Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 19


Ân Thù lấy thuốc mỡ ra, bôi loe ngoét hai cái lên mặt cho có lệ.


“Xong rồi.” Cậu nhìn cái bóng hình mũi tên của Ôn Nghiên bằng ánh mắt u ám, “Giờ anh có thể bắt đầu nỗ lực được rồi đấy. Còn hai ngày nữa, nếu không đạt được yêu cầu của em, anh biết hậu quả thế nào rồi đấy.”


Cái bóng của Ôn Nghiên khẽ động, chỉ về hướng phòng vệ sinh.


Ân Thù nghi ngờ liếc anh một cái, rồi đi theo vào trong, nhìn theo hướng anh chỉ.


Đó là một tấm gương.


Giây phút này, Ân Thù bỗng đọc hiểu được ý nghĩ của Ôn Nghiên một cách kỳ lạ.


—— Anh chê cậu bôi thuốc chưa đều.


Ân Thù hậm hực quay lại, bóp một đống thuốc mỡ lớn rồi trát thẳng lên mặt.


Trông cậu lúc này như đang đắp hai tảng bùn trắng trên má, cực kỳ buồn cười.


Thế nhưng Ân Thù chẳng thèm bận tâm, cậu ngẩng đầu giận dữ lườm Ôn Nghiên:


“Thế này thì anh vừa lòng rồi chứ!”


Sau đó, Ân Thù trơ mắt nhìn Ôn Nghiên đổi hướng chỉ tay.


Cậu ôm tâm thế “để xem anh còn định bày trò gì nữa” mà đi theo.


Lần này là phòng bếp.


Ân Thù lúc này mới sực nhớ ra, từ lúc biết Ôn Nghiên gặp chuyện đến giờ cậu chưa ăn gì cả.


Nhưng cậu chẳng hề cảm thấy cảm động chút nào. Ngược lại, cậu tức nổ phổi. Ngực cậu phập phồng dữ dội, máu nóng dồn hết lên não.


Cậu đã nói bao nhiêu lời, làm bao nhiêu việc, vậy mà Ôn Nghiên chẳng hề để tâm. Anh chỉ giống như đang nhìn một đứa trẻ không hiểu chuyện, dùng tư thế cao cao tại thượng mà bao dung cậu.


Cứ như thể mọi việc cậu làm chỉ là một trò chơi đồ hàng nực cười.


Ân Thù thấy mình cần phải làm gì đó để bày tỏ sự phẫn nộ.


Phải làm gì đây? Làm gì bây giờ?


Cậu đột ngột chộp lấy chiếc cốc sứ có hình con mèo, thẳng tay ném xuống đất.


—— Đập phá đồ đạc.


Đây là cách mà các cặp vợ chồng trong phim truyền hình hay làm để thể hiện sự tức giận.


Đập càng nhiều thì càng chứng tỏ mình đang rất giận.


Ân Thù dùng sức đẩy đổ kệ kính đựng những chiếc ly xinh xắn mà Ôn Nghiên sưu tầm.


“Choang!”



Mảnh kính và gốm sứ vỡ vụn, bắn tung tóe đầy sàn. Ân Thù giẫm lên những mảnh vỡ sắc nhọn bước ra khỏi bếp, nhưng vẫn cảm thấy chưa bõ tức.


Cậu vớ lấy chiếc đèn đứng ở góc phòng khách, nện thật mạnh vào cây bình an.


Đèn hỏng, cây nát.


Sau khi biến ngôi nhà thành một đống hỗn độn, Ân Thù quay lại phòng ngủ.


Cậu liếc nhìn cái bóng đang vặn vẹo dữ dội của Ôn Nghiên, hừ mạnh một tiếng.


“A Nghiên, tốt nhất là anh nên ngoan ngoãn làm theo lời em, đừng có ý định khiêu khích em, bằng không...”


Cậu đá mạnh vào ghế sofa, khiến nó trượt đi cả mét. Nhìn thấy cái bóng của Ôn Nghiên càng vặn vẹo hơn, cậu hài lòng đi tới cạnh giường, nằm vật xuống.


Thú thật là đầu óc cậu hơi choáng váng. Ân Thù nằm nghỉ nửa tiếng rồi mới mở mắt ra, lúc này tầm nhìn mới bớt đen kịt.


