Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 6


Hội sở Hoa Đình bề ngoài là một nơi vui chơi giải trí, nhưng nếu bạn có tiền, nó sẽ để lộ ra một mặt hoàn toàn khác.


Trong căn phòng lộng lẫy xa hoa, Ân Thù ngồi trên ghế sô pha, nhìn chằm chằm một hàng thiếu niên đang nối đuôi nhau bước vào từ phía cửa.


Các thiếu niên ăn mặc đủ kiểu, người thì áo sơ mi trắng quần jean trông như sinh viên thanh thuần, người thì khoác áo da, nhuộm tóc trắng, ra vẻ kiêu ngạo khó thuần phục, thậm chí có người còn mặc thẳng đồ lót gợi cảm, quần áo thiếu vải, trên đầu còn đính hai cái tai thỏ lắc qua lắc lại theo nhịp bước.


Quản lý hội sở cung kính cúi người: “Ân tiên sinh, cậu xem thử mình thích kiểu nào, nếu ở đây không có thì chúng tôi có thể đổi nhóm khác.”


Ân Thù không nói gì, ngay từ khi người đầu tiên bước vào, chân mày cậu đã chưa từng giãn ra.


Chỉ cần tưởng tượng đến việc sắp tới mình phải tiếp xúc thân mật với một trong những người này, dạ dày cậu lại cuộn trào không dứt.


Ghê tởm, buồn nôn.


Cậu miễn cưỡng giơ tay, chỉ vào chàng trai thỏ trông có vẻ lẳng lơ nhất: “Cậu lại đây.”


Người này trông rất phong trần, rất chịu chơi, cực kỳ thích hợp để cậu mang về chọc tức người kia.


Chàng trai thỏ nhìn sang hai bên, thấy Ân Thù vẫn chỉ vào mình thì đôi mắt lập tức sáng rực, cậu ta uốn éo vòng eo nhỏ nhắn, bước đi theo một tư thế hình chữ S đầy khó hiểu rồi sà vào lòng Ân Thù, quỳ dưới chân cậu.


Cậu ta nhẹ nhàng nắm lấy tay Ân Thù, đặt lên mu bàn tay cậu một nụ hôn, sau đó ngước nhìn với vẻ mặt mê hoặc, giọng nói ngọt xớt lắt léo: “Chủ nhân, đêm nay cứ để Thỏ Thỏ hầu hạ chủ nhân nhé, được không nào~”


“Oẹ!”


"Bộp!", chàng trai thỏ văng thẳng vào bức tường đối diện với tốc độ không ai kịp nhìn rõ.


Trước ánh mắt kinh hãi của mọi người, thân hình cậu ta run rẩy hai cái rồi hoàn toàn gục xuống, bất tỉnh nhân sự.


Những người vốn còn đang uốn éo trước mặt Ân Thù, không ngừng nháy mắt ra hiệu, đồng loạt đứng khựng lại như hóa đá.


Quản lý hội sở dù sao cũng là người từng trải, ông ta cầm bộ đàm nói gì đó, bảo vệ liền vào phòng khiêng chàng trai thỏ đang hôn mê đi.


Quản lý vẫn giữ nụ cười trên môi, cung kính cúi chào như thể chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra, rồi hỏi Ân Thù lúc này đang cầm ly nước súc miệng.


“Ân tiên sinh, có phải cậu không thích kiểu đó không? Vậy trong những người còn lại cậu có ưng ai không? Nếu không có cũng đừng gượng ép, chúng tôi còn rất nhiều phong cách khác, cậu xem mình muốn kiểu như thế nào?”


Nghe quản lý nói, trong đầu Ân Thù lập tức hiện ra cảnh tượng thêm một đám đàn ông nữa vây quanh mình, dạ dày lại một trận nôn nao.


Cậu rũ mắt, nhìn chằm chằm vào ly nước trong tay.


Ánh đèn chùm lộng lẫy tỏa sáng rực rỡ, dòng nước khoáng trong vắt hơi lay động trong ly, phản chiếu đôi đồng tử đen nhánh của cậu.


Bên trong đôi mắt ấy là nỗi oán hận gần như hóa thành thực thể.


Tất cả đều tại Ôn Nghiên!



Nếu không phải Ôn Nghiên bỏ rơi cậu, cậu đã chẳng bao giờ tới nơi này, càng không phải ép mình tiếp xúc với kẻ khác.


Đều là lỗi của Ôn Nghiên!


