Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả

Chương 17


Dưới sự chú ý của Lâm Chí Hành, Ân Ly Muội theo chân Ân Thù lên tầng hai.


Cô không hề tự chuốc nhục nhã mà tiến lên khuyên giải Ân Thù, sau khi nhìn cậu đóng cửa phòng, cô tùy tiện tìm một phòng khách rồi lách người đi vào.


Cô thong thả ngồi xuống ghế sô pha, lôi điện thoại ra, tiếng nhạc game vui nhộn lập tức vang lên khắp phòng.


Cô chẳng phải hạng mọt sách cứng nhắc, nếu nhiệm vụ sư phụ giao chắc chắn không thể hoàn thành, chi bằng ngay từ đầu đừng phí công làm gì.


*


Mặt trời khuất bóng, khách khứa đến viếng cũng lần lượt ra về.


Theo phong tục bình thường, ngày mai sẽ là ngày hỏa táng. Tối nay, người thân phải túc trực bên linh cữu ở linh đường để cùng người quá cố trải qua những giờ phút cuối cùng.


“Sao mọi người còn chưa đi?” Ân Thù đứng ở đầu cầu thang tầng hai, nhìn xuống ba người nhà họ Ôn đang quỳ bên quan tài băng với ánh mắt lạnh lẽo.


Thái dương Ôn Họa giật liên hồi, cô nổi trận lôi đình, bao nhiêu sự tu dưỡng suốt hai mươi mấy năm bay sạch sành sanh: “Cậu đang nói cái quái gì thế hả? Chúng tôi là người nhà thân cận nhất của A Nghiên, sao có thể rời đi vào lúc này!”


Dưới ánh đèn lờ mờ, đôi đồng tử đen kịt của Ân Thù lặng lẽ nhìn chằm chằm Ôn Họa, gương mặt không chút biểu cảm, không khí quanh thân âm u như một ác quỷ vừa bò lên từ địa ngục.


“Ồ, vậy giờ mọi người đi đi.” Cậu từng bước đi xuống cầu thang, giọng điệu thản nhiên đến mức khó tin, thậm chí còn mang theo vẻ bao dung kiểu ‘cô đã làm sai nhưng tôi rộng lượng không chấp nhặt’.


Ôn Họa: ???



Cô giận dữ quát: “Cậu lại định giở trò gì nữa đây!”


Ân Thù chẳng buồn đáp lời, cậu ngước mắt lên: “Vệ sĩ, mời bọn họ ra ngoài.”


Ôn Họa: !!!


Cô chưa từng gặp kẻ tâm thần nào như thế này. Cô cũng không ngờ rằng chàng thanh niên trước đây luôn bám theo sau Ôn Nghiên, mỗi lần thấy cô đều lễ phép gọi “chị ơi” lại che giấu một bộ mặt đáng sợ đến thế.


Cô tức đến run cả người, hệ thống ngôn ngữ như bị tê liệt, chỉ có thể hậm hực phun ra mấy chữ: “Đồ tâm thần nhà cậu!”


Nhóm vệ sĩ nhanh chóng ùa vào từ cửa.


Ôn Túc nhìn sang Tống Tri Lý, bà lặng lẽ quan sát Ân Thù rồi cuối cùng lắc đầu, ra hiệu cho chồng đừng phản kháng mà hãy đi theo vệ sĩ rời đi.


Còn Ôn Họa thì bị mấy người khiêng bổng lên, lôi đi không thương tiếc.


Sau khi bị tống ra khỏi biệt thự, Ôn Họa lúng túng chỉnh đốn lại quần áo: “Mẹ, chúng ta cứ thế mà đi sao? Cái tên tâm thần đó không biết lại định làm trò gì nữa!”


“Đáng ghét thật, sao trước đây con không nhận ra hắn là loại người này cơ chứ!”


“Á á á! Tức chết con mất!”


*


Những kẻ vướng chân vướng tay cuối cùng cũng biến mất.



Sau đó, cậu vô cảm kéo quần áo đối phương xuống.


Gương mặt Vân Miên Miên áp sát vào lớp kính trong suốt của quan tài, mặt đối mặt với cái xác bên trong.


Nó căng thẳng chớp mắt liên hồi, trong lòng không ngừng nhớ lại những thước phim mình vừa xem để chuẩn bị tâm lý.


Đợi khi đại ma đầu bắt đầu, nó sẽ kêu lên, tông giọng và ngữ khí nhất định phải giống hệt nhân vật chính trong phim, tuyệt đối không được giả quá, nếu không thì…


Vân Miên Miên thầm cổ vũ chính mình, nó làm được, chắc chắn làm được…


Đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì, Vân Miên Miên rón rén quay đầu nhìn Ân Thù.


