Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 4


Đúng, chính là như vậy!


Ân Thù ngẩng đầu lên khỏi lồng ngực lạnh lẽo, không hề có bất cứ nhịp đập nào của người chồng.


Đôi đồng tử đen nhánh của cậu sáng rực lên một cách đáng sợ, giống như một đứa trẻ ngây thơ sắp tìm lại được món bảo vật mà mình lỡ tay làm mất.


Cậu gấp gáp muốn bước xuống khỏi lòng chồng, nhưng vì phòng chiếu quá tối, lối đi hàng ghế của họ lại quá hẹp nên cậu vô tình va phải lưng ghế hàng phía trước.


Đứng không vững, cậu lại một lần nữa ngã nhào về phía chồng mình.


Đầu cậu đập mạnh vào đầu anh.


Đầu óc Ân Thù choáng váng trong giây lát, cậu theo bản năng ngẩng lên, chờ đợi bàn tay ấm áp của chồng xoa chỗ đau cho mình, chờ đợi giọng nói trầm ấm đầy nuông chiều khẽ dỗ dành: “Thù Thù không khóc nhé, thổi thổi nào, đau đau bay đi mất rồi ~”


Thế nhưng cậu đợi mãi, không gian vẫn tĩnh lặng như tờ.


... Chồng cậu bây giờ không cách nào an ủi cậu được nữa.


Không sao cả, cậu là một người vợ rộng lượng, cho dù hiện tại chồng không đủ sức dỗ dành mình thì cậu cũng sẽ không chấp nhặt mà còn giúp anh xoa xoa chỗ đau.


Ân Thù tự mình bò dậy, quỳ một gối trên ghế, nghiêm túc thổi thổi vào thái dương lạnh toát của chồng, lại đặt vào đó một nụ hôn rồi nhẹ nhàng x** n*n.


“A Nghiên không đau nhé, thổi một cái này, đau đau bay đi mất rồi ~”


Trong bóng tối, đôi mắt người đàn ông vẫn nhắm nghiền tĩnh lặng, đôi tay buông thõng tự nhiên bên người, không hề có chút phản ứng nào.


Ân Thù chẳng hề bận tâm, cậu xoa thêm một lúc nữa, cảm thấy ổn rồi mới dừng tay.


Cậu cúi đầu hôn lên thái dương lạnh lẽo của anh một cái rồi đứng dậy, bế thốc anh lên theo kiểu công chúa, sải bước đi ra ngoài.


Cậu phải đi —— hồi sinh chồng mình đây!


.


Màn đêm càng lúc càng đậm đặc, dưới vẻ bình lặng của đô thị đang âm thầm ủ một cơn bão lớn.


Tin tức về sự xuất hiện của quái đàm cấp S quét qua cả nước, tất cả các thành viên nhận được tin đều lấy tốc độ nhanh nhất đổ về Universal Studios ở trung tâm thành phố B.


Đây là vụ quái đàm cấp S thứ ba xuất hiện trên phạm vi cả nước trong mười năm trở lại đây.


Hai vụ trước đó đều gây ra thương vong quy mô lớn, cuối cùng chỉ có thể ngụy tạo thành thiên tai.


Khi đối mặt với quái đàm, con người ngoài việc tìm ra lỗ hổng trong các chuyện lạ mang tính quy tắc để phá giải thì đối với những loại khác hầu như không có biện pháp nào thực sự hiệu quả.


Ngay cả người của Cục Quản lý Quái Đàm cũng chỉ có thể dùng chính máu thịt, d*c v*ng, thậm chí là linh hồn của mình làm cái giá để mượn sức mạnh từ những quái đàm đã được thu phục.


Đối mặt với cấp độ này, tất cả mọi người đều đã chuẩn bị tinh thần để hy sinh.


