Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 8: Sư phụ, người là nam ạ?


Bước ra khỏi phòng Tạ Dung Trác, Thẩm Mật kéo cổ áo mình xuống ngửi thử.


Nào có mùi gì đâu chứ, cái mũi c*̉a Tạ Dung Trác là mũi chó đấy à?


Về lại phòng, Thẩm Mật nằm sấp trên giường gửi Wechat cho Trương Chỉ Thanh: Thanh Thanh, tớ nhớ trước đây cậu từng nói chú c*̉a cậu bị dị ứng phấn hoa, đúng không?


Mấy năm trước lần đầu tiên Thẩm Mật đến nhà Trương Chỉ Thanh, là được mời đến giúp trang trí tiệc sinh nhật, vì chú của Trương Chỉ Thanh bị dị ứng phấn hoa, nên tất cả hoa trong bữa tiệc ấy đều do Thẩm Mật gấp bằng giấy.


Hơn nữa còn viết lời chúc, viết câu đối, ngày hôm đó Thẩm Mật kiếm được tổng cộng ba ngàn tệ tiền lì xì, vậy nên ấn tượng rất sâu sắc.


Trương Chỉ Thanh: Đúng vậy, sao thế?


Thẩm Mật: Sếp c*̉a tớ c*̃ng có vấn đề này


Thẩm Mật: Tớ muốn hỏi chú cậu bình thường dùng loại sữa tắm nào, có thể giới thiệu cho tớ được không


Trương Chỉ Thanh gửi đến một tin nhắn thoại: “Chuyện này thì tớ không rõ lắm đâu, trước kia chú út c*̉a tớ vẫn luôn sống ở nước ngoài, lần đó về là vừa đúng lúc sinh nhật tớ thôi, ở chưa được mười phút là đã đi rồi, mặt mày dài thườn thượt ra, không biết là ai đã chọc giận chú ấy, uổng công tấm lòng c*̉a tớ!”


Trương Chỉ Thanh: “Nói thật thì tớ cũng khá sợ chú út, nhà tớ là do một tay chú ấy định đoạt, vừa lạnh lùng vừa tàn nhẫn! Ông bà nội tớ cũng không bảo vệ được tớ.”


Trương Chỉ Thanh: “Có điều tớ có thể mạo hiểm tính mạng để giúp cậu! Chờ chút nhé.”


Thẩm Mật: Được!


Vài phút sau, Trương Chỉ Thanh gửi một đường link, Thẩm Mật nhấp vào.


Đây chẳng phải là nhãn hiệu mà Tạ Dung Trác đang dùng sao?


Nhưng để không làm thất vọng Trương Chỉ Thanh đã mạo hiểm tính mạng gọi điện thoại cho chú c*̉a cô ấy.


Thẩm Mật: Nhận được rồi, cảm ơn cậu.


Trương Chỉ Thanh: “Hai chúng ta là ai chứ hả! À đúng rồi, chú út c*̉a tớ có cái tật ám ảnh sạch sẽ nghiêm trọng, nên ông chủ c*̉a cậu hẳn là c*̃ng bị đó.”


Trương Chỉ Thanh: “Cậu nhớ đừng trang điểm đậm, trong mắt họ trang điểm đậm cũng bẩn thỉu lắm.”


Thẩm Mật nào có tiền mua đồ trang điểm, c*̀ng lắm thì tô son rồi kẽ chân mày một chút thôi.


Thẩm Mật: Bôi kem dưỡng da được không?


Trương Chỉ Thanh: Đương nhiên là được rồi, anh ta c*̃ng đâu thể dán vào mặt cậu


Thẩm Mật: Tô son thì sao?


Trương Chỉ Thanh: Anh ta c*̃ng đâu có hôn môi cậu


Thẩm Mật nghĩ đến khoảng cách vừa nãy khi ở trong phòng Tạ Dung Trác, lấy tay đo đạc lại.


Rồi hỏi thêm: Vậy nếu nhỡ đâu bất cẩn cách gần quá, thế c*̃ng không sao chứ?



Trương Chỉ Thanh: Gần chừng nào?


Thẩm Mật hồi tưởng lại khoảng cách giữa cô và Tạ Dung Trác vừa rồi, trả lời: Đại khái là khoảng cách khi mắt cậu bị cát bay vào, tớ thổi ra giúp cậu ấy


Trương Chỉ Thanh: Cậu với ông chủ cậu gần đến vậy sao???


Thẩm Mật: Xa hơn thế chút chút


Trương Chỉ Thanh: Vấn đề này tớ không thể cho câu trả lời nào khác được, vì căn bản là tớ chẳng dám gần chú út tớ như thế, cách hai thước thôi là tớ đã sợ muốn chết rồi


Thẩm Mật: “…”


Hỏi như hỏi.


