Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 106
Chương 106
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Ở nhiều vị trí, có rất nhiều người cũng đang chờ đợi. Những người khác đã vượt qua vòng khảo thí cũng lần lượt bước vào. Sự chú ý của bọn họ không khỏi tập trung vào năm chàng trai vai rộng chân dài, đang ngồi sóng vai nhau.
Mặc dù nhiều người đã quen nhìn minh tinh, Nguyễn Tiêu cùng nhóm bạn không đẹp trai đến mức thu hút sự chú ý đặc biệt, nhưng cả năm người với phong cách khác nhau, tinh thần tràn đầy sức sống, lại có quan hệ khá tốt, ít nhiều vẫn gây chú ý, khiến người ta không khỏi suy đoán liệu họ có phải đều đã vượt qua khảo thí, có ý định lập thành nhóm nhạc hay gì đó không.
Đương nhiên, vì lát nữa còn phải phỏng vấn, những người khác dù tò mò cũng không ai cố ý đến bắt chuyện. Cũng có người tinh mắt nhận ra chỉ có chàng trai sáng sủa nhất trong số họ có bảng số, nên cũng hơi thở phào nhẹ nhõm — không phải đột nhiên có nhiều người cùng vào đến thế là tốt rồi.
Dần dần, những người chờ đợi trên ghế lần lượt được gọi vào. Thời gian phỏng vấn không cố định, có người chỉ vài phút đã ra, nhiều thì khoảng hơn mười phút. Bất kể thời gian dài hay ngắn, trên khuôn mặt họ đều hiện lên vẻ uể oải hoặc mừng rỡ như điên.
Cùng với thời gian trôi qua, Bác Dương vốn không hề căng thẳng cũng trở nên càng lúc càng hồi hộp.
Đột nhiên, một cô gái vội vã đẩy cửa bước vào, đi lấy bảng số của mình.
Nguyễn Tiêu vô tình liếc nhìn cô ta, sắc mặt lập tức thay đổi.
Trên vai cô gái kia, thình lình là một con tiểu quỷ dáng vẻ trẻ con, toàn thân xanh đen, với vẻ mặt oán độc đang dùng móng vuốt nhỏ bóp chặt cổ họng cô ta! Nhưng cô gái dường như không hề hay biết, mặc cho những giọt máu loãng nhỏ ra từ đôi mắt của anh quỷ rơi xuống cổ mình, cô ta vẫn không có nửa điểm phát hiện.
Tuy nhiên, Nguyễn Tiêu vẫn thấy rõ, thần sắc cô gái có chút hoảng hốt, tinh thần không được tốt. Cậu mở mắt thần để vọng khí cho cô ta, lại phát hiện trên người cô ta mang theo một vệt huyết quang mỏng. Không, không đúng, nhìn kỹ thì, trên người anh quỷ cũng có huyết quang, mà huyết quang này cảm giác rất tương tự với huyết quang trên cô gái... Tình huống này là...
Đúng lúc Nguyễn Tiêu đang suy tư, Nhan Duệ nhẹ nhàng kéo cậu một cái, thì thầm: “Lão tứ, mày đang nhìn gì đấy?”
Bác Dương ghé sát trêu chọc: “Hắc, kia là một tiểu mỹ nhân đấy, trông không lớn hơn mày mấy tuổi, sao, mày để ý rồi hả?”
Thôi Nghĩa Xương cũng áp sát, chế giễu: “Ây da, đứa nhóc ký túc xá chúng ta rốt cuộc đã thông suốt rồi sao?”
Liên tiếp ba câu hỏi của ba người kéo sự chú ý của Nguyễn Tiêu lại. Khi cậu phản ứng lại, mặt lập tức tối sầm — Cái quái gì, thích cô gái này? Cậu có thích một hán tử thì cũng sẽ không thích loại người này, được chứ.
Nguyễn Tiêu lập tức phủ nhận: “Tao không phải, tao không có, đừng nói lung tung.” Cậu dùng tay vỗ mạnh ba đứa bạn không tôn trọng này: “Tao đang nghĩ chuyện khác, không liên quan đến người đó.”
