Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 18


“Anh à, sao anh lại khóc nữa rồi?”


Ân Ly Muội ló đầu ra từ phía trên băng quan, cười tủm tỉm nhìn cậu.


Ân Thù ngẩng đầu lên khỏi cổ Ôn Nghiên, đáp: “Tao không có rơi nước mắt.”


“Chà, phải giải thích với anh thế nào đây nhỉ, khóc và rơi nước mắt không nhất thiết lúc nào cũng phải đi đôi với nhau đâu, nhất là với một kẻ ngốc nghếch như anh.”


Ân Thù chẳng còn tâm trạng đâu mà tranh luận mấy chủ đề vô thưởng vô phạt này với em gái mình, cậu lạnh lùng nói: “Tao sẽ không ký tên.”


Ân Ly Muội kéo một chiếc ghế mềm ngồi xuống, một tay chống cằm, vẫn giữ vẻ mặt cười hi hi như cũ.


Cô chẳng hề bận tâm nơi đây là linh đường, cũng chẳng màng đến việc anh trai mình vừa mới mất đi chồng.


“Em biết mà, em cũng đâu có đến để khuyên anh ký bản thỏa thuận đó.”


“Em chỉ muốn nhắc nhở anh rằng viện nghiên cứu đã khôi phục được một phần tài liệu thí nghiệm trên cơ thể người từ mười mấy năm trước rồi. Thân phận của anh không còn là bí mật nữa đâu, đừng để bản thân trở thành quân cờ của kẻ khác.”


Ân Thù lại vùi cái đầu nặng trĩu vào cổ Ôn Nghiên, khẽ cọ xát: “Mày biết mà, tao không hiểu mấy thứ đó.”


“Ôi, em quên mất anh là một kẻ ngốc, vậy thì anh đừng tin bất cứ ai cả.”


“Bao gồm cả người nhà họ Ôn.”


“Nói xong rồi thì biến đi.”


Trong mắt Ân Thù, Ân Ly Muội đúng là kẻ thích xuất hiện một cách khó hiểu, nói một tràng vô nghĩa rồi còn tranh thủ mắng cậu là đồ ngốc.



... Đúng là cái đồ đáng ghét.


Ân Thù thầm định nghĩa về cô em gái mình như vậy.


“A, lại bị ghét rồi sao?” Ân Ly Muội vẫn cười hì hì, “Thấy anh khóc thảm thương như thế, em lại tiết lộ cho anh một bí mật nhỏ nữa nhé.”


“Xấp tài liệu đó, Ôn Nghiên từng xem qua rồi.”


“Sau khi biết thân phận của anh, ngay ngày hôm sau anh ta đã đăng ký tham gia ‘Kế hoạch Sáng Sớm’.”


“Anh bảo xem, là vì cái gì nhỉ? Anh ta muốn cùng anh làm một đôi uyên ương khổ mệnh sao?”


Đôi mắt đen lặng lẽ của Ân Thù chợt lóe lên một tia sáng.


“Xem ra anh đoán được rồi nhỉ. Anh ta muốn cứu anh. Nếu gánh nặng cơ thể là do sức mạnh quái đàm gây ra, vậy chẳng phải chỉ có thể dùng chính sức mạnh quái đàm mới chữa khỏi được sao?”


Giọng Ân Thù nghẹn lại: “Đã bảo rồi, tao không có khóc.”


“Được rồi được rồi, anh nói không có thì là không có vậy.” Ân Ly Muội đứng dậy chuẩn bị rời đi.


Đến cửa, cô dừng bước, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Em nói thật đấy, đừng tin người nhà họ Ôn.”


Ân Ly Muội rời đi hẳn.


Ân Thù cọ cọ vào cổ Ôn Nghiên, cũng chẳng để tâm đến lời cô nói.


Quan hệ giữa cậu và em gái chưa tốt đến mức cô ta phải đặc biệt tới đây để cảnh báo cậu.


Họ cùng một mẹ sinh ra, tính cách hoàn toàn trái ngược nhưng lại có một điểm rất giống nhau: cả hai đều không có thứ gọi là cảm xúc.



Ân Thù là không hiểu.


Cậu không hiểu thế nào là thích, thế nào là ghét, không hiểu vì sao vui thì phải cười, buồn thì phải khóc.


Ngay cả sự hận thù, cậu cũng phải mất rất lâu mới hiểu ra được.


Còn Ân Ly Muội là khinh thường.


Cô bẩm sinh đã nhìn thấu lòng người, biết rõ phải làm thế nào để được người khác yêu thích, nhưng thực chất chẳng có gì đáng để cô bận tâm.


Quan hệ của họ giống như hồi nhỏ khi cặp cha mẹ vô trách nhiệm không cho họ cơm ăn.


Ân Ly Muội nhờ tính cách khéo léo mà xin được của dì bán bánh bao ba chiếc bánh.


Sức ăn của cô vừa vặn hết ba cái, nên cô sẽ không bao giờ chịu thiệt mà chia cho Ân Thù một cái rồi mình ăn hai cái, cô sẽ ăn sạch cả ba.


Nhưng nếu cô xin được bốn cái bánh, cô sẽ sẵn lòng chia cho Ân Thù một cái.


