Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 1
Ân Thù có người chồng vừa mới qua đời.
Khi nhận được tin dữ này, Ân Thù đang diện bộ đồ lộng lẫy nhất, ngồi trong nhà hàng cao cấp Vọng Giang Các nổi tiếng nhất thành phố B, hết lần này đến lần khác nhìn đồng hồ, phẫn nộ chờ đợi người chồng trễ hẹn của mình.
Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của họ, Ân Thù đã bắt đầu mong đợi từ một tháng trước, và chồng cậu cũng đã hứa sẽ đón lễ cùng cậu.
Vì thế cậu đã sớm lên kế hoạch, còn hẹn cả chuyên gia tạo mẫu và nhiếp ảnh gia, đảm bảo có thể ghi lại ngày này một cách hoàn hảo nhất để lưu giữ những hồi ức tốt đẹp.
Kết quả là 3 giờ sáng đêm qua, chồng cậu bị cục trưởng Cục Quản lý Quái Đàm gọi đi bằng một cú điện thoại, mãi đến 5 giờ chiều nay, Ân Thù mới nhận được tin nhắn thoại từ anh.
Bảo bối, anh bận xong rồi, anh đã bao trọn Vọng Giang Các từ 6 giờ tối đến 12 giờ đêm nay, tầm 8 giờ tối anh sẽ về đến thành phố B, em ở Vọng Giang Các chờ anh có được không?
Những năm nay Ân Thù được anh nuông chiều nên cũng biết cách nổi giận, dù sao cậu cũng biết Ôn Nghiên chắc chắn sẽ dỗ dành mình, nên giọng điệu cậu rất ác liệt:
Ôn tiên sinh, anh hứa với em về ngày kỷ niệm kết hôn mà giờ chỉ còn lại một buổi tối, anh định bù đắp cho em thế nào đây?
Người chồng quả nhiên theo ý cậu mà nhẹ nhàng dỗ dành, giọng nói ấm áp mang theo từ tính truyền ra từ điện thoại: Tối nay anh tùy em giày vò được không, còn có thể mang theo sợi dây xích bạc mà em đặt trước đó nữa.
Ân Thù tức khắc chột dạ, sợi dây xích đó giấu ở bốn góc giường, nếu kéo hết ra có thể trói một người thành hình chữ "Đại" trên giường, nó chẳng phải đạo cụ tình thú gì cả, mà là công cụ Ân Thù chuẩn bị để giam cầm chồng mình.
Dĩ nhiên, hiện tại cậu vẫn chưa thực hiện bao giờ!
Vì chột dạ, Ân Thù không rảnh để giận dỗi nữa, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc đề tài.
7 giờ tối, cậu trang điểm lộng lẫy đến Vọng Giang Các, yêu cầu nhân viên bố trí lại nhà hàng theo ý mình.
Sau đó cậu vừa mong chờ chồng đến, vừa thầm nghĩ trong lòng tối nay phải trừng phạt người chồng thất hứa này như thế nào.
Nhưng tất cả tiền đề đó đều là —— chồng cậu phải đến đúng giờ.
Ân Thù nhìn chằm chằm kim đồng hồ xoay hết vòng này đến vòng khác, 9 giờ đúng, bóng dáng Ôn Nghiên vẫn không xuất hiện, ngọn lửa giận vừa tắt trong lòng Ân Thù lại bùng lên dữ dội.
Cậu nghiến răng hung tợn: “Ôn Nghiên, anh tiêu đời rồi.”
Lần này cậu nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho Ôn Nghiên, cậu sẽ dùng sợi xích đó, xích anh vĩnh viễn ở trong nhà.
Dù sao Ôn tiên sinh ôn nhu lương thiện, sẽ không bao giờ nổi giận đâu.
