Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Chương 107
Chương 107
Tác giả: Y Lạc Thành Hỏa - Edit: Kaorurits
Lúc rời đi, một người đàn ông vội vã đâm sầm vào họ.
Nguyễn Tiêu có chút ấn tượng với người này, là người kỳ cục hôm trước xếp hàng đã nói luyên thuyên với anh một đống chuyện. Tuy nhiên, lần này y biểu hiện tốt hơn, sau khi va vào liền nhanh chóng nói lời xin lỗi rồi đi vào trong. Đặc biệt, dường như y vẫn còn nhớ Nguyễn Tiêu, khuôn mặt có thoáng ngượng ngùng trong chốc lát.
Nhưng người này không liên quan gì đến họ, Nguyễn Tiêu cũng không để tâm — chỉ là mơ hồ, cậu như nghe thấy người này vừa vào đã hùng hổ với ai đó, nói gì đó như “cô tít tít mà còn dám lộ diện, ai ai bị cô hại thảm rồi”... Giọng nữ phản bác y cũng có chút quen tai, là của cô gái mà cậu đã để ý trước đó.
Khoảnh khắc đó, vẻ mặt Nguyễn Tiêu có một giây vi diệu.
— Trùng hợp đến thế sao?
Phía trước là Bác Dương đang ôm cổ Mục Triết thúc giục cậu, Nguyễn Tiêu liền bước nhanh theo.
Chỉ là ngầm, cậu dùng thần lực khẽ câu thông tượng Đầu Trâu Mặt Ngựa trong phó ấn, nhắc nhở Đàm Tố và Lý Tam Nương về vụ anh quỷ ở đây, sau đó mới nhanh chóng đi theo bạn bè.
.
Tiếp theo, Nguyễn Tiêu cùng mấy người bạn cùng phòng đi ăn uống no say, sau đó lại vô cùng náo nhiệt đến KTV chúc mừng một phen. Chúc mừng xong còn phải cổ vũ Bác Dương một trận — tên này còn mỗi cửa thi vòng hai là có thể chính thức vào Huyền Hoàng, cần phải cổ vũ thật tốt.
Bác Dương thì kể lại nội dung phỏng vấn, còn ngẫu hứng biểu diễn lại tiết mục của mình, khiến mọi người vô cùng vui vẻ, ai nấy đều sảng khoái cực kỳ.
Chẳng mấy chốc, trời đã dần tối sầm.
Thôi Nghĩa Xương xem giờ, nói: “Cũng không còn sớm, chúng ta về thôi.”
Nhan Duệ gật đầu: “Trường học có gác cổng, tao, Bác Dương và Mục Triết thì không sao, nhưng lão đại và lão tứ tuyệt đối không thể bị nhốt ở ngoài.”
Bác Dương nghĩ: “Cũng phải. Tao và Mục Triết lái xe đến, cứ đưa lão đại, lão tứ về trước đi. Lão tam, sau đó hai đứa bọn tao lại đưa mày về, rồi lại cùng nhau về nhà.”
Tất cả đều là anh em, không cần nói lời khách sáo. Bác Dương đề xuất vậy, mọi người đều đồng ý.
Dù sao bây giờ đã hơn 10 giờ, lái xe quả thực sẽ nhanh hơn.
.
Lúc trở về, từ Mục Triết vốn không uống rượu lái xe.
Xe chạy không nhanh không chậm trên đường lớn, phía trước đường phố cũng ngày càng ít người đi đường. Đi được khoảng nửa giờ, vẫn chưa thấy con đường quen thuộc, Thôi Nghĩa Xương ngáp một cái, mở cửa sổ xe nhìn ra ngoài, có chút bực bội.
Thôi Nghĩa Xương nói: “Lâu thế rồi mà mới đến phố Nghĩa Chính? Phố này cách Đế Đại mấy con phố liền, nhưng lại không xa cái KTV lúc nãy chúng ta ở...”
Ý y là có thể lái nhanh hơn một chút, vì nếu cứ tiếp tục đi với tốc độ này, e rằng họ không thể về đến Đế Đại trước giờ đóng cổng. Nhưng y không có ý trách cứ Mục Triết, vì Mục Triết muốn an toàn là quan trọng nhất, nên chỉ nhắc nhở nhẹ một chút là được.
Bác Dương ngồi ghế phụ, rất hiểu lão đại của mình, nghe xong liền nhìn xuống tốc độ xe, rồi ngạc nhiên mở miệng: “Không mà, A Triết lái tốc độ không chậm.”
Nghe xong lời này, Thôi Nghĩa Xương sửng sốt, quay đầu nhìn lên phía trước. Xem xong, y cũng không hiểu. Y lại nhìn lộ trình đã đi, quãng đường này thực sự rất xa, nếu theo lộ trình này, họ phải về đến Đế Đại từ lâu rồi mới đúng.
