Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 5
Giấc ngủ này không mấy an ổn, cuộn tròn trong lòng ngực chồng, sau khi nhắm mắt lại, Ân Thù vẫn chưa ngủ ngay.
Cậu bình tâm lại để sắp xếp đống kế hoạch hỗn loạn trong đầu, xem phải làm sao để ép chồng mình biến thành quái đàm, mãi đến khi suy nghĩ bay xa, cậu mơ thấy cảnh tượng Ôn Nghiên tỏ tình với mình năm xưa.
Vào năm thứ ba Ôn Nghiên kiên trì theo đuổi, cậu đã đưa ra một nan đề cho anh: “Tôi không biết tại sao anh lại thích tôi, tôi chẳng hiểu thế nào là thích cả.”
Dưới trời hoa anh đào bay múa, cậu ngẩng đầu đối diện với Ôn Nghiên đang nhìn mình bằng ánh mắt tràn đầy ý cười dịu dàng:
“Nếu anh muốn ở bên tôi thì phải chuẩn bị tâm lý cho kỹ, phải yêu tôi mãi mãi, vĩnh viễn không được bỏ rơi tôi, trừ phi... tôi chán ghét anh trước.”
Cậu xòe tay ra trước mặt Ôn Nghiên, trong lòng bàn tay là một con robot nhỏ chỉ bằng hạt gạo.
“Đây là robot định vị, để đảm bảo tôi có thể tìm thấy anh bất cứ lúc nào, anh phải cấy nó vào cơ thể. Trên người nó có thiết bị tự hủy, một khi anh phản bội lời hứa, nó sẽ...”
Ân Thù mỉm cười làm khẩu hình: “Bùm!”
“Biến thành bom người đấy.”
“Thế nào, anh vẫn muốn ở bên tôi chứ?”
Cậu nghiêng đầu hỏi người duy nhất đang theo đuổi mình.
Đây rõ ràng là lời đe dọa trắng trợn, Ân Thù ác liệt chờ đợi người này sẽ bị dọa cho kinh hoàng bạt vía mà chạy mất dép.
Nhưng Ôn Nghiên không trả lời ngay, anh đưa tay lên lấy đi một cánh hoa vương trên tóc cậu rồi nói: “Đôi mắt của em đẹp lắm.”
Ân Thù vô thức sờ lên hai mắt mình.
Đôi mắt cậu không giống người thường, đồng tử đen láy thuần túy, khi nhìn chằm chằm vào ai đó sẽ có vẻ âm u đáng sợ.
Thế nên cậu thường đeo kính và để tóc mái che bớt, đây là người đầu tiên khen mắt cậu đẹp.
Nghĩ lại thì gu thẩm mỹ của người này đúng là kỳ quặc. Ít nhất là ngoài anh ra, sẽ chẳng có ai đi thích một kẻ quái gở, lầm lì và lạnh lùng như cậu. Vậy mà anh lại kiên trì đuổi theo cậu suốt ba năm trời.
Nhìn ra vẻ thắc mắc của cậu, Ôn Nghiên cười bảo: “Đôi mắt em đang nói là nó yêu anh đấy.”
Anh cầm lấy con robot từ tay Ân Thù, dùng dao găm rạch một đường trên cánh tay, máu tươi trào ra, con robot theo vết thương chui vào cơ thể.
"Anh cũng yêu em." Anh ném con dao xuống, cúi người lại gần cậu đến mức hơi thở giao hòa.
Ân Thù hài lòng với hành động đó nên không từ chối, Ôn Nghiên khựng lại khi môi hai người chỉ còn cách nhau một lóng tay.
Anh lịch sự hỏi: “Được chứ?”
Tim Ân Thù đập rất nhanh nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: “Được.”
Ngày hôm đó thời tiết rất đẹp, nắng vàng rực rỡ, dưới gốc cây anh đào hoa bay lấp lánh, họ đã trao nhau một nụ hôn, từ đó ràng buộc cả quãng đời còn lại, không bao giờ chia lìa.
