Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 28


Lần đầu tiên nhìn thấy Ôn Nghiên là vào lúc nào, Ân Thù đã không còn ấn tượng rõ rệt.


Lúc ấy, cậu vừa mới trốn khỏi phòng thí nghiệm, mang theo sự mệt mỏi cùng nỗi tò mò với thế giới loài người, chọn đại học Thanh Lan hàng đầu cả nước làm điểm khởi đầu cho hành trình mới.


Ký túc xá đại học Thanh Lan là phòng bốn người. Ngày khai giảng, ba người bạn cùng phòng tự động tụ lại thành một nhóm, ghé sát vào nhau tán gẫu đủ chuyện trên trời dưới biển.


Ân Thù ngơ ngác ngồi trên chiếc giường nhỏ của mình, lẳng lặng nhìn chằm chằm họ, nghe họ nói những chủ đề mà cậu chẳng hề hiểu gì.


Trong lúc đó, ba người kia cũng định kéo cậu vào cuộc, nhưng Ân Thù chỉ phản ứng khi có người hỏi: “Cậu tên gì?”


Cậu đáp: “Ân Thù.”


“Trước đây học ở đâu?”


“Trong núi.”


“Đi ăn cơm không?”


“Được.”


Chỉ cần người khác không hỏi, cậu sẽ giống như một con robot bị treo máy, cứ đờ đẫn ngồi bên cạnh, hoàn toàn không có chút sự hiện diện nào.


Sau vài vòng như vậy, ba người bạn cùng phòng cuối cùng cũng từ bỏ việc bắt chuyện với cậu, nhưng mỗi khi có hoạt động tập thể, họ vẫn sẽ gọi cậu đi cùng.


Cậu cứ thế lặp đi lặp lại việc đi học, ăn cơm, rồi về ký túc xá, cuộc sống sinh viên chính thức bắt đầu như thế.


Lần đầu tiên cậu có ấn tượng về Ôn Nghiên là trên đường đi học một môn bắt buộc.


Có sinh viên nhảy lầu, thi thể nát bấy rơi ngay trước mặt cậu, máu bắn tung tóe đầy người.


Giữa những tiếng la hét chói tai, cậu ôm cuốn giáo trình, bình tĩnh xoay mũi chân đi vòng qua thi thể, định bụng tiếp tục đến lớp.


Thế nhưng cậu lại bị một bàn tay kéo lại.


“Em ơi, em không sao chứ?”


Ân Thù nghiêng đầu, trả lời một cách bài bản: “Không sao.”


Ôn Nghiên kéo cậu lại kiểm tra từ trên xuống dưới, lấy khăn giấy giúp cậu lau vết máu trên quần: “Để tôi đưa em về ký túc xá thay quần áo nhé?”


Ân Thù lắc đầu, nghiêm túc bảo: “Tôi phải đi học, sắp muộn rồi.”


Ôn Nghiên khựng lại: “Em không nhận ra tôi sao? Môn tự chọn Tâm lý học, tôi vẫn luôn ngồi cạnh em mà.”


Ân Thù hơi mờ mịt, chẳng hiểu anh nói những lời đó làm gì.


Cậu khẽ giật giật vạt áo đang bị Ôn Nghiên nắm lấy: “Tôi phải đi học, sắp muộn rồi.”


Ôn Nghiên bỗng bật cười: “Em định đi học với bộ dạng này sao, thầy giáo có khi sẽ bị em dọa sợ đấy.”


Ân Thù nhíu mày: “Không được trốn học, thầy sẽ điểm danh trừ điểm.”


Ôn Nghiên: “Có thể xin nghỉ mà.”


Thế là Ân Thù bị ép phải xin nghỉ.



Vừa nhắn tin xin phép thầy xong, cậu đã thấy Ôn Nghiên lắc lắc điện thoại, chìa tay về phía mình: “Kết bạn nhé?”


Ân Thù biết cái này, đây là cách giao tiếp của con người hiện đại, quen nhau rồi thì phải kết bạn.


Cậu mở ứng dụng, tìm mã QR để Ôn Nghiên quét rồi thêm liên lạc.


Sau đó cậu được đưa về tận ký túc xá.


Kể từ đó, Ôn Nghiên thường xuyên nhắn tin cho cậu. Lúc đầu là những câu như:


[Hôm nay thời tiết đẹp quá, rất hợp để đi dạo.]