*


Hứa Lại vừa xông vào rạp chiếu phim thì mũi tên màu đỏ trong không khí đã biến mất. Từ màu đỏ chuyển sang đen rồi biến mất hẳn chỉ mất đúng 1 phút 30 giây.



Hắn nhìn quanh bốn phía, rạp chiếu phim lúc rạng sáng rất vắng, trong đại sảnh chỉ có hai nhân viên cùng vài đôi tình nhân đang ngồi sát bên nhau, rõ ràng quan hệ không bình thường.


Không thấy anh Ân đâu.


Theo lý mà nói, lúc này hắn nên giữ bình tĩnh để điều tra thông tin về quái đàm cấp S.


Sự việc xảy ra quá đột ngột, chỉ có hắn ở gần đây nhất, các đồng nghiệp khác dù có dùng quái đàm loại không gian để di chuyển thì cũng cần một khoảng thời gian.


Nhưng mà…


Hứa Lại nghiến răng, dùng đồng hồ đo thử nghiệm lại một lần nữa, xác định hơi thở của chuyện lạ xung quanh đã hoàn toàn biến mất.


Hắn rút thẻ cảnh sát ra, hỏi nhanh hai câu.


“Mọi người vừa rồi có phát hiện điều gì bất thường không?”


“Bất thường gì cơ?”


“Cái gì cũng được, chủ yếu là một cảm giác khác lạ ấy!”


Mấy đôi tình nhân nhìn nhau: “Chúng tôi đang xem phim ma, xem đến giữa chừng tự nhiên thấy lạnh sống lưng, giống như đang đứng trong hầm băng vậy, cứ thế muốn chạy trốn thôi. Chúng tôi nghi trong phòng đó có ma thật.”


Ánh mắt Hứa Lại đanh lại: “Phòng chiếu nào?”


“Phòng số 2.”


Hứa Lại nhanh chóng gật đầu, lập tức hỏi điều mình quan tâm nhất lúc này: “Mọi người có thấy một thanh niên mặc vest trắng bế một người khác không?”


“Có phải người đứng sau lưng anh không?”


Hứa Lại giật mình quay đầu lại.


Một thanh niên xinh đẹp diện bộ vest trắng tinh xảo, gương mặt nở nụ cười nhẹ nhàng, trên tay bế một người đàn ông to hơn mình một vòng đang chậm rãi đi dọc hành lang về phía cậu.


Nở nụ cười nhẹ nhàng sao?


Hứa Lại không tin nổi vào mắt mình mà dụi dụi mắt.


Thanh niên kia vẫn treo nụ cười trên môi, ngay cả bước chân cũng nhẹ bẫng. Khi cậu đến gần, mọi người cũng nhìn rõ người trong lòng cậu.


Đầu người đàn ông rũ xuống trước ngực thanh niên, lộ ra khuôn mặt tuấn tú ôn hòa nhưng nhắm nghiền mắt và không còn một chút huyết sắc nào.


—— Nhìn qua là biết không phải người sống!


Sắc mặt tất cả mọi người có mặt tại đó đều trở nên tái mét!!!


Một cô gái run rẩy hỏi: “Cái này có tính là bất thường không anh?”


Hứa Lại không trả lời, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, lưng hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.


Đại não hắn vận hành hết công suất, trong đầu hiện lên vô số khả năng.


Là chính mình vô thức rơi vào lĩnh vực của quái đàm, giác quan bị che mắt nên cảnh tượng trước mắt đều là giả?



Hay là anh Ân bị quái đàm nhập xác hoặc khống chế rồi?


Hắn ép mình phải bình tĩnh lại, cúi đầu nói nhanh vào chiếc bộ đàm nhỏ cài ở cổ áo: "Phát hiện bất thường, mục tiêu là Ân Thù." Khựng lại một chút, hắn thấp giọng bổ sung: “... Là người nhà của Đội trưởng Đội 1 Ôn Nghiên.”


Sau đó cậu ngẩng đầu, cố nặn ra một nụ cười rồi hỏi: “Anh Ân, anh đây là...”