Cậu ngồi dậy, theo bản năng đi tìm hình bóng của Ôn Nghiên.


Anh đang ngồi xổm bên chân cậu, cố gắng chạm vào cậu.


Ân Thù nhìn theo động tác của anh và thấy đôi chân mình đang chảy máu.


Xem ra những gì cậu làm trước đó chẳng có tác dụng gì cả. Não bộ của Ân Thù bị xung huyết, mắt tối sầm lại, cậu đổ gục xuống giường.


Nhìn cái bóng đen phía trên đang tỏ vẻ nôn nóng, cậu cảm thấy nếu cứ thế này, chắc cậu sẽ tức chết vì Ôn Nghiên trước khi đến ngày thứ sáu mất.


Cậu không thể chết được.


Cậu gượng dậy lấy điện thoại, gửi tin nhắn cho bác sĩ riêng và đầu bếp.


Năm phút sau, bác sĩ đến lấy những mảnh vỡ găm trong lòng bàn chân cậu ra, sát trùng và băng bó lại.


Vết thương cũ ở bụng bị rỉ máu cũng được xử lý lại. Hai mươi phút sau, đầu bếp bưng đồ ăn lên.


Ăn xong, Ân Thù khôi phục chút sức lực. Cậu ngồi tựa đầu giường, dùng giọng điệu âm u đe dọa Ôn Nghiên suốt ba tiếng đồng hồ.


Tóm lại vẫn là những lời dọa giết sạch mọi người. Nói đến khô cả cổ, cậu vừa định đi uống nước thì thấy cái bóng của Ôn Nghiên chỉ vào máy lọc nước.


“...”


Ân Thù đơn phương tuyên bố, trên thế giới này, cậu ghét nhất Ôn Nghiên!


*


Trời vừa sáng, người của nhà tang lễ đã đến. Ôn Họa lo lắng Ân Thù lại phát bệnh nên mang theo hàng chục vệ sĩ lực lưỡng.


Thế nhưng, mọi chuyện lại diễn ra suôn sẻ đến lạ thường.


Ân Thù không hề làm loạn đòi giữ lại thi thể, cũng không đi theo đến nhà tang lễ.


Cậu chỉ đứng ở tầng hai, mặt không cảm xúc nhìn họ làm việc rồi quay lưng trở vào phòng.


Ôn Họa mang theo cảm giác không chân thực đó cùng cha mẹ tiễn biệt em trai lần cuối, rồi nhìn nhân viên đẩy thi thể vào phòng hỏa táng.



Trong phòng có hai người đang chờ sẵn.


Họ lật tấm vải trắng lên xác nhận danh tính thi thể rồi đưa cho gã nhân viên một chiếc thẻ ngân hàng.


“Mật mã là sáu số sáu. Đừng nói chuyện hôm nay cho bất kỳ ai, nếu không...”


Gã nhân viên run rẩy nhận lấy, cúi đầu khúm núm: “Quý ngài yên tâm, chuyện này tôi sẽ sống để bụng chết mang theo. Xong việc tôi sẽ nghỉ việc ngay, bảo đảm không có người thứ tư biết chuyện.”


Sau đó, gã nhân viên đẩy một thi thể khác trên xe rời đi.


Hai người kia cho thi thể Ôn Nghiên vào bao tải, né tránh mọi người rồi khiêng xuống xe, lái thẳng về phía Cục Quản lý Quái đàm.


*


Khi Ôn Họa ôm hũ tro cốt ra ngoài, cô vẫn còn thấy ngỡ ngàng: “Ân Thù thế mà thực sự không đến gây rối.” Cô lại khóc một hồi, giọng khản đặc.


Cô nhìn sang người mẹ đang thản nhiên bên cạnh: “Mẹ, mẹ có muốn ôm A Nghiên một cái không?”


Tống Tri Lý đáp: “Đưa cho cha con đi, ông ấy cần hơn.”


Ôn Họa nhìn sang Ôn Túc, người đang có đôi mắt sưng mọng, rồi trịnh trọng đặt hũ tro vào lòng ông.


Gương mặt vốn đang không cảm xúc của Ôn Túc bỗng lăn dài hai hàng lệ. Ôn Họa và cha ôm nhau khóc nức nở, còn mẹ Ôn chỉ lặng lẽ đứng đó, ngước nhìn chiếc camera ở góc tường.


