Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 11: Ông xã


Ý c*̉a Tạ Dung Trác nghĩa là đồng ý chỉ dạy cho cô???


Nếu nói Chung Quang Phố là huyền thoại trong giới đầu tư, vậy thì Tạ Dung Trác chính là ứng cử viên cho vị ‘thần’ tiếp theo cho. Trong tay anh tập hợp những người mua sắm quyền lực nhất toàn cầu, sở hữu các kênh thông tin vững chắc và phức tạp, đối với một tấm chiếu mới như Thẩm Mật, được Tạ Dung Trác chỉ dạy một hai điều thôi c*̃ng đủ để giúp cô tiết kiệm ít nhất mười năm đi đường vòng.


Thẩm Mật kìm chế lại nội tâm đang không kiềm được mà kích động: “Tôi nhất định sẽ học hỏi anh thật chăm chỉ.”


Như thể đã đoán trước được nước đi c*̉a cô, Tạ Dung Trác đeo kính lên: “Tôi không nhận đồ đệ.”


Câu nói này khiến Thẩm Mật nhớ về bốn năm trước.


Khi ấy lúc cô ôm đùi sư phụ bái sư, sư phụ c*̃ng đã nói y hệt như thế.


Nhưng sau đó cô vẫn kiên trì gọi như vậy, sư phụ cũng đành chịu thua, dần dần đã bị ép buộc phải chấp nhận.


Nếu đổi lại là một trường hợp khác, Thẩm Mật sẽ nói: Trong lòng tôi ngài chính là sư phụ c*̉a tôi!


Nhưng đây là văn phòng nghiêm túc, cô đang đối mặt với sếp tổng nắm quyền sinh sát trong tay.


Thẩm Mật vẫn duy trì dáng vẻ tao nhã đoan trang: “Vậy thì làm phiền ngài rồi.”


Tạ Dung Trác khẽ nhướng mi, ánh nhìn dừng lại trên khuôn mặt cô, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nhỏ nào của cô. Ánh mắt mang theo sự nghiên cứu thăm dò này hệt như đang nghi ngờ sự tao nhã đoan trang của cô hoàn toàn là diễn kịch.


Khóe miệng Thẩm Mật khẽ nhếch lên, thoải mái đón nhận ánh mắt thăm dò c*̉a anh, ghìm chặt biểu cảm để không bị mất phòng thủ.


Hai giây sau, Tạ Dung Trác dời mắt đi, khóe môi khẽ cong lên một cách khó nhận ra.


Thẩm Mật: “…”


Có đôi khi cô thật sự nghi ngờ có phải mình lại bất cẩn làm phật lòng Tạ Dung Trác rồi hay không.


Nếu không thì tại sao khóe mắt đuôi mày c*̉a anh không hề che giấu sự châm chọc ẩn trong đó?


Nhưng trong khoảng thời gian gần đây hành vi của Tạ Dung Trác lại không giống như đang nhắm vào cô, đưa cô đi gặp khách hàng cũng không bao giờ để cô uống rượu, đặc biệt cái lần ở công ty bất động sản cô bị Âu Tiểu Bằng bắt nạt, người tinh ý đều có thể nhìn ra được, Tạ Dung Trác đang chống lưng cho cô.


Còn mua quần áo, mua túi xách hàng hiệu cho cô. Sau này khi Thẩm Mật gặp thư ký c*̉a các đối tác khác mới biết, ai nấy đều mặc ‘chiến bào’ công sở lịch sự, Tạ Dung Trác sợ cô bị họ lấn át.


Tuy rằng nó có liên quan đến thể diện c*̉a anh, nhưng người mất mặt thật sự c*̃ng đâu phải anh. Anh hoàn toàn có quyền yêu cầu cô tự túc chi trả chi phí trang phục theo quy định, không được thì đổi người khác.


Nếu những điều đã kể trên vẫn chưa đủ để thành một ông chủ tốt bụng yêu thương cấp dưới, thì trên đời này không còn ông chủ tốt nào nữa.


