Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 3


Ân Thù nhìn đống tro tàn, vì tránh để người khác đến quấy rầy buổi hẹn hò, cậu đeo khẩu trang và găng tay cho Ôn Nghiên, che chắn kín mít rồi mới ôm anh vào rạp chiếu phim.


Ân Thù chọn một bộ phim kinh dị về những chuyện lạ trong trường học. Tài xế đã giúp họ mua vé, còn ôm cả đồ ăn vặt đưa họ vào tận phòng chiếu.


Vị trí của họ nằm ở hàng cuối cùng, phía trước có mấy đôi tình nhân trẻ nhân lúc phim chưa bắt đầu đang ghé sát vào nhau thì thầm to nhỏ.


Ân Thù một tay ôm bắp rang, tay kia kéo cánh tay Ôn Nghiên lại, nắm lấy bàn tay anh mà nghịch ngợm.


Có lẽ vì nguyên nhân từ "chuyện lạ" kia nên dù tay Ôn Nghiên lạnh ngắt nhưng không hề bị cứng đờ mà vẫn mềm mại, có thể để cậu dắt đi và bày ra đủ loại tư thế.


Bộ phim nhanh chóng bắt đầu.


Ân Thù từng xem bộ phim này rồi, nội dung kể về một nhóm sinh viên thích tìm chết, rạng sáng lẻn vào khu dạy học bỏ hoang để chơi mấy trò tâm linh, kết quả bị dọa cho la hét thảm thiết rồi lần lượt mất mạng.


Tình tiết kinh dị, hình ảnh máu me.


Trông rất giống loại phim giáo dục mà người của Cục Quản lý Quái Đàm yêu cầu quay.


Những năm gần đây, cùng với sự suy thoái kinh tế, cảm xúc của mọi người dần trở nên tiêu cực.


Những chuyện lạ sinh trưởng dựa trên cảm xúc tiêu cực và d*c v*ng cũng dần nhiều lên.


Các tờ báo lá cải về chuyện lạ đô thị cập nhật ngày càng thường xuyên, nhưng phía chính quyền không công khai sự tồn tại của chúng.


Những người chưa từng tận mắt chứng kiến hầu hết chỉ xem đó là những câu chuyện kinh dị đọc cho vui.


Không ít kẻ theo đuổi sự k*ch th*ch và lưu lượng truy cập đã dại dột đi thử nghiệm những chuyện lạ đó.


Có những chuyện lạ đã được thu phục hoặc phá giải thì tự nhiên sẽ không sao, nhưng cũng có những chuyện chưa được giải quyết, một khi đụng phải thì chỉ có con đường chết.


Chuyện này vốn không liên quan đến Ân Thù, chỉ là Ôn Nghiên với tư cách Đội trưởng Đội 1 của Cục Quản lý Quái Đàm thường xuyên phải tăng ca vì những kẻ thích tìm chết đó nên không thể về nhà với cậu, vì thế cậu cực kỳ ghét hạng người này.


Trên màn ảnh lớn, hình ảnh máu me rợn người cùng những tiếng thét chói tai vang vọng khắp phòng chiếu, khóe môi Ân Thù khẽ nhếch lên.


Đáng đời, tự mình tìm chết thì nên có kết cục này.


Cậu hơi nheo mắt lại, trông như đang xem phim hài, tâm trạng vui vẻ bốc một nắm bắp rang bỏ vào miệng nhai nhóp nhép.


Nếu lần này không phải do mấy chục người lập nhóm đi thử nghiệm chuyện lạ cấp A thì Ôn Nghiên đã không bị Cục gọi đi, và cũng sẽ không gặp nạn trên đường trở về.


Vừa nghĩ đến đây, Ân Thù liền muốn lôi cả Cục trưởng, đám người tìm chết lẫn Tạ Nhất Nhiên ra xử chết hết một lượt.


Theo những ý niệm này không ngừng gia tăng, hình ảnh trên màn hình lớn cũng âm thầm thay đổi.


Vốn dĩ Ân Thù cũng chẳng nghiêm túc xem phim nên lúc bối cảnh và nhân vật thay đổi cậu cũng không nhận ra, dù sao thì vẫn là một lũ gà công nghiệp la hét chạy loạn xạ rồi bị chuyện lạ đuổi theo g**t ch*t thảm khốc thôi.



