Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Chương 30
“Anh muốn gặp hắn không?”
“Không cần đâu.”
Ân Ly Muội rời đi, Ôn Nghiên mở cửa phòng bước vào, một lần nữa ôm Ân Thù vào lòng.
Anh chưa từng nghĩ tới Hứa Lại sẽ phản bội mình.
Hứa Lại là học trò do đích thân anh chọn lựa, lần đầu tiên gặp hắn, đối phương mới chỉ mười bốn tuổi, vẫn còn là một đứa trẻ.
Đó là một sự cố quái đàm xảy ra tại công viên giải trí, thiếu niên nọ thi cử đứng nhất toàn khối nên cha mẹ bận rộn quyết định dành cho hắn một phần thưởng.
Thiếu niên đã xin cha mẹ nghỉ phép để đưa mình đi công viên chơi.
Thế rồi, tai nạn xảy ra.
Lúc đi là gia đình ba người, lúc về lại chỉ còn một mình hắn.
Thiếu niên ôm hũ tro cốt của cha mẹ trốn trong phòng, lén lút cầm lấy lưỡi dao.
Ôn Nghiên đã nhảy vào từ cửa sổ để ngăn hắn lại, đồng thời hứa hẹn sẽ nhận hắn làm đồ đệ, dạy hắn cách thu phục quái đàm để tránh việc có thêm nhiều người phải gặp thảm kịch tương tự.
Cứ thế, anh đã dạy bảo hắn suốt năm năm trời.
Vậy mà cuối cùng lại bị phản bội.
Ân Thù mở mắt ra, cũng chẳng thèm che giấu việc mình vừa nghe lén, cậu v**t v* mái tóc Ôn Nghiên: “Để em đi giết hắn giúp anh.”
Ôn Nghiên lập tức ôm cậu chặt hơn.
“Tiểu Thù, không được tùy tiện giết người.”
Ân Thù: “Nhưng hắn đã phản bội anh.”
Ôn Nghiên: “Pháp luật sẽ trừng trị cậu ta.”
Ân Thù bĩu môi: “Em ghét pháp luật.”
Ôn Nghiên hôn nhẹ lên môi cậu, Ân Thù đành thỏa hiệp: “Được rồi, không giết hắn nữa.”
Ôn Nghiên: “Anh đã gọi điện cho mẹ rồi, lát nữa cả nhà sẽ đến bệnh viện thăm chúng ta.”
Ân Thù tức khắc lo lắng vùi mặt vào ngực anh. Lúc trước khi đang phát điên thì không cảm thấy gì, giờ tỉnh táo lại cậu có chút sợ hãi khi phải đối mặt với người nhà họ Ôn.
Ôn Nghiên dỗ dành: “Anh đã tạ lỗi giúp em rồi, mọi người sẽ không trách em đâu.”
Ân Thù đột nhiên ngẩng đầu: “Cảm ơn A Nghiên!”
Khi người nhà họ Ôn đến, Ân Thù đang truyền dịch, loại thuốc này có tác dụng gây buồn ngủ nên cậu cố gắng mở mắt ra chào hỏi.
“Con chào bố mẹ, chào chị ạ.”
“Chuyện lúc trước là do con không đúng, đã làm mọi người phải đau lòng, con xin lỗi ạ. Đặc biệt là chị, lúc trước con đã dọa chị sợ, em xin lỗi chị.”
Chàng trai gầy gò mặc bộ quần áo bệnh nhân, nằm yên tĩnh trên giường bệnh với vẻ mặt ngoan ngoãn, trông khác hẳn với kẻ điên khùng ở linh đường hôm nọ.
Ôn Họa khoanh tay trước ngực khẽ cười lạnh một tiếng, nhưng cũng không nói lời nào khó nghe.
Tống Tri Lý vẻ mặt dịu dàng, trông có vẻ hoàn toàn không để bụng chuyện cũ.
“Tiểu Thù, nghe nói sức khỏe con không tốt, mẹ có nấu chút canh gà ở nhà, lát nữa để A Nghiên đút cho con uống nhé.”
Ân Thù rúc dưới chăn chỉ lộ ra nửa khuôn mặt, đôi mắt đen lánh nhìn bà đầy ngoan ngoãn: “Con cảm ơn mẹ.”
