Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Chương 12: Chương sau vào VIP
Cánh tay của Tạ Dung Trác như cái kìm sắt, không tốn sức chút nào đã bế cô lên xe.
Anh cúi người xuống, bàn tay to lớn đặt sau gáy cô, quay đầu hờ hững lạnh nhạt nhìn thoáng qua phía đối diện đường, khoảnh khắc quay đầu lại, Thẩm Mật nhìn thấy sự thờ ơ và kiêu ngạo trong ánh mắt anh. Tầm mắt họ vô tình giao nhau giữa không trung, cảm xúc trong mắt Tạ Dung Trác thoáng qua rồi biến mất.
Anh cúi đầu lặng lẽ nhìn thật sâu vào mắt cô, rút bàn tay đang đặt sau gáy cô ra, đứng thẳng người dậy, đóng cửa xe lại rồi vòng sang bên kia nghiêng người ngồi vào trong. Chỉ trong chốc lát không gian trong xe đã tràn ngập mùi hương thuộc về Tạ Dung Trác, đầu óc Thẩm Mật bỗng chốc trống rỗng, đến cả lễ nghi cơ bản nhất cũng quên mất, cô vội vàng thắt dây an toàn rồi nhanh chóng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đúng lúc nhìn thấy Kha Triển bên kia đường đối diện.
Tạ Dung Trác: “Lái xe.”
“Vâng sếp Tạ, đến nhà thư ký Thẩm trước hay sao ạ?” Lão Chu hỏi.
“Ừm.”
Dường như Tạ Dung Trác không quá vui vẻ.
Thẩm Mật thu tầm mắt lại, quay đầu lén nhìn chiếc áo khoác vest của anh, vừa liếc mắt liền thấy chỗ gấu vai bị son môi của cô quệt vào. Tuy bộ vest này màu tối, nhưng vết ‘khuyết điểm’ đó nằm trên người Tạ Dung Trác lại trông đặc biệt rõ ràng.
Cô liếm liếm môi: “Sếp ơi, không ấy, đi thẳng đến nhà ngài đi ạ? Tôi giúp ngài mang áo khoác xuống lầu giặt.”
Tạ Dung Trác khẽ cụp mi, nhìn vết son môi dính trên áo khoác, không nói gì.
“Chi phí tôi sẽ trả.” Thẩm Mật nói, “Vừa nãy xin lỗi anh, tôi không cố ý đâu.”
Tự động bỏ qua chuyện lợi dụng anh, mong rằng sẽ cho qua trót lọt.
“Quay về Thượng Bách Duyệt Phủ.”
Không ngờ Tạ Dung Trác thật sự sẽ không truy cứu nữa.
Lão Chu: “Vâng ạ.”
Làm bẩn chiếc áo của một người mắc bệnh sạch sẽ, quả thật là tội ác tày trời, Thẩm Mật định dùng sức lao động để chuộc tội cho hành vi c*̉a mình: “Sếp ơi, sáng mai tôi làm bữa sáng mang qua cho anh nhé?”
Tạ Dung Trác tựa lưng vào ghế dựa, nhắm mắt bắt đầu nghỉ ngơi.
“Ừm.”
Hôm nay anh có vẻ quá dễ lừa.
Thẩm Mật không thể tin rằng sau khi lợi dụng Tạ Dung Trác lại có thể dễ dàng thoát được một kiếp nạn.
Cả đêm cứ bất an, chờ đợi sự gây khó dễ buông xuống.
Nhưng sáng hôm sau sau khi thức dậy, Tạ Dung Trác vẫn không tìm cô kiếm chuyện.
Cứ như vậy qua ải rồi sao???
Tạ Dung Trác như một thiên sứ bé nhỏ vậy đó!
*
Thẩm Mật làm cho anh một hộp bánh tuyết mochi lạnh vị anh đào, nhân tiện mang thêm một hộp anh đào cho anh.
Cô bấm mật khẩu vào nhà Tạ Dung Trác, đặt túi đồ ăn xuống, thò đầu nhìn vào phòng ngủ chính, sau đó đi rửa tay chuẩn bị giúp anh thắt cà vạt.
Chừng mười phút sau, cửa phòng ngủ chính đúng giờ mở ra, Tạ Dung Trác bước ra uống nửa cốc nước, nhìn bữa sáng trên bàn ăn.