Vậy nên có thể là Tạ Dung Trác có tố chất kỳ quái bẩm sinh nhỉ?


Ừm, hẳn là thế rồi


Thấy cô đứng đực ra không nhúc nhích, Tạ Dung Trác ngước mắt: “Còn chuyện gì không?”


“Còn.”


Thẩm Mật mặt không đổi sắc, hỏi: “Ngài có cách liên lạc với cô Triệu không ạ?”


Tuy rằng Triệu Bách Lạp đến gây rối, nhưng so với những cô gái kỳ quặc không phân biệt đúng sai mà buông lời th* t*c trước đây, cô nàng đã được coi là một nữ hiệp ‘bắt gian’ rất lịch sự và văn minh rồi.


Nổi giận đùng đùng đến tìm ‘hồ ly tinh’ gây sự, kết quả lại bị Tạ Dung Trác hạ lệnh đuổi khách, có lẽ đêm nay cô nàng đã bị chọc tức cho mất ngủ cả đêm.


Nếu đã hiểu hết mọi chuyện, thêm cả việc này đúng là cô đã xử lý không khéo, Thẩm Mật cho rằng cô cần phải nói lời xin lỗi Triệu Bách Lạp, sau đó phân rõ giới hạn với Chung Tự. Không thể lấy thông tin liên lạc từ Chung Tự, nếu không thì càng khó giải thích.


Tạ Dung Trác: “Không có.”


Rõ ràng là anh không muốn cho.


Thẩm Mật thức thời không hỏi thêm nữa.


*


“Cậu đã đắc tội với con gái của chủ tịch đối tác sao?”



Trương Chỉ Thanh bên kia điện thoại an ủi Thẩm Mật: “Không sao đâu mà, đừng sợ, c*̀ng lắm thì đến công ty chú út c*̉a tớ làm thôi.”


“Chỉ là tớ không muốn cô ấy cứ hiểu lầm tớ.”


Thẩm Mật có hơi đau đầu, nghe nói ba c*̉a Triệu Bách Lạp rất thân với Tạ Dung Trác, nhỡ đâu một ngày nào đó Tạ Dung Trác nghe được lời đồn đại gì đó, hiểu lầm cô chen chân vào chuyện tình cảm của người khác thì phiền phức lắm.


Trương Chỉ Thanh nói: “Tớ thấy ông chủ c*̉a cậu không cho cậu cách liên lạc là đúng đắn đó.”


Thẩm Mật vừa nghe điện thoại vừa đi vào thang máy.


Cô đang dùng thang máy chuyên dụng dành cho khách c*̉a Tạ Dung Trác, bên trong không có ai: “Sao lại nói vậy?”


“Mấy con bé ba trà xanh không phải đều nói như vậy sao?” Trương Chỉ Thanh hắng giọng, giả giọng bắt chước: “Anh ơi em xin lỗi anh ạ, là em làm chị tức giận, em giúp anh giải thích với chị nhé.”


Thẩm Mật: “…”


“Bây giờ cậu giải thích người ta có chịu tin cậu không? Có khi còn nghĩ cậu là trà xanh đó.”


“Vậy tớ, không làm gì cả sao?”


Tâm tư của Thẩm Mật không đặt nặng trong chuyện tình cảm nam nữ, cũng chưa từng yêu đương, càng chưa từng bắt người thứ ba, nên mất hoàn toàn khả năng phán đoán và phương hướng khi xử lý những chuyện này: “Thế có ổn không?”


“Tớ cảm thấy ấy à, chuyện này còn phải tùy người. Người lý trí tỉnh táo biết phân biệt đúng sai, thì sẽ phán đoán ra được ai là người có vấn đề. Còn gặp phải đứa đầu óc không minh mẫn, não toàn yêu đương bốc đồng, bị đàn ông lừa dối thì dù cậu có nói gì c*̃ng không nghe lọt tai, nói không chừng còn bị cặp nam nữ liên thủ đánh đôi đó.”


