Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 9: Tạ Dung Trác không cần cô, cô sẽ nghĩ cách để anh cần!
Lúc về lại Tuệ Thành đã là thứ Sáu. Thẩm Mật không có ngày nghỉ cuối tuần, có được nghỉ hay không phụ thuộc vào việc Tạ Dung Trác có đến công ty làm thêm giờ hay không.
Sự thật chứng minh nói xấu sau lưng người khác đúng là tự rước nghiệp vào thân.
Mới đây thôi cô còn phàn nàn với sư phụ rằng Tạ Dung Trác không đưa cô đi công tác nhằm cố tình gây khó dễ cho cô, cảm thấy cuộc sống quá nhàn hạ cứ như có gì đó không ổn.
Bây giờ thì hay rồi, bị Tạ Dung Trác dắt bên người, không ngừng áp bức 24/24.
Trải qua chuyến công tác lần này, Thẩm Mật phát hiện ra trước đây cô đã đa nghi rồi. Khí chất và tầm nhìn của Tạ Dung Trác, hoàn toàn khác xa với hình ảnh cậu ấm nhà giàu ở Bắc Kinh mà cô đã từng tưởng tượng.
Một người mà nói thêm một câu c*̃ng không muốn như vậy, căn bản là chẳng thèm hao tâm tổn trí gây khó dễ cho một đứa làm công ăn lương như cô.
Vậy nên.
Tạ Dung Trác điều cô về trụ sở chính, là vì anh đã coi trọng năng lực của cô!
Điện thoại hiện lên thông báo cuộc gọi ‘sếp’.
Thẩm Mật: “…”
Đúng là nhắc tào tháo là tào tháo xuất hiện.
Cô hắng giọng, nghe máy: “Sếp ạ.”
“Ngày mai cô tăng ca.”
Giọng điệu c*̉a Tạ Dung Trác bình thản, nhưng những lời nói ra lại vô cùng lạnh lùng.
Tuy rằng đối phương không nhìn thấy, nhưng Thẩm Mật vẫn mỉm cười đáp lại: “Vâng.”
“Sáng mai cô…”
Không biết có phải là có chuyện gì làm xao nhãng sự chú ý c*̉a anh, đầu bên kia đột nhiên chìm trong im lặng.
Thẩm Mật rất nhanh nhạy tiếp lời: “Mang bữa sáng cho ngài ạ?”
Tạ Dung Trác: “Mang báo cáo thẩm định đến cho tôi.”
“Vâng.” Thẩm Mật còn định hỏi thêm: “Sếp muốn báo cáo thẩm định nào?”
Bên kia đã c*́p máy.
“….”
Thẩm Mật không khỏi đa nghi, có phải Tạ Dung Trác muốn ăn bữa sáng do cô làm, nhưng lại ngại thừa nhận, nên tùy tiện tìm một cái cớ không?
Tốt lắm.
‘Miệng’ Tạ Dung Trác đã không thể rời xa cô được rồi.
Tiếp theo đây chỉ cần tiến công chiếm đóng ‘tim’ anh nữa.
Vậy là có thể khiến anh ‘tâm phục khẩu phục’ cô rồi!
Tự tin mù quáng vài giây.
Thẩm Mật quay về với thực tại, xốc lại trạng thái làm việc, gọi điện cho Trợ lý Trương để lấy tài liệu.
*
Sáng hôm sau, Thẩm Mật xách theo những chiếc bánh tuyết mochi lạnh được làm sẵn đến nhà Tạ Dung Trác.
Hôm nay cô đến sớm hơn bình thường, sợ bấm chuông cửa sẽ làm anh tỉnh giấc, liền trực tiếp nhập mật khẩu mở cửa.
Cửa phòng ngủ chính đang đóng.
Thẩm Mật nhẹ tay đóng cửa lớn lại, rón ra rón rén đổi giày, mang đồ đặt lên trên bàn ăn.
Phòng để quần áo nằm cạnh phòng ngủ, Thẩm Mật rửa tay, yên lặng chờ Tạ Dung Trác rời giường.
Vài phút sau, cửa phòng ngủ chính mở ra, dáng người cao gầy của Tạ Dung Trác xuất hiện ở cửa. Anh vừa đi vừa cài cúc áo sơ mi, tiến thẳng đến quầy bếp, mở tủ lấy một chiếc cốc rồi rót cho mình một cốc nước nóng.
Thẩm Mật nghi ngờ rằng sự tồn tại c*̉a cô yếu đến nỗi trở nên vô hình, bèn khụ một tiếng thật khẽ.
Tạ Dung Trác quay đầu sang nhìn cô, nét mặt tự nhiên, hỏi: “Muốn uống nước à?”
“Cảm ơn sếp, tôi không khát.”
