Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm

Chương 13: Khiến anh ấy phá giới


Sư phụ nói thế là ý gì?


Thẩm Mật đứng trên sân ga tàu điện ngầm, cúi đầu nhìn tin nhắn trong khung chat.


Chẳng nhẽ anh ấy quen Tạ Dung Trác?


c*̃ng không phải là không thể.


Cái giới này vốn dĩ đã nhỏ rồi, quen được Vương Bạc, vậy thì khả năng quen Tạ Dung Trác rất cao. Thế nhưng sư phụ chưa bao giờ phản bác những lời phàn nàn c*̉a cô về Tạ Dung Trác, chắc hẳn quan hệ cũng không tốt lắm.


Có điện thoại gọi đến, suy nghĩ của Thẩm Mật bị cắt ngang, cô nhấc máy: “Thanh Thanh.”


“Mật Mật cậu về nhà chưa? Vừa nãy đông người không tiện nói chuyện, tớ nghẹn chết mất. Sao trước đây tớ không hỏi thêm một câu cậu làm ở công ty nào chứ.” Trương Chỉ Thanh xấu hổ, hỏi: “Hôm nay cậu, không bị chú út tớ dọa chứ?”


Thẩm Mật trả lời rất thành thật: “Có.” Cô suýt chút nữa đã bị dọa cho ói máu.


“Bảo sao trước kia cậu bị tra tấn đến độ—” Trương Chỉ Thanh vội vàng sửa lời: “Bị bận đến độ đó. Chú út c*̉a tớ trông có vẻ nghiêm khắc thật, nhưng với ai chú ấy cũng đối xử như vậy, cũng rất nghiêm khắc với bản thân, chắc chắn không phải nhằm vào cậu đâu.”


“Thật sao?”


“Thật mà! Ở nhà mà chú ấy c*̃ng y như thế, tính cách lạnh lùng mà cố chấp, nói không đi xem mắt, ông bà nội tớ hợp sức giả bệnh cũng lừa không thành công.”


“…”


Hóa ra sếp tổng c*̃ng có nỗi phiền não bị gia đình ép đi xem mắt.


Trương Chỉ Thanh hắng giọng, thiếu tự tin mà an ủi: “Thật ra chú út tớ cũng không đáng sợ đến thế đâu, chỉ cần chiều theo chú ấy là được. Bình thường tớ chẳng bao giờ trái lời chú ấy, cậu xem, tớ chẳng phải vẫn sống tốt đấy sao?”


Thẩm Mật: “…”


*


Hóa ra Tạ Dung Trác đã gặp cô từ rất lâu rồi, biết cô là bạn bè c*̉a Trương Chỉ Thanh. Bảo sao lần đầu tiên gặp mặt ánh mắt c*̉a anh khi nhìn cô lại kỳ quái như vậy, mọi thứ đã tỏ.


Ngày hôm sau Trương Chỉ Thanh đã đi làm rồi. Xin nghỉ ‘sinh nhật giả’ của cô ấy thất bại, bị Tạ Dung Trác điều xuống cấp cơ sở, muốn tìm Thẩm Mật c*̃ng phải chờ qua hai tháng thử việc xong mới có tư cách.


Trên wechat Trương Chỉ Thanh hùng hùng hổ hổ: Quá đáng quá rồi đó!! Tớ là cháu ruột c*̉a chú ấy, sao chú ấy có thể đối xử với đứa con côi con cút của anh trai như thế chứ!!


Thẩm Mật: Tớ giúp cậu đi chèn ép đạo đức c*̉a anh ấy nhé?


Trương Chỉ Thanh: Chú út tớ máu lạnh lắm, có chèn ép đạo đức c*̉a chú ấy c*̃ng vô dụng thôi!


Trương Chỉ Thanh: “Mỹ nhân kế thì may ra.”


Trương Chỉ Thanh: Không thì cậu thử xem, để cho chú ấy phá giới!


Thẩm Mật: ???


Cô ngẩng đầu lên nhìn vào văn phòng tổng giám đốc, c*́i đầu gõ chữ: Bên cạnh chú út cậu nhất định là không thiếu người đẹp, tớ nghĩ anh ấy đã nhìn nhiều đến nỗi khiếu thẩm mỹ rã rời rồi, không dễ phá giới như vậy đâu


Trương Chỉ Thanh: Bên cạnh chú ấy không có phụ nữ! Tớ cóc tin, với vẻ đẹp c*̉a cậu mà còn không túm được chú ấy!


Ánh sáng trên đầu chợt lóe lên, Thẩm Mật vội vàng cất điện thoại, giả vờ như đang bận rộn sắp xếp tài liệu.


Tạ Dung Trác đứng lại trước bàn làm việc của cô, c*̣p mắt nhìn cô, Thẩm Mật hiểu ý, xách túi lên đứng bên cạnh anh.


Hôm nay phải đi xã giao c*̀ng Tạ Dung Trác, Thẩm Mật mặc chiếc áo khoác mới mua, túi xách cũng là cái túi ‘bà cố nội’ trị giá sáu chữ số, nhưng Tạ Dung Trác dường như không hài lòng, sắc mặt anh âm u hệt như tiết trời bên ngoài.