Tống Tri Lý cúi người, giúp cậu vén lọn tóc mái che khuất mắt sang một bên: “Nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Ôn Túc cũng phụ họa: “Đúng là nên nghỉ ngơi cho khỏe, còn trẻ mà sức khỏe đã kém thế này thì thật không ra làm sao cả.”
Người nhà họ Ôn không ở lại quá lâu, chỉ nói vài câu rồi rời đi.
Ân Thù nhìn theo bóng lưng ba người họ, khẽ chớp mắt.
Ôn Nghiên mỉm cười hôn lên mắt cậu: “Em xem, anh đã bảo là mọi người sẽ không trách em mà.”
Ôn Nghiên mở cặp lồng, múc một bát canh gà rồi đỡ Ân Thù dậy, tỉ mẩn đút từng thìa cho cậu uống.
“Vị thế nào em?”
“Ngon lắm ạ.”
Ân Thù nhìn chằm chằm tay Ôn Nghiên, ra hiệu cho anh đút nhanh hơn. Cậu thực sự đã rất mệt mỏi, uống xong là gần như không mở nổi mắt nữa.
Ôn Nghiên buồn cười nhìn cậu chui tọt vào trong chăn nằm xuống.
“Thật ra để ngủ dậy rồi uống cũng được mà.”
Ân Thù cong mắt cười với anh: “A Nghiên, em thích mẹ lắm.”
Ôn Nghiên trêu: “Thế em thích mẹ hơn hay thích anh hơn?”
Ân Thù: “Thích nhất A Nghiên, yêu nhất A Nghiên.”
Cậu giơ tay ra: “A Nghiên ôm em đi.”
Dù biết Ôn Nghiên không có lý do gì để chạy trốn, nhưng Ân Thù vẫn không yên tâm, mỗi lần trước khi ngủ đều nhất quyết phải ôm lấy anh mới có thể an lòng.
Ôn Nghiên nằm xuống, ôm cậu vào lòng: “Ngủ đi em.”
Chưa đầy một phút sau, người trong lòng anh đã nhắm mắt, nhịp thở đều đều chìm vào giấc ngủ.
Không lâu sau, Ôn Nghiên nhận được tin nhắn từ Ân Ly Muội.
[Vừa rồi tất cả cấp cao đều nhận được tin, Tiến sĩ R chuẩn bị rời khỏi Hoa Hạ bằng máy bay riêng vào lúc 3 giờ sáng mai tại tầng thượng tòa Lăng Giang.]
Ôn Nghiên đột ngột mở to mắt.
Tiến sĩ R.
Kẻ chủ mưu phụ trách thí nghiệm trên cơ thể người năm đó.
Là thủ phạm khiến cơ thể Ân Thù trở nên suy kiệt đến mức này.
Anh cẩn thận lách ra khỏi những xúc tu của Ân Thù, cầm điện thoại nhắn lại: [Nhất định phải ngăn hắn lại.]
[Chuyện đó là đương nhiên.]
Ôn Nghiên nhìn thời gian, rồi lấy con búp bê vải mà anh từng tặng nhét vào lòng Ân Thù.
Ân Thù ngoài miệng tuy nói ghét món quà này, nhưng thực tế lại vô cùng trân trọng, ngay cả khi đi bệnh viện cũng phải mang theo búp bê đi cùng.
Ôn Nghiên cúi người, đặt một nụ hôn lên trán Ân Thù: “Ngủ đi bảo bối, ngày mai mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn thôi.”
Nói rồi anh xoay người rời đi.
Sau khi anh đi không bao lâu, lông mi Ân Thù khẽ rung rồi chậm rãi mở mắt ra.
Cậu im lặng mặc quần áo, xỏ giày rồi mở cửa phòng bước ra ngoài.
Loại thông tin này đối với một người có năng lực liên quan đến mạng internet như cậu thì vốn chẳng phải là bí mật gì.
*
Khi Ôn Nghiên đến dưới chân tòa Lăng Giang, Ân Ly Muội đã đưa người đến di tản hết những cư dân thường sống ở đây.
Cô thản nhiên ăn một cây kẹo m*t: “Ở đây không có mấy hộ người sống đâu, chủ yếu là nơi các đại gia dùng để đặt tro cốt nên cũng đỡ tốn không ít công sức.”