Thẩm Mật mím môi: “Hiểu rồi.”


“Tớ còn chưa nói gì sất, cậu hiểu cái gì mà hiểu?”


Thẩm Mật đi ra khỏi thang máy, hít một hơi không khí trong lành bên ngoài.


“Đàn ông đều là mớ rắc rối, đụng vào là toang.”


Còn muốn nói nữa, đột nhiên trông thấy người đàn ông bước ra từ cửa xoay bên cạnh.


“…”


Quả nhiên là cái thể chất xui rủi.


Xác suất gặp gỡ bất ngờ sếp tổng c*̉a cô c*̃ng cao quá chừng cao đi?!


Tạ Dung Trác c*̃ng chú ý đến cô, anh đang nghe điện thoại, ánh mắt rất tự nhiên dừng lại trên người cô.


Vẫn là giọng nói quen thuộc ba phần châm chọc, ba phần hờ hững, và mấy phần kiêu ngạo bẩm sinh của một loại cảm xúc không tên.


Anh vừa hay đi về phía cô, chờ anh đến gần, Thẩm Mật chỉ chỉ vào điện thoại, lẳng lặng giải thích: “Bạn trai c*̉a bạn tôi, toàn chọc con nhỏ tức giận.”


Chính cô cũng cảm nhận được nụ cười trên mặt mình đã méo mó đến mức nào.


Tạ Dung Trác bình tĩnh nhìn cô, thu hồi tầm mắt c*́i đầu nhìn điện thoại.


Gút chóp, bị lơ đẹp rồi.


Thật ra không nhìn cô c*̃ng chẳng sao, nhưng sao anh cứ đứng ở đây mãi không chịu đi???


Tạ Dung Trác nhìn thoáng qua Thẩm Mật một cái, vẫn không nói chuyện với cô, mặc kệ sự ngượng ngùng nhỏ bé của cô tràn ngập trong không khí.


“… Ồ, lão Chu vẫn chưa đến nữa ạ?”


Thẩm Mật tỏ vẻ như không có chuyện gì quay đầu nhìn ra lề đường, cố gắng giảm bớt sự xấu hổ: “Giúp ngài gọi điện thoại giục anh ta đến nhé?”


Tạ Dung Trác chậm rãi nhấc mí mắt lên, cố ý nói: “Không ngại phiền phức sao?”


Thẩm Mật mém chút nữa đã không nhịn được.


Cô làm bộ như nghe không hiểu, duy trì nụ cười: “Không phiền ạ, tôi gọi cho lão Chu—”


Lúc này, chiếc Rolls-Royce mang biển số đẹp dừng lại, lão Chu xuống xe kéo cửa sau cho Tạ Dung Trác.



Bả vai Thẩm Mật bị người đàn ông đi ngang qua chạm nhẹ, Tạ Dung Trác không buồn nhìn cô, cúi người nghiêng mình lên xe, cửa kính xe ngay lập tức được nâng lên.


Cứ như viết rõ hai chữ ‘lạnh lùng’ to bự.


Nhìn chiếc xe rời đi, da đầu Thẩm Mật run lên cầm chiếc điện thoại vẫn đang trong cuộc gọi.


“A a a a a a xấu hổ muốn chết!!!”


“Người vừa nãy là ông chủ c*̉a cậu à?” Trương Chỉ Thanh kỳ quái nói: “Sao nghe giọng giống như chú út tớ thế nhỉ.”


Giọng nói trong điện thoại sẽ bị khác đi, giọng người giống nhiều c*̃ng rất nhiều, ví dụ như Tạ Dung Trác và sư phụ, khá là giống nhau. Hiện tại, lại có thêm chú út của Trương Chỉ Thanh.


Thẩm Mật vẫn còn đang xấu hổ, thuận miệng hỏi: “Giống lắm sao?”


