Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 10: “Chẳng lẽ hồ ly tinh đều trông như cô sao?”


Hành vi từ trái tim, không liên quan gì đến Thẩm Mật cả!


Cô không có những suy nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy với sư phụ.


Đối với sếp tổng lại càng không dám có!


Thẩm Mật buộc ngừng những ý nghĩ không nên có đó, nặn ra một nụ cười không mấy tự nhiên, lòng bàn tay chống vào ngực Tạ Dung Trác, dùng sức đẩy mạnh ra, nhưng không nhúc nhích.


Có thể là vì khoảng cách quá gần, cả người cô áp sát vào anh, tim đập loạn xạ không kiểm soát, ngay cả giọng nói cũng trở nên không được tự nhiên: “Sếp ơi, tôi không sao rồi.”


Anh có thể buông tôi ra được rồi!


Bàn tay đặt sau lưng cô lưu luyến một lát, rồi mới từ từ rút về.


Vùng hõm eo của Thẩm Mật đặc biệt nhạy cảm, bị động tác vô tình của anh làm cho ngứa ran, cơ thể không kìm được khẽ run lên.


Cô nghi ngờ Tạ Dung Trác đang dùng đồ c*̉a cô để lau tay.


Cứ nghĩ rằng sau khi chạm vào cô anh sẽ đi rửa tay, rồi khử trùng, nhưng dường như Tạ Dung Trác đã quên mất mình mắc bệnh sạch sẽ, những ngón tay thon dài chỉnh lại cà vạt, cúi đầu ánh mắt lệch xuống dưới, đôi mắt sau tròng kính nhàn nhạt không lộ cảm xúc, cứ thế chăm chú nhìn cô không chớp mắt.


Thẩm Mật ngập ngừng nghiêng đầu nhìn mình được in bóng trong tròng kính, cô không trang điểm đậm mặt không bẩn, màu son rất nhạt, cúc áo sơ mi cài thẳng tắp đến cúc cuối cùng, vạt áo cũng được sơ vin gọn gàng, váy đuôi cá thì hoàn hảo vừa vặn.


Hẳn là không có mạo phạm đến ánh mắt xoi mói c*̉a sếp tổng.


Nhưng Tạ Dung Trác cứ nhìn chòng chọc vào môi cô.


Ý là muốn cô nói tiếp sao?


“Sếp, ngài có thể suy xét thêm một chút được không?” Thẩm Mật quay lại chủ đề vừa rồi.


Tạ Dung Trác dường như đã lơ đễnh một lát, liếc sang chiếc gương ở phía bên kia, không mở lời.


Anh nom có vẻ như rất hài lòng với chiếc nút Windsor mà cô thắt, ngón tay cái v**t v* cà vạt, ánh mắt hơi trầm xuống.


“Có thể học.”


Qua vài giây, Tạ Dung Trác nói, “Nhưng không được để ảnh hưởng đến công việc chính.”


Hai mắt Thẩm Mật sáng rực, chân dịch sang hai bước, đứng bên cạnh Tạ Dung Trác, hai tay đặt trước người, rướn người về phía trước cung kính nói: “Vậy tôi có thể tham khảo các kế hoạch dự án trước đây, và cả phương án đầu tư năm ngoái không ạ?”


Cô cố gắng hết mình tích cực tranh thủ: “Chỉ xem ở công ty, cam đoan là không tiết lộ ra ngoài, cũng không ảnh hưởng đến công việc c*̉a thư ký. …Được không ạ?”


“Tìm Trương Văn Chử mà lấy.”


“Cảm ơn ông chủ!”


*


Có được tấm vé vào dự án, còn lo không vượt qua được ngưỡng cửa này sao? Cả buổi sáng tâm trạng của Thẩm Mật đều rất tốt, làm thêm giờ mà trông rạng rỡ hẳn lên.



Vì khác bộ phận với những người khác, hơn nữa cũng không có quan hệ cạnh tranh lợi ích trực tiếp, mối quan hệ giữa Thẩm Mật và đồng nghiệp c*̃ng xem như rất hòa hợp.


Đến giờ nghỉ trưa, Ninh Hân Lôi đi đến bàn Thẩm Mật nằm úp sấp xuống hấp hối: “Thư ký Thẩm này, sao cô có thể tăng ca mà vẫn vui vẻ như vậy được nhỉ?”


