Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 113


Chương 113


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Những tay ăn chơi trác táng lắm tiền này, ai mà chẳng có vài căn biệt thự trong tay? Thường Lập Hoa cũng không ngoại lệ, căn biệt thự này là nơi gã thường trú. Nguyễn Tiêu vọng khí qua, phát hiện Thường Lập Hoa hẳn là loại mệnh cách khỏe mạnh, giàu có thuận lợi. Thế nhưng, trong luồng khí màu hồng nhạt lại lộ ra những tia khí đen mỏng manh — chính là do gã tự tìm đường chết mà ra.


Nhưng cũng chính vì mệnh cách gã không tệ, bản thân lại chưa từng làm chuyện tội lỗi thực sự nào, nên dưới sự trợ giúp của mệnh cách, dù gã có tìm đường chết thì cũng có người đến cứu gã.


— Bởi vậy, chẳng phải vừa lúc gã đã dẫn một vị Thành Hoàng đến sao?


Khâu Tử Kiệt nuốt nước bọt: “Nguyễn đại sư, ngay tại đây. Ngài xem, ngài có phải đi vào không...?” Hắn rất do dự mà hỏi thêm: “Tôi có thể gọi điện thoại cho mấy anh em kia không? Chúng tôi có cần theo vào không...”


Nguyễn Tiêu liếc hắn một cái, hỏi: “Các anh muốn đi vào à?”


Khâu Tử Kiệt càng thêm do dự.


Muốn... hay là không muốn đây…


Nói muốn thì cũng có lý, dù sao hắn cũng rất lo lắng cho thằng nhóc Lập Hoa kia, hơn nữa có đại sư tận tay bắt diễm quỷ, hắn cũng hứng thú. Thêm nữa, diễm quỷ rốt cuộc trông như thế nào, hắn cũng tò mò... Không muốn cũng có lý do, vì bắt quỷ nguy hiểm lắm, bên trong đã có một đại sư phế rồi. Vạn nhất vị đại sư này cuối cùng cũng bó tay, chẳng phải hắn xong đời sao?


Hắn cảm thấy, anh em mấy người ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, những người khác cũng chắc chắn cùng chung suy nghĩ với hắn.


Không đợi Khâu Tử Kiệt nói gì, Nguyễn Tiêu đã lên tiếng trước: “Đừng gọi thêm người đến. Tôi và Tông Học trưởng chắc chắn sẽ đi vào, anh muốn vào hay không thì tùy, nhưng nếu vào, tôi không đảm bảo anh sẽ hoàn toàn không có chuyện gì.”


Khâu Tử Kiệt: “... Vậy còn Tông lão đại?”


Nguyễn Tiêu kinh ngạc nhìn hắn, nói: “Tôi đương nhiên sẽ không để học trưởng xảy ra chuyện.”


Cái giọng điệu này cứ như đang hỏi “Tôi với học trưởng quan hệ gì, với anh quan hệ gì”, khiến Khâu Tử Kiệt á khẩu không trả lời được.


Cũng đúng, người có thân sơ, người ta thoải mái hào phóng che chở Tông lão đại thì được, dựa vào cái gì phải che chở hắn chứ?



Khâu Tử Kiệt thử hỏi: “Nếu tôi thêm tiền thì sao? Tôi chỉ đơn thuần là muốn xem diễm quỷ trông như thế nào.”


Khóe miệng Nguyễn Tiêu hơi co rút: “Tôi cho anh một kiến nghị: Đừng tìm đường chết giống như anh em của anh.”


Khâu Tử Kiệt lập tức rũ vai xuống.


“Xem ra, tôi thật sự không có duyên với diễm quỷ rồi.”


Nguyễn Tiêu cười lịch sự một cách khó xử.


... Má ơi, đúng là một cậu bé hừng hực mà.


Cuối cùng, vẫn là Nguyễn Tiêu cùng Tông Tuế Trọng cùng nhau đi vào, còn Khâu Tử Kiệt ở bên ngoài chờ.