“Giọng thì giống đó, nhưng ngữ điệu thì không hề.” Trương Chỉ Thanh than thở: “Chú út của tớ không ôn hòa được vậy đâu nhé, nói chuyện với tớ mà cứ như mưa đá rơi xuống vậy, một chữ có thể đập chết tớ ba lần.”


Thẩm Mật nhớ Trương Chỉ Thanh từng nói chú út c*̉a cô ấy có không ít sản nghiệp, còn có cả công ty ở Tụê Thành này: “Thanh Thanh, hỏi thăm cậu một người.”


Trương Chỉ Thanh: “Ai vậy?”


Thẩm Mật: “Cậu có quen biết Triệu Bách Lạp c*̉a Mina Capital không?”


“Quen chứ.” Trương Chỉ Thanh lập tức đáp lời: “À, cậu nói con gái của chủ tịch đối tác chính là cô ấy à?”


Thẩm Mật: “Đúng vậy.”


“Yên tâm đi!” Giọng điệu c*̉a Trương Chỉ Thanh trở nên thoải mái, “Là cô ấy thì chuyện này dễ rồi. Nếu tính theo vai vế, thì cô ấy là chị họ c*̉a tớ đấy.”


Thẩm Mật: “Vậy cô ấy có nghe cậu không?”


“Cô ấy không phải là người chỉ biết yêu đương đâu, chuyện về đàn ông thì có thể giải quyết được! Nhưng tớ không lưu liên lạc c*̉a cô ấy, để tớ hỏi chú út tớ giúp cậu.”


“Cảm ơn cậu nha Thanh Thanh.”


“Việc bao lớn đâu, cậu là bạn đại học thân nhất của tớ mà.” Nhắc đến đại học, Trương Chỉ Thanh đột nhiên nghĩ ra gì đó: “Đúng rồi, nghe nói cuối năm nay cậu chuẩn bị kết hôn với Kha Triển, chúc mừng nhé! Tổ chức đám cưới nhất định phải báo trước cho tớ đó.”


Thẩm Mật: ???


Cô kết hôn với Kha Triển á, sao bản thân cô lại không biết thế?


“Khoan đã,” Thẩm Mật đỡ trán, “Sao ngay cả cậu c*̃ng cho rằng tớ với anh ta đang hẹn hò thế?”


“A, các cậu không phải đang yêu đương ư?” Trương Chỉ Thanh bối rối, “Lễ tình nhân còn trông thấy hai người đi ra từ nhà hàng mà.”


Thẩm Mật: “Tớ và anh ta c*̀ng làm thêm tại nhà hàng đó.”


“Thế à… Lúc đó nhóm Lưu Văn Văn nói có thể là cậu không muốn công khai, bảo tớ đừng hỏi cậu, tớ còn đang chờ cậu công khai nữa đó. Phải mà nói sớm, hôm sinh nhật tớ có mấy anh đẹp trai muốn xin số điện thoại của cậu, tớ còn không dám cho! Có mấy anh ngon lành lắm, toi công hết rồi.”


“….”


Thẩm Mật hỏi: “Chuyện tớ kết hôn cậu nghe từ đâu thế?”


“Mấy hôm trước trong nhóm chat c*̉a cựu sinh viên nói về chuyện này, Kha Triển cũng không phủ nhận, chẳng phải nghĩa là đã xác nhận rồi sao.”” Trương Chỉ Thanh nói, “Nếu là giả, vậy cậu nhanh lên đính chính đi, kẻo những người khác muốn theo đuổi cậu lại không dám ra tay.”


Thẩm Mật bật cười: “Không ai theo đuổi tớ đâu.”


Trương Chỉ Thanh đột nhiên hạ giọng: “Thôi rồi thôi rồi, chú út tớ đã quay lại, Mật Mật, tớ c*́p máy trước đây.”


“Được.”


Cúp điện thoại, Thẩm Mật mở nhóm chat c*̉a cựu sinh viên có 99+ tin nhắn chưa đọc.


Lướt lên trên một hồi, đã nhìn thấy đoạn chat nói cô và Kha Triển sắp kết hôn.