Ngoại trừ lần đầu tiên đến nhà anh, sau này Thẩm Mật chưa từng thấy dáng vẻ luộm thuộm không chỉnh tề c*̉a Tạ Dung Trác bao giờ, mỗi sáng anh đều tắm rửa sạch sẽ thay quần áo rồi mới ra ngoài, còn có gánh nặng thần tượng hơn cả một người nổi tiếng.
Anh có thói quen uống nước vào buổi sáng, thảo nào da đẹp đến vậy.
Thẩm Mật duỗi tay sờ mặt mình, có hơi khô. Da cô tuy trắng, nhưng rất mỏng, đến mùa đông bị gió thổi qua là đỏ ửng và đau rát, trước thiên nhiên thì cái gọi là vẻ đẹp tự nhiên gì đó đều là giả dối.
Động tác của cô vừa vặn lọt vào mắt Tạ Dung Trác, anh đặt cốc nước xuống, quay người bước vào phòng vệ sinh chung.
Khi đi ra, trên tay anh đã có thêm một bộ sản phẩm chăm sóc da.
“Đối tác tặng, tôi không dùng. Cô cầm đi.”
Thẩm Mật biết thương hiệu này rất đắt: “… Cho tôi cả thảy sao?”
Tạ Dung Trác: “Ừm.”
Thẩm Mật nhận lấy: “Cảm ơn sếp.”
Tạ Dung Trác ngồi xuống bàn ăn, xắn tay áo sơ mi lên từ tốn dùng bữa sáng. Nhìn ánh mắt quý trọng của anh, không lãng phí một miếng nào, Thẩm Mật đột nhiên có cảm giác rất thành tựu.
Trước kia Tạ Dung Trác không có thói quen ăn sáng, vậy nên sở thích không được ghi chép lại, là Thẩm Mật tự mình khai quật được.
“Ngài có ăn bánh quẩy không?” Thẩm Mật hỏi
Tạ Dung Trác: “Cô biết làm?”
Thẩm Mật gật đầu: “Trước kia ba mẹ không ở bên cạnh, hầu như tôi toàn tự nấu ăn, rèn luyện được kỹ năng cơ bản, chỉ cần không phải là món ăn phức tạp thì nhìn công thức là nấu được.”
Tạ Dung Trác đưa mắt nhìn tay cô, nói: “Không ăn.”
Thẩm Mật lại hỏi: “Vậy bánh hoa quế hấp thì sao ạ?”
“Ừm.”
Tạ Dung Trác không nhắc về chuyện ngày hôm qua, như thể đã hoàn toàn quên khuấy đi chuyện bị cô lợi dụng.
Dễ dỗ đến vậy sao?
Một chút đồ ăn sáng là đã dỗ được anh rồi???
Hóa ra gu c*̉a Tạ Dung Trác là thích nịnh nọt thế này!
*
Lão Chu đợi dưới lầu, nhìn thấy Thẩm Mật, ánh mắt trở nên mờ ám: “Thư ký Thẩm, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Thẩm Mật vốn định giải thích về chuyện ngày hôm qua Tạ Dung Trác bế cô, quay đầu liếc nhìn người đàn ông phía sau, không dám hé răng.
Hiểu lầm thì hiểu lầm vậy, dù sao người ra tay trước không phải cô, người chịu thiệt cũng không phải cô.
Buổi họp sáng nay Thẩm Mật không cần tham gia, vừa hay có thể ngồi tại chỗ làm xem tài liệu.
Bàn làm việc của Thẩm Mật không nằm trong khu làm việc, mà là một khu vực trống trải riêng biệt, giống hệt hai vị hộ pháp ngồi hai bên bục giảng hồi đi học, ngẩng đầu lên là văn phòng tổng giám đốc, dưới mí mắt của Tạ Dung Trác, căn bản không thể làm ra hành vi mờ ám nào được.
Ưu thế là đón ánh sáng tốt, bên cạnh là tường kính trong suốt không một hạt bụi, có thể ngắm nhìn được toàn cảnh thành phố, bên cạnh đặt nhiều cây xanh quý hiếm, không khí cũng trong lành. Môi trường làm việc có thể nói là hình mẫu trong mơ của dân công sở, làm hộ pháp cũng không phải là không chịu được.