Bác Dương phản ứng lại, vỗ vai Mục Triết, cười cợt nói: “Tao nói nè A Triết, mày bị lạc đường rồi phải không? Nếu không xem được bản đồ thì nói một tiếng, tao xem giúp mày.”
Nguyễn Tiêu và Nhan Duệ cũng tập trung sự chú ý lại.
Lúc nãy lái xe, hắn đã chia nửa tâm trí cho thằng bạn thân bên cạnh, nửa kia nhìn đường, nhưng căn bản không phát hiện có gì sai sót. Hiện tại Thôi Nghĩa Xương vừa nhắc, hắn mới phát hiện bản đồ hình như có vấn đề.
Khóe miệng Nguyễn Tiêu hơi giật nhẹ, liền nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Ở bên ngoài, vô số kiến trúc lướt nhanh về phía sau, trông không có gì bất thường. Nhưng khi cậu mở Mắt Thần thì có thể nhìn thấy một tầng sương mù quỷ mỏng manh đang bao phủ. Dưới tác dụng của lớp sương mù này, cả chiếc xe có chạy thì cũng chỉ đang quanh quẩn trên một con đường, căn bản không thể lái ra khỏi con phố này... Còn cái bản đồ kia cũng bị một luồng sức mạnh đặc thù quấy nhiễu trở nên kỳ lạ, dẫn đến việc Mục Triết không hề phát hiện ra điều gì bất thường.
Quỷ đánh tường.
Không còn nghi ngờ gì nữa, không biết con quỷ nào lại giở trò vào ban đêm, nhốt cả chiếc xe của họ tại đây.
Nguyễn Tiêu cẩn thận cảm nhận, thấy lớp sương quỷ kia lại không hề có ác ý, chẳng lẽ là con quỷ nào đó cố ý trêu chọc người? Nếu thực sự là vậy, không chừng là một con quỷ trẻ con nào đó.
Đúng lúc Nguyễn Tiêu đang suy tư, Thôi Nghĩa Xương cũng buột miệng nói: “Quỷ đánh tường!”
Những người khác nhao nhao nhìn qua.
Thôi Nghĩa Xương tuy có uống chút rượu, nhưng giờ đã hoàn toàn tỉnh táo. Y gãi gãi tóc, ngồi thẳng nói: “Truyền thuyết dân gian mọi người đều biết chứ, quê tao có người từng gặp quỷ đánh tường, nói là bất tri bất giác cứ đi vòng tại chỗ, rất lâu không ra được. Đó là do quỷ có khả năng mê hoặc, chúng làm như vậy khiến người ta chỉ có thể đi theo. Bọn mày xem, xe cứ mãi không ra được, bản đồ lại có vấn đề, có phải rất giống bị từ trường của quỷ đánh tường ảnh hưởng không?”
Không thể không nói, lời Thôi Nghĩa Xương nói rất giống sự thật. Nghe vào tai Nhan Duệ và mấy người kia, họ cũng thấy chuyện này có khả năng, mà có khả năng, thì... thật sự khiếp người.
— Ai mẹ nó lại muốn gặp quỷ đánh tường, lại còn vào lúc tối muộn như thế này!
Mấy người nhìn nhau.
Bác Dương hàm răng va vào nhau “cạch cạch”, nắm chặt cánh tay Mục Triết, có chút suy sụp nói: “Nếu là quỷ đánh tường thì làm sao bây giờ? Hú hồn, đó là quỷ! Quỷ! Trên đời này thật sự có quỷ sao???”
Mục Triết bình tĩnh dừng xe, rồi vỗ vỗ tay Bác Dương: “Bình tĩnh đi. Chúng ta đông người thế này, lại đều là thanh niên dương khí đầy mình, dù có gặp quỷ, thì quỷ cũng sợ chúng ta, chứ không phải chúng ta sợ quỷ.”
Nghe Mục Triết nói vậy, Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ cũng bình tĩnh lại. Họ cảm thấy cũng đúng, con quỷ nào khiến họ đi vòng vòng ở đây chắc không phải ác quỷ nhỉ?
Nhan Duệ đẩy kính: “Tao nhớ dân gian nói đến quỷ đánh tường, thường nói đó là quỷ tốt bụng chặn đường, nhằm tránh cho người qua đường gặp nguy hiểm. Lúc này chúng ta không chừng cũng gặp tình huống tương tự... nhỉ?”
Dù sao cũng chỉ là không chắc, dân gian là một chuyện, sự thật lại là chuyện khác, ai biết rốt cuộc thế nào? Chỉ là hiện tại mọi người không thể hoảng, nếu thực sự luống cuống thì xong đời.