Có lẽ nghe ra sự chán ghét thoáng qua trong lời nói của Nguyễn Tiêu đối với cô gái kia, Nhan Duệ và những người khác không đùa nữa, mà hơi băn khoăn. Trong mắt họ, lão tứ tuy ít nói chuyện với các cô gái, ngày thường cũng không hứng thú với chuyện yêu đương, nhưng nếu có nữ sinh chủ động nói chuyện, thái độ cậu vẫn luôn rất tốt, chưa bao giờ thể hiện thái độ bực bội với cô gái nào. Sao mới thấy cô gái này mà đã như vậy?
Bác Dương hỏi nhỏ: “Lão tứ, mày quen biết cô ta từ trước à?”
Nguyễn Tiêu lắc đầu: “Không quen.”
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ cũng khá tò mò.
Mục Triết tuy không hiểu Nguyễn Tiêu, cũng dùng ánh mắt hỏi thăm Bác Dương.
Giữa chốn đông người, dù cậu không thích cô ta thì cũng sẽ không tiện tùy tiện nói ra chuyện riêng tư của người ta, đành phải im lặng.
Bác Dương và những người khác càng ngạc nhiên hơn.
Nguyễn Tiêu nghĩ nghĩ, nói: “Mấy anh em chúng ta chắc sẽ không có giao thoa gì với cô ta, nhưng nhị ca, sau này nếu cùng vào Huyền Hoàng, cố gắng tránh xa cô ta một chút đi.”
cô gái này là đối tượng trả thù của anh quỷ. Cậu không biết anh quỷ sẽ trả thù lúc nào, nếu Bác Dương vừa lúc đụng phải, ai biết anh quỷ có hợp cả Bác Dương vào để trả thù luôn không? Mà nếu nói bây giờ đi ngăn cản anh quỷ, hỏi xem anh quỷ có muốn kiện cáo cô gái này không... cậu cũng có chút do dự.
Lý do rất đơn giản, oán hận của anh quỷ này quá sâu, phần lớn trong đầu đã không còn phân tích được lợi ích của việc kiện cáo nữa rồi. Hơn nữa, gút mắc giữa anh quỷ và cô gái này cũng quá sâu, e rằng nó không muốn giải quyết vấn đề ngay lập tức sau khi kiện thắng, mà muốn ám cô ta lâu dài, từng chút một tiêu hao sinh khí của cô ta.
Bác Dương và những người khác vẫn không hiểu vì sao, nhưng thấy thái độ Nguyễn Tiêu nghiêm trọng như vậy, họ cũng đều ghi nhớ nghiêm túc.
Mục Triết ôm vai Bác Dương, cười nói: “Tao thấy sắp đến lượt mày rồi, mau chóng ôn lại một lần nữa đi, đừng vì căng thẳng mà vào trong quên lời.”
Bác Dương trợn mắt: “Mày mới quên lời đó!”
Chủ đề được chuyển hướng, Nhan Duệ và Thôi Nghĩa Xương cũng không truy hỏi nữa — dù sao chắc chắn có nguyên nhân, họ cũng không muốn ép lão tứ nói ra.
Nguyễn Tiêu tựa lưng vào ghế, ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua anh quỷ, nhưng không có tâm tư làm gì nó.
Bởi vì... Cậu tự mình ‘lải nhải’ tìm kiếm những tình huống tương tự và phân tích một hồi, liền hiểu ra. Sau khi hiểu, cậu không thể không nghĩ, con anh quỷ này thực sự quá xui xẻo.
Trên người cô gái kia có năm sợi chỉ máu, trong đó có một sợi màu đen. Năm sợi chỉ máu này, toàn bộ đều liên kết chặt chẽ với chỉ máu trên người anh quỷ.
Vậy điều này nói lên điều gì?
