Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 29
Ân Thù rốt cuộc cũng muộn màng nhận ra rằng, sau này cậu sẽ không bao giờ còn được gặp lại người chồng từng dịu dàng mỉm cười với mình nữa.
Thứ quái đàm sinh ra từ chấp niệm tuy mang gương mặt giống hệt chồng cậu, nhưng lại không biết cười với cậu, chẳng biết xót xa cho cậu.
Hắn chỉ biết bắt nạt cậu thôi.
Cậu không cách nào tìm lại được một người chồng hoàn toàn giống như trước kia.
Cậu hoàn toàn bất lực.
Cái chết chính là một sự thật tàn khốc như thế.
Ân Thù cũng giống như bất kỳ ai vừa mất đi người quan trọng nhất đời mình, đau đớn, tuyệt vọng và gào khóc nức nở.
Vẻ mặt lạnh lùng của Ôn Nghiên bỗng khựng lại, động tác theo bản năng cũng dừng hẳn.
Bảo bối của anh đang khóc.
Có phải là vì anh không?
Ôn Nghiên ôm đầu định ngồi dậy, nhưng lại bị Ân Thù túm chặt lấy.
Cậu giống như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cuối cùng, dù biết rõ cọng rơm này chẳng cứu nổi mạng mình nhưng vẫn nhất quyết không buông tay.
“Không được đi! Không được đi! Không được đi!”
Ân Thù ngước mắt lên, đôi mắt ấy lúc này vẫn còn ngấn lệ, nhưng chẳng thể che giấu được sự bướng bỉnh và cố chấp đến đáng sợ bên trong.
Cậu gằn từng chữ một: “Không, cho, phép, rời, xa, em!”
Đã lâu lắm rồi Ôn Nghiên mới lại cảm thấy đau lòng đến thế, đau như có ai đem trái tim anh ra băm vằn trăm mảnh rồi nướng trên lửa hồng.
Anh cuống quýt nâng mặt Ân Thù lên, lau nước mắt cho cậu.
Nhưng càng lau, chính anh cũng rơi lệ theo.
Những giọt nước mắt đỏ tươi như máu từng giọt từng giọt rơi trên mặt Ân Thù.
"Anh xin lỗi, xin lỗi em." Ôn Nghiên rối rít xin lỗi, “Đều tại anh không tốt, đều là lỗi của anh...”
Trong lúc hỗn loạn, cửa phòng bị đẩy mạnh ra. Ân Ly Muội lấy tay che mắt, ném mạnh một cây bút máy vào bên trong.
“Ôn Nghiên, ăn nó đi.”
Ôn Nghiên đón lấy ngay lập tức, không chút do dự bỏ cây bút vào miệng, nhai rôm rốp rồi nuốt chửng.
Gần như ngay tức khắc, cơn thịnh nộ bị phản bội đang thiêu đốt anh bấy lâu bỗng dịu đi rất nhiều, thay vào đó là một cảm giác nồng nàn vị tình yêu, khiến anh khao khát được yêu đương mãnh liệt.
Cảm giác này ít nhất cũng không làm ảnh hưởng quá nhiều đến lý trí của anh.
Ôn Nghiên thở phào nhẹ nhõm.
Ân Ly Muội đóng cửa lại lần nữa: “Không sao thì mau mặc quần áo vào đi, tôi có chuyện muốn nói.”
Ôn Nghiên cúi đầu, đối diện với người vợ khờ khạo và bướng bỉnh của mình.
Gương mặt chàng trai trắng bệch, đôi má hơi hóp lại, những vệt nước mắt trong suốt xen lẫn với vết máu trông thật nhếch nhác và tiều tụy.
Anh lại một lần nữa nghiêm túc xin lỗi: “Xin lỗi bảo bối, đều tại anh không tốt, là lỗi của anh.”
Ân Thù nhìn chằm chằm anh: “Anh... khôi phục lý trí rồi sao?”
Ôn Nghiên: “Đúng vậy.”
Anh giải thích: “Chuyện này khá phức tạp, để anh nói rõ một chút, anh biến thành quái đàm không phải vì hận em đâu.”