Thẩm Mật vỗ nhẹ vào chồng tài liệu dày cộp trên bàn, cười nói: “Tận hưởng công việc, sẽ gặt hái được niềm vui.”


Ninh Hân Lôi rùng cả mình: “Tôi đây không tận hưởng nổi niềm vui này.” Nhưng vốn dĩ thì cô ấy c*̃ng chỉ làm mấy công việc lặt vặt ở phòng nhân sự, có thăng tiến lên đến đỉnh cũng chỉ có bấy nhiêu chỗ trống. Khi một người biết được giới hạn tối đa của mình, dường như rất dễ bị năng lượng tiêu cực làm cho chùn bước và hao mòn.


Thẩm Mật tốt nghiệp trường đại học top đầu, lại là thư ký duy nhất c*̉a sếp tổng, thậm chí còn có thể tự do ra vào nhà riêng c*̉a sếp. Chỉ cần cô chịu cần c*̀ chăm chỉ, thì việc ngồi lên ngai vàng bà chủ cũng không phải là không thể.


Nhưng cô nàng này lại hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó.


Trực giác mách bảo cho Ninh Hân Lôi, Thẩm Mật căn bản chẳng hề nghĩ đến việc sẽ thành bà chủ.


Cô vẫn đeo chiếc túi da màu đen dùng khi mới vào công ty, mép đã sờn trắng, con gái đều thích chưng diện, chiếc túi này cũng không đắt, chỉ có thể nói rằng cô không dành tâm trí cho việc ăn mặc.


Ninh Hân Lôi nhìn gương mặt c*̉a Thẩm Mật, nhìn eo lưng hông c*̉a cô, rồi lại nhìn đôi chân trắng nõn thon dài.


Dáng người thướt tha uyển chuyển, nét mặt xinh đẹp tuyệt ngần, năng lực làm việc mạnh mẽ, không rõ ông trời đã đóng cánh cửa nào của cô gái này nữa.


“Thẩm Mật, cậu thật sự không biết ông chủ đối xử với cậu rất đặc biệt sao?”


“Đặc biệt ấy à?” Thẩm Mật cúi đầu xem dự án.


Ninh Hân Lôi biết ông trời đã đóng cánh cửa nào của Thẩm Mật rồi.


— Một kẻ ngốc xít trong chuyện tình cảm.


“Chắc chắn rồi! Cậu nghĩ mà xem, trước đây có thư ký nào mà được vào nhà riêng c*̉a ông chủ đâu chứ.”


“Không phải trợ lý Trương có thể đi vào được đó sao?”


“Tôi nói con gái mà.”


“Cô hiểu lầm rồi, là do cô thư ký kia thích dùng nước hoa, sếp bị dị ứng mùi, không có ý kỳ thị giới tính đâu.”


“Dù sao thì tôi vẫn thấy ông chủ có ý với cô!” Ninh Hân Lôi liếc nhìn văn phòng tổng giám đốc đang đóng cửa, hạ giọng: “Hay là cô đi thăm dò thử xem? Một lần là trúng phốc!”


Thẩm Mật ngẩng đầu lên khỏi đống tài liệu, chớp chớp mắt, nén giọng, đè nhỏ giọng với biểu cảm kinh hoảng: “Còn sống không phải tốt lắm sao?”


Ninh Hân Lôi bị khuôn mặt xinh đẹp rạng rỡ trước mặt làm cho kinh hãi.


Sao cô nàng có thể vừa đáng yêu vừa xuất sắc như vậy được chứ!


Ngay cả một người lười biếng như cô ấy cũng phải khâm phục, lẽ nào ông chủ thực sự chỉ coi trọng năng lực của Thẩm Mật? Nhỡ đâu mình nhìn nhầm làm quân sư tồi, làm ông chủ nổi giận rồi giáng chức Thẩm Mật, đến lúc đó đừng nói là bợ đít, cô ấy sẽ trở thành tội đồ thiên cổ mất thôi.


“Tôi nói bừa đó, cô đừng có tin tôi nhé.”


“Không đâu.” Thẩm Mật lắc đầu nở nụ cười.


Tạ Dung Trác thậm chí còn lau tay vào quần áo c*̉a cô sau khi đỡ cô dậy, ghét bỏ đến mức đó mà nói là đối xử đặc biệt với cô ư?



Ninh Hân Lôi phất tay, sang phòng bên cạnh buôn chuyện tiếp.