Thẩm Mật lấy cặp tài liệu từ trong túi ra, dâng lên bằng hai tay: “Đây là báo cáo thẩm định anh dặn dò tối qua ạ.”
Tạ Dung Trác dựa vào quầy bar, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen đằng sau thấu kính nhìn không ra cảm xúc gì.
Anh đặt cốc nước xuống, cầm tài liệu lên c*́i đầu lật xem.
Anh xem rất nhanh, chưa đầy năm phút đã xem xong tám trang báo cáo.
“Kết quả c*̉a số liệu anyf là do cô làm?”
Thế này mà c*̃ng nhìn ra được sao?
Thẩm Mật mỉm cười khiêm tốn: “Tôi nào có tài cán đó ạ, chủ yếu là do anh cần gấp quá, có mấy số liệu tài chính chưa kịp sắp xếp lại được, tôi bèn giúp một chút xíu, thay họ hỗ trợ họ chỉnh lý lại thôi ạ.”
Tối hôm qua lúc Thẩm Mật gọi điện thoại đến tìm Trương Văn Chử lấy tài liệu mà anh ta c*̃ng rất ngơ ngác, có điều trong mấy ngày nay sự chú ý c*̉a ông chủ chỉ ưu tiên cho một hai cái dự án thôi, nên c*̃ng dễ dàng đoán ra được là cái nào. Tuy nhiên, có một số dữ liệu của một hạng mục vẫn chưa được xác minh kỹ, cuối cùng Thẩm Mật đã giúp tăng ca để hoàn thành.
Thẩm Mật biết, với một người mới như cô, điều mà sếp tổng coi trọng không phải là cô có kinh nghiệm hay năng lực nhiều bao nhiêu, mà là thái độ làm việc như thế nào.
Từ vẻ mặt c*̉a Tạ Dung Trác không hó để nhìn ra, buổi tăng ca tối qua của cô có thái độ rất tốt.
Tạ Dung Trác đóng báo cáo lại, đẩy tài liệu qua cho cô. Anh không thích bày bừa lung tung, Thẩm Mật ngầm hiểu ý, nhận lấy, mang vào phòng sách.
Trên bàn làm việc trong phòng sách có đặt bức ảnh gia đình họ Tạ. Người đàn ông trung niên đứng cạnh Tạ Dung Trác với đường nét giống anh có lẽ là người anh cả đã khuất của anh, trông có vẻ lớn tuổi, Tạ Dung Trác chắc là con út của ba mẹ.
Nghĩ đến hành vi thông minh xuất sắc của Tạ Dung Trác, Thẩm Mật tự hỏi liệu có phải những đứa trẻ được sinh ra khi ba mẹ đã lớn tuổi thì sẽ thông minh hơn không?
Thẩm Mật không nán lại lâu, chỉ nhìn thoáng qua rồi dời mắt đi, để tài liệu xuống rồi đi rửa tay.
Rửa xong, cô đi vào phòng ngủ c*̉a Tạ Dung Trác.
Tủ quần áo hoàn toàn trong suốt trong phòng thay đồ không nhiễm một hạt bụi, áo sơ mi, áo khoác vest được sắp xếp gọn gàng rõ ràng, không khó để nhận ra gu thẩm mỹ không tầm thường của chủ nhân. Vừa bước vào đã ngay lập tức cảm nhận được hormone nam tính tràn ngập trong không khí.
Thẩm Mật mở tủ, lấy ra một chiếc áo khoác vest, thêm một chiếc cà vạt tối màu.
Chờ khi Tạ Dung Trác dùng xong bữa sáng đi vào, Thẩm Mật đã giúp anh dọn dẹp xong chăn gối trên giường. Thật ra việc này đã có dì giúp việc chuyên làm xử lý, nhưng Thẩm Mật cứ muốn thể hiện.
“Sếp.” Thẩm Mật đứng bên cạnh giường, mỉm cười hỏi: “Đồ ăn hôm nay thế nào?”
Tạ Dung Trác nhìn chiếc giường phía sau cô, rồi lại chuyển ánh mắt sang cô, ánh mắt mang ý sâu xa khó hiểu.
“Ngon lắm.” Anh đáp.
“Nhưng mà, gần đây cherry nhập khẩu có chút vấn đề, để không ảnh hưởng đến sức khỏe của ngài, sau này đổi loại khác nhé?”
Dịch vụ gia tăng miễn phí mà làm ngon lành quá, khách hàng sẽ tưởng đó là món hời bình thường, không thể cho quá nhiều lợi ích một lúc được.
Thẩm Mật mỉm cời ngừng dịch vụ: “Ngài thích bữa sáng của nhà nào? Ngày mai tôi mua giúp ngài.”
Tạ Dung Trác: “Không thích nhà nào.”
Không thích nhà nào, được hiểu là chỉ thích cô làm!