Kha Triển để lại một câu ‘không có chuyện đó’, những người sau đùa bỡn nhưng anh ta c*̃ng chỉ gửi một biểu tượng cảm xúc để đối phó, rõ ràng là không muốn để ý đến nữa. Lại thêm Thẩm Mật không trả lời, thế là biến thành ngầm thừa nhận hôn sự này.


Thẩm Mật trực tiếp nhắc tên Kha Triển trong nhóm.



Nhóm chat lập tức ngập tràn dấu chấm hỏi.


Thẩm Mật vốn dĩ không cần giải thích c*̃ng được, nhưng chuyện xảy ra vào năm hai đại học vẫn khiến cô không tài nào quên nỗi.


Khi còn học đại học Thẩm Mật và Kha Triển cùng tham gia một câu lạc bộ, lại tình cờ làm thêm cùng một cửa hàng, Kha Triển hơn cô một khóa, rất chăm sóc cô, Thẩm Mật cũng có hảo cảm với anh ta, hai người quả thật là khá thân thiết.


Cho đến khi chuyện này lọt vào tai mẹ Kha Triển.


Hôm đó trời rất lạnh, sở dĩ Thẩm Mật nhớ rõ như vậy, là vì cái tát khiến má cô nóng rát đó, cảm giác nóng nơi má và lạnh từ thân thể đối lập một trời một vực.


Mẹ Kha thù hằn mắng cô là đồ nhà quê, không xứng với con c*̉a bà ta.


Ngày hôm đó Thẩm Mật mới biết, hóa ra những câu từ dù không có lời tục tĩu vẫn có thể trở nên khó nghe đến nhường ấy.


Cuối cùng mẹ Kha ném mười ngàn tiền mặt vào mặt cô, bảo cô cút về cái làng quê nghèo rệp đó, đừng quấn lấy con trai bà ta nữa.


Chiều hôm đó, Thẩm Mật ngồi xổm trong làn gió lạnh, nhặt từng tờ một trong xấp mười ngàn tệ lên gấp lại gọn gàng, mang trả lại cho Kha Triển. Sau khi thanh toán xong, cô xóa tất cả thông tin liên lạc của anh ta.


Từ đó về sau, càng là những người đàn ông xuất sắc tỏ ý với cô, Thẩm Mật càng tránh xa nhất có thể.


*


Sáng sớm ngày hôm sau, Thẩm Mật nhận được một cuộc điện thoại số lạ từ Thượng Hải.


Là Kha Triển.


Anh ta nói anh ta sẽ đến Tụê Thành công tác, hẹn cô ra ngoài gặp mặt.


Thẩm Mật từ chối.


Ngay cả trước đây lâm vào ngõ c*̣t cô cũng chưa chắc đã chọn ở bên anh ta, huống hồ là bây giờ. Cô thậm chí còn không muốn dành một phút sức lực nào trên người đàn ông.


Không, phải nói là không muốn tiêu tốn một phút sức lực nào trên người đàn ông ngoại trừ Tạ Dung Trác.


Trong lòng Thẩm Mật chỉ có duy nhất một suy nghĩ là làm sao để chinh phục Tạ Dung Trác, người mà sẽ không bao giờ có chuyện yêu đương với cô.


Giờ tan tầm, Thẩm Mật đi về phía ga tàu điện ngầm.


Sau lưng vang lên tiếng còi xe, sau đó là một chiếc BMW trắng dừng lại bên chân cô, cửa ghế lái hạ xuống: “Thẩm Mật.”


Thẩm Mật quay đầu lại, là Kha Triển.


Kha Triển: “Em ở đâu? Anh đưa em đi.”


Thẩm Mật không mấy bất ngờ khi trông thấy anh ta, lễ phép xa cách: “Không cần đâu, bạn trai tôi đang chờ tôi ở ngã tư trước mặt thôi.”


Nói xong lại đi tiếp.


“Thẩm Mật.” Kha Triển gọi cô lại, “Cho anh một cơ hội để giải thích, nhé?”