Ôn Nghiên hỏi: “Tin tức này từ đâu mà có?”
Ân Ly Muội nhún vai: “Ai mà biết được, dù sao hiện giờ rất nhiều người đã biết chuyện này rồi.”
Trông cô có vẻ đã có suy đoán gì đó, cô nói đầy ẩn ý: “Tin tức chắc chắn là thật, chỉ là người nhận được tin có lẽ không chỉ có chúng ta đâu.”
Ôn Nghiên trầm ngâm rồi khẳng định: “Là chính Tiến sĩ R đã phát tán tin tức.”
Ân Ly Muội cười một cái không nói gì, cô đứng trong bóng tối, khẽ hất mái tóc dài.
Gần 3 giờ sáng, một tiếng bước chân vang lên ở cầu thang. Người đó đi giày cao gót, bước đi thong thả, ưu nhã tiến lên sân thượng.
Khi nhìn rõ dáng vẻ đối phương, đồng tử Ôn Nghiên co rút lại.
Sao lại là bà ấy?
Ân Ly Muội ẩn mình trong bóng tối khẽ cười: “A, xem ra mình đoán đúng rồi.”
Ôn Nghiên không màng đến Ân Ly Muội, anh bước ra khỏi chỗ tối, nhìn người phụ nữ mặc váy trắng đứng trên sân thượng với vẻ mặt phức tạp.
“Mẹ.”
Tống Tri Lý quay đầu lại mỉm cười với anh: “A Nghiên đấy à, Tiểu Thù không đến sao?”
Ôn Nghiên: “Thuốc của cậu ấy có tác dụng gây ngủ, hiện giờ vẫn đang ngủ ạ.”
Tống Tri Lý: “Tiếc thật.”
Ôn Nghiên kinh ngạc: “Tiếc gì cơ ạ?”
Tống Tri Lý không trả lời, chỉ hướng mắt nhìn ra xa.
Đứng ở đây tầm nhìn rất tốt, có thể thấy rõ khu dân cư phía xa.
Dưới ánh trăng, nhà cao tầng san sát, dù đã gần 3 giờ sáng nhưng vẫn có nơi đèn còn sáng, có nơi đã tắt.
Đó là một khung cảnh thái bình và hài hòa.
Chỉ có ở thời đại hòa bình mới có thể thấy được cảnh sắc như thế này.
Tống Tri Lý thở dài: “Đôi khi mẹ cũng cảm thấy có lỗi với những vật thí nghiệm đó, nhưng con biết không, nếu mẹ không làm thì năm đó sẽ có thêm rất nhiều người tay không tấc sắt phải chết trong những sự cố quái đàm kia, mẹ không còn cách nào khác.”
Bà nghiêng đầu hỏi: "Nên hy sinh một nhóm nhỏ người để bảo toàn tính mạng cho đại đa số, hay là để mặc cho quái đàm tự do phát triển?
“Họ đồn đại mẹ là một nhà khoa học điên cuồng, nhưng rồi lại lợi dụng những thành quả nghiên cứu của mẹ. A Nghiên, đôi khi mẹ cũng thấy buồn lắm, cùng là thí nghiệm trên cơ thể người mà các nhà khoa học bây giờ là anh hùng, còn mẹ lại là tội nhân.”
Ôn Nghiên đứng yên tại chỗ, lặng lẽ đối diện với bà.
“Mẹ ơi, Tiểu Thù đã tha thứ cho mẹ rồi.”
Đến tận lúc này anh mới chợt hiểu ra, hóa ra từ lúc đó Ân Thù đã nhận ra thân phận của bà.
Ân Thù đã nói với Ân Ly Muội rằng "Tao không tra được".
Thực ra không phải không tra được, mà cậu chỉ là... không muốn Tống Tri Lý bị bại lộ.
Bởi vì cậu thích Tống Tri Lý.
Cậu thực sự rất thích mẹ.
Ôn Nghiên nghiến răng, không dám tưởng tượng làm sao cậu có thể nhẫn nhịn được đến thế.
Ân Ly Muội nói không sai.
Ân Thù đúng là một kẻ ngốc.