“Đi thôi.”


*


Tại phòng ngủ biệt thự, Ân Thù ghé sát vào băng quan, đưa tay ch*m r** v**t v* khuôn mặt lạnh lẽo của Ôn Nghiên.


Đôi mắt đỏ ngầu của cậu khẽ cử động, trông cực kỳ quỷ dị.


“A Nghiên, có kẻ thèm muốn cơ thể của anh, bọn chúng đáng chết.”


*


Trên một chiếc xe buýt nhỏ không mấy nổi bật.


“Anh Lý, chúng ta làm thế này có phải là vi phạm quy định không?” Một chàng trai khoảng 27 tuổi tháo khẩu trang ra, ánh mắt còn khá ngây thơ.


Gã đàn ông lái xe liếc nhìn: “Làm đại sự thì không nên nệ tiểu tiết. Cậu có biết đây là ai không?”


Trương Tam đáp: “Em biết, là đội trưởng đội một của Cục chúng ta. Nghe nói anh ta rất mạnh, phá giải được nhiều quái đàm cấp A.”


Lý Tứ hỏi tiếp: “Vậy cậu biết vì sao anh ta mạnh thế không?”


“Vì vũ khí của anh ta lợi hại ạ?”


Lý Tứ lắc đầu: “Là thể chất. Thể chất anh ta rất đặc biệt, bẩm sinh đã khắc chế quái đàm. Người cậu làm nghiên cứu viên cao cấp của tôi từng tiết lộ rằng với thể chất đó, anh ta rất có khả năng thức tỉnh sức mạnh quái đàm cấp S. Đây là át chủ bài để chúng ta đối phó với quái đàm. Ngay cả khi đã chết, thi thể anh ta vẫn vô cùng giá trị. Chúng ta làm vậy là vì nhân loại thôi. Với lại, nghiên cứu viên Lâm đã hứa xong vụ này chúng ta sẽ được thăng chức, cậu không ham sao?”


Xe dừng lại, hai gã khiêng bao tải lẻn vào tầng hầm thứ ba.


Vừa ra khỏi cửa thang máy, đèn bỗng tắt ngóm. Một giây sau, ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt họ. Không biết từ đâu, một nhóm người xông ra khống chế cả hai, đè sụp xuống đất.



Hai gã chưa kịp hiểu chuyện gì thì bỗng như nhìn thấy thứ gì đó kinh hoàng, bắt đầu la hét thảm thiết như đang chịu cực hình.


Người của nhóm bắt giữ đã chuẩn bị sẵn, tiêm cho mỗi gã một mũi an thần.


Cả hai lịm đi ngay lập tức.


Người mặc đồng phục đen buông hai gã ra, mở bao tải.


“Báo cáo trưởng quan, bên trong là một chậu hoa.”


“Đưa chúng xuống tầng hầm 12, nhốt cạnh Lâm Chí Hành.”


“Rõ!”


*


Tại nhà tang lễ, sau khi tiễn gia đình họ Ôn, gã nhân viên làm chuyện khuất tất lập tức xin nghỉ việc.


Tiền lương gã cũng chẳng cần, chỉ muốn chạy thật nhanh. Thế nhưng gã vừa ra khỏi cửa thì đã bị những người mặc đồng phục đen chặn lại, đưa giấy chứng nhận rồi còng tay lôi lên xe.


Vương Ngũ cố trấn tĩnh: “Tôi không làm gì cả, các người dựa vào đâu mà bắt tôi!”


Người mặc đồng phục trợn mắt: “Đừng có diễn. Anh đã làm gì chúng tôi biết hết.”


Hắn định tiêm thuốc an thần thì bỗng thấy Vương Ngũ hét lên một tiếng, máu trào ra từ khóe miệng.


Hắn vội bóp miệng gã ra thì thấy gã đã cắn lưỡi. May mà vết thương chưa quá nặng. Hắn dứt khoát tiêm thuốc, Vương Ngũ lập tức gục xuống.


“Không về được rồi, báo với trưởng quan là chúng ta cần lánh tạm ra ngoại ô.”


Cô gái ngồi ghế trước cầm dao đâm vào cánh tay mình, máu tươi chảy xuống chiếc đồng hồ trên tay.


Chiếc đồng hồ hấp thụ máu và hiện lên một màn hình thủy tinh. Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao, mỉm cười nhìn qua màn hình.


