Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 2
3 giờ sáng, nhà hàng Vọng Giang Các vốn đã chìm vào tĩnh lặng từ lâu lại một lần nữa trở nên rực rỡ ánh đèn.
Người quản lý diện bộ tây trang giày da chỉnh tề, gương mặt nở nụ cười đứng ở cửa đại sảnh.
Phía sau ông là hai hàng phục vụ xếp thành hàng lối ngay ngắn, nhìn qua cực kỳ hoành tráng, cốt để vị khách quý sắp đến cảm nhận được sự nhiệt tình của họ.
Chiếc Porsche Cayenne màu đen thấp thoáng vẻ sang trọng mà không phô trương đỗ ngay trước cửa.
Tài xế nhanh chóng xuống xe, cung kính mở cửa phía sau.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, một chiếc giày da thủ công màu trắng tinh khôi, nhã nhặn lọt vào tầm mắt, theo sau đó là bộ tây trang cao cấp màu trắng kem.
Thanh niên với diện mạo tinh xảo nghiêng mình bước xuống xe.
Người quản lý rảo bước tiến lên, trên gương mặt dù còn hằn rõ quầng thâm vì thiếu ngủ nhưng nụ cười vẫn rất chân thành.
Ông khẽ cúi người: “Ân tiên sinh, nhà hàng đã được bố trí lại theo đúng yêu cầu của ngài rồi ạ.”
Ân Thù gật đầu, một lần nữa cúi người thăm vào trong xe, bế ngang người đàn ông đang mặc bộ tây trang trắng cùng kiểu với mình ra ngoài.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của người quản lý, Ân Thù điều chỉnh tư thế, để đầu của người trong lòng vô lực ngả ra sau, tựa vào vai mình.
Cậu khẽ mỉm cười, giải thích với giọng điệu bình thản như không: “Anh ấy đi công tác mệt quá nên ngủ thiếp đi rồi.”
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, người quản lý vốn đã mệt mỏi sau một ngày dài nên mắt mũi có chút kèm nhèm, ông không hề chú ý đến điểm bất thường của người đang nằm trong lòng vị khách quý này.
Ông chỉ ân cần gật đầu phụ họa: “Làm kinh doanh thì đúng là vất vả thật. Ân tiên sinh, tình cảm vợ chồng của hai người tốt thật đấy.”
Mệt đến mức này rồi mà vẫn còn cố đi đón kỷ niệm ngày cưới cho bằng được.
Ân Thù rất thích nghe những lời này, nghe xong khóe môi cậu khẽ cong lên: “Ông nói đúng đấy.”
Giọng cậu mang chút hờn dỗi thân mật: “Anh ấy lúc nào cũng vì công việc mà làm mình mệt rã rời, nhưng đã hứa cùng nhau đón kỷ niệm ngày cưới thì kiểu gì cũng không được thất hứa.”
Người quản lý gật đầu lia lịa: “Dạ đúng, dạ đúng.”
Dù sao ông cũng chẳng thể hiểu nổi thế giới của hội nhà giàu này, nhưng không sao, đối phương trả tiền sòng phẳng là được.
Tăng ca thêm hai tiếng mà bằng cả tháng lương, ai mà chẳng thích cho được.
Đám nhân viên phục vụ dưới quyền ông cũng đang sướng điên lên, với họ thì buổi tăng ca này có khi bằng cả nửa năm tiền lương chứ chẳng chơi.
"Ân tiên sinh, mời đi lối này." Người quản lý dẫn Ân Thù đến vị trí cạnh cửa sổ quen thuộc.
Nơi này nằm sát bờ sông, nếu đến sớm hơn chút nữa có thể ngắm nhìn dòng sông cuồn cuộn chảy, tiếc là bây giờ đã rạng sáng, nhìn ra ngoài chỉ thấy một màn đen kịt.
Ân Thù ôm Ôn Nghiên cùng ngồi vào chiếc ghế sofa đơn mềm mại. Nhân viên phục vụ bưng thực đơn đến, Ân Thù nhận lấy rồi gọi món xong xuôi mới đưa lại cho họ.
“Được rồi, mọi người có thể đi rồi, đừng làm phiền tôi và A Nghiên hẹn hò.”
Người quản lý cúi chào: “Dạ vâng.”
Nhìn theo bóng lưng người quản lý và nhân viên rời đi, Ân Thù ngồi sang vị trí đối diện.
Ánh nến lay động nhè nhẹ theo gió, trong đáy mắt cậu phản chiếu hình bóng Ôn Nghiên đang nhắm mắt mỉm cười, khóe môi cậu cũng máy móc nhếch lên theo.
“Khi hẹn hò thì không được mang theo tâm trạng xấu, nếu không sẽ lãng phí thời gian tốt đẹp mất, A Nghiên à, em đều hiểu cả mà.”