Trương Văn Chử và vài trợ lý khác bên cạnh Tạ Dung Trác thì không nhàn rỗi được như vậy, ngày nào c*̃ng mang phong thái như đi đánh trận, đi lại cũng đầy khí thế, hận không thể biến thành bạch tuộc.


Thẩm Mật muốn giúp họ nhưng căn bản lại không giúp được gì, có những thứ không phải cứ đầu óc thông minh là có thể hiểu ngay được, phải có tiền bối kinh nghiệm chỉ bảo. Nhưng mọi người hoàn toàn không dành ra được chút thời gian nào để hướng dẫn người mới, khỏi phải nói đến việc dành thời gian dạy một người ‘học lỏm’, chỉ còn cách dựa vào chính mình luôn luôn chú ý ghi chép, không hiểu thì tự tra cứu, tự hỏi rồi tự ngộ ra.


Thi thoảng Thẩm Mật c*̃ng sẽ tìm Chung Tự xin chỉ dạy, con người Chung Tự có vẻ không đáng tin, nhưng không ngờ năng lực chuyên ngành lại rất mạnh, hơn nữa anh ta c*̃ng rất nể mặt Tạ Dung Trác mà vui vẻ dạy bảo cho cô.


*


Vào tháng thứ hai nhậm chức, Thẩm Mật dần dần lĩnh hội được một số kiến thức mới.


Ngoài năng lực thì cách đối nhân xử thế cũng là một môn học, việc gác lại sự cao ngạo đúng lúc không phải là điều mất mặt, mà xây dựng mối quan hệ để thực hiện hoài bão mới là ưu tiên hàng đầu.


Cái này gọi là tiểu nữ co được giãn được!


Nhưng Thẩm Mật đã nhanh chóng gặp được chuyện đầu tiên ‘co’ được mà không thể ‘giãn’ được từ khi đi làm đến nay.


Cô đã bị vị Đại tiểu thư trước mặt sai vặt hơn một tiếng đồng hồ.


Một đống tài liệu trên bàn còn chưa đọc xong, Thẩm Mật cười nói: “Cô Triệu, không còn chuyện gì nữa thì tôi…”


“Cô đang khinh thường tôi đấy à?” Cô gái trẻ tuổi đặt cái túi Hermes Birkin lên bàn, khoanh tay, cố tình để lộ chiếc vòng tay đính đầy kim cương trị giá ba trăm ngàn tệ trên cổ tay, ngẩng cao đầu hống hách: “Ông chủ các cô trả lương cho cô chẳng phải để tiếp khách à? Sao nào, chỉ bưng cốc trà thôi mà cũng phải kén người hả?”


Những người khác đều dựng lỗ tai lên hóng hớt, nhưng không một ai dám đứng ra nói thay cho Thẩm Mật. Không phải là không muốn giúp, nhưng cô gái này là con gái của ông Triệu thuộc Mina Capital, không ai dám đắc tội cô ta.


Có điều cô Triệu này trước kia đều trông rất đáng yêu, c*̃ng tỏ ra khách sáo và lễ phép đối với những người khác mà, không hiểu sao hôm nay lại đột nhiên gây khó dễ cho Thẩm Mật.


Thẩm Mật cũng trăm mối không tỏ. Cô có đức có tài gì, mà lại đắc tội được với Đại tiểu thư của Mina Capital chứ.


Có thể được Tạ Dung Trác cho phép bước vào văn phòng c*̉a anh thì không phú c*̃ng quý, tiếp đãi nhóm người này là công việc c*̉a Thẩm Mật.


“Cô Triệu thích cà phê, trà sữa, tôi đều đã mua về cho cô cả rồi.”


Thẩm Mật chỉ vào hơn chục cốc trên bàn, giữ nụ cười: “Cô không thích cốc giấy nhựa tôi cũng đã đổi thành cốc sứ cho cô, không biết cô còn muốn uống gì nữa không?”


“Đừng quan tâm đến nó, cô cứ làm việc đi.” Giọng Tạ Dung Trác bất chợt vang lên.


Tạ Dung Trác cuối cùng cũng họp xong rồi!!


Thẩm Mật như trút được gánh nặng: “Chào sếp.”


