Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Chương 105


Chương 105


Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits


Sau một hồi hai mặt nhìn nhau, người Tông gia rốt cuộc vẫn không thảo luận vấn đề đó trước mặt trợ lý Ngô. Trợ lý Ngô cũng biết điều, thấy cảm xúc của cả nhà chủ tịch kỳ lạ, lại không còn việc gì cần báo, liền nhanh chóng cáo từ rời đi.


Chờ trợ lý Ngô đi rồi, người Tông gia mới bắt đầu náo nhiệt lên.


“Tôi nói chứ, chúng ta gọi điện thoại hỏi thằng Tử Nhạc một chút xem sao?” Đây là Tông Quốc Cường, ba của Tông Tử Nhạc, nói.


Tông Quốc Phú lập tức từ chối: “Đừng. Để hôm nào tôi trực tiếp hỏi Tuế Trọng. Tử Nhạc hiện đang ôn thi đại học, ông làm cha đừng lấy mấy chuyện lặt vặt này đi làm phiền nó.”


Tông Quốc Cường nghĩ lại cũng phải, nhưng anh vẫn cảm thấy thằng con mình nền tảng vững chắc, hơn nữa chắc chắn biết nội tình bên trong, không đời nào bị ảnh hưởng vì chuyện này. Nhưng để đề phòng vạn nhất, không hỏi thì thôi vậy.


Dư Mỹ Phượng cùng các nàng dâu thế hệ thứ hai nhỏ giọng bàn tán vài câu. Họ cũng rất ngạc nhiên về chuyện của Tông Tuế Trọng. Tuy nhiên, trong số mấy chị em dâu này, ngoài Dư Mỹ Phượng cũng thường xuyên bị quỷ ám như những người khác, thì Đường Nhu và Lý Nghi Chân lại ít hơn nhiều—chỉ có thể nói là từng gặp mà thôi. Thế nên sau khi kinh ngạc, họ lại không khỏi nghĩ: Có phải lần này rốt cuộc đã đến lượt thằng cháu lớn bị quỷ ám nên nó mới tin rồi không? Dù sao thì, ban đầu hai cô con dâu sau này cũng không gặp quỷ nên không tin, đều là gặp rồi mới tin mà...


Đúng lúc này, Tông Thắng Khải đột nhiên ôm ngực ho khan dữ dội.


Ông lão vừa ho, những người khác còn lo lắng gì đến chuyện của thằng cháu nhỏ Tông Tuế Trọng nữa? Tất cả đều chạy nhanh đến, người vỗ lưng, người trấn an, người quan tâm.


“Ba, ngài đây là làm sao vậy?”


Bà Phương Tâm Khiết vội vàng sờ trán Tông Thắng Khải, sờ được một lớp mồ hôi đẫm, mồ hôi còn thấm một chút màu đen, trông rất đáng sợ. Bà hoảng hốt, vội vàng hỏi: “Ông, ông có sao không?”


Tông Thắng Khải ho sặc sụa vài tiếng, tay vẫn nắm chặt quả vừa ăn được một nửa.


Hành động này đương nhiên bị mấy người con trai và con dâu thấy. Tông Quốc Phú nhìn chằm chằm quả trên tay cha, mày nhíu chặt — Đây là quà con trai lớn ông gửi đến, nói là có lợi cho cơ thể. Thằng bé làm việc cẩn thận, hẳn sẽ không sai sót, vậy là có chuyện gì?


Dư Mỹ Phượng cũng nghĩ tới, bà lập tức đi rót một ly nước ấm mang đến cho Phương lão thái thái.


Phương lão thái thái nhanh chóng đưa ly nước đến bên miệng chồng, cẩn thận đút cho ông uống một chút.



Còn Tông Quốc Phú thì đỡ tay ba mình, từ từ gỡ ngón tay ông ra... Nhưng Tông Thắng Khải nắm quả quá chặt, ông không thể gỡ ra được, cũng không dám dùng sức.


Một lúc lâu sau, Tông Thắng Khải mới th* d*c nặng nề mấy hơi, nói: “Ba, ba muốn đi tắm... Hộc, quả này các con nên ăn thì ăn nhanh đi, là thứ tốt. Ba vừa ăn một chút, thấy rất ấm áp, chỉ là toát ra một thân mồ hôi nên muốn đi tắm, thấy người khoan khoái hơn không ít. Đặc biệt là lão đại, con cũng không còn trẻ nữa.”


Lời này vừa thốt ra, ba cặp vợ chồng Tông gia vừa mừng vì thấy cha mình không sao, lại bị lời nói đó làm cho cạn lời.


