Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 115
Chương 115: Thường Lập Hoa
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Bốn mắt nhìn nhau.
Nguyễn Tiêu đối diện với ánh mắt thâm thúy của Tông Tuế Trọng, cảm thấy trong đó như có gì đó thì phải? Nhưng ngay sau đó, ánh mắt này lại trở nên bình tĩnh và không mang quá nhiều cảm xúc như thường ngày, vì thế cậu lại cho rằng mình đã nhìn lầm.
Tông Tuế Trọng dường như không có gì, thản nhiên mở lời: “Giải quyết xong rồi?”
Nguyễn Tiêu ưỡn thẳng lưng, rời khỏi vòng tay anh, cười đáp: “Đương nhiên, dễ như trở bàn tay ấy mà.”
Tông Tuế Trọng khẽ nhíu mày.
Có lẽ, đối với một Thành Hoàng mà nói, việc này thật sự chỉ là chuyện vặt.
Đúng lúc hai người đang nói chuyện, một giọng nói cắt ngang họ.
“Cậu nói thật à? Những con quỷ đó, tất cả đã bị thu phục hết rồi sao?”
Nguyễn Tiêu hoàn hồn, mới nhớ ra nơi này không chỉ có cậu và Tông học trưởng, mà còn có khổ chủ vừa được cậu cứu ra. Cậu cúi đầu xuống, thấy gương mặt đầy mong chờ của người thanh niên.
Lúc trước không kịp nhìn kỹ, giờ nhìn lại...
Khuôn mặt trắng bệch thảm hại, quầng mắt thâm đen, mí mắt sưng húp, biểu cảm uể oải tới mức tận cùng... Thật sự rất thảm. Phải nói chàng trai này có ý tưởng hơi quá đáng, nhưng những con diễm quỷ kia đối xử với anh ta còn quá đáng hơn.
Nguyễn Tiêu: “Yên tâm, không sao rồi.”
Thường Lập Hoa như trút được gánh nặng, gã vội vàng hỏi tiếp: “Thế còn vị đại sư tôi mời đến, anh ấy sao rồi?”
Nguyễn Tiêu hơi ngạc nhiên, hóa ra đây là một kẻ ăn chơi trác táng còn có lương tâm ư? Thế là cậu nói với gã: “Lúc đầu ông ta sắp ngỏm rồi, nhưng tôi đã níu giữ mạng cho ông ta, chắc đang tự mình hồi phục.”
Thường Lập Hoa vô cùng cảm kích nói: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi. Đa tạ cậu. Đại sư xưng hô thế nào?”
Nguyễn Tiêu cười nói: “Tôi họ Nguyễn. Không cần cảm ơn tôi, tôi nể mặt học trưởng và lời hứa với cậu Khâu thôi.”
Thường Lập Hoa sững sờ, rồi dứt khoát nói tiếp: “Cho dù như vậy, Nguyễn đại sư cũng là ân nhân cứu mạng của tôi. Nếu cậu đến muộn một chút...” Gã như nghĩ đến điều gì đó kinh khủng, run rẩy, mặt tái mét, “...May mà cậu đến kịp thời. Chỉ riêng chuyện này thôi, tiền thù lao bao nhiêu tôi cũng cam tâm tình nguyện trả!”
Nguyễn Tiêu đã gặp không ít phú nhị đại, trong đó có loại chín chắn, trưởng thành, nguyên tắc cao như Tông học trưởng; có loại miệng lưỡi hôi hám, nghĩ cả thế giới nợ tiền mình; có loại anh em tốt giảng nghĩa khí...Giờ lại gặp loại này, vừa biết nói chuyện lại vừa giỏi tìm đường chết... chủng loại đa dạng thật đấy.
Tuy nhiên, loại thiếu gia này ở chung lại khá thoải mái, biết cách nói chuyện mà.
Biểu cảm của Nguyễn Tiêu càng trở nên hòa nhã, thậm chí cậu còn đưa tay kéo gã một cái, nói: “Đừng khách sáo. Hay anh xuống lầu trước đi? Tôi với Học trưởng ở đây dọn dẹp tàn cuộc một chút.” Cậu quay đầu nhìn Tông Tuế Trọng, hỏi nhỏ: “Học trưởng, anh có mang theo mấy quả trái cây kia không? Em sợ cậu ta không tự đi xuống được.”