Người với người vốn dĩ đã khác nhau, tuy Tạ Dung Trác và chú của Trương Chỉ Thanh ‘đồng bệnh tương liên’, nhưng môi trường sống của hai người khác nhau, thói quen chắc chắn cũng sẽ không giống nhau. Hỏi chú của Trương Chỉ Thanh không bằng tự mình quan sát Tạ Dung Trác nhiều hơn.


*


Buổi sáng hôm sau, Thẩm Mật đứng trước gương cẩn thận kiểm tra xem cúc áo đã cài chặt chưa, tay áo, vạt váy có cân đối không.


Tất cả đều không có vấn đề gì, mới đi sang đối diện gõ cửa.


Tối hôm qua sau khi bày tỏ lòng trung thành, sau khi cam đoan sẽ độc thân và không kết hôn, thái độ của ông chủ đối với cô hôm nay thực sự đã khác. Cụ thể khác chỗ nào Thẩm Mật cũng không nói rõ được, chỉ cảm thấy Tạ Dung Trác không còn lạnh nhạt như vậy nữa, cũng sẽ thôi không thỉnh thoảng dùng ánh mắt ‘sát khí’ nhìn cô.


Thỉnh thoảng mắt thoáng lướt qua, cũng dịu dàng đến mức khiến Thẩm Mật như được tẩm trong gió xuân.


Trợ lý Trương từng nói tính khí của sếp lúc nắng lúc mưa, khó mà đoán được ý nghĩ của anh, trước đây Thẩm Mật chỉ cảm nhận được ‘mưa’, lần này đi công tác cùng Tạ Dung Trác mới thực sự nếm trải cái ‘nắng’.


Ông chủ lúc ‘nắng’ c*̃ng tốt lắm mà.


Không chỉ mỗi mình Thẩm Mật cảm thấy như vậy, trong nhà hàng những ánh mắt si mê liên tục hướng về phía họ đều thể hiện thẩm mỹ của cô.


Tạ Dung Trác đeo cặp kính gọng mỏng không vành, khí chất sạch sẽ và lạnh lùng, anh rất cao, nhưng khi ngồi lưng thẳng tắp, vòng eo thon gọn săn chắc dưới lớp áo sơ mi, kéo dài xuống quần tây vừa vặn.


Bỏ qua khuôn mặt được tạo hóa ưu ái đặc biệt của anh, chỉ riêng vóc dáng thôi đã đủ thắng đậm rồi.


Ai mà chẳng yêu cái đẹp, c*̃ng không lạ khi những cô gái bên cạnh không nhịn được.


Nếu Tạ Dung Trác mà là bạn trai c*̉a cô thì cô nhất định sẽ thoải mái cho các cô ấy ngắm đã đời, song đây lại là sếp tổng quyết định cho nửa đời sau c*̉a cô có thể hạnh phúc được hay không.


Cô quay đầu, mỉm cười ra hiệu cho cô gái kia là ‘không được’.


Cô gái nhìn thấy Thẩm Mật, vẻ mặt ‘bị bạn gái của anh đẹp trai phát hiện đang chụp trộm’ trở nên đầy ngượng ngùng, cất điện thoại đi quay người che mặt lại.


Thẩm Mật quay lại, tiếp tục ăn.


Tạ Dung Trác gọi món nào c*̃ng lf hai món, Thẩm Mật chờ anh lấy trước, sau đó mới tự giác lấy phần thứ hai vùi đầu mà ăn.


Không cần ngẩng đầu c*̃ng biết Tạ Dung Trác đang nhìn cô.


Nhất định là anh đang nghĩ sao người phụ nữ này lại ăn lắm thế, đối mặt với không gian tao nhã, âm nhạc du dương như vậy mà lại có thể ăn một cách say sưa thế này.



Ăn xong đĩa mì ý cuối cùng, Thẩm Mật đặt dao nĩa xuống.


Tạ Dung Trác hỏi: “Còn muốn ăn nữa không?”


Thẩm Mật đưa mắt nhìn món ăn ở bàn bên cạnh, hình như những món mình không gọi đều rất ngon.


Cô dời mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Sếp còn muốn ăn nữa sao?”


Tạ Dung Trác: “Muốn?”


“Vậy tôi chọn giúp ngài.” Thẩm Mật vẫy tay gọi nhân viên phục vụ, chỉ vào đĩa thức ăn trông rất ngon trên bàn bên cạnh, “Muốn một phần đó. Phiền anh chia thành hai phần, cảm ơn.”


Sau khi ăn xong, Thẩm Mật ngẩng đầu, lơ đãng bắt gặp ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác.


Đôi mắt đen sâu thẳm sau cặp kính, khi tập trung nhìn người khác sẽ mang theo một cảm giác áp bức, cảm giác căng thẳng sợ bị nhìn thấu lời nói dối vây quanh Thẩm Mật.