Sau này cầu hôn, kết hôn đều chỉ là hình thức, Ôn Nghiên luôn giữ đúng lời hứa, hết lần này đến lần khác thổ lộ lời yêu vĩnh cửu.
Nhưng rồi tất cả đột ngột dừng lại vào năm thứ ba của cuộc hôn nhân.
Ôn Nghiên đã thất hứa.
Cái gọi là vĩnh viễn thì không được lấy bất cứ lý do gì để từ bỏ, vắng mặt trong cuộc đời cậu dù chỉ một phút một giây cũng không thể coi là vĩnh viễn được.
Nghĩ đến hơi lạnh từ thi thể Ôn Nghiên, đến cơ thể dù cậu có xoay xở thế nào cũng không hề phản ứng, lòng Ân Thù dâng lên một luồng lệ khí.
Cậu bừng tỉnh.
Lại thấy căn phòng lạnh lẽo vốn trống không lúc mới đi ngủ giờ đây đã vây quanh một vòng người, lấy cậu và Ôn Nghiên làm trung tâm.
Quản gia quỳ một gối bên cạnh, run rẩy đưa tay định kiểm tra hơi thở của cậu.
Ân Thù gạt phăng tay quản gia rồi bật dậy, ánh mắt hiện rõ vẻ hung bạo, phiền chết đi được.
Lúc Ôn Nghiên còn sống thì một đám người cứ muốn tranh giành với cậu, giờ anh biến thành thi thể rồi mà vẫn còn muốn giành.
Nếu Ôn Nghiên còn sống, cậu chỉ có thể giả vờ mỉm cười để chung sống hòa bình với những kẻ chiếm lấy sự chú ý của anh.
Nhưng bây giờ thì... không cần thiết nữa.
Cậu mở miệng, định nói điều gì đó thật ác nghiệt để khẳng định chủ quyền.
Nhưng lại bị mẹ Ôn ôm chặt lấy, vòng tay bà rất ấm áp, những giọt nước mắt nóng hổi rơi trên cổ cậu.
“Tội nghiệp con tôi, mẹ biết con rất đau khổ, mọi người đều đau lòng cả, nhưng A Nghiên chắc chắn không muốn thấy con thế này đâu, đừng để nó phải lo lắng được không con?”
Ba Ôn cũng đứng bên cạnh xoa đầu cậu.
Họ đều đang rất đau buồn nhưng vẫn ưu tiên đến an ủi cậu trước.
Ân Thù thực ra biết rõ người nhà họ Ôn đều là người tốt, có lẽ họ chẳng thích thú gì cậu đâu nhưng vì Ôn Nghiên chọn cậu nên họ mới tỏ ra yêu quý.
Chỉ vì lòng chiếm hữu của cậu quá mạnh, cậu ghen tị với vị trí của họ trong lòng Ôn Nghiên nên mới ghét họ.
Là do cậu có vấn đề.
Nhưng mà... tại sao lại bảo Ôn Nghiên đừng lo lắng? Tại sao bắt cậu phải yên lòng?
Nực cười!
Anh vì một người xa lạ mà bỏ rơi cậu, chẳng lẽ cậu còn phải mang ơn đội nghĩa mà nói rằng anh làm tốt lắm sao?
Cậu không cần.
Cậu vốn chẳng phải thánh nhân gì.
Kẻ ác như cậu chỉ muốn quấy cho cái nhà này không được yên ổn, chết cũng không được bình yên.
Cậu mỉa mai: “Đau khổ? Tại sao con phải đau khổ? Đây là kết cục do chính anh ta chọn, con chẳng có lý do gì để đau khổ thay anh ta cả, huống hồ...”