Thấy đôi mắt Ân Thù hơi mở to, anh buồn cười véo má cậu một cái: “Anh đâu có nỡ.”
Anh không ngốc đến mức không nhận ra mọi chuyện vợ mình làm đều là để ép anh biến thành quái đàm. Ngay cả lúc ở linh đường, khi vợ anh diễn kịch cùng con gấu bông quái đàm kia, anh cũng chỉ thấy đau lòng mà thôi.
Dáng vẻ đó của cậu, dù là đang cười nhưng nhìn còn giống như đang khóc hơn.
Bảo bối của anh đã rất đau lòng và khổ sở.
“Sau khi chết anh trực tiếp biến thành quái đàm, nhưng lúc đó lại đang ở trong phạm vi lĩnh vực của A1164. Nó muốn nuốt chửng anh nên trong tình thế cấp bách, anh đã nuốt ngược lại nó.”
“Lực lượng của anh quá yếu nên không thể tiêu hóa được nó, ngược lại còn bị nó ảnh hưởng đến lý trí. Vì vậy lúc đó anh đã chọn cách áp chế toàn bộ sức mạnh quái đàm để đến gặp em dưới dạng linh hồn.”
Ôn Nghiên nhìn cậu chân thành: “Anh rất lo cho em.”
Bố mẹ và chị gái đều là những người kiên cường, sẽ không vì cái chết của anh mà làm hại bản thân, chỉ có Ân Thù, chỉ có vợ anh là quá khờ khạo, quá bướng bỉnh khiến anh chẳng thể nào yên tâm nổi.
“Chuyện sau đó em cũng biết rồi đấy, lúc đó trạng thái của em quá tệ, cực chẳng đã anh mới phải giải phóng sức mạnh quái đàm để quay lại tìm em.”
Lông mi Ân Thù run run: “Có phải tại em mà mọi chuyện mới hỏng bét hết không?”
Ôn Nghiên: “Sao em lại nghĩ như vậy?”
Ân Thù: “Nếu không phải vì em gây sự ở linh đường, anh sẽ không đi vào lĩnh vực của A1164 để rồi bị nó hại chết. Nếu không phải vì tôi uy h**p, anh cũng sẽ không bị ép phải mất đi lý trí. Tất cả chuyện này đều là tại em.”
Ôn Nghiên nâng mặt cậu lên: “Bảo bối, đây không phải lỗi của em.”
Anh kiên nhẫn giải thích cho Ân Thù: “Anh chết là do có người cố tình hãm hại, dù không phải là quái đàm A1164 thì cũng sẽ là một quái đàm khác thôi. Anh từ bỏ việc áp chế sức mạnh để quay về cũng không làm hại ai khác cả, chỉ có em, chỉ có mình em là chịu tổn thương vì sự thô bạo của anh.”
Thế là anh cố nhịn xuống.
Anh chỉ khẽ cong môi cười: “Em yêu anh nhiều thật đấy, Tiểu Thù.”
Đôi mắt Ân Thù lập tức sáng bừng lên, cậu gật đầu công nhận: “Đúng vậy, em yêu anh.”
Đến tận ngày hôm nay, cậu cuối cùng cũng xác nhận được rằng mình yêu Ôn Nghiên, yêu rất nhiều.
Cậu bắt đầu đếm ngón tay kể ra những cảm giác khi yêu của mình.
Nụ cười trên môi Ôn Nghiên càng sâu hơn, chỉ có một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài nơi khóe mắt.
Đang nói, Ân Thù chợt nhớ ra điều gì đó, cậu lén nhìn Ôn Nghiên với vẻ chột dạ: “A Nghiên, em... mấy ngày nay em đã làm tổn thương rất nhiều người.”
Cậu đã dùng những lời lẽ quá khích làm tổn thương bố mẹ và chị của anh, khiến chị gái tức đến phát điên.
Cậu còn làm bị thương cả người mà Ân Ly Muội cử đến nữa.
Ôn Nghiên: “Vậy đợi vài ngày nữa, chúng ta cùng đi xin lỗi họ có được không?”
Ân Thù gật đầu.
Ôn Nghiên: “Ly Muội vẫn đang đợi chúng ta ở ngoài, mình mặc quần áo vào rồi ra xem cô ấy có chuyện gì nhé?”