Dù sao cũng không phải cô chọc anh mất hứng, Thẩm Mật không sợ.


Cô xác nhận xong vị trí c*̉a lão Chu, quay sang báo cáo với Tạ Dung Trác: “Sếp ơi, xe đã đến rồi.”


Tạ Dung Trác quay người, Thẩm Mật lập tức lẽo đẽo theo sau: “Cô Tất cũng sẽ tham gia hoạt động lần này, có cần mua một bó hoa cho cô ấy không?”


Tạ Dung Trác: “Tại sao tôi phải mua hoa cho cô ta?”


Vì cô ấy là bạn gái tin đồn của anh đó.


Sở dĩ Thẩm Mật biết đến người này, là vì cái tên này dạo gần đây xuất hiện rất nhiều trong nhóm chat nội bộ, mọi người đều nói cô Tất rất xứng đôi với Tạ Dung Trác, nhưng cũng có người nói chẳng có chuyện đó đâu, chỉ là tin đồn vớ vẩn bên ngoài thêu dệt mà thôi.


Thẩm Mật vừa đến hai tháng, không rõ về đời sống sinh hoạt cá nhân c*̉a Tạ Dung Trác lắm, chuyện này Trợ lý Trương cũng không thể ghi lại để bàn giao cho cô.


Vậy nên thà giết lầm còn hơn bỏ sót bất kỳ nhân vật đáng ngờ nào.


Cô đáp: “Con gái đều thích hoa, hơn nữa ngài và cô Tất—”


“Cô thích không?” Tạ Dung Trác đột nhiên hỏi.


c*̃ng không thể tự vã mặt mình được chứ? Thẩm Mật đáp rất kiên định: “Thích.”


Tạ Dung Trác không tiếp lời, c*̣p mi không biết đang nghĩ gì.


*


Thẩm Mật mua một bó hoa tặng cho Tất Tĩnh Lâm.


Đối phương rất vui vẻ, ôm hoa, cả quá trình ánh mắt không rời Tạ Dung Trác lấy một phút.


Mặc dù Ngân hàng Duệ Hưng là bên A của công ty nhà họ Tất , nhưng lần này gần như tất cả các ngân hàng đều đang tranh giành dự án của nhà họ Tất, Thẩm Mật rất rõ con đường tắt để giành được dự án là gì.


Tất Tĩnh Lâm là con một c*̉a ông Tất, một phiếu bầu c*̉a cô ấy có thể bằng mười phiếu c*̉a người khác. Tất Tĩnh Lâm vừa trải qua một cuộc phẫu thuật nhỏ cách đây một thời gian, trong thời gian nằm viện các đối thủ cạnh tranh đã đến thăm cô ấy vài lần, chỉ duy Tạ Dung Trác là chưa đi lần nào.


Nhưng Thẩm Mật dường như đã xem nhẹ sức hút c*̉a Tạ Dung Trác rồi.


Nhìn dáng vẻ ôm bó hoa yêu thích không buông tay c*̉a Tất Tĩnh Lâm, quý trọng như đang ôm bó hoa cưới trong tay, Thẩm Mật đột nhiên có chút hối hận.


Đây chẳng phải là đang thay Tạ Dung Trác dùng mỹ nhân kế, lừa gạt tình cảm c*̉a cô gái nhỏ nhà người ta sao?


Ban đầu Thẩm Mật còn nghĩ rằng với mối quan hệ giữa Tạ Dung Trác và Tất Tĩnh Lâm thì nên tặng hoa, nhưng sau khi bước vào chưa đến mười phút, cô đã nhận ra, Tạ Dung Trác hoàn toàn không để tâm đến ‘bạn gái tin đồn’ này.


Mấy chuyện buôn dưa lê trong nhóm chat chỉ là nói mò, căn bản là tin bịa đặt.


Đúng lúc Tất Tĩnh Lâm nhìn sang, mỉm cười với cô: “Thư ký Thẩm, cảm ơn hoa c*̉a cô nhé. Sao cô lại biết tôi thích hoa mắt nai xanh thế?”


Thẩm Mật ngu luôn, phủ nhận trái lương tâm: “Không, không phải tôi…”


“Tôi biết người mua là cô.” Tất Tĩnh Lâm nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Dung Trác đứng đằng xa, quay đầu cười nói: “Dung Trác sẽ không mua hoa cho tôi.”


Nhìn thấy đối thủ cạnh tranh đang như hổ rình mồi chuẩn bị đến bắt chuyện với Tất Tĩnh Lâm, Thẩm Mật bất chấp lương tâm bịa đặt: “Cô Tất, thật ra ông chủ tôi rất quan tâm đến cô, cô xem hoa đẹp biết bao nhiêu này.”


Tất Tĩnh Lâm: “Anh ấy quan tâm đến dự án c*̉a công ty ba tôi chứ?”


Thẩm Mật quay mặt đi, chột dạ, không dám tiếp lời.