Thẩm Mật đã chuẩn bị trước cà phê cho Tạ Dung Trác, đặt những tài liệu cần ký tên ngày hôm nay lên bàn làm việc c*̉a anh, sau đó gửi đi các loại tài liệu mà đồng nghiệp yêu cầu. Làm xong công việc chính mới bắt đầu xem kế hoạch dự án.
Giữa trưa, Trương Chỉ Thanh gửi Wechat chia sẻ một địa chỉ sang.
Trương Chỉ Thanh: Mật Mật ơi, ngày mai đến nhà tớ tham gia tiệc mừng sinh nhật c*̉a tớ nhé!
“Còn không phải là vì giải oan giúp cậu hay sao?” Trương Chỉ Thanh nói, “Chú út tớ không lưu số điện thoại c*̉a Triệu Bách Lạp, tớ lại ngại làm lớn chuyện với những người khác, vì làm thế trông cứ như chúng ta đang ở thế yếu. Thế nên tớ quyết định làm tiệc sinh nhật sớm, mời cô ấy đến!”
Thẩm Mật: “Thanh Thanh, cậu không cần—-”
“Cậu khoan hãy cảm động đã, chuyện này không chỉ vì riêng cậu mà còn vì chính bản thân tớ nữa.” Trương Chỉ Thanh nói, “Chú út tớ bảo tớ tuần sau phải đi làm, sắp Tết rồi, ngoài trời lạnh biết nhường nào chứ, tớ sẽ bị cái giường phong ấn mất, hoàn toàn không thể đi làm. Thế nên tớ quyết định tổ chức sinh nhật sớm, tự cho mình hai tháng nghỉ sinh nhật, sang năm mới đi làm! Chiêu này thế nào?”
Thẩm Mật: “Đỉnh cao.”
*
Nhà Trương Chỉ Thanh và nhà Tạ Dung Trác nằm cùng một khu chung cư, khu này mỗi tầng chỉ có một căn hộ, là khu biệt thự sang trọng nổi tiếng ở trung tâm Tuệ Thành. Có điều Tạ Dung Trác ở căn penthouse độc nhất tầng trên cùng, có tổng cộng không quá mười căn như vậy trong tay chủ đầu tư, đã không còn là thứ có tiền là mua được nữa rồi. Nhà Trương Chỉ Thanh cách nhà anh mười mấy tầng.
Cửa thang máy vừa mở ra, Thẩm Mật chợt nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ bên trong.
“Mật Mật đến rồi!” Trương Chỉ Thanh mặc một chiếc váy liền thân nhạt màu ôm dáng, mái tóc dài buông lơi trên bờ vai trắng nõn, xinh đẹp như một nàng công chúa nhỏ, cô ấy khoác tay Thẩm Mật dẫn cô vào phòng khách: “Giới thiệu một chút với mọi người, đây là bạn đại học tốt nhất c*̉a tôi, Thẩm Mật!”
Những người bạn mà Trương Chỉ Thanh quen đều là tiểu thư nhà giàu có, cả căn phòng đầy những cô gái trẻ xinh đẹp vây quanh, trang sức lấp lánh khiến Thẩm Mật hoa mắt.
“Xin chào Thẩm Mật nha, rất vui vì được gặp cô.”
Các cô gái thân thiện đến bất ngờ.
Thẩm Mật: “Xin chào mọi người, rất vui vì được quen biết mọi người.”
“Đừng khách sáo vậy chứ, họ đều là bạn từ tấm bé c*̉a tớ đó.”
Các cô gái cười đùa: “Bạn tấm bé c*̉a cậu ở nước ngoài chứ?”
Trương Chỉ Thanh cười xấu xa: “Thôi được, vậy thì các cậu đừng làm bạn với tớ nữa, quà để lại, người đi đi.”
“Hừ, tớ ứ đi nhé! Tớ phải ở lại ngắm người đẹp. Người đẹp Thẩm, cô cầm gì vậy?”
Chứng kiến quá nhiều sự giả tạo nơi công sở nên Thẩm Mịch đột nhiên rất ngưỡng mộ Trương Chỉ Thanh có một nhóm chị em sống thật thế này, có thể thoải mái trò chuyện mà không cần giữ kẽ, c*̃ng không cần cẩn thận dò xét sắc mặt người khác, cả người cô lập tức thả lỏng.