Tâm trạng Ân Thù đã tốt hơn nhiều nên nhìn Hứa Lại cũng không thấy chướng mắt như trước: “Đi hẹn hò với sư phụ cậu.”


“Hẹn hò ạ?”


Ân Thù giải thích: "Hôm qua là kỷ niệm ngày cưới của tụi tôi mà, sư phụ cậu đã hứa là sẽ đi hẹn hò với tôi rồi, kết quả vì nhiệm vụ mà bị trễ mất." Cậu vừa giận vừa cười: “Ngày quan trọng như vậy không thể bỏ qua được đúng không, nên giờ phải bù đắp lại thôi.”


Hứa Lại phối hợp cười theo: “Anh Ôn thật là quá đáng, nhưng chủ yếu vẫn là do Cục trưởng không tốt, cứ phải bắt ảnh đi công tác vào lúc này làm ảnh không thể đón kỷ niệm ngày cưới cùng anh được.”


Ân Thù gật đầu như đang suy nghĩ điều gì: "Cậu nói đúng." Đôi môi đỏ mọng khẽ mở, đáy mắt thoáng qua một tia sát khí: “Tất cả là tại lão già đó.”


Nếu không phải lão cứ bắt A Nghiên tăng ca thì anh đã không gặp chuyện.


Những người khác có thể bỏ qua, nhưng người này... phải tìm cơ hội xử lý thôi.


Lòng Hứa Lại bỗng chốc đổ mồ hôi hột nhiều hơn.


Hỏng rồi, nói sai lời rồi.


Một tay hắn điên cuồng ấn đồng hồ đo, tay kia bí mật gõ vào bộ đàm ở cổ áo để ra hiệu cho những người khác chú ý đến sự bất thường này.


Ân Thù không có ý định đào sâu thêm chủ đề này.


Khi Hứa Lại có ý định tiến lại gần hơn, cậu theo bản năng lùi lại hai bước để giữ khoảng cách, rồi như sực nhớ ra điều gì, cậu ngập ngừng hỏi: “Cậu muốn đập chậu cướp hoa à?”


Cậu biết Ôn Nghiên đối xử với người đàn em này tốt thế nào.


Sư phụ vừa mới mất mà cái người này đã tằng tịu với vợ sư phụ, đúng là k*ch th*ch gấp đôi, ánh mắt cậu lập tức sáng rực lên.


Đồng hồ đo vẫn không có phản ứng gì.


Hứa Lại kinh hãi lùi lại một bước, tâm trạng nặng nề nãy giờ đều bị dọa cho bay sạch, hắn gào lên: “Anh Ân, suy nghĩ này của anh đáng sợ quá! Anh biết anh Ôn đối xử với tôi tốt thế nào mà, sao tôi có thể làm chuyện cầm thú như vậy được, trong mắt anh tôi là loại người đó sao!”


Ân Thù có chút thất vọng, à, thì ra không phải ý đó.


Thế thì thôi vậy.


Cậu không có ý ép buộc, bế Ôn Nghiên định vòng qua cái người phiền phức và không hiểu chuyện này để tiếp tục hành động của mình.


Hứa Lại vội vàng ngăn lại: "Anh Ân, anh tính đi đâu?" Dù đồng hồ không phản ứng nhưng bộ dạng này của Ân Thù thực sự quá kỳ quái.


Hứa Lại biết rõ hai người họ yêu nhau sâu đậm thế nào, anh Ôn mất rồi mà anh Ân còn cười tươi như vậy thì lạ lùng quá!


Nếu không phải do chuyện quái dị xảy ra thì chắc chắn là anh Ân bị cú sốc anh Ôn qua đời làm cho phát điên rồi!


Nghĩ đến đây, ánh mắt Hứa Lại hiện lên vẻ lo lắng.