“Cô c*̃ng không cần phải nói tốt thay anh ấy. Yên tâm đi, tôi sẽ không vì những lời nịnh bợ của đám người đó mà đề cử họ với bố tôi đâu. Cũng sẽ không vì Dung Trác từ chối tôi, mà lấy công trả thù riêng đâu.”


Hóa ra là mối quan hệ thế này.


“Tuy nhiên tôi rất thích bó hoa mà cô đã tặng, cảm ơn nhé.”


“Nó thật sự là do ông chủ tôi tặng mà.” Thẩm Mật nghiêm túc: “Lát nữa tôi sẽ kiếm anh ấy đòi thanh toán.”


“Được rồi.” Tất Tĩnh Lâm mỉm cười xinh đẹp: “Vậy phiền cô cảm ơn ông chủ cô giúp tôi.”


Thẩm Mật gật đầu: “Được.”


“Thư ký Thẩm này.” Tất Tĩnh Lâm bỗng nhiên hỏi: “Gần đây có phải sếp c*̉a cô đang hẹn hò không? Tôi cảm thấy anh ấy đang cố tình tránh mặt.”


Về việc này thì Thẩm Mật đúng là không rõ ràng lắm, hơn nữa dù có biết thì cô cũng sẽ không thể tiết lộ đời tư của Tạ Dung Trác, cho người ngoài biết.


Cô cười cười tỏ vẻ mình không rõ.


“Cô chuyên nghiệp thật đó.” Tất Tĩnh Lâm nói, “Bảo sao anh ấy lại tin tưởng cô đến vậy.”


Tạ Dung Trác rất tin tưởng cô ư?


Không nhìn ra được.


Tất Tĩnh Lâm quay sang nhìn đám người bên kia, “Ba tôi gọi tôi đến, xin lỗi vì không tiếp chuyện được rồi.” Cô ấy bật điện thoại lên: “Thư ký Thẩm, thêm wechat nhé.”


Thẩm Mật: “Được.”


Nhìn Đại tiểu thư xinh đẹp rạng rỡ giữa đám đông, Thẩm Mật bỗng nhiên rất ghét bỏ bản thân.


Nhưng nếu có lần sau, cô vẫn sẽ đê tiện hạ lưu vô liêm sỉ như bây giờ.


Những gì Vương Bạc nói không sai, trên thương trường mà giữ cái nghĩa khí thì chỉ có nước bị lừa đến cả q**n l*t cũng không còn.


“Hoa kia không thanh toán, cô tự trả.”


Tạ Dung Trác cầm ly đế cao đứng trước mặt Thẩm Mật, nhìn cô từ trên cao xuống, trắng trợn quỵt nợ.


Anh đột nhiên nhảy ra, Thẩm Mật bị dọa cho hoảng hốt, lập tức nở nụ cười cho qua: “Vâng ạ.”


Sáu trăm chín mươi chín.


Bó hoa đó sáu trăm chín mươi chín tệ đấy!


(*) ~2tr6


Trái tim cô rỉ máu.


“Sao nào?” Tạ Dung Trác quan sát biểu cảm c*̉a cô, “Thư ký Thẩm mua hoa tặng bạn, còn muốn tôi chi trả thay cô?”


Cô kết bạn với ai cơ? Cô làm thế là vì ai cơ chứ???


“Ngài nói đúng ạ.” Thẩm Mật cười tủm tỉm.


Tạ Dung Trác khẽ nhếch môi: “Kết bạn được nhiều người là chuyện tốt.”


Thẩm Mật: “Sếp nói đúng ạ.”


Một người đàn ông trung niên tây trang giày da bước đến: “Dung Trác, tôi giới thiệu cho cậu vài người bạn Pháp.”


Thẩm Mật nhận ra đây là một nhân vật lớn trong giới tài chính, cô đã từng đọc qua rất nhiều bài phỏng vấn c*̉a ông ấy trên tạp chí.


Đối phương nhìn cô, cười nói: “Đây là?”


Tạ Dung Trác: “Thẩm Mật, thư ký cá nhân hiện tại c*̉a tôi.”


Người đàn ông tỏ ra hiểu được vấn đề, quay đầu lại dặn dò trợ lý lưu lại cách thức liên hệ c*̉a Thẩm Mật.


Tạ Dung Trác rời đi, Thẩm Mật nâng một ly sâm panh lên uống cạn.


Chơi bẩn thật!


Thôi vậy.


Sáu trăm chín mươi chín tệ mua được wechat c*̉a Đại tiểu thư Tất, c*̃ng không tính là thiệt thòi gì.


Thẩm Mật tự an ủi xong, bắt đầu rà soát lại các mối quan hệ có thể tạo thêm ‘buff’ cho mình, dù sao sáu trăm chín mươi chín này không thể bỏ phí!


“Xin chào, tôi là Thẩm Mật thư ký của ngài Tạ thuộc ngân hàng Duệ Hưng, ngài là thư ký c*̉a sếp Tổng thuộc Thịnh Nguyên đúng không?”


“Đúng vậy đúng vậy, hóa ra là thư ký c*̉a ngài Tạ à, nếu không thì hai chúng ta thêm wechat nhé?”