Thẩm Mật dừng chân, quay đầu nở nụ cười rất thoải mái: “Không cần phải giải thích, tôi là người nhà quê thật, dì suy nghĩ nhiều âu c*̃ng dễ hiểu mà.” Cô v**t v* đồng hồ đeo tay: “Xin lỗi đàn anh, tôi đang vội, lần sau có thời gian thì nói chuyện nhé.”


Kha Triển đẩy cửa xe đi nhanh như cắt đến trước mặt cô, muốn nắm lấy cổ tay cô, nhưng bị Thẩm Mật tránh được.


“Em vẫn còn trách ngày hôm đó anh không ra mặt giúp em, có đúng thế không? Thẩm Mật.”


Dáng người Kha Triển gầy gò cao ráo, phong cách ăn mặc đúng chuẩn nam thần học đường, hơn nữa còn là người gốc Thượng Hải, lúc đó rất nhiều nữ sinh theo đuổi anh ta. Ban đầu Thẩm Mật cũng có hảo cảm với anh ta, nhưng thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện yêu đương với anh ta.


“Đàn anh này, có phải là anh hiểu lầm gì đó rồi không? Vậy tôi giải thích một chút nhé.” Thẩm Mật nói, “Khoảng thời gian đó đúng là tôi rất khó khăn, tiền học phí đều là đi vay mà có, chịu rất nhiều ánh mắt khinh thường, anh là người đầu tiên mỉm cười chào đón tôi khi tôi đến thành phố xa lạ này, giúp tôi mang hành lý, đưa tôi đến chỗ báo danh, còn giúp tôi kiếm việc làm thêm. Tôi rất cảm động, cả đời này sẽ không quên ơn chăm sóc của anh dành cho tôi. Nhưng cảm động không có nghĩa là thích, tôi thật sự không thích anh.”


Đôi mắt Kha Triển sầm xuống.


Thật ra lúc đó anh ta và Thẩm Mật đã không khác gì đang yêu đương, ngay cả lễ Tình nhân Thẩm Mật cũng ăn tối cùng anh ta trong nhà hàng. Đêm đó anh ta vốn định tiến thêm một bước để tỏ tình, nhưng lúc đó anh ta cũng có hơi khó chấp nhận được hoàn cảnh tồi tệ c*̉a gia đình Thẩm Mật, nên đã từ bỏ.


Mấy năm này anh ta từng hẹn hò mấy cô, dài nhất cũng không quá ba tháng, mới nhận ra, anh ta căn bản không thể buông bỏ Thẩm Mật được.


Vẻ mặt Kha Triển hơi suy sụp: “Anh biết, em chỉ tức giận nên mới nói thế. Thẩm Mật, em cho anh thêm một cơ hội nữa. Lần này anh nhất định sẽ nghĩ cách để thuyết phục mẹ anh.”



Cảm giác có ánh mắt từ phía đối diện đang nhìn về phía mình, Thẩm Mật ngay lập tức quay đầu lại, bất ngờ chạm phải ánh mắt của Tạ Dung Trác.


“Sế—-”


“Đó là bạn trai em?” Kha Triển nhìn người đàn ông trẻ tuổi đứng bên chiếc Rolls-Royce Phantom, như thể sực hiểu ra điều gì đó, nở nụ cười tự giễu: “À, bảo sao. Hóa ra là leo lên được người đại gia, Thẩm Mật, tôi nhìn nhầm cô rồi.”


Thẩm Mật ngay lập tức bị những lời này c*̉a anh ta chọc điên, nhưng vì Tạ Dung Trác ở đây nên mới nhịn xuống không phát tác.


Trước kia mắt cô bị ruồi bu mới có thể có hảo cảm mới kẻ như vậy!!


Thẩm Mật ‘nặng tình nặng nghĩa’ nhìn Tạ Dung Trác, dùng âm lượng chỉ có cô và Kha Triển nghe thấy, nói: “Đại gia trẻ tuổi giàu có như vậy tôi không cần, chẳng lẽ lại cần tên đàn ông bám váy mẹ? Anh tự nhìn xem, anh có điểm nào sánh với ông xã nhà tôi?”