12 giờ đêm, Ân Thù mặc bộ tây trang màu trắng tinh xảo, trước mặt là bàn tiệc đã bày biện từ lâu, nến sắp cháy lụi, trong góc phòng, ban nhạc vẫn đang chơi những bản nhạc tình tứ.
Người phụ trách nhà hàng đứng bên cạnh cẩn thận hỏi han: “Thưa ngài, người ngài đợi khi nào mới đến? Chúng tôi đã đến giờ đóng cửa rồi, ngài xem...?”
Sắc mặt Ân Thù âm trầm: “Tôi trả thêm tiền.”
Cậu không có ý định rời đi, đôi mắt đen nhánh bướng bỉnh nhìn chằm chằm về phía cửa nhà hàng, tùy tay rút ra một tờ chi phiếu định trả tiền.
Tiếng chuông điện thoại đặc biệt của Ôn Nghiên vang lên: “Bảo bối, nghe điện thoại đi mà~”
Cậu lạnh lùng nhìn dòng chữ "Chồng yêu" đang nhảy nhót trên màn hình, trong không gian là giọng nói chứa đầy ý cười đặc trưng của Ôn Nghiên, lòng thầm nghĩ phải tỏ ra lạnh nhạt với anh, cậu thấy các cặp vợ chồng khác đều làm như vậy.
Nghe nói khi giận còn có thể chặn số chồng, như vậy chồng sẽ vừa lo âu vừa tìm mọi cách để liên lạc với mình.
Nhưng tay cậu lại rất nhanh chóng nhấn nút nghe.
Giọng Ân Thù u ám: “Ôn Nghiên, tốt nhất là anh nên cho em một cái cớ hợp lý.”
Dĩ nhiên dù anh có cớ gì đi nữa cũng vô dụng thôi, em sẽ không để anh rời khỏi tầm mắt mình thêm lần nào nữa.
Đầu dây bên kia lại truyền đến một giọng nói không phải của Ôn Nghiên: “Xin chào, xin hỏi đây có phải là người nhà của Ôn Nghiên tiên sinh không?”
Ân Thù lập tức nổ tung, vào ngày kỷ niệm kết hôn mà dám cho cậu leo cây, bây giờ đến gọi điện thoại cũng phải nhờ người khác làm hộ sao?
Gì đây, tiếp theo có phải là tình nhân nhỏ chạy tới khiêu khích kiểu: "Chúng tôi mới là chân ái, cái thứ nhạt nhẽo u ám như cậu mau ly hôn với anh ấy đi" không?
Cậu gặng hỏi với giọng điệu âm trầm: “Cậu là ai, tại sao lại cầm điện thoại của Ôn Nghiên, các người có quan hệ gì?”
Bên kia không trả lời câu hỏi đó mà nói: “Ôn tiên sinh gặp tai nạn xe cộ, phiền ngài mau chóng đến bệnh viện Thịnh Hòa.”
Biểu cảm âm trầm của Ân Thù khựng lại, giây tiếp theo, vẻ mặt cậu như mây đen tan biến, à, hóa ra là vì nguyên nhân khách quan nên mới không đến được.
Khựng lại vài giây, cậu chợt nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng hỏi: “Anh ấy hiện giờ thế nào rồi?”
Bên kia im lặng một chút: “Chúng tôi đã tận lực cứu chữa, nhưng...”
Sự nhẹ nhõm trên mặt Ân Thù biến mất trong tích tắc.
*
Bệnh viện Thịnh Hòa đêm khuya, hành lang vắng lặng, ánh đèn trắng bệch.
Ân Thù vội vàng bước ra khỏi thang máy, đụng ngay phải một bóng người quen thuộc.
Một thiếu niên tóc bạc phong cách bụi bặm đang tựa vào hành lang hút thuốc, thấy Ân Thù đến liền dụi tắt tàn thuốc: “Anh Ân.”
Mắt hắn hơi đỏ: “Anh vào nhìn anh Ôn đi.”