“Vâng vâng.”


“Sếp Trương, vị này chính là thư ký Thẩm bên cạnh ngài Tạ.”


“Xin chào xin chào, lần hợp tác tiếp theo chúng ta sẽ thường xuyên giao thiệp, đây là danh thiếp c*̉a tôi.”


“Vâng ạ tổng giám đốc Trương, tôi nghe nói anh và tổng giám đốc Lưu là bạn tốt, vừa hay tôi đều đã đọc bài phỏng vấn của hai vị, tôi rất thích quan điểm của ngài về thị trường tiền tệ.”


“Vậy sao? Ha ha ha, lão Lưu còn nói mấy câu c*̉a tôi chỉ toàn là lời sáo rỗng, lát nữa phải giới thiệu cô với anh ta nói chuyện cho ra nhẽ.”


“Vâng ạ vâng ạ.”


Đi một vòng lượn lờ, 699 tệ đổi được hơn chục tấm danh thiếp.


Thẩm Mật chà chà tay, cảm giác kiếm được cả bộn.


Xa xa, người đàn ông trung niên bên cạnh Tạ Dung Trác đang nói chuyện c*̀ng anh, thi thoảng anh sẽ đáp lại một câu, nhưng ánh mắt chỉ đặt nơi Thẩm Mật.


Hướng nội, thẹn thùng, tất cả đều là mặt giả dối.


Đây mới là gương mặt thật c*̉a cô.


Người đàn ông trung niên nhìn theo tầm mắt c*̉a Tạ Dung Trác, ngầm hiểu ra.


Những dịp như thế này chính là cơ hội để chia sẻ tài nguyên, người được các sếp tổng mang theo bên mình tuyệt đối có lai lịch không tầm thường. Rõ ràng, Tạ Dung Trác đang muốn bồi dưỡng Thẩm Mật, đưa cô ra ngoài để làm quen mọi người.


Người đàn ông đi đến cạnh Thẩm Mật, chủ động đưa danh thiếp của mình.


Đầu tiên là Đại tiểu thư nhà họ Tất, sau đó là Giám đốc Triệu của Mina Capital, dù rằng không chắc chắn về thân thế của Thẩm Mật, nhưng nhất định là không bình thường. Những người khác dù vô tình hay cố ý đi ngang qua Thẩm Mật, c*̃ng sẽ tươi cười đưa danh thiếp của mình.


Những ông trùm giới kinh doanh này chắc chắn đã hiểu lầm điều gì đó.


Có những trường hợp không phải cứ cố gắng là có thể giành được sự tôn trọng như một lẽ hiển nhiên, trong chốn danh lợi đầy rẫy những kẻ bợ đít, trước kia khi đi theo Vương Bạc hay các cấp trên khác Thẩm Mật đã không ít lần bị ghẻ lạnh.



Đây là lần đầu tiên bước vào chốn danh lợi mà không bị bắt nạt.


Có lẻ Tạ Dung Trác đã quên mất anh còn có một thư ký, đi lên lầu c*̀ng một vài người Pháp nói chuyện hơn nửa tiếng, Thẩm Mật đành vào khu trang điểm trong nhà vệ sinh ngồi chờ.


Mười phút trước Trương Chỉ Thanh gửi tin nhắn đến hỏi sao cô không có ở công ty.


Thẩm Mật đáp: Đi làm bên ngoài, xã giao cùng chú út cậu


Tiện thể khen một câu: Chú út cậu thế mà biết nói tiếng Pháp


Trương Chỉ Thanh: Đúng vậy, chú út tớ thông thạo sáu thứ tiếng, không những thế còn biết cả khẩu hình miệng nữa đấy


???


Tạ Dung Trác biết cả khẩu hình miệng???


Vật thì những gì ngày đó cô vờ vịt nói với Kha Triển, chẳng phải đã bị anh giải mã hết không sót một chữ nào sao!!!


Bảo sao Tạ Dung Trác lại phải đeo kính, thì ra là không chịu bỏ qua bất kỳ cơ hội giải mã nào!


Lúc này, wechat c*̉a sư phụ nhảy ra tin nhắn mới.


Dsm: Đang làm gì vậy?


Thẩm Mật chuyển đổi thân phận không cần khớp nối, một giây sau đã hóa thân thành cục cưng của sư phụ: Đang nhớ sư phụ của con đó


Dsm: Nhớ chừng nào?


Thẩm Mật: Nhiều hơn một chút xíu so với lần nhớ trước


Trước người sư phụ chưa từng gặp mặt bao giờ Thẩm Mật luôn tỏ ra đáng yêu vô c*̀ng tự nhiên, chủ yếu là mấy năm trước đã không ít lần như vậy, cô c*̃ng quen không biết xấu hổ rồi.


Ví như: “Sư phụ đẹp quá đi con rất thích người đó”


“Người vừa đẹp vừa ngầu vừa sắc sảo này là ai đây nhỉ? Ồ hóa ra là sư phụ cưng c*̉a con”


“Ui chao con ngã rồi sư phụ phải ôm con một cái con mới dậy được” là mấy cái thể loại làm nũng mà chỉ cần mở mồm là Thẩm Mật có thể tuôn ra ngay.