Tất nhiên Ân Thù sẽ không nói cho Hứa Lại biết kế hoạch của mình.



Nếu để Hứa Lại biết, hắn chắc chắn sẽ ngăn cản kế hoạch của cậu.


Ân Thù thản nhiên đáp: "Về nhà."


Tâm trạng tốt ban nãy của cậu bị vơi đi một phần, cậu thầm ghi thêm một nợ cho Hứa Lại trong lòng, chờ có cơ hội sẽ xử lý hắn cùng với lão Cục trưởng đáng ghét kia luôn.


Hứa Lại định tiếp tục ngăn cản thì thấy đồng nghiệp của mình đã chạy tới nơi từ phía xa.


Hắn lập tức đổi giọng: "Vậy để tôi đưa anh về."


Bất kể tình hình hiện tại thế nào, Ân Thù vẫn là người trông bất thường nhất ở đây, hắn cần phải để mắt kỹ đến cậu.


Ân Thù bắt đầu mất kiên nhẫn: “Không cần!”


Hứa Lại cười huề vốn, dỗ dành một cách thuần thục: “Tôi cũng vì lo cho anh thôi mà, anh là người sư phụ tôi yêu nhất, lỡ như anh có mệnh hệ gì thì tôi biết ăn nói thế nào với sư phụ đây.”


Câu nói này đâm đúng điểm yếu của Ân Thù, cậu lập tức vui vẻ trở lại: “Hừ, A Nghiên đương nhiên là yêu tôi nhất rồi.”


Ở một góc khuất, một người đàn ông trung niên có vẻ ngoài bình thường cầm lấy con dao găm, dứt khoát rạch một đường lên cánh tay mình, máu tươi đỏ thẫm lập tức trào ra.


Cùng lúc đó, đồng hồ đo trên cổ tay mọi người đồng loạt rung lên.


—— Người đàn ông trung niên đã sử dụng sức mạnh của quái đàm.


Đón lấy ánh mắt của mọi người, người đàn ông trung niên lắc đầu: “Cậu ta không có vấn đề gì.”


Mọi người có mặt tại đó đều ngơ ngác???


Ánh mắt họ đồng loạt đổ dồn vào thanh niên xinh đẹp đang ôm một cái xác.


Đó là bạn đời của Đội trưởng Đội 1 Ôn Nghiên.


Cho dù chưa gặp mặt ngoài đời thì họ cũng biết hai người ân ái thế nào.


Người vừa mới mất đã ôm xác chồng đi hẹn hò khắp nơi, còn cười tươi roi rói như vậy, đây thực sự là chuyện người bình thường có thể làm sao?


"Ông chắc chứ? Có khi nào thiết bị đo bị hỏng không?" Có người không nhịn được hỏi thẳng.


“Không thể nào, dù không tin tôi thì chẳng lẽ đồng hồ của tất cả chúng ta ở đây đều là đồ chơi hết sao?”


Đang lúc nói chuyện, quản gia cuối cùng cũng chạy đến, ông lờ đi bầu không khí kỳ quặc xung quanh: “Cậu chủ nhỏ, tôi đến đón cậu về nhà.”


“Đi thôi.”


Hứa Lại thấy vậy cũng không kiên trì thêm nữa, dù sao quái đàm cấp A cũng đã xác nhận Ân Thù không có vấn đề gì, hắn có theo sau cũng chẳng tìm thêm được manh mối gì.


Lúc nhìn thấy Hứa Lại, Ân Thù vẫn chưa nhận ra, cho đến khi người của Cục Quản lý lần lượt xuất hiện cậu mới nhận thức được rằng do cảm xúc của mình dao động quá mạnh nên đã để lộ hơi thở.


Hơi thở của một quái đàm cấp S đủ để Cục Quản lý Quái Đàm dốc toàn bộ lực lượng.


Đêm nay sẽ không phải là một đêm bình yên. Để tránh bị họ phát hiện ra mục đích của mình, giờ cậu phải về nhà cái đã.