[Cơm ở cửa số 2 nhà ăn số 3 ngon lắm, em dùng thử xem. (hình ảnh.jpg)]


[Có vé xem ca nhạc của ca sĩ đang hot này, bạn tặng tôi, em có muốn đi không?]


Ân Thù chỉ trả lời đúng câu cuối cùng:


[Không đi.]


Dần dà về sau, Ôn Nghiên dường như đã tìm ra cách chung sống với cậu, định dạng tin nhắn đổi thành:


[Trời mưa rồi, em có mang ô không? Có muốn về ký túc xá cùng tôi không?]


[Trung thu vui vẻ, em có muốn ăn bánh không, nhà tôi được tặng nhiều lắm nè~]


[Dạo này tôi rất thích một bài hát, tôi hát cho em nghe nhé?]


Mỗi tin nhắn đều kèm theo một câu hỏi, vì thế Ân Thù buộc phải trả lời từng tin một.


Lại một lần nữa trả lời xong tin nhắn của Ôn Nghiên, Ân Thù khẽ nhíu mày.


Cái người này sao cứ nhắn tin cho cậu suốt thế nhỉ, có phải anh ta đang cố tình tiếp cận để bắt cậu về phòng thí nghiệm không?


Hay là giết phắt đi cho xong.


Ân Thù quyết định sau khi tan học sẽ ra tay.


Tan học, Ôn Nghiên đột ngột khoác vai cậu, mỉm cười giới thiệu với người khác: “Đây là bạn mới của tôi, một cậu đàn em... rất lợi hại.”


Ân Thù ngơ ngác cả mặt.


Sao đã thành bạn bè rồi?


Ôn Nghiên cười hì hì ghé sát mặt cậu, giả vờ đau lòng: “Đàn em sao thế, chúng ta không tính là bạn bè à?”


Ân Thù: “Chúng ta tính sao?”


Ôn Nghiên nắm chặt lấy tay cậu, giọng điệu nghiêm túc: “Chào em, tôi rất thích em, có thể làm bạn với tôi không?”


Được rồi.


Giờ thì là bạn bè.


Lần đầu tiên Ân Thù có bạn, thế nên cậu quyết định quan sát thêm chút nữa, tạm thời không giết anh.


Trở thành bạn rồi, Ôn Nghiên nhắn tin càng dày đặc hơn.



Hễ không có tiết là anh lại rủ cậu đi các điểm du lịch, công viên giải trí, hoặc dẫn cậu chạy khắp thành phố để nếm thử đủ loại nhà hàng.


Ân Thù rảnh rỗi không có việc gì làm là lại ôm điện thoại trả lời tin nhắn.


Bạn cùng phòng hỏi: “Cậu đang yêu đương đấy à?”


Ân Thù mờ mịt lắc đầu.


Bạn cùng phòng: “Thế sao ngày nào cậu cũng không có mặt ở ký túc xá, khó khăn lắm mới thấy ở phòng thì lại dán mắt vào điện thoại nhắn tin, cậu nói chuyện với ai đấy?”


Ân Thù: “Với bạn.”


Bạn cùng phòng trợn tròn mắt: “Bạn bè kiểu gì mà dính nhau thế, tôi nói cho cậu biết, anh ta tuyệt đối là có ý với cậu!”


Ân Thù: “Có ý là ý gì?”


Bạn cùng phòng: “Là anh ta thích cậu đấy.”


Ân Thù nghiêng đầu: “Thế nào là thích?”


Bạn cùng phòng suy nghĩ một chút: “Là cái kiểu muốn hôn môi cậu ấy.”


Thế rồi bạn cùng phòng trơ mắt nhìn Ân Thù gõ chữ hỏi: “Anh muốn hôn môi tôi à?”


A a a a!


Bạn cùng phòng điên cuồng lay người Ân Thù: “Mau thu hồi đi! Sao cậu có thể hỏi thẳng thừng chuyện đó chứ!”


Ân Thù không hiểu: “Tại sao không được hỏi?”


Bạn cùng phòng gần như phát điên, chuyện này làm sao mà giải thích nổi đây?


Rất nhanh sau đó, phía bên kia trả lời: “Có ai nói gì với em sao, Tiểu Thù?”