Ân Thù ngoan ngoãn gật đầu.
Hai người mặc quần áo xong xuôi rồi cùng nhau xuống lầu.
Ân Ly Muội đang ngồi ở phòng khách tầng một, cầm điện thoại suy nghĩ gì đó, nghe thấy tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên.
"Hai người đến đúng lúc lắm." Cô đưa điện thoại cho Ân Thù, “Thử xem có tra được thông tin về người này không, nếu truy tìm được địa chỉ cụ thể thì càng tốt.”
Ân Thù nhận lấy điện thoại, nhìn lướt qua tin nhắn, đồng tử khẽ co lại.
[Nếu không muốn mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn, cậu có thể thử cho Ôn Nghiên ăn cây bút máy "Thầm yêu" của A1169 xem sao.]
Ân Ly Muội nhún vai: “Xem tình hình hiện tại thì lời khuyên của người này quả thực có tác dụng.”
“Em có vài suy đoán về danh tính người này nhưng vẫn chưa chắc chắn, anh cứ kiểm tra thử xem.”
*
Tại trung tâm thương mại.
Ôn Họa đang tay xách nách mang đủ thứ đồ đạc.
“Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ lại nổi hứng mua sắm nhiều thế này?”
Tống Tri Lý mặc một chiếc váy trắng, cầm tà váy xoay một vòng trước gương: “Đẹp không con?”
Vẻ mặt Ôn Họa có chút bối rối nhưng vẫn trả lời: “Đẹp ạ, mẹ mặc gì cũng đẹp hết.”
Tống Tri Lý mỉm cười véo má cô một cái: “Đi nào, đi dạo với mẹ thêm chút nữa, mẹ còn mua vé xem phim suất 15 giờ đấy, lát nữa đến giờ chúng ta sẽ đi xem.”
Ôn Họa không hiểu nổi tại sao mẹ mình lại có thể cười vui vẻ như thể chưa có chuyện gì xảy ra như vậy. Cô chỉ biết trưng ra bộ mặt ủ rũ đi theo sau, để mặc bà cầm quần áo ướm thử lên người mình.
“Bộ này hợp với con lắm đấy.”
Ôn Họa uể oải: “Vâng, thế thì mua đi ạ.”
*
Lông mi Ân Thù khẽ rung, đôi mắt đen lánh hơi chuyển động, cậu trả lại điện thoại cho Ân Ly Muội.
“Tao không tra được.”
Ân Ly Muội nghiêng đầu cười một cái: “Được thôi, cũng không phải chuyện gì quá quan trọng. So với việc đó, bây giờ anh nên đi bệnh viện thì hơn.”
Ân Ly Muội liếc nhìn Ôn Nghiên một cái rồi nhanh chóng dời mắt đi: “Em đã sắp xếp xong rồi, để chồng anh đưa anh đi.”
Lời từ chối định thốt ra của Ân Thù bỗng nghẹn lại nơi đầu lưỡi.
Ôn Nghiên khẽ nắm lấy tay cậu, Ân Thù lí nhí: “Cảm ơn cô.”
Nơi Ân Ly Muội sắp xếp là bệnh viện thuộc Cục Quản lý Quái đàm. Bác sĩ ở đó đã quá quen mặt Ân Thù, vừa thấy cậu là lập tức sắp xếp các danh mục kiểm tra ngay.
Ân Thù cứ bám chặt lấy Ôn Nghiên không chịu buông tay, bác sĩ đành xua tay cho phép Ôn Nghiên cùng vào trong.
Sau khi hai người kiểm tra xong, bác sĩ nhìn kết quả, vừa thở dài thườn thượt vừa lắc đầu.
Ân Thù rũ mắt nghịch tay Ôn Nghiên, hoàn toàn chẳng bận tâm đến kết quả.
Ngược lại, Ôn Nghiên lại căng thẳng nhìn chằm chằm vị bác sĩ.
“Bác sĩ Lý, tình hình rốt cuộc thế nào ạ?”
Bác sĩ Lý rầu rĩ lải nhải một tràng dài.