Đừng thấy lão đại Tông Quốc Phú đã có con trai hơn hai mươi tuổi, nhưng năm nay ông mới 45 tuổi thôi, chứ chưa nói gì đến hai người em. Nói đến đây cũng kỳ lạ, ba anh em họ dường như muốn bù đắp cho cha mình. Tông Thắng Khải năm đó vì đủ loại nguyên nhân đến 35 tuổi mới kết hôn, 38 tuổi mới sinh Tông Quốc Phú, còn Tông Quốc Phú thì 22 tuổi đã kết hôn, Tông Quốc Cường 24, Tông Quốc Dân 25, kết hôn đều rất sớm.


Quay lại chuyện cũ, Tông Quốc Phú mới 45 tuổi, không phải 54, mà cũng bị gọi là không còn trẻ nữa sao?


Ông Chủ tịch Tông mặc kệ vẻ mặt nghẹn khuất của mấy người con, ông gặm hết hai miếng cuối cùng của quả trên tay, tiếp theo dưới sự dìu đỡ của Phương lão thái thái, chậm rãi đi vào phòng tắm ngâm mình.


Mấy anh em còn lại nhìn nhau.


Tông Quốc Phú: “Chúng ta cũng ăn hai quả đi?”


Hai người em trai: “Được, ăn hết đi.”


Mấy người vợ tạm thời không ăn. Các bà sợ chồng mình ăn xong cũng toát ra một thân mồ hôi hôi hám, dù gì cũng cần có người giúp đỡ, phải không? Chờ ba người đàn ông này ăn xong, các bà cũng sẽ ăn, lúc đó sẽ đến lượt các ông chồng đã tắm rửa xong hầu hạ các bà.


Sau một hồi binh hoang mã loạn, cả nhà đều đã ăn quả, tắm rửa sạch sẽ, ngồi lại trên sofa.


Tông Thắng Khải nói: “Quả này khá tốt. Lát nữa hỏi thằng Tuế Trọng xem nó kiếm được từ đâu, nếu dễ kiếm, chúng ta cũng kiếm một ít về. Thứ này cảm giác hiệu quả tốt mà lại ôn hòa. Lần đầu ăn phản ứng hơi mạnh, nhưng ăn viên thứ hai thì chỉ là ôn bổ thôi. Tôi nghĩ loại quả này không thể rẻ được, chúng ta là trưởng bối, không thể cứ nhìn chằm chằm thằng cháu kéo lông dê được, phải không?”


Tông Quốc Phú cười: “Có mắc thì đến cỡ nào được chứ? Tuế Trọng đã gửi đến, cứ để nó gánh chuyện này. Hơn nữa, thằng bé dạo này làm ăn trên sản nghiệp của mình khá tốt, nghe nói lời không ít, một chút tiền trái cây thôi, cứ để nó chi.”


Dư Mỹ Phượng tỏ ý tán thành, cầm một cuộn vải, không chút khách khí bán đứng con trai mình.


“Cái nguyên liệu này còn tốt hơn những loại mấy chục ngàn tệ một mét tôi từng thấy trước đây. Một cuộn vải như thế này mở ra cũng là một cây vải, dù không có thương hiệu gì, chắc cũng phải mấy trăm ngàn rồi, mấy trái cây kia chắc chắn không đắt hơn cái này.”


— Lời nói là vậy, nhưng trên thực tế thì quả thực không đắt như thế.


Sở dĩ nhiều nguyên liệu đắt là do quá trình dệt phức tạp và nguyên liệu khan hiếm. Nhưng loại lụa satin này đến từ nhện yêu, mà nhện yêu đã thành tinh, mỗi con đều nắm giữ một ổ nhện lớn. Sợi tơ không hoàn toàn do chúng tự nhả, đương nhiên có thể rẻ hơn rất nhiều.



Những quả mà chồn dùng để giao dịch cũng vậy. So với công hiệu của quả, chúng thật sự không quá đắt. Tuy nhiên, việc tìm được người mua đáng tin cậy không dễ, mà quả này hữu dụng với người thường nhưng lại tác dụng hạn chế với đạo sĩ, nên giá cả cứ thế thôi.


Những người Tông gia khác nghe xong cũng không nói thêm gì. Người một nhà, ai cũng giàu có, có gì mà phải tranh chấp? Cùng lắm thì quay đầu lại mỗi người tặng cho thằng bé một chiếc xe hay một căn biệt thự gì đó, tranh qua tranh lại chỉ tổn thương tình cảm...


