinh ngạc khi sau khi tiểu học đệ dễ dàng thu diễm quỷ, lại có cả Đầu Trâu Mặt Ngựa xuất hiện. Hơn nữa, chúng lại tôn xưng cậu ấy là... Thành Hoàng gia.
Ánh mắt Tông Tuế Trọng sâu thẳm.
Vậy ra, tiểu học đệ chính là Thành Hoàng gia?
Khoảnh khắc này, Tông Tuế Trọng nhớ lại mọi chuyện từng xảy ra với tiểu học đệ, nhớ lại những điểm kỳ lạ mà anh từng cảm thấy khó hiểu. Trong lòng anh cảm thấy chút quái dị.
Lý lịch cá nhân của tiểu học đệ luôn bình thường, cậu ấy trở thành Thành Hoàng từ khi nào, hay là đàn em vốn dĩ là Thành Hoàng đầu thai chuyển thế?
Ở chung lâu như vậy, Tông Tuế Trọng thật ra cũng có chút ít hiểu biết về Nguyễn Tiêu. Anh thấy thế nào cũng không cảm thấy Nguyễn Tiêu là loại thần linh sống lâu năm chuyển thế, hơn nữa hành vi xử sự và một vài tiểu tiết tính cách đều cho thấy cậu, dù có ưu tú thì cũng chỉ nên là một người bình thường thôi. Như vậy, có lẽ thần chức của tiểu học đệ có được ngoài ý muốn? Chuyện ngồi mát ăn bát vàng không thường xảy ra, huống chi là thần chức thần dị như vậy. Nếu thật sự là sau này tiểu học đệ mới có , trong đó chỉ sợ cũng phải trả giá đắt. Anh lại cẩn thận suy nghĩ một chút, anh lại nghĩ: Nếu đàn em là một vị thần mới, điều thần linh muốn nhất hẳn là… tín đồ? Tín đồ càng đông, tín ngưỡng càng thành kính, đối với thần linh trợ giúp cũng lớn nhất? Cho nên, đôi khi tiểu học đệ tích cực như vậy có lẽ cũng liên quan đến bí mật này.
Tông Tuế Trọng chìm vào suy nghĩ riêng, vô số ý tưởng và phỏng đoán xuất hiện trong đầu anh.
Nhưng không thể nghi ngờ, mặc kệ là thần chức bẩm sinh hay sau này mới có, tiểu học đệ thực chất chính là... Tiểu Thành Hoàng.
·
Nguyễn Tiêu rất nhanh thu phục xong đám diễm quỷ và giao cho thuộc hạ đi thẩm vấn, sau đó thoải mái xoay người lại. Tâm trạng cậu không tệ chút nào. Nếu là trước kia, khi tín ngưỡng chưa đủ, nhân lực còn thiếu thốn, cậu nào có được thời gian rảnh? Giờ đây, một đám diễm quỷ thế này chẳng bõ để cậu thu, giải quyết thật sự dễ như trở bàn tay.
... Cậu hoàn toàn không biết rằng việc phong mắt Tông Tuế Trọng đã thất bại. Tông Tuế Trọng đã nhìn thấy toàn bộ thần thân của cậu, và gần như đã lột được áo choàng (vạch trần thân phận) của cậu rồi.
·
Tông Tuế Trọng thấy Nguyễn Tiêu xoay người lại, liền dời tầm mắt đi.
Nếu tiểu học đệ không muốn anh biết thân phận, vậy anh cứ giả vờ như không biết vậy.
Trong ánh mắt liếc nhanh của Tông Tuế Trọng, bóng dáng Tiểu Thành Hoàng mặc quan phục, nét mặt hung tợn, mang theo vuốt quỷ thật ra có hình thể không khác gì một thiếu niên — nhảy nhót trở lại, và chui thẳng vào cơ thể đang bất tỉnh trong lòng anh.
Lập tức, cơ thể đó biến thành người sống, hô hấp bình thường trở lại, mở mắt.
Hết chương 114.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 114
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 114