Một tay cậu nâng ly rượu vang đỏ, tay kia nắm lấy bàn tay lạnh lẽo vô lực của Ôn Nghiên để nâng một ly rượu khác lên.
Giống như mọi ngày, hai chiếc ly khẽ chạm vào nhau, chất lỏng đỏ tươi như máu sóng sánh bên trong.
“A Nghiên, kỷ niệm ba năm ngày cưới vui vẻ nhé.”
Trên khán đài cách đó không xa, ban nhạc bắt đầu chơi những bản nhạc nhẹ nhàng đầy ám muội.
Ân Thù ngẩng đầu uống cạn ly rượu đỏ, sau đó cúi người đặt một nụ hôn lên môi người yêu.
Cậu nhẹ nhàng m*n tr*n yết hầu lạnh lẽo của Ôn Nghiên, đem chút rượu vang trong miệng mình từ từ truyền sang miệng anh.
Tuy nhiên, hiệu quả không tốt cho lắm.
Rượu vang tràn ra từ khóe môi trắng bệch lạnh lẽo của anh, chảy dọc xuống chiếc cằm tinh tế rồi nhỏ giọt trên xương quai xanh.
Trong mắt Ân Thù thoáng hiện vẻ si mê, cậu lúc nào cũng dễ dàng bị người đàn ông này hớp hồn, giống như một cây nấm sinh trưởng trong bóng tối, định mệnh luôn hướng về phía ánh sáng dù nó có mang lại sự hủy diệt cho mình đi chăng nữa.
Cậu nuốt nốt chỗ rượu còn lại, cúi đầu, vươn đầu lưỡi mềm mại ấm nóng chậm rãi l**m sạch vệt rượu trên người anh.
Ôn Nghiên ngửa đầu, chỉ có thể mặc cho cậu muốn làm gì thì làm.
Bóng của hai người in trên vách tường, quấn quýt lấy nhau, trông hệt như một cặp đôi đang mặn nồng ân ái.
Ân Thù ghé sát tai anh, thì thầm nhỏ nhẹ: “Anh yêu, em biết bây giờ anh vẫn có thể cảm nhận được mà.”
Dĩ nhiên là cậu không hề điên, cậu đang rất tỉnh táo. Cậu biết rõ vào lúc này, ý thức của Ôn Nghiên vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơ thể, anh vẫn có thể cảm nhận được những biến đổi từ thế giới bên ngoài.
Giây phút này, Ân Thù đột nhiên cảm thấy biết ơn đôi mắt có thể nhìn thấy mọi thể năng lượng của mình, dù nó từng mang đến cho cậu vô vàn tai họa.
Cậu nhìn xuống, vừa nhẹ nhàng hôn vừa coi người dưới thân như món đồ sở hữu của riêng mình: “So với hẹn hò bình thường, anh thích thế này hơn phải không?”
Người đã chết dĩ nhiên chẳng thể đáp lời cậu, Ôn Nghiên vẫn ngửa đầu, nhắm mắt, giữ nguyên dáng vẻ mỉm cười tĩnh lặng.
Thế là Ân Thù mặc định rằng anh thích vậy.
Hai nhân viên phục vụ khẽ khàng bưng bò bít tết đi tới: “Thưa ngài, món bò bít tết của hai vị đã xong rồi ạ.”
Ân Thù đang quỳ một gối trước mặt Ôn Nghiên, tay chống lên lưng ghế sofa che khuất hơn nửa thân hình anh.
Nghe thấy tiếng động, cậu hơi nghiêng đầu, rất giữ lễ nghĩa: “Cảm ơn.”
Đây cũng là do Ôn Nghiên dạy.
Trước khi quen anh, Ân Thù chỉ là một kẻ có sự hiện diện rất thấp, luôn lẩn trốn trong những góc tối u ám như một kẻ lập dị.
Một người như cậu đương nhiên chẳng biết lễ phép là gì, và cũng chẳng ai muốn lại gần cậu cả.
Chỉ có Ôn Nghiên là ngoại lệ.
Vị đại thiếu gia có gia đình hạnh phúc mỹ mãn, được nuôi dạy bằng lòng lương thiện thuần khiết này không biết dây thần kinh nào chập mạch mà cứ nhất quyết dùng thứ ánh sáng ngốc nghếch, nóng bỏng của mình để đi cứu vớt một cây nấm mọc trong bóng tối.
Chẳng lẽ anh không biết rằng, nấm mọc trong bóng tối thì dù có tưới tắm bao nhiêu ánh sáng đi nữa cũng chẳng thể trở thành một đóa hoa hồng rực rỡ được sao?
Nhân viên phục vụ đặt đĩa xuống, cúi đầu không dám nhìn lung tung vì sợ làm khách phật lòng.