Nhìn thấy Tạ Dung Trác, Đại tiểu thư vội vàng thu lại dáng vẻ kiêu căng, dè dặt quan sát nét mặt c*̉a anh: “Nếu nói về vai vế, thì cháu là cháu họ c*̉a chú đấy, sao đây, chú vì một người ngoài mà mắng cháu sao?”


“Anh họ biết cháu đến công ty c*̉a chú gây chuyện không?”


“Ba cháu—-”


Tạ Dung Trác: “Đi ra ngoài.”


“Chú họ! Chú…” Đối diện với ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác, Triệu Bách Lạp lập tức im bặt mồm.



Đôi mắt sau tròng kính kia rất có sức uy hiếp, mặc dù Tạ Dung Trác không nói gì, nhưng Triệu Bách Lạp cảm giác nếu cô nàng còn nói thêm một chữ nữa thì hậu quả sẽ rất thảm.


Cô nàng bĩu môi, sợ hãi cầm lấy túi xách lẩm bẩm: “Con nhỏ Thẩm Mật kia quyến rũ vị hôn phu c*̉a cháu, cháu không thể tìm cô ta gây sự được sao, sao chú lại bênh vực cho nhỏ đó vậy…”


“Khoan.” Tạ Dung Trác gọi cô nàng lại, “Cháu nói Thẩm Mật có liên hệ với Chung Tự?”


“Đúng vậy ạ!” Triệu Bách Lạp nhân cơ hội quay lại, đặt mông ngồi xuống sô pha, ấm ức kể: “Chú tuyển một cô thư ký xinh đẹp như vậy, còn đưa đến trường đua ngựa của ông nội Chung Tự, dỗ ông nội vui vẻ, thích cô ta hơn cả thích cháu. Mấy hôm trước ăn cơm ông nội lại còn nhắc đến cô ta trước mặt mọi người, khen ngợi không ngớt, nói món quà cô ta tặng rất hợp ý ông, lại còn thông minh là một hạt giống tốt này kia, hận không thể đổi luôn vị hôn thê cho Chung Tự!”


“Sau này cháu lén xem điện thoại c*̉a Chung Tự thì nhìn thấy, quả nhiên là có liên lạc với cô ta, hai người nói chuyện vui vẻ lắm!”


“Nói chuyện gì.” Giọng Tạ Dung Trác nhàn nhạt.


Triệu Bách Lạp không ngờ viện vào cái cớ vai vế tỏ ra bi thảm lại có tác dụng, Tạ Dung Trác vốn chẳng bao giờ quan tâm đến mấy chuyện tình cảm lông gà vỏ tỏi này, vậy mà hôm nay lại kiên nhẫn lạ thường, thế là cô nàng tiếp tục mách lẻo: “Cháu đọc chẳng hiểu gì cả, chắc chắn họ đang dùng ám hiệu để nói chuyện!”


“Ám hiệu gì?”


“Nào là cái gì mà quản trị rủi ro, thực thi gì đó, dù sao c*̃ng là những thuật ngữ chuyên ngành đầu tư… đó điều chắc chắn chỉ lấy cớ thôi, sau này mà buông thả hơn, lá gan c*̉a họ sẽ ngày càng lớn, rồi trực tiếp không dùng ám hiệu mà nói chuyện tằng tịu cho xem!”


Tạ Dung Trác: “Còn gì nữa.”


“Chú họ không biết đâu, con người Chung Tự là tên thích la liếm! Cứ chủ động tìm Thẩm Mật nói chuyện, người ta chỉ hỏi một câu, anh ta có thể lầu bầu cả mấy trăm chữ.”


Tạ Dung Trác: “Đều là anh ta chủ động?”


“Đúng vậy! Cả năm cũng không thấy anh ta không chủ động tìm cháu lấy một lần, vậy mà cứ cách vài ngày lại tìm cô ả Thẩm Mật kia nói ám hiệu! Rõ ràng hôn nhân này là do hai nhà quyết định, bây giờ cứ như là cháu phải theo đuổi anh ta, cầu xin anh ta kết hôn với cháu, cháu—”


“Cháu đi được rồi,” Tạ Dung Trác chỉ vào cánh cửa.


Triệu Bách Lạp: “…”


Sao cứ thấy nó sai sai ở đâu ấy nhờ?


“Cháu còn chưa nói xong nữa, cô ả Thẩm Mật kia—”


“Giữ cho chặt vị hôn phu c*̉a cháu.” Giọng Tạ Dung Trác lạnh buốt, “Đừng để đi trêu chọc người c*̉a chú.”