Tạ Dung Trác hỏi cô: “Ăn chưa no?”


Thẩm Mật không dám nói dối: “Tôi muốn ăn cơm.”


Lượng thức ăn một phần c*̉a nhà hàng này rất ít, thuộc dạng vừa đắt vừa không đủ no, những người đến đây đa phần đều để chụp ảnh hoặc hẹn hò, ăn là ăn cái bầu không khí nơi đây.


Không biết tại sao đêm nay Tạ Dung Trác lại chọn nhà hàng này nữa, có thể là mấy kẻ có tiền thì lại thích bầu không khí như này khi ăn chăng.


Tạ Dung Trác mở thực đơn ra: “Chỗ này có cơm dứa hải sản, muốn không?”


“Được ạ.”


Tạ Dung Trác giúp cô gọi cơm, ngồi đối diện mở điện thoại lên đọc email.


Sợ anh chờ lâu, Thẩm Mật ăn rất vội.


Tạ Dung Trác giương mắt: “Ăn chậm lại một chút, không ai giành ăn với cô cả.”


Thẩm Mật: “Vâng.”


Sao lại có cảm giác, ánh mắt Tạ Dung Trác hôm nay nhìn cô… có gì đó khang khác.


*


Buổi tối trước khi đi ngủ, Thẩm Mật mở avatar wechat của sư phụ, kể cho sư phụ nghe chuyện này.


Thẩm Mật: Lẽ nào đây chính là phần thưởng cho việc sống hết mình vì tư bản ư?


Cái ánh mắt ‘khác thường’ mà Tạ Dung Trác nhìn cô ấy, thật ra là ‘ấm áp’, thái độ của ông chủ cô đã trở nên có tình người hơn, không còn giữ vẻ lạnh lùng kìm nén nữa.


Đúng thế, kìm nén.


Từ cái hôm đá phải Tạ Dung Trác ở cửa nhà vệ sinh, Thẩm Mật đã cảm thấy sự kìm nén nơi anh, mỗi khi đối mặt với cô, ánh mắt đều ngầm chịu đựng không nói ra.


Sư phụ vẫn kiên nhẫn trước sau như một, lẳng lặng chờ cô miêu tả cho hết.



Dsm: Không thích sao?


Thẩm Mật: Không nói đến thích hay không, chỉ là có hơi đáng sợ


Dsm: Là sao?


Thẩm Mật: Chủ yếu là có cảm giác con người ông chủ c*̉a con ấy


Dsm: Ừ?


Thẩm Mật: Khá là nham hiểm


Dsm: ….


Nói chuyện với sư phụ một lúc, Thẩm Mật đăng nhập vào game, đến khu vực giao dịch bán một số loại thuốc giá rẻ do mình tự chế.


Không phải là nghèo đói đến mức độ ấy, chả là cô bủn xỉn thôi.


Người ta chơi game cốt là để tiêu khiển, còn Thẩm Mật chơi game là vì kiếm tiền. Làm bạn game, tích trữ skin, trang phục, c*̃ng xem như là một hình thức đầu tư biến tướng.


Việc game PC bị game mobile phân chia người chơi chỉ là chuyện sớm muộn, vài năm nữa, số lượng người chơi chắc chắn sẽ sụt giảm mạnh, trong kho hàng của Thẩm Mật vẫn còn vài bộ skin đang tăng giá đều, Thẩm Mật định nhân lúc còn nóng mà bán hết, rồi thanh lý tài khoản rút lui khỏi game.


Mấy bộ skin này giá gốc hai ngàn, hiện tại mà bán ra ít nhất có thể kiếm được ba mươi ngàn.


Trước kia Thẩm Mật c*̃ng từng giành được một vài skin giới hạn, chờ bán hết lô hàng này, cộng với tiền lương hai tháng trước, là cô có thể có khoảng năm mươi ngàn tiền gửi tiết kiệm ngân hàng.


Từ nhỏ sống trong cảnh rầy đây mai đó, ước mơ của Thẩm Mật là dành dụm tiền mua một căn nhà nhỏ của riêng mình để làm tổ ấm. Năm mươi ngàn chắc chắn còn không đủ tiền đặt cọc, nhưng chỉ cần chăm chỉ làm việc, sau ba năm là có thể xin công ty mua nhà phúc lợi rồi.


Thẩm Mật đăng lên kênh thế giới vài phút thì đã có dân buôn đồ tìm đến, hỏi cô có muốn bán hết với giá ba mươi lăm ngàn hay không.


Thẩm Mật thêm bạn với dân buôn, đối phương thấy bang hội c*̉a cô, thoải mái yêu cầu cô mở tài khoản ‘nhiều bí ẩn’ lên để đảm bảo, có thể đưa tiền trước rồi nhận hàng sau.