Bạn cùng phòng: “Mau trả lời là bạn bè đùa linh tinh thôi, đừng bận tâm.”


Ân Thù hỏi: “Bạn bè? Anh Nghiên đâu có nói đùa linh tinh gì đâu.”


Bạn cùng phòng sắp phát cuồng thật sự: “Tôi nói tôi cơ mà! Tôi nè! Chẳng lẽ tôi không tính là bạn của cậu à?!”


Ân Thù nghiêm mặt: “Cậu là bạn cùng phòng, không giống với bạn bè.”


Bạn cùng phòng hoàn toàn sụp đổ, quay người lao ra khỏi ký túc xá, chỉ còn lại Ân Thù ngơ ngác nhìn điện thoại, chậm rãi gõ chữ.


“Bạn cùng phòng tôi bảo, anh muốn hôn môi tôi.”


Ôn Nghiên hồi đáp: “Tôi không có, Tiểu Thù đừng có vu oan cho tôi nha.”


Ân Thù yên tâm rồi.


Bạn của cậu không có ý định hôn cậu.


Thực ra cậu từng thấy các cặp đôi ở trường ôm hôn nhau, cậu thấy hơi bẩn nên hoàn toàn không chịu nổi.


May mà Ôn Nghiên không nghĩ thế, nếu không cậu đành phải g**t ch*t anh thôi.


Dù sao thì cậu cũng thật sự không chấp nhận nổi việc phải "ăn nước bọt" của người khác.



Sau đó, Ôn Nghiên đối xử với cậu ngày càng tốt. Đôi khi cậu cũng thắc mắc tại sao Ôn Nghiên lại làm thế.


Có phải anh đang mưu đồ gì đó, muốn mê hoặc cậu rồi bắt đi làm thí nghiệm không?


Mỗi lúc như vậy, ý nghĩ giết anh lại thoáng hiện lên.


Giết Ôn Nghiên rồi thì sẽ không phải đau đầu vì mấy câu hỏi này nữa.


Nhưng ý nghĩ đó vừa chớm nở đã bị dập tắt bởi tin nhắn của Ôn Nghiên, và thế là cậu lại do dự.


Dù sao thì người chết sẽ không nhắn tin quan tâm cậu, người chết không dẫn cậu đi chơi, và người chết cũng chẳng thể ngồi ăn cơm cùng cậu.


Thời gian cứ thế trôi đi, cho đến một ngày của ba năm sau.


Ôn Nghiên hẹn cậu đến Vọng Giang Các ăn cơm. Cậu đợi mãi ở đó, cuối cùng thấy một Ôn Nghiên ướt như chuột lột xuất hiện.


Trên đường đến, Ôn Nghiên gặp một đứa trẻ nghịch ngợm rơi xuống sông, anh đã nhảy từ trên cầu xuống cứu người nên mới bị muộn.


Anh kể lại chuyện đó nhẹ tênh như thể vừa tiện tay cứu một con mèo bên đường, nhưng Ân Thù biết nước sông chảy xiết lắm, rất dễ mất mạng.


Ân Thù dùng đôi mắt đen kịt nhìn chằm chằm Ôn Nghiên đang ướt sũng, nhếch nhác hồi lâu, bỗng nhiên cậu nhận ra nếu người này chết đi, cậu sẽ buồn lắm.


Từ bao giờ không biết, người này đã chiếm vị trí quá lớn trong cuộc sống của cậu, đây chẳng phải là dấu hiệu tốt lành gì.


Về đến ký túc xá, cậu suy nghĩ suốt một đêm.


Cậu nghĩ, hay là cứ kịp thời cắt đứt, g**t ch*t Ôn Nghiên đi cho rồi.


Nhưng mà, thực lòng cậu lại thấy không nỡ.


Thế là cậu bỏ ra một số tiền lớn đặt làm một robot định vị, định bụng gắn lên người Ôn Nghiên để có thể kiểm soát hành tung của anh bất cứ lúc nào.


Nếu Ôn Nghiên đồng ý, mối quan hệ của họ có thể tiếp tục.


Nếu anh không đồng ý, cậu sẽ giết anh.


Thế nhưng cậu không ngờ rằng, lúc cậu định hỏi xem anh có đồng ý hay không thì Ôn Nghiên lại tỏ tình với cậu.