“Ân tiên sinh... Ân tiên sinh? Cậu có đang nghe không?”


Ân Thù nhắm chặt mắt: “Tôi muốn kiểu người trông ôn nhu, lương thiện, tự có sức hút gần gũi, nhưng không được nhu nhược, phải là kiểu vừa nhìn đã thấy đáng tin cậy và có sức mạnh.”


Trên trán quản lý hội sở lấm tấm mồ hôi lạnh.


Mô tả này cũng mơ hồ quá đi chứ?


Ông ta cân nhắc từ ngữ: “Chuyện là thế này Ân tiên sinh, cảm giác là thứ rất chủ quan, chúng tôi cũng không biết thế nào mới hợp ý cậu. Hay là thế này, tôi cho người sàng lọc lại, gọi hết những ai trông có vẻ ôn hòa lên cho cậu xem nhé?”


"Được", Ân Thù khựng lại một chút, “Đừng lấy người nhỏ tuổi quá, chọn đàn ông trong tầm 25 đến 30 tuổi đi.”


Các thiếu niên đứng trước mặt Ân Thù đồng loạt thở phào nhẹ nhõm, may quá, không có phần của bọn họ.


Vị khách này trả nhiều tiền thật đấy nhưng bọn họ cũng sợ không có mạng mà tiêu.


Người ta đâu phải sắt đá, ai mà chịu nổi cú đá bay cả một gã đàn ông to xác như thế chứ.


Lỡ như vị này lại còn có sở thích b**n th** nào đó nữa thì…


Quản lý vẫy tay, các thiếu niên xếp hàng đi ra ngoài, rất nhanh sau đó, một hàng người khác lại đi vào.


Hầu hết họ đều mặc sơ mi trắng, hoặc là áo len mặc nhà, trông rất dịu dàng.


Nhưng cũng chỉ là dịu dàng mà thôi.


Ân Thù nhìn lướt qua từng người, thất vọng nhận ra những người này ngay cả tư cách làm món đồ giả mạo cũng không có.


Ôn Nghiên không phải như thế này.


Sự ôn nhu của anh mang theo ánh sáng của sự cứu rỗi, khiến những kẻ chìm trong bóng tối không thể cưỡng lại mà bị thu hút.


Còn nếu sự ôn nhu chỉ đơn thuần là vẻ dịu dàng, thì nó giống như nước hoa rẻ tiền vậy, rõ ràng đều là nước hoa nhưng vì quá nồng nặc nên đâm ra tầm thường, thà không dùng còn hơn.


Ân Thù ép mình phải nhìn vào những người này, dù sao cũng không phải tìm người thay thế, cần gì phải giống chứ?


Hôm nay cậu bắt buộc phải chọn lấy một người mang về, giờ không phải lúc để nuông chiều tính khí của mình.


Có lẽ vì bị gò bó trong hình tượng "ôn nhu" nên nhóm người lần này không ai dám lẳng lơ quyến rũ, đa số chỉ đứng yên tại chỗ, khi ánh mắt Ân Thù dừng trên người mình thì khẽ mỉm cười dịu dàng.


Từng tế bào trên người Ân Thù đều gào thét phản kháng, dạ dày cũng từng cơn co thắt biểu tình.


Cậu dùng sức mạnh của "Quái Đàm" đè ép sự khó chịu đó xuống, vẫy tay với người đàn ông đứng ngoài cùng bên trái: “Lại đây.”



Người đàn ông lập tức bước tới bên cạnh, quỳ một chân trước mặt cậu.


Có lẽ đã được quản lý dặn trước nên anh ta không có hành động thân mật nào mạo muội, chỉ lặng lẽ ngước nhìn Ân Thù.


“Chào anh, xin hỏi anh cần tôi làm gì ạ?”


Ân Thù không trả lời, chỉ nâng tay lên, dùng ngón trỏ khẽ chạm vào má anh ta, rồi như bị điện giật mà rụt tay về ngay lập tức.


Người đàn ông sững sờ.


Anh ta lần đầu thấy một người như vậy, cứ như trên người anh ta có virus, chạm vào một chút là phải chặt tay đi vậy.


Ân Thù tựa lưng vào sô pha, hít sâu liên tục: “Được rồi, cậu về đi, đổi người tiếp theo.”


Cậu nhìn sang người đứng cạnh anh ta: “Cậu lại đây.”


Cứ như vậy, Ân Thù chạm thử vào mỗi người một chút.