Đã quyết định, Nguyễn Tiêu bước lên trước một bước, kéo Tông Tuế Trọng cùng đi về phía biệt thự. Còn về Khâu Tử Kiệt? Cậu kỳ thực không phải không nắm chắc che chở đối phương, nhưng che chở anh ta phải dùng thần lực. Cậu còn chưa đủ nghèo sao, còn dùng thêm thần lực để cho ăn chơi trác táng xem diễm quỷ à? Mơ đi. Còn học trưởng của cậu thì sao, không những tự treo bug lỗ đen cực lớn để phòng thân, mà nếu cậu gặp chuyện ngoài ý muốn còn có thể nhờ học trưởng trông chừng thi thể mình. Như thế là vô cùng hữu dụng phải không? Điều bất tiện duy nhất là, khi cậu buộc phải dùng đến thần thân của Thành Hoàng, cậu phải đóng thiên nhãn của học trưởng hoặc ẩn thân ngay trước mặt anh ấy mà thôi.


Khâu Tử Kiệt nhìn vị Nguyễn đại sư kia kéo Tông lão đại đi thẳng. Đến cổng biệt thự, đầu tiên là như thi triển một loại pháp thuật nào đó, sau đó vươn một cánh tay về phía cánh cửa. Cánh tay đó vừa duỗi ra liền ngắn đi một đoạn, đoạn còn lại dường như xuyên thẳng qua cánh cửa. Ngay sau đó, cánh tay còn lại của Nguyễn đại sư túm chặt lấy Tông lão đại, rồi lao thẳng về phía cánh cửa!


Giây tiếp theo, thân ảnh hai người cứ thế xuyên qua đại môn, đi thẳng vào bên trong.


Khâu Tử Kiệt nhìn đến trợn tròn mắt.


Xuyên… Xuyên tường? Thật là quá lợi hại!


.


Tông Tuế Trọng bị Nguyễn Tiêu kéo đi, lòng bàn chân lảo đảo một chút, giống như đâm vào một thứ gì đó trống rỗng, sau đó dưới chân liền dẫm lên một mảnh sàn cẩm thạch tinh xảo, chân chính đứng trong biệt thự.


Dị tượng như vậy khiến anh cũng hơi giật mình.


Tông Tuế Trọng từ trước đến nay bình tĩnh, cho dù tận mắt thấy mình xuyên qua cánh cửa cũng không lộ ra điều gì khác thường. Chỉ có Nguyễn Tiêu quay đầu lại liếc anh một cái, thấy anh vẫn như thường, không nhịn được có chút buồn cười.


Tuy nhiên, bây giờ phải làm chính sự trước.



Nguyễn Tiêu mở mắt thần nhìn xung quanh, chỉ cảm thấy quỷ khí nồng đậm tràn ngập khắp nơi, bao phủ toàn bộ biệt thự. Đặc biệt là trên lầu, quỷ khí càng thêm dồi dào. Chỉ có hai luồng sinh khí rất mỏng manh vẫn tồn tại: một luồng ở trên lầu, đang bị vô số quỷ khí quấn lấy, luồng còn lại thì ở... Ánh mắt cậu dừng lại ở một chiếc sofa bên cạnh.


Ở đó có một bóng đen, bất động.


Biệt thự tối đen như mực, chỉ có tầng hai lộ ra chút ánh sáng. Ở tầng một này, nếu không phải mắt thần của Nguyễn Tiêu có uy lực lớn, e rằng cậu cũng không nhìn thấy bóng đen kia.


Không nghĩ nhiều, Nguyễn Tiêu kéo Tông Tuế Trọng đi đến trước chiếc sofa, cúi đầu nhìn, liền thấy một người đàn ông khô gầy nằm ở đó, mặt như giấy vàng, hơi thở mong manh, đại khái chỉ còn thoi thóp một hơi.


Thảm, thật thảm.


Nguyễn Tiêu theo thói quen vọng khí của người này. Điều bất ngờ là, gã này giúp mấy ăn chơi trác táng thỉnh tiên nữ khiêu vũ, theo cách nói thông thường thì hẳn là loại người không có ý tốt, nhưng khí của hắn lại rất sạch sẽ, từ trước đến nay không hề gây ra sát nghiệt nào, thậm chí cả chuyện trái với lương tâm cũng chưa từng làm?