Ân Thù nhớ rõ hắn - Hứa Lại - người mới do Ôn Nghiên dẫn dắt, mỗi khi đi làm nhiệm vụ Ôn Nghiên đều mang theo, thời gian hắn ở bên Ôn Nghiên còn nhiều hơn cả cậu nên Ân Thù nhìn hắn rất không thuận mắt, thường xuyên thầm nghĩ muốn xử đẹp hắn.
Hắn chẳng hay biết gì, mỗi lần gặp Ân Thù đều nhe răng cười gọi: “Anh Ân.”
Ân Thù lướt qua hắn, đẩy cửa phòng bệnh ra, liếc mắt một cái đã thấy giường bệnh đặt ở giữa phòng, người trên giường bệnh bị một tấm vải trắng phủ kín từ đầu đến chân.
Ân Thù quá quen thuộc với cơ thể của Ôn Nghiên, đến mức chỉ cần nhìn một cái là có thể nhận ra, người dưới tấm vải trắng chính là người chồng đã để cậu đợi suốt cả đêm, cuối cùng lại thất hẹn với cậu.
“Cậu là... người nhà của Ôn tiên sinh?”
Một giọng nói mang theo tiếng khóc vang lên trong căn phòng trống trải, đôi mắt đen nhánh của Ân Thù khẽ chuyển động, ánh nhìn u tối liếc qua người đàn ông đang gục bên giường bệnh khóc lóc thảm thiết.
Trên đường đến đây, cậu đã điều tra xong nguyên nhân cái chết của Ôn Nghiên.
Ôn Nghiên gặp nạn trên đường đi lấy món quà kỷ niệm ba năm ngày cưới đã đặt từ trước để tặng cậu, vì cứu người đàn ông này mà anh đã hy sinh.
Nực cười ở chỗ, trước đó Ôn Nghiên hoàn toàn không quen biết người đàn ông này.
Anh chỉ vì một người xa lạ chưa từng gặp mặt mà trả giá bằng mạng sống của chính mình.
Giọng Ân Thù lạnh lẽo: “Anh ấy là chồng của tôi.”
Nghe câu trả lời, người đàn ông càng khóc dữ dội hơn: “Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi... Ôn tiên sinh vì cứu tôi nên mới...”
Ân Thù đứng trước giường bệnh, từ trên cao nhìn xuống bóng hình phủ dưới lớp vải trắng, đột nhiên cậu đưa tay lên, vén một góc vải ra.
Người mới một ngày trước còn ôm cậu dịu dàng thổ lộ tình yêu, giờ đây đang nằm đó vô tri vô giác, gương mặt tĩnh tại hòa nhã, khóe miệng còn vương nét cười, nếu không phải vì mặt không còn chút huyết sắc nào thì trông chẳng khác gì đang ngủ say.
—— Giống như anh đã chấp nhận số phận cái chết của mình, không còn gì luyến tiếc trần gian.
Người đàn ông vẫn không ngừng nói lời xin lỗi, Ân Thù đột nhiên cười nhạo một tiếng: “Xin lỗi?”
Cậu cúi người, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* gò má lạnh lẽo của chồng: “Anh thì có lỗi gì chứ? Chân mọc trên người anh ấy, cũng chẳng phải anh ép anh ấy cứu anh.”
“Huống hồ, có khi anh ấy còn phải cảm ơn anh nữa đấy.”
Người đàn ông ngơ ngác: “Cái... cái gì cơ?”
“Cảm ơn anh đã thành toàn cho chủ nghĩa anh hùng của anh ấy.”
Người đàn ông mặt mũi tèm lem nước mắt nước mũi, ngẩn người ngẩng đầu lên, đối diện với người nhà tự nhận là người yêu của người quá cố, nhưng từ lúc vào phòng bệnh đến giờ ngay cả vành mắt cũng không đỏ lấy một chút.