Quản lý đứng bên cạnh xem mà mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, may là lần này không có sự cố gì, chỉ là hình như vẫn không hài lòng với ai cả.


Xem ra món tiền của vị khách lớn này ông ta khó lòng kiếm được rồi.


Ân Thù cũng nhận ra rằng cậu bài xích tất cả mọi người như nhau, không hề có chuyện đổi người khác thì sự khó chịu sẽ giảm bớt đi chút nào.


Thôi, nhịn vậy.


Cậu nghiến răng, vừa định chọn bừa một người thì đột nhiên nhớ tới một vấn đề quan trọng.


“Ai trong các người có gan lớn một chút?”


Nếu đến lúc quan trọng lại mất bình tĩnh, sợ đến mức tè ra quần rồi bỏ chạy thì cậu có khóc cũng chẳng biết kêu ai.


Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, đều nhận thấy yêu cầu của khách lần này thật khó nhằn.


Yêu cầu gan lớn... đây là định chơi trò gì vậy?


Nếu gan không đủ lớn thì sẽ thế nào?


Sau một hồi, có ba người rụt rè đứng ra.


Đúng lúc ánh mắt Ân Thù vừa dừng trên ba người đó, trên đầu bỗng vang lên một tiếng rắc rất nhỏ.


Chiếc đèn chùm lộng lẫy xé gió rơi thẳng xuống đầu cậu.


Đồng tử quản lý co rụt lại, trong khoảnh khắc sinh tử, ông ta theo bản năng nhảy b*n r* xa.


Chiếc đèn va xuống đất phát ra một tiếng nổ lớn, mảnh thủy tinh bắn tung tóe.



Quản lý cứng đờ quay đầu lại, cứ ngỡ sẽ thấy một cảnh tượng bê bết máu, nhưng lại thấy Ân Thù vẫn áo quần chỉnh tề đứng cách đó không xa, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm một con gấu bông.


Quản lý vội vàng lách qua đống đổ nát chạy tới: “Ân tiên sinh, cậu không sao chứ? Có cần tôi gọi xe cấp cứu không?”


Ân Thù lắc đầu, quản lý vội vàng đưa ra phương án đền bù: “Vô cùng xin lỗi vì sự cố này, chúng tôi xin tặng cậu một chiếc thẻ đen của hội sở, có thẻ này cậu sẽ được miễn phí hoàn toàn mọi chi phí tại đây. Nếu cậu có vấn đề gì sau này cứ trực tiếp tìm chúng tôi, cậu xem... cậu còn yêu cầu gì nữa không, cứ nói đi, chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng hết mức có thể.”


Quản lý thắc thỏm nhìn Ân Thù. Giới thượng lưu thành phố B ai mà chẳng biết nhà họ Ôn bao che người nhà đến mức nào, Ân Thù suýt chút nữa gặp nạn ở hội sở của họ, nếu bị truy cứu thì ông ta gánh không nổi trách nhiệm này.


Căn phòng rơi vào im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Ân Thù, nhưng lại thấy vị đại thiếu gia vừa thoát chết này từ từ nhếch môi cười.


“Làm gì mà căng thẳng thế, tôi có nói là sẽ làm khó các ông đâu.”


Cậu tùy tiện đưa cho quản lý một chiếc thẻ: “Giúp tôi đưa cái này cho chàng trai thỏ lúc nãy, coi như là tiền thuốc men.”


Nói xong, cậu nhẹ nhàng rảo bước về phía cửa.


Quản lý ngơ ngác cầm chiếc thẻ.


Sao cảm giác Ân tiên sinh còn có vẻ rất vui mừng nhỉ?


**


Ân Thù đương nhiên vui rồi, cậu cảm nhận được sức lực vùng vẫy gần như không đáng kể trong tay mình, nụ cười càng mở rộng hơn.


Đúng là... buồn ngủ gặp chiếu manh.


Khi tiếng cửa phòng "cạch" một tiếng mở ra rồi đóng lại, một người đàn ông mặc sơ mi trắng mới như sực tỉnh, vội vã đuổi theo.


“Ân tiên sinh! Ân tiên sinh!”


Ân Thù nghe thấy tiếng gọi phía sau thì càng bước nhanh hơn, cậu đi thẳng vào thang máy, bấm nút đóng cửa liên tục.


Thế nhưng ngay khoảnh khắc cửa sắp khép lại, một bàn tay đã thọc vào khe hở.