Bắt đầu từ sợi chỉ máu màu đen, sợi này tương tự như sợi nhân quả, nói rằng kiếp trước cô gái này đã hại chết kiếp trước của anh quỷ. Giữa họ có một nghiệt nợ, nên đời này anh quỷ đầu thai làm con trai cô gái, nhất định phải được cô ta sinh ra, sau đó trở thành một tên báo đời bại gia siêu cấp, bất hiếu để trả thù cô ta.
Nhưng mà!
cô gái này, kiếp này, đã phá thai bốn lần.
Nguyễn Tiêu nhìn đến đây cũng không khỏi cảm khái, cô gái này thật sự quá kinh khủng. Vì sao trước đó Nhan Duệ và các bạn lại lấy cô ta ra đùa giỡn với anh? Vì cô gái này kỳ thực mới khoảng hai mươi tuổi thôi, muốn thi vào Huyền Hoàng làm thực tập sinh là điều bình thường! Nhưng cô ta mới hai mươi tuổi đã phá thai bốn lần, quả thực... khiến người ta khó bề tưởng tượng.
Trước đã nói, đứa trẻ bình thường đầu thai là khi cơ thể mẹ mang thai ổn định ba tháng, một linh hồn được phân phối ngẫu nhiên sẽ tiến vào cơ thể mẹ, thiết lập liên hệ, chờ được sinh ra. Nhưng anh quỷ thì khác, nó là đến để đòi nợ, nên vừa hoài thai là phải lập tức chiếm tổ.
Thử cảm nhận một chút, lần đầu tiên chiếm tổ, bị phá; lần thứ hai chiếm tổ, lại bị phá; lần thứ ba, lần thứ tư... Đừng nói là một con quỷ đòi nợ có mối thù sinh tử từ kiếp trước, ngay cả một thai nhi bình thường liên tục bị phá thai bốn lần, thì cũng nên hóa cuồng bạo rồi chứ?
Thế nên, Nguyễn Tiêu thực sự cảm thấy, chuyện này cậu vẫn không nên chủ động nói gì với anh quỷ. Suy bụng ta ra bụng người, nếu chính cậu mà xui xẻo như thế thì cậu cũng thà đồng quy vu tận với cô gái này, chứ không muốn cân nhắc chuyện kiện cáo, hay đi theo quy trình để trả thù gì cả.
.
Rốt cuộc cũng đến lượt Bác Dương. Nguyễn Tiêu không còn nghĩ đến chuyện anh quỷ nữa, mà cũng trở nên hơi căng thẳng.
Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ cũng đều có chút lo lắng, Mục Triết càng chăm chú nhìn chằm chằm cửa ra.
Trải qua một hồi giãy giụa sống một giây bằng một năm, Bác Dương cuối cùng cũng bước ra!
Nguyễn Tiêu và những người khác lập tức nhìn sang, cẩn thận quan sát biểu cảm của Bác Dương.
Bác Dương... mặt vô cảm.
Nguyễn Tiêu: Chẳng lẽ phỏng vấn không thành công? Chắc không đến mức...
Không đợi họ kịp suy nghĩ, trên mặt Bác Dương đột nhiên nở rộ một nụ cười rạng rỡ, cậu lao về phía cả nhóm, hớn hở nói: “Phỏng vấn qua rồi! Chờ thông báo vòng hai!”
Nguyễn Tiêu và mọi người cũng không nhịn được cười, cùng nhau ôm một cái thật lớn, rồi vô cùng vui vẻ cùng đi ra ngoài.
Đi đến cửa, Nguyễn Tiêu thoáng quay đầu lại, nhìn con anh quỷ kia.
Anh quỷ dường như nhận ra, đôi mắt nhỏ oán độc đối diện với tầm mắt Nguyễn Tiêu, sau đó, hắn như phát hiện ra điều gì đó, hơi rụt người lại một chút.
Nguyễn Tiêu khẽ thở dài, quay đầu bước đi.
Lát nữa vẫn phải nhờ quỷ khác trông chừng con anh quỷ này, kẻo nól làm hại người vô tội.
Hết chương 106.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 106
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 106