Trong đôi đồng tử đen nhánh ấy, anh ta không thấy sự bi thống vì mất chồng, mà chỉ thấy một ngọn lửa giận vô biên đang bùng cháy cùng một cảm giác u ám khiến người ta lạnh sống lưng.
Vừa thu xếp xong cảm xúc bước vào phòng, Hứa Lại ngớ người: “Anh... Anh Ân?”
Ân Thù không thèm để ý đến hai người đang sững sờ, cậu dứt khoát hất tung tấm vải trắng ra.
Vì buổi hẹn hò tối nay, Ôn Nghiên đã đặc biệt mặc bộ tây trang màu trắng cùng kiểu với Ân Thù, giờ đây vết máu trên áo đã khô lại, chỉ để lại những mảng màu nâu đỏ lớn, tay chân lộ ra đều là một màu trắng bệch lạnh lẽo không chút máu, trông đến là xót xa.
Ân Thù đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, lại chạm vào người anh một chút, không nhìn ra Ôn Nghiên bị thương ở đâu.
Hứa Lại lập tức giải thích: “Tôi sợ anh hoảng sợ nên đã điều động Quái đàm D1167 để tu sửa lại cơ thể cho đại ca.”
Ân Thù gật đầu, tuy rằng chỉ điều động Quái đàm hệ D nhưng chắc chắn cũng phải trả giá bằng một ít huyết nhục.
Tên đàn em nhỏ này xem ra cũng có chút tích sự.
Ân Thù cúi người bế người trên giường lên, cậu rũ mắt kiên nhẫn điều chỉnh đầu của chồng, để anh dựa vào vai mình.
Dưới ánh đèn trắng bệch, một thanh niên mặc bộ tây trang trắng tinh xảo như một hoàng tử nhỏ, không tốn chút sức lực nào bế ngang người đàn ông có vóc dáng cao lớn hơn mình một vòng, chậm rãi bước ra ngoài, giống như chỉ đang bế người chồng chẳng may ngủ quên ở bên ngoài về nhà vậy.
Hứa Lại vội vàng lên tiếng: “Anh Ân, anh định...?”
Ân Thù: “Tôi đưa anh ấy về nhà.”
Hứa Lại: “Tôi đã gọi xe tang rồi, có thể để họ đưa lên...”
"Không cần." Ân Thù cắt lời hắn, “Tôi tự làm là được rồi.”
Hứa Lại cảm thấy có gì đó kỳ quái, nhưng người nhà anh Ôn này của hắn vốn dĩ luôn có những điểm khác người, chắc là... không vấn đề gì lớn đâu nhỉ?
Trông cậu vẫn rất bình tĩnh, còn chẳng hề khóc lóc.
Hoàn toàn không giống như lời anh Ôn kể khi trước, rằng nếu có chuyện gì cậu sẽ muốn sống muốn chết đòi tuẫn tình theo.
Người đàn ông cuối cùng cũng hoàn hồn, nói vọng theo bóng lưng Ân Thù: “Tôi tên Tạ Nhất Nhiên, là người nhà họ Tạ ở thành phố B, cậu có việc gì cứ tìm tôi, tôi nhất định sẽ giúp cậu!”
Ân Thù không ngoảnh đầu lại, cũng không đáp lời.
Đừng nhìn cậu hiện tại có vẻ bình tĩnh như vậy, thật ra cậu đang rất muốn... rất muốn... rất muốn g**t ch*t người kia.
Người mà Ôn Nghiên đã dùng mạng để đổi lấy.
Sự bình thản lao vào cái chết đó, đối với cậu, chẳng khác nào một sự vứt bỏ.
Ôn Nghiên vì một người xa lạ không chút liên quan như vậy mà vứt bỏ cậu.
Còn nói cái gì mà sẽ mãi mãi yêu cậu, cái "mãi mãi" này thật là ngắn ngủi, và tình yêu này cũng nực cười làm sao.
Có lẽ lúc đầu... không nên tin anh.