Cửa thang máy cảm ứng được nên mở ra lần nữa.


Người đàn ông bước vào, lo lắng nhìn con gấu bông đang bị Ân Thù túm trong tay, vội vàng xin lỗi: “Thật xin lỗi Ân tiên sinh, là tôi không quản giáo nó kỹ. Cậu muốn gì cũng được, tôi nhất định sẽ cố gắng đáp ứng, xin cậu đừng làm hại nó.”


Ân Thù rũ mắt nhìn con gấu bông.


Nó trông đã rất cũ, trên người đầy những mảnh vá, một bên mắt là nhãn nhựa, bên kia lại là một chiếc cúc áo màu đỏ, trông rất sơ sài.


Lúc này thấy xung quanh không có người ngoài, con gấu bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.


“Thả ta ra! Tên loài người độc ác kia, mau thả ta ra! Không là ta không khách sáo với ngươi đâu!”


Ân Thù mỉm cười, tăng thêm lực tay, túm nó chặt hơn.



“Thú nhồi bông hóa thành Quái Đàm, đúng là một chấp niệm hiếm thấy.”


Tim người đàn ông chùng xuống tận đáy. Khi thấy Ân Thù bắt được con gấu, anh ta đã nhận ra cậu không phải người thường, nhưng không ngờ cậu còn biết nhiều hơn cả mình tưởng tượng.


Anh ta cố gắng trấn tĩnh: “Nó là bạn thuở nhỏ của tôi, sau này bị mẹ tôi vứt đi, không ngờ thời gian trước nó tự tìm về được. Nó lưu lạc bên ngoài quá lâu, cũng chứng kiến quá nhiều thứ nên không phân biệt được tình cảm dành cho tôi, vì vậy mới ra tay với cậu, tôi sẽ dạy dỗ nó lại thật tốt.”


Ân Thù: “Chuyện đó không quan trọng, tôi cần mượn nó dùng một chút.”


Vẻ mặt người đàn ông cứng đờ: “Dùng thế nào?”


Ân Thù: “Giả làm bạn trai tôi một thời gian, à, lúc cần thiết có thể sẽ phải tiếp xúc thân mật một chút.”


Người đàn ông: “!!!”


“Thưa cậu, nó chỉ là một con gấu bông thôi mà!”


Làm chuyện như vậy với một con thú nhồi bông thì có ổn không vậy!


“Nếu cậu cần thì tôi có thể đóng giả làm bạn trai cậu, nó chẳng biết gì cả, sẽ làm hỏng việc mất.”


Ân Thù bình thản hỏi con gấu vẫn đang vùng vẫy không ngừng: “Mày muốn tao mang chủ nhân mày đi, hay là mang mày đi?”


Con gấu bông đờ người ra một lát, có lẽ nó cũng biết mình vừa gây họa lớn.


Sức mạnh của nó trước mặt con người kỳ lạ này chẳng thấm vào đâu cả, nó đánh không lại người ta.


“Ta đi theo anh.”


Ân Thù: “Cậu xem... là tự nó muốn đi theo tôi đấy nhé.”


Người đàn ông suýt chút nữa thì hộc máu vì tức: “Vân Miên Miên, mày mà dám đi theo người khác, tao sẽ không cần mày nữa.”


Ân Thù buông tay, con gấu rơi xuống đất rồi hóa thành một thiếu niên.


Cậu nhóc đưa tay lau nước mắt lem nhem: “Không muốn! Không được bỏ rơi Miên Miên, Vân Dã là đồ xấu xa! Rõ ràng đã hứa là sẽ không vứt bỏ Miên Miên nữa mà!”


Vân Dã: “Vậy thì mày qua đây.”


Thiếu niên theo bản năng bước về phía Vân Dã một bước, nhưng chưa kịp đi tiếp đã bị Ân Thù túm tóc kéo lại từ phía sau.


Trong thang máy chật hẹp, dưới ánh đèn trắng bệch, chàng trai với dung mạo xinh đẹp ma mị khẽ mỉm cười: “Suýt chút nữa hại chết tao mà định đi dễ dàng thế sao?”


"Đinh!", cửa thang máy mở ra.


Người đứng bên ngoài thấy cảnh tượng này, theo bản năng lộ ra vẻ mặt hóng hớt.


“Uầy! Anh bạn, chuyện gì thế này? Bạn trai ngoại tình à?”


Nhưng giây tiếp theo: “Anh... Anh dâu?”


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 6
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...