Thẩm Mật định quay màn hình trò chuyện này rồi gửi cho sư phụ, không cẩn thận chạm phải nút cuộc gọi video bên cạnh.


Đang định tắt đi, màn hình chuyển đổi, ngay giây sau một hình ảnh mơ hồ hiện lên.


“Ừm?”


Âm giọng c*̉a người đàn ông.


Trái tim Thẩm Mật chợt thắt lại, ngay cả hơi thở cũng ngừng lại.


— Sư phụ đẹp không tì vết, hóa ra lại là một ‘tài khoản giả gái’!!


Trên mạng có rất nhiều giọng nam thần dễ nghe cốt là nhờ mở phần mềm đổi giọng, nhưng Thẩm Mật chưa từng nghe qua giọng trầm quyến rũ nào chân thực như thế này.


Âm cuối kéo dài toát ra vẻ lười biếng, hẳn là anh đang nằm, giọng hơi khàn, nghe như thể đang nỉ non bên tai.


Đêm khuya vắng lặng, trong ống kính tối đen như mực, người đàn ông nằm trên giường, giọng điệu lười biếng thư thái khiến cho bầu không khí trở nên vô cùng ám muội.


Vành tai Thẩm Mật nóng bừng: “Sư phụ ơi, người là nam sao?”



Nửa đêm ba giờ sáng bỗng dưng gọi video mà không nói không rằng đã là bất lịch sự lắm rồi, lại thêm cảm giác căng thẳng khó hiểu, cô lắp bắp: “Thế con, con con con cúp trước.”


Cúp video, Thẩm Mật mất một lúc lâu mới có thể hoàn hồn.


Trong một lần đấu đôi, mic của sư phụ đột nhiên sáng lên một chút, Thẩm Mật nghe thấy giọng c*̉a một chị đại lạnh lùng. Vậy nên trước hôm nay, Thẩm Mật luôn đoán rằng sư phụ là một cô nàng chị đại cao ngạo và khí phách trong môi trường công sở.


Lại thêm mấy năm nay anh vẫn luôn dùng tài khoản nữ, gu thẩm mỹ rất cao, nên hoàn toàn không giống một tên trai thẳng chút nào.


Nghĩ đến việc cô suốt ngày nhắn tin làm nũng với người đàn ông này.


Hai má Thẩm Mật đỏ bừng.


… Dù sao c*̃ng không gặp mặt, chẳng sao cả!


Hồi tưởng lại mấy giây kinh hoàng vừa rồi, Thẩm Mật chỉ rút ra được một kết luận.


— Giọng sư phụ nghe bùi tai quá đi mất.


Nghe giọng có vẻ sư phụ như được ru ngủ vậy, Thẩm Mật ngại làm phiền anh thêm nữa, hoàn thành giao dịch với người buôn đồ qua link Taobao.


Thành công tích lũy được khoản tiền đầu tư đầu tiên của mình.


*


Sáng hôm sau.


Thẩm Mật kéo vali hành lý, chuẩn bị sang phòng đối diện giúp Tạ Dung Trác sắp xếp lại. Đồ đạc của cô không nhiều lắm, chủ yếu là 18 món đồ mà Tạ Dung Trác đã mua cho cô mấy ngày trước, đồ của Tạ Dung Trác thì khó sắp xếp hơn, đó là một công trình lớn bao gồm cả ga trải giường và gối.


Đẩy cửa ra, vừa lúc cửa phòng đối diện c*̃ng mới mở, Tạ Dung Trác đã đóng gói hành lý xong, đẩy vali đi ra ngoài.


“Chào sếp buổi sáng.” Thẩm Mật khá bất ngờ khi anh tự mình dọn dẹp ga trải giường.


Tạ Dung Trác cụp mi mắt, đôi mắt đen láy sau cặp kính phản chiếu ánh đèn li ti, khuôn mặt Thẩm Mật cũng hiện rõ trong đó.


Dường như anh đang chờ cô nói tiếp, hoặc là hỏi gì đó.


Bốn mắt nhìn nhau, não Thẩm Mật hoạt động nhanh chóng.


Cô phải nói gì?


Hay nên hỏi gì?


Thực sự là không thể nhớ nổi sáng nay có việc gì quan trọng cần báo cáo với anh.


Im lặng vài giây, điện thoại Tạ Dung Trác reo lên.


Anh dời mắt, “Chào buổi sáng.” Nói rồi mới nhận điện thoại rồi đi về phía thang máy.


Lại biến về vẻ lạnh lùng không chút ấm áp nữa rồi.


 [Lời tác giả]


Anh chỉ nói mỗi chữ ‘ừm’, cô ấy không nghe ra cũng là chuyện bình thường, đừng giận đừng giận.

 

Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 8: Sư phụ, người là nam ạ?
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...