Tất nhiên, chuyện này vốn dĩ nhờ học trưởng đỡ một tay cũng được, nhưng Thường Lập Hoa hiện tại với dáng vẻ bị thải bổ bẩn thỉu kia... Nguyễn Tiêu rất ghét bỏ, nên cậu cũng giúp Tông Tuế Trọng cùng ghét lây. Thật sự không được thì đành để Khâu Tử Kiệt lên đây, dù sao bọn họ cũng là một ổ mà.
Tông Tuế Trọng không phụ sự mong đợi của Nguyễn Tiêu, anh thật sự tiện tay mang theo mấy quả để phòng trường hợp khẩn cấp, lập tức đưa cho Nguyễn Tiêu một quả.
Nguyễn Tiêu giúp Thường Lập Hoa nhét vào miệng gã, nói: “Ăn cái này anh sẽ hồi phục chút sức lực. Sau đó đi tắm rửa nhanh đi, yên tâm, biệt thự không còn quỷ nữa, có chúng tôi ở đây, chúng cũng không dám quay lại đâu, vừa kịp để anh tự thu xếp.”
Thường Lập Hoa cũng là người sĩ diện. Sau khi nhai ngấu nghiến trái cây đó, gã thấy mình quả nhiên có chút sức lực, lập tức tự mình đứng dậy, loạng choạng nói: “Vậy tôi đi tắm rửa đây. Đại sư, Tông lão đại, hai người cứ trừ quỷ là được, những thứ khác cứ để tôi tìm người đến dọn dẹp.”
Nguyễn Tiêu vẫy tay với gã, nói: “Đi nhanh đi, cậu Khâu vẫn còn chờ ở ngoài đó.”
Thường Lập Hoa cảm thấy một luồng hơi ấm chảy khắp người... Sắc là dao gọt xương mà! Giữa lúc bi thảm như vậy, mấy người anh em nhậu nhẹt còn nhớ đến mình, quả thực đã tô điểm cho cuộc đời gã một màu sắc tươi sáng, ném một tia sáng vào đêm tối khổ sở. Gã không thể để người khác phải chờ đợi lâu được.
Nhưng mà...
Thường Lập Hoa lặng lẽ đi vào phòng tắm.
Có lẽ, sau chuyện này một thời gian dài gã sẽ không còn muốn tìm gái nữa.
Sắc tức là không, không tức là sắc.
·
Chờ Thường Lập Hoa vào phòng tắm, Nguyễn Tiêu cũng không thực sự đi thu dọn pháp đàn gì, chỉ dùng thần lực đánh tan âm khí còn tụ lại gần đó, rồi tìm kiếm những thứ khác có hại cho con người trong biệt thự, thế là xong.
Cuối cùng, cậu đi đến trước pháp đàn, quan sát trong chốc lát.
Pháp đàn không quá phức tạp, những thứ thờ cúng cung phụng đều giống như trong trí nhớ của Nguyễn Tiêu, chuẩn bị không có gì sai sót. Có lẽ lời gã thuật sĩ nói là thật, đạo pháp truyền thừa từ môn phái của hắn cũng là một phần chính thống của Huyền môn.
Còn về chuyện mời thất bại, nguyên nhân cũng không khác suy đoán ban đầu của cậu: thứ nhất là hiện tại không còn tiên nữ, thứ hai là đức hạnh không xứng.
Thuật mời vũ tiên nữ là bùa thuật do một đại năng (một trong những người đứng đầu, pháp thuật cao cường) Huyền môn phát minh ra. Quá trình rất phức tạp, mỗi bước không được sai sót. Một khi thi pháp thành công, thật sự sẽ có hóa thân tiên tử từ trên trời giáng xuống, nhảy một điệu vũ cho đạo sĩ thi pháp xem, sau đó nhanh nhẹn quay về Thiên Cung.
Chỉ là, những tiên nữ như vậy thường là tiểu tiên không có địa vị nhất.
Thời xưa thường có câu "Một người đắc đạo, gà chó lên trời", tức là khi đạo sĩ thời xưa thành tiên, họ sẽ mang theo một số người, yêu linh có duyên phận lên trời, làm người hầu của họ trên thiên giới. Nhưng thực tế, những người này không được tính là người có tiên tịch* chân chính, chỉ khi tu hành đạt được thành quả nhất định trên trời qua nhiều năm, họ mới có được tiên tịch.