Nhưng nếu cô hỏi thẳng thừng như thế, Tạ Dung Trác nhất định sẽ không thừa nhận.
Phải để anh in sâu trong đầu, để sau này khi anh nhớ lại bánh tuyết mochi lạnh cô làm, sẽ thèm đến nỗi không còn muốn những nhà nào khác.
Thẩm Mật đổi sang dịch vụ khác: “Ngài có phân biệt được nhân bánh sáng nay có gì khác không?”
Tạ Dung Trác khẽ nhướng mắt: “Cô có phân biệt được sự khác nhau trong giọng nói c*̉a mỗi người không?”
Đương nhiên là được rồi! Cô c*̃ng đâu có ngốc…
Nhưng Tạ Dung Trác sẽ không hỏi một câu hỏi đơn giản và chán phèo như vậy, Thẩm Mật nghiền ngẫm lại câu hỏi này, tiếc là không thể đoán ra ý đồ đằng sau đó của Tạ Dung Trác.
Cô chần chờ đáp: “Có thể?”
“Không thể?”
Tạ Dung Trác: “Cô đang đoán mò đáp án?”
“….”
Thẩm Mật treo áo vest lên, đưa cà vạt cho anh, nói: “Người quen chắc chắn có thể ạ.”
Tạ Dung Trác đưa mắt nhìn chiếc cà vạt trên tay cô, không nhận.
“Cô không quen tôi sao?”
Câu này nên trả lời như thế nào mới phải đây?
Nói quen, nhỡ đâu anh bảo ‘hai chúng ta không quen’, vậy thì ngại ngùng biết bao nhiêu.
Nếu nói không quen, anh là sếp lãnh đạo trực tiếp c*̉a cô, nói ‘không quen’ thì lại khá làm tổn thương tình cảm.
“Sếp ơi, dạo này tôi mới học được cách thắt nút Windsor đó.” Thẩm Mật kéo kéo cà vạt, vẻ mặt ra chiều tự nhiên nói: “Tôi thắt giúp anh nhé?”
Tạ Dung Trác: “Tùy.”
Sếp nói tùy, nghĩa là có thể làm.
Thành công giải quyết được sự lúng túng, Thẩm Mật kiễng chân: “Sếp ơi, anh có thể cúi người thấp hơn một chút được không?”
Tạ Dung Trác c*̃ng xem như là khá phối hợp, cong eo, hạ thấp cổ để cô tiện thao tác.
Trên người anh có một mùi hương sạch sẽ và tươi mát, thoang thoảng khó nhận ra, nhưng lại ngang ngược đến mức khó mà bỏ qua. Thẩm Mật không thích mùi mồ hôi trên cơ thể c*̉a con trai, nhưng trên người Tạ Dung Trác không có, cô rất thích ngửi mùi hương của anh.
Thực ra Thẩm Mật đã luyện tập đi luyện tập lại rất nhiều lần, từ lâu đã học được tất cả các kiểu thắt cà vạt, chỉ là Tạ Dung Trác luôn không cho cô lại gần, cô có tài mà không có đất dụng võ.
“Tối hôm qua tăng ca đến mấy giờ?” Tạ Dung Trác đột nhiên hỏi.
Thẩm Mật kiễng mũi chân, cánh tay nhẹ nhàng luồn qua gáy anh, hai tay kéo cà vạt cho thẳng thớm rồi mới thẳng người dậy, trả lời: “Một giờ rưỡi sáng.”
Tạ Dung Trác: “Đây không phải là công việc c*̉a cô, sau này đừng nhận nữa.”
Thẩm Mật vừa giúp Tạ Dung Trác thắt cà vạt, vừa thăm dò: “Sếp à, thực ra chuyên ngành đại học c*̉a tôi là tài chính, các chứng chỉ cần có cũng đều có, xin làm thư ký là vì không có kinh nghiệm, người khác không nhận tôi.”
Tạ Dung Trác rũ mi nhìn cô: “Cô nghĩ tôi sẽ nhận cô?”
Thẩm Mật không phải là kiểu con gái ủy mị, cô đã muốn gì sẽ cố gắng hết sức giành lấy, tuyệt đối sẽ không vì một câu nói mà lùi bước, thậm chí còn có chút tâm lý phản nghịch, người khác càng nói cô ‘không được’, sẽ càng có thể k*ch th*ch ý chí chiến đấu mạnh mẽ trong cô.
Dung Trác không cần cô, cô sẽ nghĩ cách để anh cần!
“Tôi biết, với năng lực hiện tại c*̉a tôi vẫn chưa có đủ tư cách để tham gia vào các dự án, nhưng tôi có thể học! Làm lặt vặt miễn phí cho công ty, không cần lương.” Thẩm Mật quan sát biểu cảm của Tạ Dung Trác, thấy anh không có vẻ gì là từ chối rõ ràng, động tác trên tay chậm lại, nói tiếp: “Không phải ông Chung đã dặn… để tôi học hỏi anh nghiêm túc sao?”