Hồi tưởng lại lời Khâu Tử Kiệt, Nguyễn Tiêu cũng cảm thấy đúng. Trong lời hắn kể, vị thuật sĩ kia dốc hết sức lực cuối cùng đưa mấy ăn chơi trác táng ra ngoài, nói là để họ tìm người đến. Thực tế, thuật sĩ có thể tiễn họ đi thì cũng có thể tự tiễn mình đi, nhưng lại chọn cách ở lại. Nếu là thuật sĩ tà ác thì thật sự không làm nổi chuyện quên mình vì người như vậy.


Đối với một người như thế, Nguyễn Tiêu cảm thấy cần phải cứu một phen.


Thần linh mà, vạn sự vạn ứng, về cơ bản chỉ cần chịu bỏ ra thần lực, là có thể giải quyết mọi vấn đề.


Nguyễn Tiêu đưa một tay ra, đặt lên ngực người đàn ông gầy gò, truyền một đạo thần lực vào, bảo vệ tâm mạch của hắn, rồi điều động sinh mệnh lực cho hắn.


Người đàn ông gầy gò chậm rãi mở mắt.


Nguyễn Tiêu nói: “Ngươi tự mình điều trị cho tốt, ta đi cứu người.”


Người đàn ông gầy gò sặc sụa ho khan hai tiếng, thầm nghĩ cảm ơn. Nhưng Nguyễn Tiêu khoát tay, liền kéo Tông Tuế Trọng đi lên lầu.


Nhìn thấy Tông Tuế Trọng, người đàn ông gầy gò ngẩn người.


Sao lại còn mang theo một... người thường? Trong mơ hồ, hắn lờ mờ cảm thấy người thường này có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng cụ thể thì hắn cũng không nhìn ra.


Sau khi cử động cơ thể, hắn không nghĩ nhiều nữa, vội vàng điều động tinh khí trong cơ thể, chải chuốt và trị liệu vết thương của mình. Sau đó hắn lấy ra một chiếc bình nhỏ, đau lòng đổ ra viên đan hoàn bên trong nuốt vào miệng — Đan hoàn xuất xứ từ Toàn Chân Giáo, hắn đã rất khó khăn mới kiếm được.


.



Nguyễn Tiêu vừa lên cầu thang, liền phát hiện quỷ khí càng lúc càng đậm. Nếu là đạo sĩ bình thường đến đây, e rằng sẽ cảm thấy tầm nhìn bị che khuất bởi quỷ khí, căn bản không nhìn thấy đường đi đến các phòng. Nhưng đối với Nguyễn Tiêu thì không tồn tại điều đó. Cậu quay đầu lại, kéo Tông Tuế Trọng chặt hơn, dặn dò: “Học trưởng phải đi theo sát em.”


Tông Tuế Trọng hơi sững sờ, gật đầu.


Ở đây có gì không đúng sao? Trong tầm mắt anh cũng có mảng lớn khí đen, chỉ là những khí đen này tuy nồng hậu, lại không thể ngăn cản tầm nhìn của anh. Toàn bộ tầng hai trong mắt anh đều rất rõ ràng.


Nhưng nếu tiểu học đệ đã dặn dò như vậy, anh cũng không cần cố ý giải thích, để tránh phân tán sự chú ý của cậu ấy.


Nguyễn Tiêu không nghĩ đến mắt Âm Dương của Tông Tuế Trọng lại khác với các đạo sĩ khác, vì thế sau khi dặn dò, cậu dùng thần lực che chắn khí tức trên người hai người, rồi kéo Tông Tuế Trọng cùng nhau đi đến một cánh cửa phòng.


Vừa đến cửa, cậu đã nghe thấy một mùi hương rất kỳ quái, đồng thời còn truyền ra những động tĩnh quái lạ:


“A... Dừng tay...”


“Không...”


“Các người đủ rồi... Tôi không chịu được...”


“Buông...”


Nguyễn Tiêu lập tức phản ứng lại, biểu cảm vô cùng xấu hổ.


Làm sao bây giờ, trước đó cậu chỉ nghĩ đến chuyện cứu người, đã quên mất lúc này đang là lúc diễm quỷ thải bổ người sống! Thế là cậu cùng Tông Học trưởng đâm thẳng vào một màn pỏn sống? Quả thực vô phúc mà.


Tông Tuế Trọng hiển nhiên cũng nghe thấy, ánh mắt hơi trầm xuống.