“Là quà cho Thanh Thanh, chiếc quạt tròn mà tôi tự thêu.”
Trương Chỉ Thanh la lên: “Trời ơi đẹp quá!” Cô ấy trao cho Thẩm Mật một chiếc ôm thật to: “Cảm ơn Mật Mật, tớ thích lắm.”
“À tôi nhớ ra rồi, Thẩm Mật là bạn gái xinh xắn vài năm trước đã giúp Thanh Thanh chuẩn bị tiệc sinh nhật đúng không?”
“Là tôi.” Thẩm Mật khiêm tốn: “Các cô xinh hơn nhiều.”
“Chúng tôi thì có gì mà xinh chứ, mũi c*̉a tôi là mũi nâng đó.” Cô ấy lại kéo cô gái tóc xoăn xinh đẹp bên cạnh sang: “Ngực nhỏ này giả đó. Còn có mấy nhỏ kia, đều đã tiêu mấy triệu vào phẫu thuật thẩm mỹ rồi, ở đây chỉ có cô và Thanh Thanh là hàng nguyên tem thôi.”
Vẻ đẹp c*̉a Thẩm Mật rực rỡ nhưng không phô trương, kiểu đẹp c*̉a cô khiến cả nam lẫn nữ đều cảm thấy dễ chịu, làm người ta vừa ghen tị với vẻ đẹp ấy lại vừa không thể kìm chế được mà bị thu hút, là một ví dụ thành công của gái mười tám lột xác ngoạn mục.
Năm cấp hai Thẩm Mật bị mái tóc bằng dày cộm che khuất đi đôi mắt, làn da đen nhẻm vì cháy nắng, lại không thích nghi được với hai c*̣c thịt nhô ra khi dậy thì nên lưng lúc nào c*̃ng gù xuống, đặc biệt là khi đến kỳ kinh nguyệt không có tiền mua băng vệ sinh, lần nào c*̃ng làm bẩn đồng phục, nỗi xấu hổ và tự ti khiến cô chỉ muốn biến thành người vô hình.
Sau này lên đại học đi làm thêm ở cửa hàng, không phải dầm mưa dãi nắng mỗi ngày, cũng học được cách chăm sóc da, chăm hơn non nửa năm cô mới phát hiện ra màu da thật của mình. Hóa ra không phải là màu đen, thậm chí còn trắng hơn tất cả các bạn nữ cùng phòng.
Sau này được vài anh khóa trên xin phương thức liên lạc, được khen xinh đẹp, cô mới cầm gương lên, mờ mịt nhìn, nghiêm túc ngắm nghía bản thân năm mười tám tuổi.
Hóa ra cô không xấu đến thế.
Trong mắt Trương Chỉ Thanh, Thẩm Mật không phải xinh đẹp, mà là tuyệt sắc. Ngay từ lần đầu tiên cô ấy chuyển vào ký túc xá, đã bị người đẹp cao gầy này thu hút, hận không thể lao tới ôm chầm lấy, không ngờ cô còn có thể càng ngày càng đẹp hơn.
Mấu chốt là bản thân Thẩm Mật chưa bao giờ tự nhận là cô đẹp, chính sự cuốn hút toát ra một cách kín đáo ấy, khiến cô trông càng dịu dàng, càng mê hoặc lòng người hơn.
“Ôi chao các cậu đừng nhìn chằm chằm cậu ấy xem nào, Mật Mật ngại đó.” Trong ấn tượng c*̉a Trương Chỉ Thanh thì Thẩm Mật là một cô gái hướng nội.
Thẩm Mật: “Không đâu, tớ c*̃ng thích ngắm các chị gái xinh đẹp mà.”
Các cô nàng cười rộ lên: “Nghe thấy chưa Trương Chỉ Thanh, Thẩm Mật không ngại bị chúng tôi vây quanh ngắm đâu nhé, không phải là vì cậu muốn độc chiếm cô ấy đấy chứ!”
Trương Chỉ Thanh nhìn vẻ bình tĩnh tự nhiên c*̉a Thẩm Mật, nhức đầu: “Mấy năm thôi mà thay đổi chóng mặt thật.”
Cửa thang máy mở ra, lại có người vào trong, là Triệu Bách Lạp.