(*nôm na như quốc tịch vậy á, nhưng là của tiên giới, kiểu giấy khai sinh tiên :)))
Hoặc là có những người có tiên duyên, được tiên nhân để mắt đến mà điểm hóa, trực tiếp thăng tiên. Hoặc là những con đường khác...
Các tiên nữ được mời đến về cơ bản cũng là loại này.
Còn về việc tại sao họ lại chấp nhận lời mời? Đó thường là vì họ có thể cảm nhận được đạo sĩ mời gọi này có công lực thâm hậu, về sau rất có khả năng sẽ phi thăng thành tiên, sau khi lên trời sẽ trực tiếp nhập tiên tịch, có địa vị cao hơn các nàng một bậc. Người như vậy dù có mời một vài người phàm khác đến xem pháp thuật này, các nàng cũng nhắm một mắt mở một mắt. Nhưng các nàng biết rõ, mình đến tột cùng là vì ai mà khiêu vũ, những người đứng xem khác đều không lọt được vào mắt.
Nguyễn Tiêu hồi tưởng lại thuật pháp này, cảm thấy tiếc hận cho gã thuật sĩ kia.
Hắn đã thuận lợi thi triển được thuật này, mặc dù ở thời kỳ mạt pháp như bây giờ, hắn chưa chắc có thể trở thành loại người có thể thành tiên trong tương lai, nhưng nếu Thiên Cung còn đó, cũng chưa chắc không thể gửi lời mời lên trời... Đâu như hiện tại, bị diễm quỷ cảm ứng được ngay, vậy cũng khiến hắn bị phản phệ không hề nhẹ. Nếu không, một đám diễm quỷ chưa chắc đã giữ được hắn, ít nhất hắn cũng phải có khả năng mang Thường Lập Hoa xông ra ngoài.
Đang suy nghĩ, Nguyễn Tiêu cảm thấy vai trĩu xuống. Cậu quay đầu lại, thấy Tông Tuế Trọng nhẹ nhàng vỗ vỗ vai mình.
Tông Tuế Trọng: “Chưa giải quyết xong à?”
Nguyễn Tiêu vội vàng lắc đầu: “Không phải, không phải. Em đang suy nghĩ kỹ thuật thi pháp của thuật sĩ này đạt đến trình độ cao, chỉ là đáng tiếc...” Cậu không nói rõ đáng tiếc điều gì, chỉ tiếp tục: “Pháp đàn này không phải em lập, hiện tại không còn nguy hiểm, em cũng không tiện tự ý phá hủy. Chúng ta xuống lầu trước đi, xem gã thuật sĩ kia thế nào rồi.”
Tông Tuế Trọng: “Cũng được.”
Hai người không đợi Thường Lập Hoa đang tắm rửa, còn những chỗ hỗn độn khác... đương nhiên họ cũng sẽ không giúp Thường Lập Hoa dọn dẹp. Thế là họ nhanh chóng đi xuống lầu.
Thuật sĩ kia đang ngồi thiền trên ghế sô pha để chữa thương. Thỉnh thoảng, hắn lại cầm chiếc bình hồ lô treo bên hông đưa lên miệng uống một ngụm. Sau khi uống, mặt hắn chợt ửng hồng trong vài giây, rồi lại tiếp tục nhấp môi uống hồ lô.
Sau khi Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đi xuống, thuật sĩ dường như phát hiện có hơi thở lạ lẫm tiếp cận, liền mở bừng mắt theo phản xạ.
Rất nhanh, thuật sĩ nhận ra hai người này chính là những người đã cứu mình lúc trước, vội vàng chắp tay nói: “Lần này thật sự đa tạ hai vị đã ra tay cứu giúp.” Nói đến đây, hắn có chút do dự nhưng vẫn quan tâm hỏi: “Không biết tình hình hiện tại...”
Nguyễn Tiêu không có ý định úp mở, liền nói thẳng cho hắn: “Thường Lập Hoa không sao, diễm quỷ cũng đã thu hết. Nhưng pháp đàn trên đó tôi không động vào, phải đợi ông tự đi dỡ.”