Nhưng không sao, thời gian vẫn còn nhiều. Vừa hay kế hoạch cuối cùng trong buổi hẹn hò của họ vẫn chưa hoàn thành.



—— A Nghiên đã hứa trước đó là sẽ để cậu đeo xích bạc vào người rồi muốn làm gì thì làm.


Sau khi về nhà, Ân Thù hào hứng lôi từ bốn góc chân giường ra bộ xích bạc mà cậu đã đặt làm từ lâu.


Cậu l*t s*ch quần áo trên người chồng, lần lượt khóa tay chân anh vào xích, để cả người anh nằm dang rộng trên giường theo hình chữ "Đại" ().


Sau đó, cậu bắt đầu hôn lên từng tấc da thịt trên cơ thể anh.


Thế nhưng, mọi chuyện lại không giống như những gì cậu đã từng tưởng tượng vô số lần.


Dù cậu có nỗ lực hành động thế nào thì người chồng vẫn chỉ nhắm nghiền mắt, mỉm cười lặng lẽ.


Tay chân anh buông thõng vô lực trong sự trói buộc của xích bạc, không hề nhúc nhích, đôi mắt cũng nhắm chặt.


Giống như một sự từ chối âm thầm.


Ân Thù lại không thể chấp nhận sự từ chối đến từ Ôn Nghiên.


Nhìn người đàn ông không hề có bất cứ phản ứng nào dù cậu có khiêu khích ra sao, một ngọn lửa giận âm thầm bùng lên trong lòng cậu.


Rõ ràng anh đã hứa với cậu rồi mà?


Tại sao lại nuốt lời?


Nếu không làm được thì đừng cho cậu hy vọng chứ!


Cậu nhấc chân ngồi quỳ lên di thể của chồng, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của anh đặt lên cơ thể mình.


Ánh mắt cậu hiện lên vẻ cố chấp đến đáng sợ.


Chuyện đã hứa thì dù thế nào cũng phải làm cho bằng được.


Cho đến khi vùng bụng của chồng vương đầy những vệt trắng, cậu mới buông tay ra.


Giữa đống hỗn độn, Ân Thù cảm thấy mãn nguyện ôm lấy cơ thể vừa quen thuộc vừa lạnh lẽo kia nhắm mắt lại chuẩn bị ngủ.


Ba phút sau, cậu đột ngột mở mắt, nghi ngờ nhìn cái xác trong lòng mình.


Nhiệt độ trong nhà cao thế này, liệu anh có bị nóng quá mà hỏng rồi bốc mùi không?


A Nghiên là người sạch sẽ nhất, chắc chắn anh không thể chịu nổi việc mình bị thối rữa và tỏa ra mùi khó chịu.


Cậu bĩu môi, bò dậy khỏi giường.


Dù chồng cậu là một người chồng tồi, vì người lạ mà bỏ rơi cậu lại còn không giữ lời hứa, nhưng cậu vẫn là một người vợ tốt, cậu sẽ không để chồng mình bị thối rữa và bốc mùi đâu.


Đầu tiên cậu bế anh vào phòng tắm để rửa sạch những vết bẩn trên người, sau đó thay đồ ngủ rồi đưa anh đến phòng lạnh.


Cậu cũng không để anh lại một mình trong phòng lạnh đó, họ là vợ chồng nên đương nhiên phải ngủ cùng nhau rồi.


Cậu về phòng ngủ ôm chăn gối quay lại phòng lạnh, nằm xuống bên cạnh chồng, dùng chăn quấn chặt lấy mình rồi cả người cả chăn cuộn tròn vào lòng anh.


Cậu ngước lên hôn anh một cái, nhỏ giọng nói: "Ngủ ngon nhé, A Nghiên."


Lúc này cậu mới nhắm mắt lại để đi vào giấc ngủ.


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 4
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...