Tuy nhiên, cần hỏi vẫn phải hỏi.


Tông Thắng Khải nói: “Gọi điện thoại cho thằng bé, hỏi xem hôm nào có thời gian đến ăn cơm cùng.”


Vì vậy, vẫn là Tông Quốc Phú gọi điện thoại cho con trai mình.


“Con không rảnh, bận à? Không được, ông nội muốn gặp con.”


“Vì sao muốn gặp con, con không tự biết sao, mấy thứ con gửi đến ấy!”


“Ba biết thiếu thì sẽ hỏi con, nhưng ông nội vẫn muốn gặp con, dù sao cũng phải hỏi cho rõ ràng chứ?”


“Được rồi, không gặp thì không gặp, thấy con bận rộn quá.”


“Thằng nhóc thúi! Chỉ là muốn hỏi con rốt cuộc đã đụng phải chuyện gì mà đột nhiên mê tín như vậy?”


“Được rồi, thế chốt là ngày kia.”


“Ừm, con đi làm việc đi, đi làm việc đi. Thật không biết con làm gì mà bận rộn dữ vậy.”


Gọi điện thoại xong, Tông Quốc Phú quay đầu lại, thấy cả nhà đang nhìn chằm chằm mình.


“Thằng bé này, nghe cái giọng rập khuôn của nó là tôi lại bực.” ông cười gượng hai tiếng: “Nhưng đã chốt rồi, ngày kia tụ họp, nó chắc chắn sẽ đến.”


Những người khác trong Tông gia: “Được.”


.


Hai ngày sau, Tông Tuế Trọng đến đúng hẹn.



Tông Tuế Trọng bước đến, chào hỏi các trưởng bối xong, liền ngay ngắn ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh.


Tông Quốc Phú: “Thằng nhóc thối, kể lại chuyện con đã gặp một lượt đi, còn mấy thứ con kiếm được kia là từ đâu ra? Chúng ta chưa từng thấy, xem nhiều cảm thấy có gì đó sai sai.”


Tông Tuế Trọng trầm ngâm.


Người Tông gia khác thấy anh như vậy, đều vô cùng cạn lời — suýt nữa bị anh làm cho phát điên.


Tông Tuế Trọng trước hết chỉ vào miếng lụa mà mẹ anh Dư Mỹ Phượng đang mân mê, nói: “Tơ nhện.” Rồi bổ sung: “Mua từ tay nhện yêu.”


Dư Mỹ Phượng thất thanh kêu lên: “Cái gì, nhện yêu? Nhện yêu từ đâu ra, con thấy nhện yêu ở đâu?”


Tông Tuế Trọng rất thẳng thắn: “Từ chợ quỷ.”


Lúc này Phương lão thái thái lo lắng, bà luôn rất quan tâm đến đứa cháu đích tôn này.


“Tuế Trọng à, chợ quỷ gì? Con nói rõ ràng cho bà nghe.”


Tông Tuế Trọng sắp xếp lại lời lẽ, kể lại từ đầu đến cuối một cách không nhanh không chậm.


“Toàn bộ sự việc phải bắt đầu từ việc Tử Nhạc giới thiệu cho con làm quen với một đàn em cùng trường đại học Đế Đô...”


Đối với sự nghi ngờ của người nhà, Tông Tuế Trọng luôn giải đáp nếu có thể. Thế nên, trừ bí mật về việc cậu đàn em thỉnh thoảng biến thành tử thi, còn lại tất cả — từ việc anh đã trải qua mấy sự kiện có Nguyễn Tiêu, đến việc ban đầu anh không tin nhưng đã coi trọng và muốn bồi dưỡng Nguyễn Tiêu làm trợ lý đặc biệt, rồi sau đó Nguyễn Tiêu mở mắt cho anh, dẫn anh đi dạo chợ quỷ bằng xe buýt ma làm thay đổi thế giới quan của anh, cho đến việc anh giao dịch với chồn, và việc Tử Nhạc vô tình giúp nhóm chồn xin vía thành công... anh đều kể lại không nhanh không chậm.


Chờ anh kể xong, người Tông gia hoàn toàn hiểu ra.


Khó trách thằng bé này lại tin, đã gặp phải nhiều chuyện như vậy, đến cả chợ quỷ cũng đi một chuyến rồi, nếu nó còn không tin thì không phải là không mê tín, mà gọi là trợn mắt nói dối.


Tuy nhiên, trải nghiệm này cũng có phần... quá xuất sắc.