Tổng kết lại ý chính là: Ân Thù không còn sống được bao lâu nữa.
Ân Thù được "tặng" ngay một gói điều trị nội trú.
Sau khi bác sĩ rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại hai người.
Thấy Ôn Nghiên nhíu chặt mày, Ân Thù bỗng bật cười.
Ôn Nghiên: “Anh tất nhiên là lo cho em rồi.”
Cơ thể Ân Thù vốn đã không tốt, bị anh giày vò như vậy thì lại càng tệ hơn.
Theo lời bác sĩ Lý, với tình trạng này, Ân Thù sống không quá ba tháng nữa.
Ân Thù lộ vẻ thắc mắc: “Nhưng mà anh lo cái gì chứ? Em sẽ không bỏ rơi anh đâu, sau khi chết nhất định em cũng sẽ biến thành quái đàm, như vậy chúng ta có thể hoàn toàn ở bên nhau rồi, không phải sao?”
Ôn Nghiên xoa đầu cậu: “Chuyện này có quá nhiều điều không chắc chắn, Tiểu Thù à.”
Đôi mắt Ân Thù ánh lên tia đỏ, cậu bướng bỉnh nói: “Em nhất định sẽ biến thành quái đàm mà.”
Ôn Nghiên đành phải dỗ dành theo ý cậu: “Được rồi, được rồi, anh không lo nữa. Em ngủ một lát đi, lâu rồi em chưa được ngủ ngon giấc.”
Ân Thù hừ một tiếng: “Đều tại anh hết.”
Cậu nằm xuống, giơ hai tay về phía Ôn Nghiên: “Muốn A Nghiên ở bên cạnh cơ.”
Ôn Nghiên nằm xuống bên cạnh, ôm cậu vào lòng.
Những xúc tu cấu thành từ các dãy số hiện ra dày đặc, bao bọc lấy cả hai người, lúc này Ân Thù mới chìm vào giấc ngủ sâu.
Những ngày sau đó, Ôn Nghiên luôn túc trực bên cạnh Ân Thù, mãi mới tranh thủ được lúc đi đổ rác để gặp Ân Ly Muội một lát.
Ân Ly Muội tựa lưng vào tường, tung đồng xu trong tay rồi lại bắt lấy.
Cô cười nhạo: “Muốn gặp riêng anh một lần đúng là khó thật đấy.”
Gương mặt Ôn Nghiên vẫn giữ nụ cười ôn hòa: “Chúng ta cố gắng nhanh lên nhé, lát nữa Tiểu Thù phát hiện anh không có ở đó lại lo lắng cho xem.”
Ân Ly Muội bĩu môi: “Tìm thấy kẻ đã tác động vào phanh xe của anh rồi, là Hứa Lại.”
Lúc đó Ôn Nghiên quả thực đã đi vào lĩnh vực của quái đàm A1164, nhưng trước khi chết anh đã thoát được ra ngoài, chỉ là bị thương nặng. Nguyên nhân thực sự dẫn đến cái chết chính là do phanh xe bị hỏng.
Vẻ mặt Ôn Nghiên khựng lại: “Là cậu ta...”
Ân Ly Muội: “Cậu ta có một người anh trai, năm đó cùng là vật thí nghiệm với Ân Thù. Sau khi ra ngoài không lâu thì người anh đó đã chết, vì thế cậu ta cực kỳ căm hận Cục Quản lý Quái đàm.”
“Anh cũng biết rồi đấy, một khi thí nghiệm này thành công, Cục Quản lý sẽ có phương pháp đối phó với quái đàm. Hứa Lại đương nhiên không muốn anh sống sót.”
Ôn Nghiên hỏi: “Vậy người gửi tin nhắn là ai?”
Ân Ly Muội cười một cách đầy ẩn ý: “A, ngay cả Ân Thù còn không tra được thì tôi cũng chịu thôi.”
Ôn Nghiên nhíu mày: “Có liên quan đến tôi sao?”
Ân Ly Muội: “Tôi đâu có nói thế.”
Thấy Ân Ly Muội thực sự không định tiết lộ, Ôn Nghiên đành phải bỏ cuộc.
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 29
10.0/10 từ 17 lượt.