Cậu nói với Ôn Nghiên: “Tôi không hiểu thế nào là thích, nhưng nếu anh muốn ở bên tôi thì phải chuẩn bị tâm lý. Anh phải yêu tôi mãi mãi, vĩnh viễn không được bỏ rơi tôi, trừ khi... tôi chán anh trước.”


Cũng giống như việc không biết thế nào là thích, thực ra cậu cũng chẳng biết yêu rốt cuộc là gì. Nhưng cậu biết yêu là cấp độ sâu sắc hơn của thích, nên nếu chỉ thích thôi thì không đủ, cậu muốn Ôn Nghiên phải yêu mình.


Cậu chìa tay ra, yêu cầu Ôn Nghiên cấy robot định vị vào người.


“Trên nó có thiết bị tự hủy, một khi anh phản bội lời hứa, nó sẽ...”


Ân Thù cười, làm khẩu hình: “Đoàng!”


“Biến thành một quả bom nhân tạo.”


“Như vậy, anh vẫn muốn ở bên tôi chứ?”


Ôn Nghiên không trả lời ngay, anh đưa tay hái một cánh hoa rụng trên tóc cậu, khẽ bảo: “Đôi mắt của em đẹp quá, nó đang nói rằng nó yêu tôi.”


Ngay sau đó, anh cầm lấy con robot nhỏ từ tay Ân Thù, dùng dao rạch một đường trên cánh tay để nó chui vào cơ thể.


Ân Thù thực ra không hiểu ý anh cho lắm, nhưng Ôn Nghiên đã chấp nhận robot của cậu.



Vậy nên cậu đồng ý lời tỏ tình.


Cậu biết chuyện này có nghĩa là gì.


Năm nhất bạn cùng phòng đã nói rồi, yêu đương chính là hôn môi.


Nếu là Ôn Nghiên thì cũng không sao, cậu sẽ không ghét bỏ anh.


Ôn Nghiên cúi người ghé sát cậu hỏi: “Được chứ?”


Ân Thù đáp lại một cách quy củ: “Được.”


Lời hứa có hiệu lực từ hai phía.


Vì đã hứa sẽ ở bên nhau mãi mãi, nên sau này khi phát hiện Ôn Nghiên là người của Cục Quản lý Quái đàm, Ân Thù cũng chưa từng nghĩ đến chuyện giết anh.


Sau đó hai người kết hôn, cậu đã nỗ lực học cách để trở thành một người vợ tốt.


Cậu cũng giống như những người vợ bình thường khác, học cách làm nũng với Ôn Nghiên, học cách cười với anh khi vui và khóc trước mặt anh khi thấy tủi thân.


Cậu quan sát từng hành động của Ôn Nghiên, tốn bao công sức để tranh thủ thêm thật nhiều sự sủng ái.


Thế nhưng cậu lại nhận ra Ôn Nghiên khác với mình.


Thế giới của cậu chỉ có mỗi Ôn Nghiên, nên cậu có thể dành trọn tâm trí cho anh, lúc nào cũng nghĩ về anh.


Ôn Nghiên thì không thể.


Anh có quá nhiều bạn bè, người thân, ai cũng chiếm một vị trí nhất định trong lòng anh.


Anh đối xử rất tốt với Ân Thù, nhưng sẽ không vì cậu mà quên đi những người kia, cũng không vì cậu mà từ bỏ sự nghiệp.


Ân Thù thấy mờ mịt, tủi thân nhưng cũng đầy bất lực: “Sao lại như thế chứ.”


“Nếu... nếu biết trước thì tốt rồi.”


Nếu sớm biết Ôn Nghiên là người như vậy, cậu đã có thể giết anh từ sớm, để bản thân không bị lún quá sâu.


Nhưng đã muộn rồi.


Quá muộn rồi.


Cậu không cách nào ra tay giết người này một cách nhẹ nhàng như không được nữa.


Cậu không thể sống thiếu anh.


Vậy thì phải làm sao bây giờ?


Nhốt anh lại ở trong nhà thôi.


Để anh không bao giờ có thể gặp được ai khác ngoài cậu nữa.


Ân Thù đã chuẩn bị rất lâu cho kế hoạch đó.


Thế nhưng ngay trước đêm hành động, Ôn Nghiên đã chết.


Chết một cách dễ dàng như thế, chỉ để cứu một người xa lạ.


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 28
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...