Cậu đột nhiên nở nụ cười: “Huống hồ anh ta còn để lại cho con một khối tài sản kếch xù mà đúng không? Có số tiền đó, sau này con muốn kiểu người thế nào mà chẳng có, lại còn chẳng phải chịu cảnh phòng không chiếc bóng, lo âu thấp thỏm chờ anh ta về nữa.”
Tiếc rằng dáng vẻ này trong mắt người khác chỉ như đang cố tỏ ra cứng cỏi.
Chàng thanh niên xinh đẹp mặc bộ đồ ngủ đôi với người chồng đã khuất, ôm chiếc chăn mỏng ngồi trên sàn phòng lạnh, sắc mặt tái nhợt vì rét, khi rũ mắt cười khẽ, lông mi run rẩy, lớp sương giá đọng trên mặt tan thành vệt nước trượt dài như nước mắt.
Nhưng cậu không khóc, vành mắt cũng chẳng đỏ chút nào.
Ngược lại cậu còn cười, thậm chí cười ngày càng rạng rỡ.
Trông chẳng khác gì một kẻ điên mất trí.
Cậu lúc này, dù có buông bao nhiêu lời độc địa thì cũng chỉ khiến người ta thấy xót xa.
Mẹ Ôn dịu dàng nhìn cậu: “Tiểu Thù, con cần bình tĩnh lại, mẹ bảo quản gia Lý đưa con về phòng nghỉ ngơi nhé?”
Theo thời gian quản gia báo lại, Ân Thù đã ở trong phòng lạnh ít nhất hai tiếng đồng hồ, một người bình thường sao có thể chịu được môi trường này lâu đến thế, chưa kể sức khỏe Ân Thù vốn không tốt.
Con trai út yêu cậu đến vậy, thậm chí còn khẩn khoản cầu xin họ phải chăm sóc cậu thật tốt nếu anh có chuyện gì, sao họ có thể mặc kệ cậu cứ ở đây trong tình trạng này được, ngộ nhỡ cậu đổ bệnh thật thì sao ăn nói với con trai đây.
Không thấy cơn thịnh nộ hay những lời mắng nhiếc như dự đoán, Ân Thù hơi sững người.
Nhưng cậu phản ứng lại ngay, giống như con mèo bị dẫm phải đuôi mà xù lông lên: “Không được! Mọi người đừng hòng cướp A Nghiên của con, anh ấy là của con, chết rồi cũng là của con!”
Cậu ôm chặt lấy người chồng đã sớm đông cứng lạnh ngắt bên cạnh, cảnh giác nhìn quanh quất như sợ ai đó sẽ cướp mất.
Mẹ Ôn sững sờ, ánh mắt bà không tự chủ được mà nhìn về phía con trai trong lòng Ân Thù. Bà sợ cậu lúc hoảng loạn sẽ làm tổn hại đến di thể của con mình.
Chị cả Ôn Họa đứng phía sau bà, cố gắng giữ bình tĩnh, lên tiếng chất vấn: “Chẳng phải bảo là không đau khổ sao? Chẳng phải bảo thừa kế tài sản rồi muốn tìm ai thì tìm sao?”
Cô trầm giọng hỏi: “Ân Thù, em đang làm cái gì thế này?”
Đôi đồng tử đen nhánh của Ân Thù chậm chạp chuyển động, dừng lại trên người Ôn Họa: “Tôi có thể tìm người khác, nhưng anh ấy là của tôi, anh ấy đã hứa sẽ mãi yêu tôi, mãi thuộc về tôi, anh ấy là của tôi!”
Cậu nhìn thẳng vào Ôn Họa, gằn từng chữ một: “Dù anh ấy sống hay chết thì cũng chỉ có thể thuộc về mình tôi thôi!”
Dứt lời, người cậu mềm nhũn ra, ngã ngửa về phía sau.
Ba Ôn ném ống tiêm an thần đã trống rỗng xuống, đưa tay đỡ lấy cậu.
Mẹ Ôn và Ôn Họa vội vàng đỡ di thể Ôn Nghiên ra khỏi vòng tay cậu.