Chiếc xe lao đi trong màn đêm, ánh đèn neon ngoài cửa sổ nhấp nháy, đằng xa trên quảng trường dường như đang tổ chức hoạt động gì đó, pháo hoa nổ tung trên bầu trời, trong xe bừng sáng lên trong thoáng chốc theo tiếng hò reo của đám đông, tài xế qua gương chiếu hậu đã nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng.
Chàng thanh niên có dung mạo diễm lệ như quỷ dữ đang cúi đầu, há miệng, hung hăng cắn một cái lên đôi môi trắng bệch của người đàn ông đã chết.
Trong đôi mắt đen nhánh của Ân Thù đong đầy sự điên cuồng và hận ý sắc lẹm, trông giống như một lệ quỷ vừa bò ra từ địa ngục.
Đồ lừa đảo! Đồ lừa đảo! Đồ lừa đảo xấu xa!
*
"Tiểu tiên sinh, đến nơi rồi." Tài xế mở cửa xe, hơi cúi người nhìn vào trong: “Có cần tôi giúp ngài không?”
Bên trong khoang xe thương gia rộng rãi, chàng thanh niên như đang ôm một con búp bê bằng sứ lớn, ôm thi thể người đàn ông vào lòng, nhẹ nhàng v**t v* gò má trắng bệch của anh.
Cậu rũ mi mắt, khẽ cất tiếng: “Không cần.”
Khựng lại một chút, cậu nói tiếp: “Tôi lên lầu giúp A Nghiên tắm rửa một cái, thay bộ quần áo khác, ông ở đây chờ tôi.”
Tài xế không hiểu mô tê gì, dưới ánh đèn mờ ảo, ông bất ngờ chạm phải đôi mắt đen nhánh của chàng thanh niên, lòng bỗng run lên, theo bản năng liền dời mắt đi chỗ khác.
"Được rồi." ông đáp lại chậm một nhịp, lùi lại vài bước để chàng thanh niên đi ra.
Nhìn theo bóng dáng chàng thanh niên bế ngang thi thể người đàn ông to lớn hơn mình bước vào biệt thự, giữa tháng tám nóng nực, bác tài đứng dưới ánh đèn đường mà không khỏi rùng mình một cái rõ mạnh.
Ân Thù đặt Ôn Nghiên vào bồn tắm đầy nước lạnh, từng chút một cởi bỏ những chiếc cúc áo sơ mi vấy đầy những mảng máu lớn, để lộ khuôn ngực trắng bệch lạnh lẽo, không còn một nhịp đập nào.
Cậu quỳ một gối bên thi thể, ôm lấy nửa thân trên có hình dáng quen thuộc nhưng cảm giác chạm vào lại vô cùng xa lạ, giúp anh cởi áo sơ mi ra.
Thi thể không có điểm tựa, đầu gục xuống vai cậu một cách mềm rũ, giống như ngày xưa Ôn Nghiên vẫn thường cười nói hớn hở ôm lấy cậu làm nũng.
Ân Thù giống như mọi khi, nâng lấy gương mặt anh, nhẹ nhàng đặt lên môi anh một nụ hôn.
“Ôn tiên sinh, đã hứa đi hẹn hò với em thì không được lỡ hẹn đâu đấy.”
Chết rồi cũng không được.
Cậu rũ mắt, cẩn thận và nghiêm túc giúp người chồng hiếm khi lười biếng của mình tắm rửa sạch sẽ, rồi lại dịu dàng tỉ mỉ lau khô, mặc quần áo chỉnh tề, đưa anh cùng ngồi lên xe, hướng về phía buổi hẹn hò mà hôm qua chưa thể hoàn thành.
Người chồng này đã hứa với cậu từ một tháng trước rồi, về buổi hẹn hò kỷ niệm ba năm ngày cưới của hai người.
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 1
10.0/10 từ 17 lượt.