Người Tông gia họ bao năm nay thường bị quỷ ám, nhưng cũng chỉ là quỷ đả tường, quỷ áp giường, thỉnh thoảng thấy bóng ma gì đó. Ngay cả việc bị quỷ tấn công thực sự cũng ít, chứ đừng nói đến nhiều chuyện lạ lùng đến vậy. Kết quả, thằng nhóc này thì hay rồi, ngay từ đầu đã là "phong cảnh không giống ai", đừng nói là thằng Tử Nhạc hâm mộ, ngay cả họ cũng cảm thấy tâm trạng rất phức tạp.


Tông Tuế Trọng nói: “Nhóm ông chủ Hoàng rất giữ chữ tín, sau này có thể giao dịch nhiều hơn.”



Vẻ mặt Tông Thắng Khải có chút cổ quái — Đứa cháu này của ông, hoặc là hoàn toàn không tin, hoặc là sau khi tin rồi thì lập tức thản nhiên đến mức khác thường. Đó là chồn đấy, không nói là sợ hãi đi, chẳng lẽ không hề có chút e dè nào sao?


Còn Phương lão thái thái thì dặn dò chân tình: “Cái cậu học đệ của con là một đứa trẻ ngoan, ngày thường giúp Tử Nhạc, giúp con cũng rất nhiều. Sau này nếu cậu ấy rèn luyện xong về làm trợ lý đặc biệt cho con, con nhớ thưởng thêm tiền cho người ta. Dù không thành cũng đừng bạc đãi người ta, biết không? Còn nữa, cậu ấy đi chợ quỷ cùng con, còn che chở con, con ngày thường cũng đừng quá cứng nhắc, đừng tưởng mình sau này làm ông chủ mà giờ đã tự cao tự đại, biết không? Ngoài ra, nghe con nói, đứa bé đó trắng trẻo sạch sẽ rất đáng yêu, mấy hôm nữa lại dẫn người về nhà cho chúng ta gặp mặt... Hai đứa nếu quan hệ tốt, mà con chỉ cho tiền thì sợ làm tổn thương lòng tự trọng của nó, nếu nó thích ăn ngon, con gặp được món ngon nào, đừng quên mời mọc một chút, tình cảm cũng từ đó mà ra, biết không? Phải rồi, con lớn tuổi hơn, không có việc gì thì quan tâm người ta nhiều hơn, đến lúc cần chiếu cố cũng đừng quá cứng nhắc, chiếu cố nhiều vào, biết không? Cùng với...”


Tông Tuế Trọng nghiêm túc lắng nghe, nghiêm túc đáp lời.


“Vâng.”


“Biết rồi.”


“Bà yên tâm.”


“Con sẽ làm.”


.


Đến thứ Bảy, Nguyễn Tiêu cùng mấy người bạn cùng phòng lại đi cùng Bác Dương đến buổi phỏng vấn.


Vẫn là ở địa điểm cũ. Bác Dương đến nơi, ôm lấy Mục Triết đang đợi sẵn ở đó một cái, rồi hớn hở kéo hắn đi cùng xếp hàng. Ngược lại, mấy người bạn cùng phòng bị cậu ta quẳng ra sau đầu, ngồi đợi ở mấy hàng ghế phía sau.


Nguyễn Tiêu nhìn tình cảnh đó, không nhịn được cười nói: “Lão đại, tam ca, hai người nói xem, mấy anh em mình có giống như đồ dùng xong rồi vứt không?”


Nhan Duệ cũng thấy buồn cười, bèn nói: “Thôi đi, ai bảo chúng ta đến sau cơ, người ta Mục Triết mới là nguyên phối* chứ.” 


(*thường chỉ vợ chính được cưới hỏi đàng hoàng)


Thôi Nghĩa Xương vỗ vai hai người, rất nghiêm túc nói: “Thôi đi, nói cứ như chúng ta là tiểu tam ấy.”


Mấy anh em trêu chọc nhau được vài câu, rồi cũng quan sát xung quanh.


Số người qua vòng khảo thí vẫn còn rất đông, nhưng so với cảnh đông như trẩy hội lần trước thì đã vắng vẻ hơn nhiều. Có thể thấy, khảo thí vào Huyền Hoàng thực sự rất khắc nghiệt.


Bác Dương đứng ở quầy lấy bảng số rồi cùng Mục Triết quay lại. Chờ lát nữa bên trong "gọi tên," cậu sẽ vào tham gia phỏng vấn.


Hết chương 105.


Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại Story Chương 105
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...