Thu Hanh - Vu Triết

Chương 101

“Mũ của cháu…” Sếp Lưu đi được một đoạn về phía trước lại quay đầu nhìn cậu, “Là Thiện Vũ đan à?”

“…Vâng.” Trần Giản giơ tay sờ mũ trên đầu, tự dưng hơi chột dạ.

Sếp Lưu và giáo sư Thiện đều đội mũ, sếp Lưu đội một chiếc mũ dạ mềm trông rất ấm áp và thời trang, mũ của giáo sư Thiện thì hơi… giản dị hơn tí, là một chiếc mũ len có che tai hai bên, phần rìa còn hơi mòn sờn sợi len.

Mũ của sếp Lưu thì không nói làm gì, nhưng so chiếc của giáo sư Thiện với chiếc trên đầu Trần Giản…

Liệu họ có ghen tị không nhỉ?

“Sao bác biết ạ?” Trần Giản hỏi.

“Bác thấy nhân viên các cháu đều quàng khăn giống nhau,” Sếp Lưu nói, “Tay nghề đó… trông như đồ Thiện Vũ làm gấp vậy.”

“Cái đó thì đúng ạ.” Trần Giản cười.

“Nếu nó đã đan từng cái khăn quàng cho tất cả nhân viên thì không lí do gì lại không làm cho cháu.” Sếp Lưu nói.

Chắc sẽ ghen tị đó, đến cả nhân viên cũng mỗi người một cái.

Trần Giản cười không đáp.

“Hồi trước nó làm gì cũng thiếu động lực.” Sếp Lưu nói, “Thấy nó suốt ngày lêu lổng bên ngoài, tụ tập bạn bè, ăn uống nhậu nhẹt, đánh lộn gây sự, thực ra tâm trạng nó luôn u uất, đặc biệt là hai năm nó phải uống thuốc, sau này tình trạng khá hơn một chút, mở công ty thì lại gặp chuyện như vậy…”

Trần Giản đi bên cạnh sếp Lưu, lắng nghe bà nói, những chuyện này thực ra cậu cũng đã biết đại khái, nhưng từ chính miệng sếp Lưu kể lại, cảm giác vẫn rất khác biệt.

“Sau khi nó ra tù, bác cũng chỉ nghe ngóng được tình hình của nó qua Tiểu Ngộ, bao nhiêu năm chẳng thấy mặt mũi đâu,” Sếp Lưu nói, “Cho nên giờ thấy nó được như thế này… Thực sự rất vui.”

“Anh ấy thỉnh thoảng vẫn hay bị mất ngủ,” Trần Giản nói, “Nhưng những mặt khác đều ổn, làm việc cũng rất tâm huyết, bác đừng thấy anh ấy hỏi gì về homestay cũng bảo không biết, thật ra trong máy tính toàn là tài liệu về du lịch thị trấn thôi, các công ty du lịch qua đây khảo sát tuyến đường đều chọn ở chỗ bọn cháu hết.”

“Chuyện quản lý homestay nó giao hết cho cháu,” Sếp Lưu nhìn cậu, “Cháu làm cũng rất tốt.”

“Vẫn còn nhiều chuyện cháu chưa biết lắm.” Trần Giản hơi ngượng ngùng vì bị bà nhìn chằm chằm.

Thật ra ánh mắt sếp Lưu rất ôn hòa, nhưng cứ luôn có cảm giác bà đang nhìn thấu mình nên hơi áp lực một chút, hoặc cũng có thể là do bản thân cậu chưa đủ tự tin.

“Có thể học mà, cháu mới ngoài hai mươi thôi,” Sếp Lưu mỉm cười, “Để bác giới thiệu cho cháu mấy cuốn sách, lúc nào rảnh thì đọc thêm.”

“Vâng ạ.” Trần Giản gật đầu, “Cảm ơn bác.”

Thiện Vũ đi đón chó tầm hai mươi phút thì quay về, Trần Giản và sếp Lưu vừa đi dạo trên đê sông vừa nói chuyện, bầu không khí tuy khá nhẹ nhàng nhưng trong lòng chẳng thể lơi lỏng chút nào.

Khoảnh khắc thấy xe Thiện Vũ xuất hiện trên con đường nhỏ dọc bãi sông, toàn thân cậu có cảm giác thư thái hẳn ra.

“Về rồi à.” Trần Giản nói.

“Chó nhà ai đây?” Sếp Lưu hỏi.

“Của trưởng ban Lục bên Cục Văn hóa du lịch ạ, bảo là Tết này đi vắng mấy ngày, trong đàn chó còn mỗi con này chưa tìm được người trông giúp,” Trần Giản đáp, “Nên mới gửi qua chỗ mình.”

“Sợ không ai trông nổi ấy chứ.” Sếp Lưu nói.

Thiện Vũ dừng xe, mở cửa sau, một con Husky màu nâu đỏ nhảy phóc xuống.

Phối màu này… xét theo định kiến rập khuôn về mấy đứa đen-trắng thường rất khùng thì chắc là sẽ ổn thôi?

Nhưng rất nhanh, cậu sớm nhận ra mình đã quá lạc quan rồi.

Khoảnh khắc vừa chạm đất, con Husky đã muốn lao thẳng về phía trước, Thiện Vũ phải chộp lấy vòng cổ của nó, kéo mạnh khiến nó đứng thẳng bằng hai chân sau.