Tạ Dung Trác: “Dùng ông cậu ép tôi?”
“Tôi nào dám chứ ạ.”
Ngữ điệu ở thế yếu c*̉a cô nghe cứ như đang làm nũng.
Tạ Dung Trác nhìn cô, không tiếp lời.
Anh không thể hiện rõ sự từ chối, nghĩa là vẫn còn cơ hội.
Thẩm Mật luồn một đầu cà vạt qua, ngón tay linh hoạt quấn tròn chồng lên nhau: “Chỉ là tôi không muốn phụ công trọng dụng của ông Chung dành cho tôi thôi.”
Ngay cả một nhà tài chính lừng danh cũng dành lời khen cho cô, Tạ Dung Trác c*̃ng đâu tiện phủ nhận tầm nhìn của tiền bối đúng không?
Cô nhanh trí quá chừng!
Tạ Dung Trác: “Ý c*̉a cô là tôi có mắt không tròng?”
Sao anh không dính bẫy!
Thẩm Mật nghẹn họng, theo bản năng nhìn vào mắt Tạ Dung Trác, vừa ngẩng đầu lên mới nhận ra anh cũng đang nhìn mình. Hàng lông mi đằng sau gọng kính đen như lông quạ, khóe mắt hơi hếch lên, đôi ngươi đen láy ánh lên một tia sáng không rõ ràng, không giống như đang chế giễu cô, mà cứ như đang trêu chọc vậy.
“Ừm? Sao không nói nữa rồi.”
Nghe thấy âm ‘ừm’ đó, Thẩm Mật đột nhiên nín thở.
Sao tiếng ‘ừm’ này, lại giống sư phụ đến vậy chứ?
Tạ Dung Trác c*́i đầu: “Cô ngây ra gì thế?”
Cảm nhận được hơi thở nhè nhẹ phả xuống đỉnh đầu, Thẩm Mật mới giật mình nhận ra khoảng cách giữa hai người quá mập mờ, chỉ cần cô hơi ngẩng đầu lên, là có thể chạm vào môi Tạ Dung Trác.
Cô kích động khó hiểu, chỉnh lại nút Windsor, rụt tay về nhanh chóng lùi sang bên cạnh: “Thành thật xin lỗi sế—” Ngón chân đá vào cửa tủ quần áo, cơn đau đột nhiên ập lên đầu, Thẩm Mật nhũn hết cả chân, Tạ Dung Trác đột ngột vươn tay đỡ lấy lưng cô, giữ vững thân người cô rồi kéo về trước.
Có thể là không ngờ cô lại nhẹ đến vậy, nên anh không khống chế được sức mạnh, Thẩm Mật bị kéo ngã vào trong lòng anh.
Cô đang đi dép lê, Tạ Dung Trác cao hơn cô rất nhiều, một cú bổ nhào, trán cô vừa hay đụng vào xương quai xanh của anh, Thẩm Mật lại một lần nữa hít vào một hơi lạnh.
Thể chất xui rủi thì luôn họa vô đơn chí, cơ thể Tạ Dung Trác nom còn cứng hơn cả tủ dodof.
Lần này là máu dồn lên não thật, Thẩm Mật phải cố gắng lắm mới giữ được vẻ thanh lịch đoan trang.
Cô cắn răng điều chỉnh lại tâm trạng.
Chờ cho cơn đau dịu đi đôi chút, hơi ấm từ bàn tay to lớn đặt trên lưng cô bỗng trở nên mãnh liệt.
Tạ Dung Trác vòng tay qua vai cô, gần như ôm trọn cô trong vòng tay, Thẩm Mật có thể cảm nhận được sức mạnh từ khối cơ bắp hơi nổi lên trên cánh tay anh.
Cả hai đều không mặc áo khoác, cách một lớp vải vóc mỏng tang, nhiệt độ cơ thể và nhịp tim dường như đều đang mất kiểm soát.
Thịch.
Thình thịch.
Thẩm Mật nghe thấy tiếng tim mình đập.
Đêm đó vô tình nghe thấy giọng sư phụ, tim cô c*̃ng thịch như vậy đó.
Buổi tối “thịch” với sư phụ, buổi sáng “thịch” với sếp.
Quả tim này là cây c*̉ cải bự hay gì mà đào hoa quá chừng thế!
[Lời tác giả]
Không phải cô đào hoa, mà là có người ngoài mặt đứng đắn, sau lưng lại khoác áo choàng bí mật!
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 9: Tạ Dung Trác không cần cô, cô sẽ nghĩ cách để anh cần!
10.0/10 từ 22 lượt.