Ngay khoảnh khắc định rời đi, một nhân viên vô tình thoáng nhìn thấy bàn tay của vị khách ngồi bất động từ nãy đến giờ đang buông thõng bên sườn.
Màu da trắng bệch xen lẫn sắc xám chì.
Nhìn một cái là biết không phải tay của người sống.
Sắc mặt cô phục vụ thoắt cái trắng bệch.
Cô kinh hãi liếc nhìn chàng thanh niên đang quỳ trên sofa với tư thế vô cùng thân mật với cái xác bên dưới.
Chàng thanh niên trang điểm rất tinh xảo, màu sắc trên người cậu cực kỳ tương phản: tóc đen, mắt đen, làn da trắng muốt và đôi môi đỏ mọng.
Lúc chưa phát hiện người kia là một cái xác, cô phục vụ chỉ thấy cậu rất đẹp, nhưng giờ đây vị khách hào phóng này trong mắt cô đã biến thành một kẻ b**n th** bệnh kiều, hoặc một tên sát nhân cuồng loạn nào đó.
Cô cố giữ bình tĩnh để lùi ra ngoài cùng đồng nghiệp, vừa mới ra khỏi tầm mắt Ân Thù là chân tay bủn rủn, ngã ngồi bệt xuống đất.
Người đồng nghiệp hoảng loạn hạ thấp giọng hỏi: “Cậu sao thế, có làm sao không, để tớ gọi xe cấp cứu nhé?”
Cô phục vụ run rẩy: “Mau báo cho quản lý đi, vị khách mà Ân tiên sinh mang đến... chết rồi.”
“!!!”
Sự hoảng loạn trên mặt người đồng nghiệp lập tức chuyển sang kinh hoàng.
“Cô chắc không?”
“Tôi thấy rồi, tay của vị khách đó hoàn toàn không giống người bình thường. Với lại cậu không thấy lạ sao, khách xuống xe mà phải bế xuống, mệt đến mức ấy thì còn tâm hơi đâu mà nửa đêm ra ngoài hẹn hò chứ?!”
Phía sau nhà hàng bỗng chốc rơi vào cảnh hỗn loạn.
Lúc này Ân Thù đã trở về chỗ ngồi, cậu nắm lấy bàn tay của Ôn Nghiên, dùng dao nĩa giúp mình cắt bò bít tết.
Trước khi quen Ôn Nghiên, cậu khá nghèo, chẳng đòi hỏi gì về ăn uống và cũng chưa bao giờ ăn đồ Tây.
Thực ra đây chẳng phải việc gì khó khăn, Ân Thù nhìn một lần là biết làm ngay, nhưng cậu thích cái cảm giác được Ôn Nghiên chăm sóc, nên mỗi khi hai người đi ăn đồ Tây, cậu toàn đợi anh cắt xong xuôi mới ăn.
Những thói quen nhỏ nhặt như vậy trong cuộc sống còn rất nhiều, Ân Thù thực ra cũng biết mình đã được Ôn Nghiên chiều hư rồi.
Nhưng biết làm sao được, cậu chưa từng được trải nghiệm sự săn sóc tỉ mỉ đến thế bao giờ.
Sự chăm sóc chu đáo đến từng chân tơ kẽ tóc ấy đã cụ thể hóa tình yêu, biến nó thành những điều có thể cảm nhận được, khiến cậu thấy an tâm hơn.
Đôi khi cậu cảm thấy mình giống như một nhánh tơ hồng quấn quýt lấy Ôn Nghiên, hút lấy máu thịt của anh để sinh trưởng.
Cũng có những lúc cậu vô cớ gây sự, thầm nghĩ một cách u ám rằng: Ôn Nghiên làm vậy thực chất là muốn nuôi cậu trở nên quá yếu đuối, để sau này cậu chỉ có thể dựa dẫm vào mỗi mình anh mà thôi.
Người quản lý tìm đến đúng lúc Ân Thù đang nắm tay Ôn Nghiên để đút bò bít tết vào miệng mình.
Lần này ông nhìn thẳng vào mặt người ngồi đối diện Ân Thù, cộng thêm hành động của cậu lúc này, ông lập tức hiểu ra lời cô phục vụ vừa rồi là thật.
Tâm trạng người quản lý bỗng trở nên vô cùng phức tạp.
Hai vị này không phải lần đầu đến đây ăn, ông nhớ rõ họ là một cặp phu phu rất mặn nồng, nhưng chuyện này là sao đây?
Động tác của Ân Thù khựng lại, cậu ngước mắt nhìn với vẻ không vui: “Ông đang làm phiền chúng tôi hẹn hò đấy.”
Người quản lý: “...”