Ban đầu sư phụ còn gửi một loạt dấu ba chấm để biểu thị sự cạn lời, sau này dần dần miễn nhiễm, dù cô có nói mấy câu tán tỉnh sến súa đến mức nào, sư phụ cũng đều chấp nhận được.


Có điều thoát ra khỏi vai diễn trong game, lại biết được giới tính c*̉a sư phụ, bây giờ Thẩm Mật c*̃ng xem như là bớt phóng túng lại rồi.


Dsm: Trời lạnh, ra ngoài nhớ phải mặc thêm nhiều quần áo vào


Thẩm Mật đang định nói đã mặc rồi, vừa cúi xuống nhìn mới nhớ ra áo khoác của cô vẫn còn ở đại sảnh.


Thẩm Mật trả lời: Con ở trong phòng, không lạnh, sư phụ c*̃ng phải chú ý giữ ấm nhé


Dsm: Ừm


Dsm: Tôi bận rồi, tối nay lại nói chuyện


Thẩm Mật: Vâng


Vẫn là sư phụ quan tâm cô nhất, chứ đâu như cái tên tư bản hút tiền như hút máu bên trong kia đâu chứ!


Trong phòng họp xa hoa ở tầng cao nhất của khách sạn tràn ngập mùi thuốc lá và rượu, những người đàn ông nâng cốc chúc tụng a dua nịnh hót nhau, nhìn qua tưởng chừng giao tình thân thiết, nhưng trên thực tế đều âm thầm giành giật lợi ích tối đa về cho mình .


Dòng suy nghĩ c*̉a Tạ Dung Trác rời rạc trôi ra bên ngoài, nâng tay lên nhìn đồng hồ, mở điện thoại lên, nhấp vào số điện thoại của Thẩm Mật, c*̣p mắt soạn tin nhắn.


*


Thẩm Mật ngồi trên ghế sô pha trong phòng nghỉ của nhà vệ sinh, bị hơi ấm của máy sưởi thổi đến mức buồn ngủ rũ rượi.


Điện thoại trong túi rung lên, cô mở ra, là tn c*̉a Tạ Dung Trác gửi đến.


Sếp: Cô về trước đi


Thẩm Mật nhìn giờ, sắp đến giờ ăn rồi.


Thẩm Mật: Vâng. Có cần tôi đặt nhà hàng giúp ngài không?


Sếp: Không cần


Thẩm Mật trả lời vâng, đứng lên đi thẳng ra cửa xoay của khách sạn. Vừa ra khỏi cửa khách sạn, một luồng không khí lạnh đột ngột ùa vào cổ áo, như từ lò sưởi rơi vào hầm băng, Thẩm Mật không ngừng rùng mình, quấn chặt áo khoác, mở ứng dụng gọi xe.


Trang phục c*̉a cô hôm nay không thích hợp để đi tàu điện ngầm.


Chờ xe chán quá, Thẩm Mật tiện tay nhấn vào ảnh đại diện wechat c*̉a ‘dsm’ để xem vòng bạn bè của anh.


Vẫn không có bất kỳ bài đăng nào.


Thẩm Mật xếp chồng các danh thiếp nhận được ở buổi tiệc xã giao lại, chụp ảnh gửi cho sư phụ để chia sẻ niềm vui.


Thẩm Mật: Hôm nay thu hoạch được kha khá


Thẩm Mật: Chờ ngày con lớn mạnh, con sẽ sa thải ông chủ để mình lên làm sếp luôn!


Dsm: Ý tưởng không tệ


Thẩm Mật: Ha ha nói đùa thôi, sếp c*̉a con rất tốt với nhân viên đó, thấy gần đến giờ ăn rồi còn cố ý cho con ra ngoài ăn cơm.


Về vấn đề cơm ngày ba bữa này, dù có bận đến đâu đi nữa Tạ Dung Trác c*̃ng sẽ dành thời gian cho các cô có thể ăn cơm, thậm chí Trương Văn Chử c*̃ng nói ông chủ ngày càng có tình người.


Dsm: Đây là lần đầu tiên em nói tốt về anh ta


Xe đến, Thẩm Mật cất điện thoại ngồi lên xe.


Nhìn thấy tin nhắn trả lời c*̉a sư phụ, lại than vãn: Không tốt tẹo nào!


Thẩm Mật: Mua hoa cho bạn gái tin đồn c*̉a anh ấy, anh ấy lại còn bắt con phải tự trả tiền! Sáu trăm chín mươi chín tệ đó sư phụ! Kẻ có tiền quả nhiên là đồ kẹt xỉ!


Đột nhiên nhớ ra sư phụ c*̃ng là kẻ có tiền.


Thẩm Mật: Trừ sư phụ ạ


Dsm: Nếu là tin đồn, tại sao không hỏi rõ sự thật trước khi quyết định.


Sư phụ đang nói thay cho Tạ Dung Trác đấy ư?