Sắc mặt Kha Triển trắng bệch: “Tôi thật sự không ngờ, cô lại là con người như vậy.” Anh ta ra vẻ thất vọng: “Uổng cho tôi còn muốn thay mẹ tôi xin lỗi cô. Đã nhắc đến chuyện này thì tôi c*̃ng nói luôn, dù mẹ tôi có đánh cô, nhưng bà là bậc trưởng bối, cô cũng không nên đánh trả chứ. Thẩm Mật, rốt cuộc cô có gia giáo không hả? Cũng đúng, cô không có.”


Lòng tự tôn của đàn ông đôi khi thật đáng thương, Thẩm Mật biết, anh ta đang không thể chấp nhận được việc người phụ nữ mà anh ta coi thường lại tìm được một người đàn ông có mọi điều kiện vượt trội hơn anh ta, dứt khoác xé toạc mặt nạ, vò nứt không sợ mẻ chẳng buồn giả vờ nữa.


Thẩm Mật đã không còn để ý xem bây giờ anh ta cảm thấy thế nào nữa rồi.


“Đúng đúng đúng, anh nói gì c*̃ng đúng.”


Gương mặt Thẩm Mật vẫn mỉm cười, đi thẳng sang bên kia đường, dừng lại trước mặt Tạ Dung Trác.


“Sếp ạ.”


Chào hỏi xong, cô đứng yên không động đậy, chỉ thiếu điều ghi chữ ‘Tôi muốn đi nhờ xe’ lên mặt.


Tạ Dung Trác lẳng lặng nhìn cô, trên mặt không có cảm xúc dao động gì.


Thẩm Mật đột nhiên có chút hối hận.


Vừa nãy không nên giả vờ hung hăng nói Tạ Dung Trác là ông xã c*̉a cô, bây giờ làm sao quay đầu được đây….


Đối diện với ánh mắt c*̉a Tạ Dung Trác, cô nuốt nước miếng, cố gắng che đi sự chột dạ trong mắt.


Tạ Dung Trác mở cửa sau xe ra, hỏi: “Có muốn để tên đó hoàn toàn hết hy vọng không?”


Thẩm Mật chớp chớp mắt: “Sếp có cách ạ?”


Tạ Dung Trác c*́i đầu nhìn cô: “Muốn thử không?”


Thẩm Mật gật đầu lia lịa: “Muốn.”


Cổ tay bị siết chặt, Tạ Dung Trác kéo cô lại, vai trái bị xoay mạnh một cái, ngay giây sau chân cô chợt hẫng, cơ thể đột ngột bay lên không trung –


Bất thình lình bị bế ngang, đồng tử Thẩm Mật giãn ra: “Sếp ơi—”


“Không phải trước mặt bạn trai c*̃ cô đã gọi là ông xã sao?”


Tạ Dung Trác cười khẩy: “Vở kịch này không diễn trọn vẹn, há chẳng phải sẽ uổng phí công sức cô đã lợi dụng tôi sao.”


Anh nhấn mạnh ba chữ ‘lợi dụng tôi’.


Hai má Thẩm Mật đỏ ửng lên: “Ngài nghe tôi giải thích đã.”


“Được.” Tạ Dung Trác c*́i đầu, đôi mắt đen nhánh sau cặp kính lẳng lặng nhìn cô: “Cô giải thích đi.”


Thẩm Mật: “…”


Tạ Dung Trác: “Vẫn chưa bịa xong?”


“…”


Dù sao c*̃ng bị nhìn thấu rồi.


Thẩm Mật dứt khoát vùi đầu vào trong lòng anh giả chết.


 [Lời tác giả]


Không cần giải thích nữa đâu, Tạ đại gia đang thầm sướng rơn người kia kìa!


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 11: Ông xã
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...