Cho đến khi một bóng người quen thuộc xuất hiện, cậu mới đột ngột nhận ra điều bất thường.


Đây là... đoạn video ghi lại lúc Ôn Nghiên làm nhiệm vụ.


Theo sự xuất hiện của Ôn Nghiên, đoạn phim như được cố tình biên tập lại, toàn bộ màn hình lớn chỉ còn lại bóng dáng anh, đồng thời tốc độ phát cũng nhanh hơn như thể cuối cùng không thèm che giấu gì nữa.


Ôn Nghiên mặc bộ đồ tác chiến màu đen thẫm, che chở những người đang hoảng loạn gào thét ở phía sau, tay cầm thanh trường đao màu bạc lao lên chiến đấu với quái đàm.


Trên người anh dường như có thứ gì đó khắc chế được chúng, chỉ cần anh áp sát là khả năng phản ứng của quái đàm giảm xuống rõ rệt.


Nhưng dù vậy, một quái đàm thiên về tấn công cấp A cũng không phải là thứ người thường có thể dễ dàng tiêu diệt.


Ôn Nghiên thấp giọng nói gì đó, trên chuôi đao mọc ra những chiếc gai dài sắc nhọn, ngay lập tức đâm xuyên qua lòng bàn tay anh và mọc lan dần lên cổ tay cho đến khi nửa cánh tay đều bị đâm nát.


Máu tươi dọc theo cánh tay không ngừng nhỏ xuống, thanh trường đao bạc trắng trong chốc lát biến thành màu đỏ thẫm, tỏa ra những luồng sáng u ám đầy bất tường.


Anh chỉ khẽ nhíu mày rồi lại cầm đao lao lên lần nữa.


Quái đàm bị tiêu diệt, lĩnh vực biến mất, thanh đao trở lại hình dạng ban đầu.


Ôn Nghiên tùy ý rắc chút bột thuốc không tên lên cánh tay, máu lập tức ngừng chảy, nhưng cả cánh tay vẫn là một mảng máu thịt bầy nhầy trông rất đáng sợ.


Đồng nghiệp hậu cần lao tới giải thích cho những người sống sót về sự tồn tại của chuyện lạ và yêu cầu bảo mật, nhưng họ lại giận dữ mắng mỏ: “Tại sao các người lại giấu giếm? Các người có biết chúng tôi đã chết bao nhiêu người không?!”


Thậm chí có kẻ kích động còn muốn xông lên lôi kéo cánh tay Ôn Nghiên: “Anh giải quyết được chuyện lạ sao giờ mới đến? Nếu anh đến sớm năm phút thì anh trai tôi đã không chết rồi!”


Ôn Nghiên chỉ lùi lại một bước nhỏ để tránh bị chạm vào vết thương, giọng anh đầy nuối tiếc và nghiêm túc, cứ như thể anh thực sự cảm thấy có lỗi với những người đó: “Xin lỗi, là tôi đến muộn.”


Hừ!


Khóe môi Ân Thù lập tức đanh lại.


Hình ảnh lóe lên, biến thành cảnh Ôn Nghiên đang lái xe trên con đường xảy ra tai nạn.


Có lẽ vì nghĩ đến lát nữa sẽ đi hẹn hò nên mắt anh lấp lánh ý cười, miệng khẽ hát vu vơ, điện thoại đặt bên cạnh đang bật chế độ ghi âm.


Anh có một người vợ rất yêu anh, người vợ ấy yêu mọi thứ thuộc về anh, kể cả giọng nói.


Nhưng công việc của anh quá bận rộn, chẳng có nhiều thời gian bên cạnh vợ.


Vì vậy, mỗi khi liên lạc anh đều gửi tin nhắn thoại vì vợ anh thích nhất là nghe đi nghe lại giọng nói của anh.


Khi đi công tác bên ngoài, những lúc rảnh rỗi anh sẽ hát rồi ghi âm lại, chờ đến khi có sóng sẽ gửi cho cậu. Vợ anh sẽ rất hưởng ứng mà khen anh hát hay, rồi cứ thế nghe đi nghe lại mãi.