Thẩm Mật: Con hỏi anh ấy muốn mua hay không, anh ấy không nói gì, nên con mới tưởng rằng anh ấy đã ngầm đồng ý không phải sao…


Cô gửi sang một cái biểu tượng cảm xúc ấm ức.


Ngay lập tức, trong khung chat nhảy ra một tin khoản chuyển khoản năm chữ số.



Câu nói có vẻ nghe sáo rỗng.


Dsm: Quen


Quả nhiên.


Nhưng dường như sư phụ c*̃ng không muốn đề cập đến những mối quan hệ ngoài đời thực, hành động cố ý lật mở danh tính phá vỡ ranh giới chiều không gian rất dễ khiến người ta phản cảm. Thẩm Mật đã biết được đại khái, sư phụ không chủ động nhắc đến, cô c*̃ng sẽ không hỏi thêm nữa.


Dsm: Nhưng không phải là trả tiền thay anh ta


Dsm: Cho em


Thẩm Mật mỉm cười trả lời: Sư phụ đang khảo nghiệm con sao?


Thẩm Mật: Trong vấn đề tiền bạc đồ đệ cưng c*̉a sư phụ từ trước đến nay không có nguyên tắc gì đâu


Thẩm Mật: Mấy giây nữa có thể sẽ khiến sư phụ thất vọng đó!


Thẩm Mật: Con nhận đây!!!


Sau đó ấn từ chối.


Thẩm Mật: Lần sau đừng khảo nghiệm con như thế nữa, con thật sự sẽ không nhịn được đó!


Vài giây sau, khung chat lại hiện lên một khoản chuyển khoản.


Dsm: Đừng nhịn


Thẩm Mật: “…”


Dsm: Trời lạnh rồi, đi mua thêm quần áo ấm mặc vào, đừng để bị cảm lạnh


Thẩm Mật chằm chằm vào dòng tin nhắn mới vừa hiện lên trong khung chat, trái tim bỗng nhiên được rót vào một luồng hơi ấm, hệt như viên sô cô la ngọt ngào tan chảy lan tỏa, cô bỗng dưng không nói thành lời.


*


Thẩm Mật vẫn không nhận số tiền đó.


Tình cảm giữa cô và sư phụ là trong sáng, là tri kỷ không có gì để giấu diếm nhau, anh đã trao cho cô sức mạnh tinh thần, cũng đã chỉ đường dẫn lối cho cô rất nhiều lần, sự tin tưởng mà cô dành cho anh còn sâu sắc hơn cả những kẻ được gọi là người thân ngoài đời thực, sự phụ thuộc của cô vào anh đã sớm vượt qua giới tính và những xiềng xích đặt lên nam nữ.


Chỉ là khi nhìn thấy sư phụ vì cô mà an ủi, chuyển tiền cho cô để dỗ dành cô vui lên vào khoảnh khắc đó, trái tim cô lại một lần nữa đập thình thịch không kiểm soát.


Người đã từng bị vứt bỏ nhiều lần trong những đêm tối tăm lạnh lẽo sẽ đặc biệt nhạy cảm với nguồn sáng ấm áp, Thẩm Mật có thể cảm nhận rõ ràng rằng sư phụ đang để ý đến tâm trạng của cô, đang dỗ dành cô vui lên.


Cô đột nhiên cảm thấy sợ hãi.


Không phải sợ cái ‘rung động ngắn ngủi’ ấy. Mà cô đang sợ hãi, c*̀ng lúc ‘rung động ngắn ngủi’ với cả hai người đàn ông.


Cô bắt đầu nghi ngờ tiêu chuẩn đạo đức của mình, lo lắng cho tam quan của mình.


Thẩm Mật tự ném mình lên giường, nhìn chằm chằm trần nhà tự kiểm điểm.


Phải chọn một trong hai.


“…”


Không đúng, cô không đưa tình cảm vào chương trình hằng ngày, hơn nữa tình yêu vốn dĩ không nằm trong kế hoạch mười năm tới của cuộc đời cô, tại sao nhất định phải chọn?


Hơn nữa, cô lấy đâu ra sự tự tin để mà chọn chứ???


Thẩm Mật đột nhiên bị bản thân chọc cười.


Điên rồi.


Điên rồi điên rồi.


Cô nghi ngờ mình sắp đến kỳ kinh nguyệt, nội tiết tố ảnh hưởng đến cảm xúc, món quà của thiên nhiên ban tặng cho Trái Đất làm cho sinh vật như cô bắt đầu nảy sinh khao khát tư xuân.


Cầm điện thoại lên xem ngày, cách ngày đến kỳ là ba ngày nữa.


Quả nhiên.


Cái sứ mệnh sinh sản đáng chết của loài người này.


*


Cơm nước xong, Thẩm Mật ngủ trưa một giấc, nào ngờ ngủ đến tận khi màn đêm buông xuống.


Cô đột ngột ngồi bật dậy, tim đập rất nhanh, kích động mò tìm điện thoại cạnh gối.


May thay, Tạ Dung Trác không tìm cô.


Bỏ lỡ cuộc gọi c*̉a sếp thì tiền thưởng năm nay c*̉a cô khó mà giữ. Sắp đến cuối năm rồi, không thể để bị bắt thóp được.