Mục Triết: “Hơn nữa, cũng không nhất định là quỷ.”
Lời này của hắn thuần túy là an ủi. Người nhà biết chuyện nhà mình, con đường này ngày thường hắn đâu phải chưa từng đi qua, sao có thể đi nửa giờ mà không phát hiện bản đồ hỏng? Lãng phí nhiều quãng đường như vậy đâu phải là vô ích.
Bác Dương thì càng xích lại gần Mục Triết: “A Triết, A Triết nói đúng.”
Mấy người khác im lặng.
Lừa mình dối người hả mậy...
Sau khi hơi giảm bớt căng thẳng, Nguyễn Tiêu nghĩ nghĩ hỏi: “Vậy bây giờ chúng ta làm sao? Cứ đợi hoài trong xe à?”
Thôi Nghĩa Xương, với tư cách là lão đại ký túc xá, lên tiếng trước: “Tao nghĩ có thể. Nếu chúng ta gặp quỷ đánh tường thì cứ thành thật ở yên tại chỗ, chờ đến sáng sớm quỷ biến mất, chúng ta sẽ đi được.”
Nhan Duệ suy tư: “Bây giờ còn chưa nửa đêm, chờ ở đây một đêm cũng được, nhưng lát nữa chắc chắn sẽ lạnh. Bật điều hòa xe đi, cũng không biết xăng có đủ dùng cả đêm không.”
Mục Triết nhớ ra gì đó, vội nói: “Ghế sau có mấy cái chăn lông, lấy ra chia nhau giữ ấm.”
Bác Dương vẫn còn nhát gan, không thể đưa ra ý kiến.
Thế là Mục Triết thay lời cậu ta.
Đúng là anh em của mình! Gặp phải sự kiện thần quái như thế này, họ không giống những người tìm đường chết khác vì tò mò mà cứ nhất quyết xuống xe dẫm mìn, mà là cố gắng không động đậy, tranh thủ không va chạm với quỷ hồn. Hơn nữa, mọi người tụ tập “dương cương chi khí” lại với nhau, để đối phó tốt hơn với nguy hiểm tiềm tàng... Nếu như trong một câu chuyện nào đó, mọi người xuống xe đi tìm vấn đề, thì chắc chắn rồi, quỷ khinh người nhát gan, đứa đầu tiên bị làm ầm ĩ sẽ là Bác Dương đang run rẩy, tiếp theo nhất định là Mục Triết vì bảo vệ bạn...
Trong lúc nhất thời, cậu não bổ hơi nhiều.
Trên thực tế, trong khi nghe mọi người bàn bạc giải quyết vấn đề một hai ba, Nguyễn Tiêu đã ngầm câu thông với Đầu Trâu Mặt Ngựa một lần nữa. Không có gì khác, cậu hiện tại không tiện ra tay, nhưng có thể gọi hai vị quỷ sai này đến, chỉ cần đưa con quỷ gây rối đi thì quỷ đánh tường tự nhiên sẽ biến mất. Quay đầu lại còn có thể thẩm vấn con quỷ kia, biết đâu có thể ép ra một chút công đức nữa.
Cứ thế, cậu tự khen mình một câu, rồi hơi quay đầu lại... Đối diện với một đôi mắt quỷ.
Nguyễn Tiêu: “...”
Giây tiếp theo, một tiếng kêu sợ hãi ngắn ngủi vang lên.
Nụ cười Nguyễn Tiêu hơi cứng đờ, nhưng đó không phải tiếng cậu kêu. Cậu quay đầu nhìn lại, phát hiện người kêu lên kinh hãi lại không phải tên nhát gan Bác Dương — tên đó không nhìn thấy, mà là Nhan Duệ.
“Tam ca?” Nguyễn Tiêu giả vờ tò mò.
Mí mắt Nhan Duệ khẽ giật: “... Lão tứ, mày không thấy à?” Y khó khăn nói: “Vậy mày ngàn vạn lần đừng quay đầu lại.”
Nguyễn Tiêu do dự.
Vậy rốt cuộc cậu nên nói mình thấy hay không thấy, quay đầu lại hay... không quay đầu lại đây?
Nghĩ nghĩ sau, Nguyễn Tiêu thận trọng nói: “Tam ca, mày cũng thấy cô gái ngoài cửa sổ kia à?”
Nhan Duệ: “...”
Thật không ngờ, lão tứ còn có tâm trạng phân biệt đó là một cô gái.
Hết chương 107.
Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Đánh giá:
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 107
10.0/10 từ 44 lượt.
Truyện Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại
Story
Chương 107