Gã thuật sĩ cũng hiểu đạo lý đó, vội vàng nói: “Hiểu, hiểu. Đa tạ, đa tạ.” Hắn lộ ra một nụ cười khổ sở: “Lần này thật sự là tôi quá tự tin, may mà cậu Thường không sao, nếu không, đều là lỗi của tôi.”
Đúng lúc này, Thường Lập Hoa cũng tắm xong, thay quần áo và đi xuống.
Gã còn hơi yếu, nhưng vừa lúc nghe thấy lời gã thuật sĩ nói, liền chen vào: “Là do tôi gây chuyện, còn làm hại Ô đại sư như vậy, Ô đại sư đừng trách bản thân là được rồi.” Gã bổ sung: “Đương nhiên, tôi cũng phải đa tạ Nguyễn đại sư đã ra tay. Hai vị yên tâm, chắc chắn sẽ không để hai vị uổng công chuyến này.”
Nghe xong lời này, Ô thuật sĩ thở phào nhẹ nhõm, cũng rất vui, nhưng vẫn nói: “Lần này là do tôi thất bại, còn...” Gây hại cho chủ nhà suýt mất mạng, nhưng nói ra thì quá mất mặt chủ nhà, nên hắn lấp l**m: “... Cậu Thường không trách tôi là tôi đã mãn nguyện lắm rồi. Tiền thì tuyệt đối không dám thu.”
Thường Lập Hoa đi đến sô pha, ngả người để mình thoải mái hơn, rồi nói: “Ô đại sư nói gì vậy. Nếu không phải ông liều chết đưa mấy người anh em tôi ra ngoài, tôi cũng khó mà đợi được Nguyễn đại sư đến. Chỉ một chút thành ý, vẫn như đã nói trước. Ô đại sư ngàn vạn lần đừng chê...”
Nguyễn Tiêu ngồi bên sô pha, nghe hai người qua lại khách sáo, rồi nhướn mày nhìn sang Tông Tuế Trọng bên cạnh.
Tông Tuế Trọng nói khẽ: “Khâu Tử Kiệt và nhóm bạn nếu muốn lấy lòng người khác, họ hầu hết đều làm được, nếu muốn chu đáo, họ cũng có thể chu đáo.”
Nguyễn Tiêu bày tỏ sự đồng tình. Hiện tại mà nói, nhóm người này vẫn chưa đến mức quá đáng ghét... Nói thật, cậu thấy cái cậu Thường Lập Hoa này rất kiên cường. Trải qua hai đêm như vậy... thật sự quá kiên cường.
·
Sau khi Thường Lập Hoa đưa cho Ô thuật sĩ một chiếc thẻ đã chuẩn bị sẵn, gã lại đến khách sáo vài câu với Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng. Khi đối mặt với hai người này, thái độ của gã tự nhiên hơn nhiều, đặc biệt gã còn hỏi nhỏ Tông Tuế Trọng xem loại đồ vật gã ăn lúc nãy còn không, nếu còn gã sẵn lòng mua lại với giá cao, vân vân.
Sau đó, Nguyễn Tiêu nhìn Tông Tuế Trọng dùng thái độ rất bình tĩnh thực hiện giao dịch với Thường Lập Hoa, và hoàn toàn không có bất kỳ ưu đãi nào cho Thường Lập Hoa chỉ vì gã vừa sống sót sau cái chết... Tóm lại, đó là một thương nhân vô cùng đạt tiêu chuẩn.
Mặt này của Tông Tuế Trọng lại là mặt mà Nguyễn Tiêu trước kia không mấy thấy –– nhưng cậu nghĩ, rồi sẽ quen thôi. Rốt cuộc, vị Tông học trưởng này trông có vẻ là cây cỏ lạnh lùng cao quý thế nào đi nữa, bản chất vẫn là người làm ăn. Nếu dễ dàng nhường lợi, tập đoàn của anh cũng không thể vững vàng nhanh như vậy.
Tiếp theo, Thường Lập Hoa gấp gáp đi mở cổng lớn biệt thự.
Mà Khâu Tử Kiệt ngay khoảnh khắc cổng biệt thự mở ra đã vọt đến ngay–– “Thường Lập Hoa, mày trông khá hơn nhiều rồi!”
Hết chương 115.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 115
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 115