Để điện thoại sang bên, Thẩm Mật mang dép lê đứng dậy, không biết có phải là do ngủ trưa quá lâu không mà đầu óc choáng váng và bụng cũng khó chịu.


Đi được vài bước, cảm nhận được cơn đau âm ỉ ở bụng dưới, cô vào nhà vệ sinh kiểm tra.


Kinh nguyệt đến sớm.


Điện thoại reo lên, là Trương Chỉ Thanh gọi đến.


“Mật Mật ơi, hôm nay cậu tan làm sớm sao?”


Giờ giấc làm việc của Thẩm Mật hiện tại khá linh hoạt, không cần chấm công, Tạ Dung Trác không gọi liên tục thì tức là cho cô tan làm.


“Ừ, sao thế?”


Trương Chỉ Thanh nghe ra được giọng cô có gì đó khác lạ: “Cậu khó chịu ở đâu à? Sao giọng nói nghe không có chút sức lực nào vậy.”


“Đến kỳ rồi.”


Có lẽ là do điều hòa trong khách sạn buổi trưa bật quá mạnh, chênh lệch nhiệt độ với bên ngoài lớn, bị cảm lạnh.


Một cơn choáng váng ập đến, Thẩm Mật vội vàng chống tay vào tường.


Trương Chỉ Thanh nghe được tiếng động ở đầu bên kia, vội hỏi: “Mật Mật cậu không sao chứ!?”


Tạ Dung Trác ngồi đối diện nâng mi mắt lên nhìn cô ấy.


“Được rồi được rồi, vậy có chuyện gì cứ gọi cho tớ nhé, ừ ừ.”


c*́p điện thoại, Trương Chỉ Thanh ngẩng đầu nhìn về phía Tạ Dung Trác, dè dặt hỏi: “Chú út ơi, chú có biết chỗ c*̉a Thẩm Mật không ạ?”


“Thẩm Mật là ai?” c*̣ Tạ buông đũa, cười hỏi.



“Cậu ấy là bạn c*̀ng phòng thời đại học c*̉a cháu, chính là cô gái đã giúp cháu trang trí tiệc sinh nhật mười chín tuổi. Ông nội có nhớ không ạ?”


c*̣ ông lắc đầu: “Có tận mấy người bạn c*̉a cháu đến, dáng vẻ trông c*̃ng na ná nhau, ông nhớ không nổi.”


“Thì, chính là cái người viết thư pháp đẹp nhất ấy ạ, ông nhớ chứ?”


“À à là con bé đó sao? Thế thì ông nhớ nó.”


Trương Chỉ Thanh gật đầu: “Bây giờ cậu ấy đang đi làm ở công ty chú út.”


“Ồ vậy sao? Vậy thì trùng hợp quá.” c*̣ ông nhìn Tạ Dung Trác, “Nếu là bạn c*̉a Thanh Thanh, vậy thì đương nhiên phải chiếu cố nhiều hơn.”


“Năng lực làm việc c*̉a em ấy rất mạnh, không cần phải đặc biệt chiếu cố.” Tạ Dung Trác nhìn thoáng qua Trương Chỉ Thanh.


Trương Chỉ Thanh người có năng lực làm việc rất tệ cảm thấy bị ám chỉ.


c*̣ ông giảng hòa thay cháu gái: “Cháu rất hiếm khi khen ai, xem ra cô gái này thật sự rất giỏi. Hôm khác đưa cô bé đến đây, cùng ăn một bữa cơm.”


Tạ Dung Trác hiếm khi không từ chối: “Dạ.”


Trương Chỉ Thanh mơ hồ nhìn Tạ Dung Trác, thấy tâm trạng c*̉a anh không tệ mới dám mở miệng: “Chú út ơi, chú vẫn chưa nói cho cháu biết địa chỉ nhà c*̉a Thẩm Mật đâu đó ạ.”


Tạ Dung Trác: “Cháu là bạn c*̉a em ấy, nhà ở đâu cháu hỏi chú sao?”


“Sau khi về nước cháu mới liên hệ với cậu ấy mà.”


Trương Chỉ Thanh nhỏ giọng lầu bầu: “Nếu không phải Mật Mật bị bệnh, cháu ứ thèm hỏi chú đâu…”


*


Trong cơn mơ màng, Thẩm Mật nghe thấy có người gõ cửa, cô ôm bụng dưới đứng dậy, đầu óc nặng trĩu, mỗi bước đi trời đất cứ như cuồng quay.


Là anh giao hàng: “Xin chào giao hàng đây.”


Thẩm Mật có hơi ngơ ngác: “Tôi không mua gì cả.”


Anh trai giao hàng ngẩng đầu nhìn số nhà: “1502 số cuối số điện thoại 6229 cô Thẩm, đúng rồi chứ?”


“…”


Quay về phòng, Thẩm Mật mở túi mua sắm ra, là một hộp Ibuprofen, một túi chườm nóng, và một miếng dán sưởi ấm vùng eo.