Đột nhiên, anh dường như cảm nhận được điều gì đó, xoay vô lăng rẽ vào một lối khác. Thân hình anh mờ đi trong không khí một thoáng, rồi một chiếc xe tải đột nhiên lao chính diện tới.


“Rầm!”



Sau một tiếng động lớn, xe của anh bị lật tung. Cảnh tượng cuối cùng là anh toàn thân đầy máu, nỗ lực vươn tay để chạm lấy chiếc điện thoại.


Sát khí trong lòng Ân Thù vốn vừa được đè nén lại một lần nữa bùng lên.


Trong ánh sáng mờ ảo, mắt cậu khẽ nheo lại, không khí xung quanh chợt trở nên lạnh lẽo thấu xương.


Cậu không quan tâm đến những quấy rầy hay tai nạn nhỏ nhặt trong cuộc sống, nhưng kẻ đứng sau màn này ngàn vạn lần không nên dùng Ôn Nghiên để thuyết phục cậu.


Như hiểu được suy nghĩ của Ân Thù, hình ảnh lại thay đổi, tốc độ nhanh gấp ba lần lúc trước.


Đó là cảnh Tạ Nhất Nhiên đang ngủ ngon lành trong căn phòng ngủ xa hoa sau khi khóc mệt.


Đó là cảnh những người sống sót được Ôn Nghiên cứu, kẻ thì đang nhảy nhót trong quán bar, người thì ngủ yên ổn trong nhà, kẻ lại ôm điện thoại cười ha hả.


Hơi thở của Ân Thù chợt nghẹn lại, những ý niệm u tối bị cưỡng ép đè xuống ban nãy không thể ức chế được nữa mà trào ra, hóa thành oán hận, hóa thành d*c v*ng hủy diệt tất cả.


Tại sao!


Tại sao, tại sao, tại sao chứ!


Tại sao kẻ chết không phải là lũ hỗn đản đáng chết kia!


Mà lại là A Nghiên của cậu!


Là A Nghiên dịu dàng lương thiện, luôn lấy việc cứu giúp chúng sinh làm nhiệm vụ của mình!


Giây phút nhìn thấy di thể của Ôn Nghiên, Ân Thù không hề bi thương, cậu hiểu rõ bản thân mình - người đã từng cảm nhận được ánh mặt trời như cậu thì không cách nào quay lại với bóng tối được nữa.


Vì vậy, cậu sẽ cùng chết với Ôn Nghiên.


Nhưng mà, dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì người phải chết lại không phải họ?


Cũng giống như việc cậu biết sau khi chết ý thức sẽ không rời khỏi cơ thể ngay lập tức, cậu cũng biết sau bảy ngày, những người không có chấp niệm mạnh để hóa thành chuyện lạ thì linh hồn sẽ tan biến vào trời đất, hóa thành năng lượng nuôi dưỡng thế gian.


Mà một người như Ôn Nghiên, dịu dàng lương thiện, coi thiên hạ là trách nhiệm của mình, vốn dĩ đã có giác ngộ hy sinh từ lâu nên không thể nào hóa thành chuyện lạ được.


Cái chết không phải là luân hồi, mà là không còn tương lai, vĩnh viễn không thể gặp lại.


Cậu không muốn!


Cậu không muốn như vậy!


Sát khí trong lòng cậu cuộn trào, quanh thân tỏa ra làn sương mù đen kịt.


Không phải anh muốn bảo vệ chúng sinh sao? Không phải anh muốn bảo vệ quốc gia sao?


Vậy thì em sẽ hủy diệt tất cả những gì anh trân trọng!



*


Hứa Lại đang cùng quản gia chạy tới rạp chiếu phim, đột nhiên đồng hồ đo trên cổ tay hắm phát ra tiếng cảnh báo chói tai.


Trong không khí xuất hiện một mũi tên màu đỏ có thể nhìn thấy bằng mắt thường.


Đây là cảnh báo cấp S, nghĩa là có một chuyện lạ cấp S đủ sức hủy diệt cả một thành phố vừa xuất hiện.


Mà hướng mũi tên chỉ vào chính là rạp chiếu phim!


Hứa Lại giật mình ngẩng đầu nhìn rạp chiếu phim cách đó không xa, cắm đầu chạy thục mạng về phía đó.


Chết tiệt!