Ân Thù đứng chết trân tại chỗ, khi chạm phải ánh mắt của Vân Miên Miên, tư duy cậu bỗng chốc đình trệ.


Cậu lẳng lặng lấy từ trong túi ra một viên thuốc nữa rồi nhét vào miệng.


Chẳng ai có thể nảy sinh h*m m**n trong lúc cực độ căm hận khi đối diện với một con búp bê nhồi bông cả.


Ân Thù rõ ràng là không thể.


Ôn Nghiên có vẻ đã nhận ra Ân Thù định làm gì, cái bóng đen trong suốt điên cuồng lao về phía cậu định ngăn cản, nhưng chỉ có thể hết lần này đến lần khác xuyên qua cơ thể cậu.


Đôi mắt đen láy của Ân Thù dõi theo bóng hình anh, sau khi anh lại một lần nữa xuyên qua người mình, cậu giơ tay nắm chặt lấy eo Vân Miên Miên.


Cậu cúi người, từng chút từng chút một chậm rãi áp sát vào Vân Miên Miên như đang quay chậm.



Thế nhưng cái bóng trong suốt kia vẫn chỉ phí công xuyên qua người cậu, chẳng hề có dấu hiệu nào cho thấy anh đang nhìn cậu cả.


Ánh sáng trong đáy mắt Ân Thù hoàn toàn vụt tắt, cậu tàn nhẫn muốn thực hiện đến bước cuối cùng.


Thế nhưng cậu lại phát hiện ra mình đã bỏ qua một vấn đề lớn.


Cậu không thể trông chờ vào việc một con búp bê nhồi bông lại có ‘chỗ ấy’ được, dù sao nó cũng chỉ là đồ chơi thôi.


Ân Thù nhìn xuống với vẻ mặt trống rỗng. Vân Miên Miên cũng hốt hoảng quay đầu lại nhìn cậu.


Có phải mình sắp chết rồi không?


Ân Thù chằm chằm nhìn nó khoảng ba giây, sau đó, một cái xúc tu âm thầm xuất hiện, đột ngột đâm vào, tự tay tạo ra một lối đi. Những sợi bông rẻ tiền nhẹ tênh rơi lả tả trên đất.


Ân Thù một lần nữa đè thân hình lên, Vân Miên Miên bừng tỉnh, căng thẳng phối hợp với cậu.


Cái bóng đen trong suốt điên cuồng vặn vẹo, liên tục lao tới định tách hai người ra, nhưng rồi lại cứ thế xuyên qua họ.


Ngay cả trong hoàn cảnh này, cái bóng ấy vẫn không hề có ý định tụ lại thành hình thực thể.


*


“Mày đi đi.”


Vân Miên Miên duy trì hình người lâu như vậy vốn đã sắp kiệt sức, vừa nghe Ân Thù nói thế liền chẳng kịp mặc quần áo mà chạy biến ra ngoài, vừa ra khỏi cửa đã biến lại nguyên hình.



*


Ân Thù ngồi quỳ bên quan tài băng, nửa thân trên gục xuống nắp kính, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt quen thuộc nhưng lạnh lẽo kia.


“Phải làm sao bây giờ đây, anh Nghiên?”


Giọng Ân Thù đượm vẻ mệt mỏi, nhưng nhiều hơn là sự mờ mịt.


Ngay cả khi thấy vợ mình ngoại tình ngay tại linh đường mà anh cũng không đủ hận để hóa thành quái đàm sao?


Là do anh rộng lượng? Hay là vì ngay từ đầu anh vốn dĩ không yêu?


Ân Thù không phân biệt nổi.


Cậu leo vào trong quan tài, nằm gọn trong lòng chồng mình, trán chạm vào vầng trán lạnh lẽo của đối phương.


“Anh Nghiên, em hết cách rồi.”


“Anh thích ai nhất nào?”


“Em ngốc quá, chẳng bao giờ hiểu được những chuyện này, là mẹ, là ba, hay là chị gái nhỉ?”


“Em thì khá là thích mẹ, vậy chúng ta bắt đầu từ mẹ trước nhé?”


Dưới ánh đèn hiu hắt, chàng thanh niên ôm lấy người chồng đã khuất, nhẹ nhàng cọ trán vào đối phương, giọng điệu bình thản còn mang chút nũng nịu, nhưng lời nói ra lại thâm độc đến rợn người.


“Em chưa có kinh nghiệm giết người bao giờ, nên chọn cách chết nào cho mẹ thì tốt đây nhỉ...”


Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Truyện Tiểu Quả Phu U Ám Quyết Định Thanh Trừng Tất Cả Story Chương 17
10.0/10 từ 17 lượt.
loading...