Chắc là Trương Chỉ Thanh đã mua giúp cô.


Thẩm Mật uống thuốc trước, rồi xé gói miếng dán giữ ấm và làm nóng nó lên.


Điện thoại rung lên, là sư phụ.


Dsm: Đang làm gì đó


Thẩm Mật vốn định chụp một tấm ảnh ban công nhà mình cho anh, nhưng ngược sáng nên chụp kiểu gì cũng không đẹp.


Vài phút sau, điện thoại nhảy ra yêu cầu gọi thoại từ ‘dsm’.


Đúng lúc lười gõ chữ, Thẩm Mật nhận máy: “Sư phụ, bất ngờ lắm đúng không? Con đang ở nhà ngủ.”


Giọng cô biếng nhác, không còn sự dứt khoát lưu loát như khi làm việc, cộng thêm vừa ngủ dậy nên âm giọng có chút mềm mại, nghe vào tai ngoan ngoãn lạ thường.


Sư phụ chắc hẳn không tiện nói chuyện, chỉ ‘ừ’ môt tiếng trả lời cô.


Dsm: Đang ở văn phòng, em nói đi, tôi có thể nghe được


Người lạnh run lên, Thẩm Mật đặt điện thoại bên cạnh gối, cuộn chặt chăn: “Đi làm mà lén lút như vậy không sợ bị ông chủ phát hiện ạ?”


Dsm: Tăng ca


Thẩm Mật thở dài: “Hầy.”


Dsm: Sao vậy?


Thẩm Mật: “Muốn làm ông chủ, như vậy thì không cần phải nơm nớp lo sợ nhìn điện thoại chờ chỉ thị.” Thậm chí ngay cả khi không thoải mái c*̃ng chẳng dám ngủ sâu giấc.


Dsm: Sao không xin nghỉ phép?


c*̉a rẻ là c*̉a ôi, cái chăn này chẳng ấm một tẹo nào, nằm vào nửa ngày rồi mà tay chân vẫn lạnh buốt, Thẩm Mật co ro trong chăn vì lạnh, giọng yếu ớt: “Không được, nghỉ một ngày bị trừ ít nhất sáu trăm tệ lận.”


Dsm: Sao run vậy? Tôi gọi người đưa em đến bệnh viện nhé?


Đến bệnh viện đốt tiền lắm, vậy nên từ nhỏ đến lớn dù thân thể Thẩm Mật có khó chịu chỗ nào c*̃ng sẽ tự chịu đựng, chứ đừng nói chỉ là cơn đau bụng kinh tháng nào c*̃ng phải trải qua một lần, cô đã quen với việc uống nhiều nước nóng tự chữa.


“Không sao đâu con không cần, con ngủ một giấc là khỏe rồi.”


Dsm: Ngoan nào


Thẩm Mật vốn không thấy tủi thân gì cả, nhưng nghe thấy sư phụ dỗ dành mình, mũi cô bỗng nhiên cay xè.


Dsm: Em khóc à?


Thẩm Mật nén giọng mũi: “Không có đâu.”


Dsm: Khó chịu chỗ nào?


Trước đây chưa từng có ai hỏi về cảm giác của cô cả, cô không có cơ hội nói ra, bấy giờ được hỏi, Thẩm Mật không kìm được làm nũng: “Chỗ nào trên người c*̃ng không thoải mái.”


Dsm: ….


Thật ra sau khi uống thuốc đã không còn khó chịu như vây nữa, Thẩm Mật chớp chớp mắt, thoát khỏi cảm xúc kỳ lạ nhỏ nhặt vừa nãy, thành thật nói: “Cổ, vẫn còn hơi đau.”


Một lát sau.


Dsm: Em dùng được thuốc này chứ?


Sư phụ gửi qua một tấm ảnh danh sách chống chỉ định trên hộp thuốc.


Thẩm Mật mở ảnh lên, dùng hai ngón tay phóng to, nhưng cô không nhìn hộp thuốc kia, toàn bộ sự chú ý của cô đã bị đôi tay c*̉a anh thu hút.


Ngón tay của người đàn ông thon dài, gân xanh nổi nhẹ trên mu bàn tay, màu da trắng lạnh, sạch sẽ mà cấm dục. Dù không lộ mặt, nhưng chỉ riêng bàn tay với tỷ lệ hoàn hảo này cũng đủ khiến những người mê tay phải suy nghĩ miên man.


Lúc này đây không chỉ mỗi cổ Thẩm Mật đau thôi, ngay cả tim cô c*̃ng bắt đầu trở nên bất thường mất rồi.


‘Tình thương c*̉a cha’ mà cô dành cho sư phụ đã biến mất ngay tích tắc ấy.


Ma xui quỷ khiến, Thẩm Mật không kìm được mà hỏi một câu: “Sư phụ ơi, người có bạn gái chưa ạ?”


 [Lời tác giả]


Hẹn hò qua mạng không? Tôi có mạng 5G.


Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Truyện Thư Ký Nhỏ Ngọt Ngào - Tử Liễm Story Chương 13: Khiến anh ấy phá giới
10.0/10 từ 22 lượt.
loading...