Nếu anh Ân mà xảy ra chuyện thì hắn biết ăn nói thế nào với anh Ôn dưới suối vàng, biết ăn nói thế nào với anh em trong đội đây!


*


Bên trong phòng chiếu, đôi tình nhân ngồi hàng trước thầm thì: “Anh ơi, anh có thấy hơi lạnh không?”


“Lạnh cái gì, anh thấy đây là lạnh lẽo u ám thì có!”


Họ ngẩng đầu nhìn những hình ảnh máu me trên màn hình, rồi lại nhìn quanh không gian tối tăm xung quanh.


“Không lẽ có ma thật đấy chứ? Hay là thôi đừng xem nữa, đi về đi.”


“Ừ! Đi mau, đi mau!”


Đôi tình nhân đứng dậy chạy ra ngoài, những người còn lại cũng vội vàng đứng lên chạy theo.


Hình ảnh trên màn hình đột nhiên tắt ngóm, những dãy mã số đen ngòm uốn lượn theo đường truyền mạng, trong nháy mắt đã tìm đến một căn phòng cách đó ngàn dặm.


Nụ cười trên gương mặt thiếu niên có những hoa văn đen phức tạp cứng đờ lại, hắn ta chậm rãi cúi đầu, vị trí lồng ngực đã bị những thứ giống như xúc tu tạo thành từ mã số đâm xuyên qua.


“Mày...”


Chỉ kịp thốt ra một chữ, hắn ta đã tắt thở.


*


Trong rạp chiếu phim, Ân Thù gục đầu, cuộn tròn mình trong lòng Ôn Nghiên. Vòng tay vốn dĩ luôn dịu dàng ngày nào giờ đây lạnh ngắt.


Cậu như người mất trí kéo cánh tay Ôn Nghiên lại để anh ôm lấy mình, cơ thể co rúm, cố sức rúc sâu hơn vào lòng anh.


“Không được, không được, không được...”


Đó là những thứ mà A Nghiên sẵn sàng dùng mọi thứ để bảo vệ.



Không thể hủy diệt được!


Ít nhất... ít nhất phải đổi cách khác.


Cậu cắn móng tay, vắt óc suy nghĩ.


Không thể làm hại người lạ vô tội, không thể hại những người đã được A Nghiên cứu, cũng không thể giết những đồng nghiệp thường xuyên vào sinh ra tử với anh, càng không thể hại người thân của anh.


Vậy còn cậu thì sao?


A Nghiên quan tâm cậu nhất.


A Nghiên yêu cậu nhất.


Nếu làm tổn thương chính mình thì chắc là không sao đâu.


Mắt Ân Thù sáng lên như vừa nghĩ ra một cách hay.


Cách này được đấy, dù sao cậu cũng chẳng sợ đau.


Nhưng mà không được chết, chết rồi là không được gặp A Nghiên nữa.


Thế nhưng, chỉ bị thương thôi liệu có đủ không?


Ân Thù buồn rầu nhíu mày, A Nghiên tuy rất quan tâm cậu nhưng anh lại có thể vì cứu một người lạ mà đi vào chỗ chết.


Chắc chắn anh đã sớm lường trước được rằng sau khi anh đi, cậu sẽ không sống tốt được rồi.


Nghĩ đến đây, sắc mặt Ân Thù lại trở nên âm trầm.


Hừ!


Ôn Nghiên sẽ không vì đau lòng cho cậu mà có chấp niệm mạnh đến mức hóa thành chuyện lạ đâu, nếu không anh đã chẳng hy sinh vì người dưng như thế.


Vậy thì còn cách nào nữa?


À! Có rồi!


A Nghiên yêu cậu.


Nếu tình yêu đó chân thành không chút giả dối, thì khi thấy cậu ở bên người khác, anh có ghen không?


Thấy người mình yêu vừa mới qua đời đã cầm di sản đi ăn chơi trác táng, anh có oán hận không?


Hãy dùng sự hận thù dành cho cậu làm chấp niệm để hóa thành chuyện lạ, trở về mà trả thù cậu đi.


Như vậy cũng tốt lắm.


Dù sao chỉ cần A Nghiên có thể trở về, cậu chẳng hề bận tâm xem anh có hận mình hay không.


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 3
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...