Ba Ôn trầm giọng ra lệnh: “Quản gia Lý, đưa thằng bé về phòng đi.”
“Vâng.”
…
Hai giờ chiều, Ân Thù mở mắt trên giường trong phòng ngủ, đập vào mắt là trần nhà in ảnh cưới của hai người.
Cậu nằm ngửa mặt thẫn thờ một lúc cho đến khi ký ức trước lúc ngất xỉu hiện về.
Cậu đưa tay che đi ánh sáng chói mắt.
Giờ cậu đã bình tĩnh lại, không đến mức đi chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt với nhà họ Ôn.
Cậu còn có việc quan trọng hơn phải làm.
Cậu phải đến câu lạc bộ, bao nuôi một hoặc vài cậu trai trẻ để phối hợp với kế hoạch của mình.
Đúng vậy, phải như thế, cậu phải tìm cách đưa A Nghiên quay về.
Dĩ nhiên trước khi ra ngoài, cậu cần xác nhận xem A Nghiên còn ở trong căn biệt thự này không, hay đã bị người nhà họ Ôn mang đi mất rồi.
Hy vọng họ biết điều một chút, đừng làm lãng phí thời gian của cậu.
Ân Thù thay quần áo, đứng trước gương rửa mặt sơ qua rồi định đi tìm người.
Vừa ra khỏi phòng ngủ, cậu thấy ở phòng khách ngoài quản gia Lý ra còn có một người đàn ông lạ mặt.
Người đàn ông nhìn cậu rồi mở lời trước: “Chào Ân tiên sinh, tôi là...”
Ân Thù ngắt lời: “Xin lỗi, hiện giờ tôi có việc bận, đợi chút đã.”
Cậu quay sang hỏi quản gia Lý: “A Nghiên đang ở đâu?”
Quản gia Lý cung kính cúi người: “Dạ, ở trong phòng khách bên trái tầng một ạ.”
Ân Thù quay đầu bước thẳng về phía phòng khách đó, người đàn ông lạ vội vã đuổi theo sau để tiếp tục giới thiệu: “Tôi là luật sư riêng của chồng cậu, Ôn Nghiên tiên sinh. Hôm nay tôi đến đây chủ yếu là để công bố di chúc của anh ấy.”
Ân Thù vốn chẳng định đoái hoài đến kẻ bỗng dưng xuất hiện này, nhưng…
“Di chúc?”
Người đàn ông gật đầu: “Đúng vậy, trong di chúc, Ôn tiên sinh để lại toàn bộ tài sản cho cậu. Tôi đã mang đầy đủ giấy tờ đến đây, cậu chỉ cần ký tên là xong.”
Nhưng điều Ân Thù chú ý không phải là tiền bạc mà là: “Anh ấy để lại di chúc từ khi nào?”
Ân Thù biết sau khi Ôn Nghiên mất, cậu sẽ được hưởng nhiều tài sản, nhưng đó là phần cậu được nhận theo pháp luật chứ không phải thông qua cái gọi là... di chúc.
“Ngày 10 tháng 9 ba năm trước.”
Ngay sau ngày họ kết hôn.
Hóa ra từ sớm như vậy anh đã chuẩn bị sẵn tâm thế bỏ rơi cậu rồi sao.
Ân Thù chớp mắt, vậy tại sao trong hôn lễ còn hứa hẹn sẽ mãi bên cậu, mãi yêu cậu làm gì? Rõ ràng đã tính chuyện bội ước từ lâu rồi mà?
Quả nhiên lòng người khó đoán, đàn ông chẳng có ai tốt lành cả.
Ân Thù đẩy cửa phòng khách, giường trong phòng đã được dọn đi, đặt ở giữa là một chiếc quan tài lạnh.
Cậu bước tới vài bước, đứng bên quan tài, nhìn xuống khuôn mặt đã mất hết sức sống nhưng vẫn như đang mỉm cười kia.