Trông thấy Thẩm Mật, Triệu Bách Lạp sửng sốt, rồi lại khinh thường, lúc quay sang Trương Chỉ Thanh, vẻ mặt thay đổi với tốc độ cực kỳ nhanh, nụ cười mang vẻ lấy lòng: “Thanh Thanh, sinh nhật vui vẻ, đây là món quà mà mẹ chị chuẩn bị cho em, đây là ba chị, còn đây là c*̉a chị tặng.”
Đại tiểu thư c*̉a Mina Capital thế mà lại đi lấy lòng Trương Chỉ Thanh? Thẩm Mật đột nhiên khá tò mò về địa vị trong giới c*̉a chú út Trương Chỉ Thanh.
“À đúng rồi Thanh Thanh, em đổi số điện thoại rồi sao? c*̃ng may là nhờ Chung Tự nói chị mới biết hôm nay là sinh nhật em đó. Một lát đừng quên thêm wechat với chị nhé.”
“Được thôi.” Trương Chỉ Thanh giao quà cho dì giúp việc, kéo Thẩm Mật qua, nói: “Giới thiệu với cậu, đây là Triệu Bách Lạp, chị họ tớ. Chị họ, đây là Thẩm Mật, là bạn tốt nhất c*̉a em.”
Nụ cười c*̉a Triệu Bách Lạp có chút khiên cưỡng: “Hai người quen nhau sao?”
Trương Chỉ Thanh kéo Triệu Bách Lạp sang một bên nói chuyện.
Chỉ chốc lát sau, cả hai đã vui vẻ nắm tay nhau quay về lại phòng tiếp khách, khi đối diện với ánh mắt c*̉a Thẩm Mật, sự thù địch c*̉a Triệu Bách Lạp dành cho Thẩm Mật đã biến mất: “Xin lỗi nhé, trước kia là tôi hiểu lầm cô rồi.”
Thẩm Mật đứng lên: “Cảm ơn cô Triệu đã tin tưởng.”
“Không phải tôi tin tưởng cô, là tôi tin tưởng Thanh Thanh, con bé nói cô rất đứng đắn, sẽ không làm ra những chuyện như vậy, tôi tin vào mắt nhìn người của con bé.” Triệu Bách Lạp đưa tay ra: “Có thể được ông Chung tán thưởng, còn có thể khiến Thanh Thanh làm lớn chuyện như vậy để giúp cô xin lỗi, nhất định là cô có điểm gì đó hơn người. Kết bạn nhé.”
Thẩm Mật hào phóng bắt tay cô ấy: “Được.”
“Ting”—-
Cửa thang máy lại mở ra, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn về phía cửa.
Vừa thấy Tạ Dung Trác, Thẩm Mật sững sờ tại chỗ.
“Chú út!”
Trương Chỉ Thanh gọi một tiếng.
Chú, út???
— Tạ Dung Trác là chú út c*̉a Trương Chỉ Thanh???
“Chú út Tạ, đã lâu không gặp, hôm nay chú bùng nổ khí chất A quá!” Một nhóm fan cuồng nhan sắc lại chuyển sự chú ý sang Tạ Dung Trác, nhìn anh đến nỗi mắt c*̃ng quên chớp.
Có điều ai nấy đều biết tính tình Tạ Dung Trác thờ ơ, bình thường có ngang tàng đến mấy cũng không dám hỗn xược với vị Phật lớn trước mặt này, si mê vài giây rồi vội vàng chuồn vào phòng để thì thầm to nhỏ.
Chẳng mấy chốc phòng khách chỉ còn lại Dung Trác, Trương Chỉ Thanh, và Thẩm Mật đang sững sờ đơ mặt ra.
Thẩm Mật ngẩn người một lúc lâu mới tiêu hóa được thông tin này, sếp tổng mà cô sợ chết khiếp lại là chú của cô bạn thân, cô không làm ra chuyện thất lễ ngay tại chỗ đã là rất bình tĩnh rồi.
Tạ Dung Trác nhìn Thẩm Mật, đưa quà cho Trương Chỉ Thanh: “Các cháu chơi đi, chú còn có chút việc.”
Vẻ mặt Trương Chỉ Thanh đầy căng thẳng: “Cảm ơn chú út ạ.”
Cửa thang máy đóng lại.