Việc Ân Ly Muội cố ý nhấn mạnh việc cậu đừng để bị coi là quân cờ chỉ có thể giải thích rằng: nếu cậu bị lợi dụng làm điều gì đó, việc đó sẽ gây bất lợi cho chính cô ta.


Còn cụ thể là vì sao thì Ân Thù nghĩ không ra, cũng lười chẳng buồn nghĩ.


Cậu vốn không giỏi nhìn thấu tâm can, càng không biết chơi trò âm mưu quỷ kế.


“A Nghiên, cho anh thêm một cơ hội nữa. Trước khi ngày thứ sáu kết thúc, hãy hóa thành quái đàm đi, nếu không em sẽ giết sạch những người anh quan tâm.” Ân Thù sau khi bình tâm lại một chút, nhìn cái bóng đen trong suốt bên cạnh, nghiêm túc nói.


“Anh biết mà, em làm được đấy.”


*



“Thế nào, cậu ta ký tên chưa?”


“Vẫn chưa ạ thầy. Người này khó đối phó lắm, khuyên mãi chẳng lay chuyển.”


“Quả nhiên đúng như ta dự đoán, chuyện này em không cần xen vào nữa.”


Ân Ly Muội hơi nheo mắt, cười một vẻ hồn nhiên không vướng bụi trần: “Dạ? Nhưng thi thể của Ôn Nghiên có giá trị nghiên cứu cực lớn, chúng ta dễ dàng từ bỏ vậy sao?”


Lâm Chí Hành bày ra vẻ mặt như đã nắm chắc mọi việc: “Tất nhiên là không rồi. Đây là chuyện đại sự liên quan đến tương lai nhân loại, sao có thể bỏ qua như vậy được.”


“Tôi đã âm thầm cho người liên hệ với bên nhà tang lễ rồi, đến lúc đó...”


Ân Ly Muội gật đầu, cười hì hì giơ ngón tay cái lên: “Thầy quả nhiên lợi hại.”


Lâm Chí Hành xua tay: “Em cũng nên học hỏi thêm đi. Đã chọn vào đây thì đừng mang tư duy của học sinh nữa. Trong thế giới của người trưởng thành, không phải chuyện gì cũng chỉ có trắng và đen.”


Ân Ly Muội: “Vâng ạ, em sẽ nỗ lực học tập theo thầy.”


*


Sau khi Ân Thù nhìn chằm chằm vào cái bóng đen trong suốt của Ôn Nghiên và nói xong câu đó, Ôn Nghiên dường như cuối cùng cũng nhận ra Ân Thù có thể nhìn thấy mình.


Hình hài của anh là một khối mờ ảo, không nhìn rõ ngũ quan hay biểu cảm, cũng chẳng rõ động tác.


Anh đã thử giao tiếp vài lần nhưng không thành công, cuối cùng đành liều mạng vặn vẹo cơ thể mình thành một hình mũi tên lớn.


Sau đó, anh hết lần này đến lần khác tiến sát đến trước mặt Ân Thù, ra hiệu bảo cậu đi theo mình.


Lúc đầu Ân Thù không thèm để ý.



Cậu hiện tại chẳng quan tâm Ôn Nghiên muốn bày tỏ điều gì, dù là muốn mắng cậu hay muốn nói lời xót xa, tất cả đều không quan trọng.


Cậu chỉ muốn Ôn Nghiên hóa thành quái đàm.


Nhưng thấy Ôn Nghiên cứ lặp đi lặp lại việc tiến đến trước mặt mình, hình hài lại vặn vẹo khổ sở như thế, cậu rốt cuộc vẫn mềm lòng.


Cậu đứng dậy, đi theo “mũi tên” Ôn Nghiên lên lầu, trở về phòng ngủ, rồi theo chỉ dẫn mà mở ngăn kéo thứ hai của tủ đồ ra.


Là hộp cứu thương.


Ân Thù ngẩn người.


Ôn Nghiên sáp lại gần, cái bóng hư ảo chỉ vào mặt cậu.


Rõ ràng là rất lợi hại, vậy mà bị người ta đánh cũng không biết đường tránh.


Gương mặt vốn được nâng niu trắng trẻo, giờ vì nhận một cái tát và một cú đấm mà trở nên sưng đỏ nghiêm trọng.


Lông mi Ân Thù khẽ rung động.


Cậu lạnh lùng mở miệng: “Anh không nghe thấy những gì em vừa nói sao? Vậy để em lặp lại một lần nữa nhé. Nếu trước ngày thứ sáu sau khi chết mà anh không hóa thành quái đàm, em sẽ g**t ch*t tất cả những người anh quan tâm: ba, mẹ, chị gái, cả những người anh từng cứu nữa. Nếu bấy nhiêu vẫn chưa đủ, em sẽ bắt cả thế giới này phải chôn cùng anh.”


Cái bóng vặn vẹo của Ôn Nghiên khựng lại một chút, sau đó lại tiếp tục cố chấp chỉ vào hộp cứu thương và khuôn mặt của cậu.


Trái tim Ân Thù như thắt lại một nhịp, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng.


Cậu không phân biệt được đó rốt cuộc là gì, chỉ thầm nghĩ:


Cậu quả nhiên là ghét nhất Ôn Nghiên.


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 18
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...