Trong mắt cậu là nỗi oán hận gần như kết thành thực thể.
Cậu đột nhiên đẩy nắp quan tài ra, đầu ngón tay chạm nhẹ vào giữa mày người nằm bên trong: “A Nghiên, hãy cầu nguyện cho kế hoạch của em thuận lợi đi, nếu không...”
Cậu cúi xuống, dịu dàng hôn lên vầng trán lạnh lẽo của đối phương, giọng nói thoảng nhẹ theo gió: “Anh sẽ phải hối hận đấy.”
Bước ra khỏi phòng khách, Ân Thù cuối cùng cũng để ý đến vị luật sư, cậu chìa tay ra: “Đưa tôi.”
Vị luật sư vừa chứng kiến một cảnh tượng rợn người nên vẫn chưa hoàn hồn, mãi đến khi quản gia đẩy nhẹ sau lưng, ông ta mới lúng túng lấy tài liệu từ trong túi ra đưa cho Ân Thù.
Ký tên xong, thấy luật sư vẫn chưa có ý định rời đi, cậu nhíu mày: “Còn việc gì nữa?”
Luật sư đáp: “Tôi nghĩ có lẽ cậu chưa nắm rõ quy trình hậu sự, người mất cần phải xóa sổ danh tính. Cậu cần mang căn cước công dân của mình và Ôn tiên sinh, sổ hộ khẩu cùng bệnh án đến phường để xin giấy chứng tử, sau đó ra đồn công an đóng dấu.”
“Tôi có thể đi cùng hỗ trợ cậu.”
Ân Thù đứng lặng tại chỗ, ánh nắng vàng rực chiếu qua cửa kính sát đất phủ lên người cậu nhưng cậu chỉ thấy toàn thân lạnh toát.
Dù vừa mới nhìn thấy thi thể Ôn Nghiên, thậm chí còn hôn anh một cái, nhưng cậu vẫn chưa thể quen với việc người khác nhắc đến cái chết của anh ngay trước mặt mình.
Mặc dù cậu biết rõ mười mươi là anh đã chết thật rồi.
“Ân tiên sinh... Ân tiên sinh?”
Ân Thù chậm chạp mở miệng, tông giọng phẳng lặng như robot: “Biết rồi, đi thôi, làm ngay bây giờ.”
... Nếu cứ kéo dài thì chắc chắn sẽ có người lấy chuyện này ra để làm phiền cậu mãi.
Cậu không chắc mình có nổi điên hay không nếu cứ phải nghe người ta bảo phải xóa tên Ôn Nghiên.
Lúc này... cậu không được phép mất kiểm soát vì những chuyện như vậy.
“Xong rồi, thủ tục thế là kết thúc.”
Sau khi cùng luật sư hoàn tất một chuỗi quy trình, Ân Thù cầm trên tay tờ giấy chứng tử.
“Đúng rồi, tôi thấy cậu và người mất là quan hệ vợ chồng, sau khi một bên mất thì quan hệ hôn nhân tự động chấm dứt, sau này cậu có thể tùy ý kết hôn.”
“... Đã biết.”
Hóa ra khi một người chết đi thì ngay cả quan hệ hôn nhân cũng biến mất theo sao.
Từ hôm nay trở đi, Ôn Nghiên không còn là chồng cậu nữa.
Ân Thù đứng trước cổng đồn công an, mặt trời đã ngả về tây, ráng chiều đỏ rực nhuộm cả chân trời, đường phố xe cộ qua lại tấp nập, một khung cảnh thái bình thịnh trị.
Nhưng cậu lại cảm thấy mình bị tách biệt khỏi thế giới ấy.
Tài xế đỗ xe bên cạnh cậu: “Cậu chủ, giờ mình về nhà ạ?”
“Không, đến câu lạc bộ Hoa Đình.”
Cậu phải đi làm việc chính sự của mình.
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 5
10.0/10 từ 17 lượt.