“Không về được à?”


“Vâng, trưởng quan.” Thấy bên ngoài có người đang vây quanh, họ báo cáo: “Chúng tôi xin phép lánh ra ngoại thành.”


Ân Ly Muội đáp: “Được, phê chuẩn. Gã này tội không đáng chết, nhất định phải giữ mạng cho gã. Trường hợp bất khả kháng có thể dùng D356 để truyền tống về.”


“Rõ!”


*


Tầng chín Cục Quản lý Quái đàm.


“Trưởng quan, Trương Tam và Lý Tứ đã bị giam ở tầng hầm 12. Ngài xem nên xử lý thế nào?”


Ân Ly Muội nhìn chằm chằm vào video giám sát giao thông, thấy cảnh tượng những bóng người như thây ma đang đuổi theo chiếc xe kia.


May mà cảnh tượng này chỉ kéo dài năm phút rồi dừng lại. Cô đá nhẹ vào bàn, xoay ghế lại:


“Tôi nghĩ câu hỏi này nên để Cục trưởng Tiếu trả lời thì hơn.”



Một lát sau, Cục trưởng Tiếu đặt chén trà xuống: “Thưa ngài giám sát viên, ngài đã ẩn th*n d*** trướng Lâm Chí Hành suốt năm tháng, chắc hẳn đã sớm đoán được ông ta là kẻ cuồng tín của Tiến sĩ R rồi nhỉ?”


Tiến sĩ R là người phụ trách thí nghiệm trên cơ thể người mười mấy năm trước, chủ trương hy sinh tất cả vì nhân loại.


Sau vụ thí nghiệm thất bại khiến các mẫu vật trốn thoát và tàn sát dân thường, ông ta trở thành tội đồ lớn nhất.


Ân Ly Muội chỉ cười không nói: “Chuyện đó có quan trọng không?”


Quan trọng, nhưng không phải là nhất.


Quan trọng là cô đã ngăn chặn được một thảm kịch.


Cục trưởng Tiếu chậm rãi nói: “Lâm Chí Hành coi thường ý chí tự do của sinh mệnh, xúc phạm người thân của anh hùng, suýt gây ra đại họa. Phán quyết tử hình, thi hành sau ba ngày. Trương Tam và Lý Tứ là đồng phạm, án chung thân.”


Ân Ly Muội đứng dậy định rời đi. Cục trưởng Tiếu gọi với theo: “Ngài đi thế này, ngạn quỷ ‘Dị Vực’ mà không từ bỏ, lại tấn công Cục thì sao?”


Cô không quay đầu lại: “Vậy thì Cục trưởng tự cầu phúc cho mình đi.”


*


“Khụ... khụ...”


Ân Thù che miệng, máu tràn qua kẽ tay thấm đỏ chiếc áo ngủ màu kem.


Sắc đỏ trong mắt cậu càng đậm hơn.


Đáng ghét... Cục Quản lý Quái đàm... cứ thích đối đầu với cậu. Giết hết... phải giết sạch bọn chúng…


“Oẹ...” Cậu gập người phun ra một ngụm máu lớn.


Cái bóng của Ôn Nghiên vặn vẹo điên cuồng trước mặt cậu, như muốn nói điều gì đó.


Ân Thù bám chặt vào thành băng quan, định gom sức lực để thử lại lần nữa, thì bỗng thấy từ cái bóng trong suốt của anh, từng giọt sương đen rơi xuống đất rồi tan biến.


Hình bóng của anh dường như khuyết đi một miếng nhỏ.


Ân Thù choáng váng, suýt thì ngất đi.


Anh đang rơi nước mắt.


Chết tiệt, Ôn Nghiên thế mà lại đang khóc.


Linh hồn không thể khóc, nếu cố tình rơi lệ sẽ khiến năng lượng linh hồn tiêu tán nhanh hơn.


Cậu lập tức thu hồi sức mạnh của mình.


*


Ân Ly Muội đứng tựa vào tường, khẽ chạm vào tai nghe.


Giọng của Ân Thù truyền đến rõ mồn một.


Cô tung đồng xu lên rồi bắt gọn lấy, ngước nhìn lên trời lẩm bẩm:


“Anh chẳng giết được ai đâu, ông anh ngốc nghếch ạ.”


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 19
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...