Trương Chỉ Thanh thở phào nhẹ nhõm: “May mà không mắng, làm tớ sợ muốn chết.”
Cô ấy quay đầu, trông thấy Thẩm Mật đang ngây ra như phỗng, huơ tay vẫy vẫy trước mặt cô: “Mật Mật? Cậu sao vậy?”
Thẩm Mật mở to đôi mắt ngơ ngác: “Cậu… không theo họ ba sao?”
Trương Chỉ Thanh: “Theo họ mẹ đó, sao vậy?”
Tất thảy những điều trùng hợp đều đã có lời giải thích hợp lý.
“Kỳ thật đó,” Trương Chỉ Thanh hoang mang, “Không phải cả hai đã từng gặp nhau sao? Sinh nhật tớ năm nhất đại học ở Thượng Hải ấy, hôm đó cậu không thấy chú út tớ sao?”
“Không.”
Thẩm Mật có nghĩ cỡ nào c*̃ng không ngờ Tạ Dung Trác lại có một cô cháu gái lớn đến vậy. Đã thế một người họ Tạ, người kia họ Trương, vậy nên dù có nhiều sự trùng hợp đi nữa cô c*̃ng hoàn toàn không dám gộp chung thành một.
Thẩm Mật: “Thật ra, tớ vẫn luôn làm việc ở công ty của chú út cậu.”
Trương Chỉ Thanh: ???
*
Trên đường về nhà, Thẩm Mật nhấn vào ảnh đại diện Wechat của sư phụ.
Thẩm Mật: Sư phụ người có thể tưởng tượng nổi không
Thẩm Mật: Ông chủ con
Thẩm Mật: Hóa ra lại là chú ruột c*̉a bạn cùng phòng đại học con!
Dsm: Trước kia không biết?
Thẩm Mật: Không biết ạ! Con chưa từng gặp anh ấy
Thẩm Mật: Nhưng bây giờ con đang nghi ngờ anh ấy từng gặp con rồi!
Bốn năm trước Thẩm Mật và Trương Chỉ Thanh vẫn chưa thân thiết lắm, việc giúp cô ấy tổ chức tiệc sinh nhật thuần túy là để kiếm tiền. Từ nhỏ Thẩm Mật đã theo ông nội học thư pháp, có lẽ là thiên phú, chữ thư pháp rất đẹp.
Ngày hôm ấy cô mặc bộ Hán phục tự may ngồi bên bàn viết chữ, có chăng là vì cách ăn mặc khá đặc biệt, đám công tử nhà giàu thấy hứng thú, liên tục có người đến bắt chuyện với cô, may mà Kha Triển cũng ở đó, giúp cô chắn lại.
Cô không biết Kha Triển đã nói gì với mấy người kia, chỉ cần không ai đến quấy rầy thì cô c*̃ng không quan tâm.
Còn về phần Tạ Dung Trác, Thẩm Mật hoàn toàn không chú ý đến. Hơn nữa với tính cách kiêu ngạo và lạnh lùng của Tạ Dung Trác, chắc chắn sẽ không đến bắt chuyện với cô.
Thẩm Mật: Con vậy mà! Luôn nói xấu sau lưng chú c*̉a bạn thân !
Thẩm Mật: Con có tội
Dsm: Nói nhiều không
Không hiểu sao Thẩm Mật lại cảm thấy câu nói này mang theo một cảm giác lạnh lùng quen thuộc.
Nhưng không quá bận tâm: Nhưng con không nhận tội đâu!
Thẩm Mật: Bởi vì anh ấy thật sự rất giống gã tồi.
Quá ghẹo người.
Đặc biệt là khi ôm cô, Thẩm Mật dám chắc không một ai có thể chống cự lại năng lực bạn trai thế kia. Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng quả thật cô đã đắm chìm trong mấy giây nằm trong lòng Tạ Dung Trác.
Sau một hồi xả hết bực bội không cần kiêng nể.
Thẩm Mật không khỏi cảm khái: Thế giới này thật sự quá nhỏ
Dsm: Còn có thể nhỏ hơn nữa
[Lời tác giả]
Thẩm Tiểu Mịch: Cảm thấy chữ của sư phụ còn lạnh lùng hơn.
Chú út Tạ: Cảm giác của em rất đúng.
Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Story
Chương 12: Chương sau vào VIP
10.0/10 từ 22 lượt.