Nguyễn Tiêu khó khăn làm khẩu hình với anh: “Học trưởng, đây là lỗi em không lường trước được, nhưng cứ tiếp tục như vậy tên kia sẽ không chống đỡ nổi. Em phải nhanh chóng đi vào cứu người, cắt ngang...” Cậu ho khan một tiếng, “... Học trưởng chờ em ở đây là được, tự mình cẩn thận, đừng để bị quỷ đánh lén.”


Tông Tuế Trọng nhíu mày, nói: “Tôi cùng cậu đi vào.”


Nguyễn Tiêu: “A?”


Tông Tuế Trọng cũng có chút bất đắc dĩ: “Cậu còn nhỏ.”



Nguyễn Tiêu cứng họng.


Cậu biết vị học trưởng này nghiêm túc nói như vậy, chỉ là, cậu thật sự đã thành niên rồi mà...


Thôi, sự việc không thể trì hoãn, người bị một đám diễm quỷ thải bổ căn bản không thể kiên trì được bao lâu. Nguyễn Tiêu hít sâu một hơi, tung một cước liền đá văng cánh cửa lớn đang quanh quẩn quỷ khí kia.


“Rầm!”


Cánh cửa bị một lực mạnh mẽ trực tiếp đá bay.


Cùng lúc đó, Nguyễn Tiêu hung hăng xông vào. Vài đạo bùa trên người anh “vèo vèo” b*n r*, tạo thành một phù trận ra bốn phương tám hướng, bảo vệ cậu và Tông Tuế Trọng kín kẽ. Tốc độ của cậu cực kỳ nhanh, trong chớp mắt đã đến trước giường, vươn tay tóm lấy cổ tay của người thanh niên đang bị một ả nữ quỷ mỹ miều cưỡi trên người, rồi kéo một cái, túm gã vào bên trong phù trận.


Hai má thanh niên ửng hồng, nhưng những chỗ khác trên cơ thể lại trắng bệch, quả thực có thể dùng từ “mặt không còn chút máu” để hình dung. Biểu cảm gã dường như rất hưởng thụ, nhưng trong ánh mắt lại mang theo sự sợ hãi và hoảng loạn nồng đậm, giống như cảm giác được một nỗi kinh hoàng to lớn đang không ngừng áp bức gã! Đây là nỗi sợ hãi đối với sắp tử vong — không, phải nói là sự sợ hãi của việc sinh mệnh lực không ngừng xói mòn trong sự hưởng thụ về sinh lý, còn đau khổ và tra tấn hơn cả cái chết trực tiếp.


Sau khi bị kéo vào Phù trận, người thanh niên xụi lơ trên mặt đất, căn bản không có cách nào chống đỡ cơ thể mình. Nhưng thần trí gã vẫn tỉnh táo, liếc mắt một cái liền thấy Tông Tuế Trọng với cảm giác tồn tại đặc biệt cao, nỗi sợ hãi trên mặt gã gần như lập tức tan đi không ít.


“Tông, Tông lão đại...”


Tông Tuế Trọng: “Ừ, không sao đâu.”


Người thanh niên nước mắt giàn giụa, hy vọng lần này thật sự không sao. Chỉ cần lần này giữ được mạng, sau này gã tuyệt đối không làm loại chuyện ngu ngốc này nữa, gã lấy lương tâm cả nhà ra đảm bảo!


Bên kia, cô ả nữ quỷ mỹ miều bị cướp mất con mồi trở nên phẫn nộ. Ả ta phát ra một tiếng rít gào, mái tóc dài bay tán loạn, dựng thẳng những chiếc móng tay nhọn hoắt lao thẳng về phía Nguyễn Tiêu!


Đồng thời, những diễm quỷ khác đang xếp hàng chờ thải bổ trong phòng cũng trở nên điên cuồng. Mắt thấy con mồi sắp đến lượt mình, ai dám cướp thức ăn từ miệng hổ? Đương nhiên là đồng loạt dựng thẳng móng tay, xông thẳng vào phù trận!


Nguyễn Tiêu tạm thời không động đậy, cậu muốn xem uy lực của phù trận đối phó với diễm quỷ thế nào.


Giây tiếp theo, tất cả diễm quỷ đều đâm thẳng vào phù trận.


Phù trận đột nhiên lay động, thần quang phía trên yếu đi không ít.


Hết chương 113.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 113
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...