Ôn Nghiên nói: “Em ấy sẽ không muốn chính tay giết mẹ đâu, em ấy mong mẹ được sống.”
“A...”
Tống Tri Lý bật cười: “Tiểu Thù thật đáng yêu.”
Bà tiến lên hai bước, tiến sát lại gần mép sân thượng, thân hình lảo đảo như sắp ngã.
Ôn Nghiên theo bản năng định lao tới giữ bà lại, nhưng thấy bà khẽ lắc đầu.
“A Nghiên, luôn cần phải có người đứng ra xoa dịu cơn giận của những nạn nhân đó, có như vậy mọi người mới có thể bình tâm ngồi lại mà nghĩ về ngày mai, không phải sao?”
Bà đã sống lay lắt quá lâu rồi.
Đồng đội của bà đều đã chết trong vụ trốn chạy tập thể của các vật thí nghiệm năm đó, chỉ có bà là ngoại lệ.
Bà không thể chết, bà phải sống để dẫn dắt những nhà nghiên cứu mới tìm ra con đường mới.
Và giờ đây, họ đã thành công.
Vậy nên một Tiến sĩ R tội ác tày trời không thể tiếp tục sống được nữa.
Bà phải chết, phải chết trước mặt tất cả các vật thí nghiệm.
Có như vậy, nhân loại và các vật thí nghiệm mới có thể có một tương lai mới.
*
Dưới chân tòa Lăng Giang.
Ân Thù đứng bất động, mái tóc dài tung bay trong gió.
Tất cả những quái đàm định tiếp cận nơi này đều bị cậu khống chế tại chỗ.
Năng lực của cậu là Dị Vực.
Cậu có thể lợi dụng mạng internet để xây dựng một thế giới thứ hai, kéo tư duy của con người hoặc quái đàm vào đó, khiến thực tại chỉ còn lại một cái xác rỗng.
Cậu ngước đầu lên, nhìn người phụ nữ đang rơi xuống từ giữa không trung. Vô số xúc tu cấu thành từ các dãy số ùa tới, đỡ lấy thân thể bà.
Người phụ nữ chậm rãi mở mắt: “Tiểu Thù.”
Ân Thù nói: “Mẹ có thể đi rồi, sẽ không có ai ngăn cản đâu.”
Tống Tri Lý lắc đầu: “Vô ích thôi Tiểu Thù, mẹ đã uống thuốc độc rồi.”
Ân Thù không hiểu: “Sống sót mới là quan trọng chứ.”
Tống Tri Lý mỉm cười: “Con buông mẹ ra đi.”
Lông mi Ân Thù run rẩy: “A Nghiên sẽ buồn lắm.”
Tống Tri Lý dịu dàng: “A Nghiên sẽ hiểu thôi.”
Ân Thù rũ mắt nhìn mũi chân, hồi lâu sau mới nói: “Tôi ghét bà.”
Tống Tri Lý cười: “Con thật đáng yêu.”
Giây tiếp theo, bà phun ra một ngụm máu đen, rồi chậm rãi ngã xuống trước mặt cậu.
Ân Thù đột nhiên bị ai đó từ phía sau che chặt mắt lại: “Đừng nhìn!”
Ân Ly Muội nghiến răng nghiến lợi: “Em đã bảo anh đừng có thích Ôn Nghiên mà, giờ thì hay rồi, thằng con khốn nạn làm anh đau lòng chưa đủ, giờ đến bà già khốn nạn này nữa.”
Cảm nhận được lòng bàn tay mình ướt đẫm, cô càng thêm tức giận: “Anh thế mà lại khóc vì loại người xấu xa này sao! Anh có biết chính bà ta là người đã khiến anh phải chịu bao nhiêu đau khổ năm đó không hả!”
Ân Ly Muội thực sự sắp tức điên lên rồi.
Dù cô có chết đi chưa chắc Ân Thù đã khóc, vậy mà giờ đây cậu lại rơi nước mắt vì một người phụ nữ như thế!
Dựa vào cái gì chứ!
Chỉ vì bà ta là mẹ của Ôn Nghiên thôi sao?
Ôn Nghiên dựa vào cái gì mà lại may mắn đến thế!
Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Story
Chương 30
10.0/10 từ 17 lượt.