“… Dạ.”


*


Thẩm Mật nhìn Triệu Bách Lạp ra khỏi văn phòng, nặn ra một nụ cười.


“Đồ nịnh hót!”


Triệu Bách Lạp liếc cô một cái, ngẩng cằm, ưỡn ngực đi ra, giày cao gót giẫm lên kêu cành cạch cành cạch, kết quả không cẩn thận bị trẹo chân—


“Cô Triệu cô không sao chứ?” Thẩm Mật đỡ cô nàng dậy, kéo chiếc ghế văn phòng qua cho cô nàng ngồi xuống, chỉ vào mắt cá chân: “Có muốn tôi gọi người đến xem giúp không?”


“Ai cần cô xem!” Triệu Bách Lạp hất đầu ra chiều ghét bỏ, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, quay đầu lại nhìn chằm chằm vào mặt Thẩm Mật, trố mắt nói: “Sao tôi cứ có cảm giác… cô khá quen nhỉ?”


Thẩm Mật đang định đáp lời, lại nghe cô ta nói: “Chẳng lẽ hồ ly tinh đều trông như cô sao?”



Thẩm Mật nở nụ cười khoe ra tám cái răng tiêu chuẩn: “Vâng, chắc là thế rồi.”


“Cô—” Triệu Bách Lạp muốn mắng, nhưng lại sợ bị Tạ Dung Trác nghe thấy, đành phải nén giận: “Đồ phụ nữ xấu xa.”


Thẩm Mật tốt tính: “Vậy phiền cô Triệu, làm ơn đứng dậy khỏi ghế của người phụ nữ xấu xa nhé? Cô đang ngồi lên điện thoại của tôi rồi.”


“Ai thèm vào cái điện thoại c*̉a cô!” Triệu Bách Lạp cởi giày cao gót ra thở phì phò bỏ đi.


Tiễn được vị khách khó chiều đi, còn chưa kịp thở đều, lại nhận được điện thoại của Tạ Dung Trác.


“Đến văn phòng tôi.”


Giọng anh rất lạnh nhạt, Thẩm Mật có dự cảm không lành.


Từ khi cô được điều đến đây làm việc cho đến nay, dường như đây là lần đầu tiên cô thấy một cô gái trẻ vào văn phòng của Tạ Dung Trác. Hơn nữa khi vị Đại tiểu thư này gây khó dễ cho cô rõ ràng là rất tự tin.


Lẽ nào là bạn gái c*̃ c*̉a Tạ Dung Trác? Hoặc chăng, là bà chủ tương lai?


Trong lòng Thẩm Mật không yên, ngón tay đi vào văn phòng.


“Sếp ạ.”


“Đó là vị hôn thê c*̉a Chung Tự.”


Thẩm Mật trút được gánh nặng.


— Không phải bạn gái c*̉a anh là tốt rồi.


Cuối cùng cũng hiểu được lý do Triệu Bách Lạp tìm cô gây chuyện, Thẩm Mật thở phào một hơi, đột nhiên lại thấy có hơi xấu hổ.


“Sếp ơi, trước đó tôi không biết anh Chung đã có người yêu, nên mới không tránh né mà xin chỉ dạy từ anh ta. Ngài đừng hiểu lầm.”


Tạ Dung Trác tựa lưng vào ghế tựa, tầm mắt thản nhiên dừng lại trên người cô.


“Nó không có người yêu thì cô sẽ không cần tránh né sao?”


Thẩm Mật ngơ ngác chớp chớp mắt, nếu vậy, thì quả thật không cần mà nhỉ?


Nam nữ độc thân có trò chuyện với nhau, thêm dăm ba câu, c*̃ng đâu có ảnh hưởng đến người khác.


Nhưng nom cái vẻ mặt c*̉a Tạ Dung Trác, đáp án đúng hình như là cần phải tránh?


Tạ Dung Trác tháo mắt kính xuống, cúi đầu chậm rãi lau kính.


“Sau này có gì không hiểu, có thể đến hỏi tôi.”


 [Lời tác giả]


Thẩm Tiểu Mật: Được thêm một sư phụ không công.


Sếp Tạ: Được thêm một cái cớ không công.


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 10: “Chẳng lẽ hồ ly tinh đều trông như cô sao?”
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...