“Ân tiên sinh, tôi rất xin lỗi, nhưng tôi nghĩ ngài cần cho tôi một lời giải thích, nếu không tôi buộc phải báo cảnh sát.”
Trong lòng Ân Thù trỗi dậy một luồng lệ khí.
Tại sao chứ, tại sao cứ phải có người đến phá đám, ngay cả buổi hẹn hò cuối cùng này cũng…
Tay cậu vô thức siết chặt, chiếc nĩa bạc trong nháy mắt bị bẻ cong vặn vẹo.
Sắc mặt người quản lý từ nụ cười lịch sự lập tức chuyển sang kinh hãi.
“Ân tiên sinh, ngài bình tĩnh chút đã!”
Ân Thù hít một hơi thật sâu: “Tôi đang rất bình tĩnh.”
Giọng cậu lạnh lẽo: “Ông đi tìm tài xế của tôi đi, đừng đến quấy rầy chúng tôi nữa, nếu không thì...”
…
Sau khi dùng bữa xong, người quản lý cùng nhân viên cung kính tiễn họ ra về.
Nhìn theo chiếc xe mất hút trong đêm tối, một nhân viên phục vụ tò mò hỏi: “Quản lý ơi, chuyện vị khách đó rốt cuộc là sao ạ?”
Nếu không báo cảnh sát mà vẫn thương lượng được, chứng tỏ đây không phải vụ án phạm pháp gì.
Hơn nữa vị khách này cũng chẳng phải khách lạ, nên nỗi sợ hãi ban đầu nhanh chóng tan biến, thay vào đó là sự hóng hớt.
Người quản lý lau mồ hôi hột: “Ôn tiên sinh gặp tai nạn, chắc là Ân tiên sinh không chịu đựng nổi cú sốc nên mới nhất quyết đưa thi thể anh ấy đi hoàn thành nốt buổi hẹn hò này. Thôi, giải tán hết đi, không có việc gì lớn đâu.”
“À đúng rồi, nhà hàng chúng ta tạm đóng cửa ba ngày để tổng vệ sinh lại nhé.”
Đám nhân viên nghe xong thì mặt mày hớn hở.
Tăng ca hai tiếng, nhận thêm nửa năm lương lại còn được nghỉ ba ngày, kèo thơm thế này ai mà chẳng sướng!
Lúc này trên xe, bác tài xế hỏi với vẻ mặt chết lặng: “Tiểu tiên sinh, tiếp theo chúng ta đi đâu ạ?”
Ông giờ đã hiểu rõ, vị tiểu tiên sinh này hoàn toàn điên thật rồi.
Điên thì điên, miễn là tâm trạng ổn định, không đòi sống đòi chết tự tử, cũng không tranh vô lăng của ông là được, công việc này vẫn còn làm tiếp được.
“Đến rạp chiếu phim gần nhất.”
Tài xế: “...”
“Dạ vâng.”
Cặp đôi đi rạp chiếu phim đêm khuya thì dĩ nhiên là phải xem phim ma rồi.
Nhà họ thực ra cũng có phòng chiếu phim riêng, nhưng xem ở đó thì làm sao có không khí được.
Một trong những khung cảnh hẹn hò yêu thích nhất của Ân Thù là ở rạp chiếu phim đêm khuya.
Lúc này, cậu có thể làm theo những bí kíp trên mạng, giả vờ sợ hãi để rúc vào lòng Ôn Nghiên, và anh sẽ không quản ngại phiền hà mà ôm lấy cậu dỗ dành.
Thực ra hồi mới yêu nhau chưa lâu, Ân Thù còn từng mơ mộng rằng Ôn Nghiên sẽ bị dọa sợ đến mức rúc vào lòng cậu mà khóc lóc cầu xin an ủi.
Cậu đọc trên mạng thấy bảo con người trong tình cảnh nguy hiểm sẽ xuất hiện hiệu ứng "cầu treo*"
Ôn Nghiên đã thể hiện là rất yêu cậu rồi.
Nhưng thế thì đã sao, cậu muốn Ôn Nghiên phải yêu mình nhiều hơn nữa cơ.
Tiếc là phim ma chẳng thể dọa Ôn Nghiên phát khóc được.
Thế là Ân Thù nảy ra ý định xấu xa, cố tình đưa anh vào trong vùng "Quái Đàm".
Kết quả là, cái Quái Đàm ấy bị Ôn Nghiên tiêu diệt gọn hơ.
Cũng chính lúc đó, Ân Thù mới phát hiện ra thân phận thật của anh.
Nhưng tiếc là đã quá muộn rồi.
Cậu không còn cách nào để có thể thản nhiên g**t ch*t người đàn ông này được nữa.
__
(*) cảm giác tim đập nhanh do sợ hãi bị nhầm tưởng là tình yêu.
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 2
10.0/10 từ 17 lượt.