Trong lúc anh chỉnh lại dây xích cho thẳng thớm, nó cứ đứng như thế, nhe cái mồm rộng ngoác cười ngốc nghếch với Trần Giản, hai chân trước cào cào vào không khí.

Giây tiếp theo khi Thiện Vũ buông cái vòng cổ ra, nó đã vọt xa được hai ba mét.

Sau đó thấy sợi dây xích nhanh chóng bị kéo ra co giãn, nó lao thẳng về phía Trần Giản và sếp Lưu.

“Ây dà.” Sếp Lưu khẽ kêu lên.

“Kéo nó lại đi!” Trần Giản tiến lên một bước chắn trước mặt sếp Lưu.

“Để xem nó chạy được nhanh cỡ nào.” Thiện Vũ níu dây thừng, kéo con chó lại, hô to, “Dừng lại!”

Điều kỳ diệu đã xảy ra, ấy thế mà con chó nghe lời dừng lại thật, có điều vẫn quá khích thở hồng hộc về phía họ.

“Ngoan quá nhỉ.” Thiện Vũ thu ngắn dây lại, đi đến bên cạnh xoa đầu con chó, “Good boy.”

“Sao lại nói tiếng Anh, chó du học sinh à?” Trần Giản hỏi.

“Nó được dạy mà, nghe hiểu cả tiếng Trung nữa.” Thiện Vũ nói, “Thần đồng song ngữ đấy nhé.”

“Có tên không?” Trần Giản đi tới, thử vươn tay ra cho con chó ngửi.

Con chó ngửi ngửi tiện thể l**m cậu một cái.

Hừm, cũng không thần đồng lắm đâu.

“Tên là Thập Ngũ.” Thiện Vũ nói, “Nghe bảo nó sinh vào ngày 15, chó nhà cậu ta đều đặt tên theo số.”

“Cũng giống Nấm thôi.” Trần Giản nói, “Thập Ngũ ngoan, xoa đầu nào.”

Thập Ngũ vẫn rất phấn khích, miệng nó cứ di chuyển theo tay cậu, làm cậu mãi không xoa được đầu.

“Thế này mà thần đồng.” Trần Giản không muốn bị l**m tay nữa nên đành thôi.

“Thập Ngũ, đừng di chuyển.” Thiện Vũ chỉ vào Thập Ngũ, “Đứng yên.”

Thập Ngũ ngửa đầu về phía anh gừ gừ, cũng chả biết có hiểu gì hay không.

Trần Giản thử lại lần nữa, lần này Thập Ngũ chỉ hơi nghiêng đầu, trông có vẻ rất muốn động đậy nhưng vẫn ráng nhịn, Trần Giản bèn gãi gãi đầu nó.

“Good boy!” Thiện Vũ khen ngay lập tức.

“Cũng được đấy.” Trần Giản nhìn Thập Ngũ, “Có khi nó thực sự sẽ không sủa linh tinh với phá nhà.”

“Ai dắt đây?” Thiện Vũ hỏi.

“Để tôi đi.” Trần Giản nói, “Đợi anh dắt tôi sợ nó nhịn tới ốm người.”

“Thế giao cho cậu.” Thiện Vũ đặt dây xích vào trong tay cậu.

Trần Giản nhận lấy dây kéo, cũng chẳng nề hà gì thêm một đầu việc, cậu vốn khá thích chó, chỉ có điều Nấm bé xíu, bình thường chạy nhảy cũng không làm ai sợ, chuyện vệ sinh còn tự biết chạy ra đống cỏ ngoài sân giải quyết, bình thường không cần ai dắt cả.

Còn Thập Ngũ thì phải xích lại, không chỉ sợ làm người khác hoảng mà còn sợ lạc mất, xét theo nghĩa nào đó con chó này còn là chó của thần tài mà.

Chó tài lộc.

“Câu được cá chưa?” Thiện Vũ hỏi sếp Lưu.

“Ai cơ?” Sếp Lưu hỏi lại.

“Bố con ấy.” Thiện Vũ nói.

“Sao con có thể hỏi được cái câu như thế.” Sếp Lưu nói.

“Lỡ như có kỳ tích thì sao.” Thiện Vũ nói.

Trần Giản nghe cuộc trò chuyện mà không nhịn được cười.

“Cậu chọn chỗ câu cá cho ông ấy à?” Thiện Vũ hỏi Trần Giản.

“Vị trí đắc địa của ông Đậu Đỏ đấy, cứ rảnh rảnh là ông ra cho cá ăn.” Trần Giản nói, “Mà lần nào ông cũng câu được hết.”

“Thế thì chắc có hy vọng đấy.” Thiện Vũ nói, “Đi xem coi.”

Thiện Vũ vừa tới, Trần Giản lập tức thấy mình thoải mái hẳn, cậu dắt Thập Ngũ đi, nó thì cứ hít ngửi khắp nơi, cậu cũng chạy theo con chó hết chỗ này đến chỗ kia, không cần phải tham gia vào cuộc nói chuyện nữa.

Hơn nữa sếp Lưu cũng chỉ ở lại ba bốn ngày, có thể thấy bà rất muốn trò chuyện nhiều hơn với Thiện Vũ.

Thói quen bao năm qua của Thiện Vũ không dễ gì thay đổi, mối quan hệ với bố mẹ cũng khó lòng hàn gắn đến mức hễ rảnh là về thăm nhà, những cuộc gặp gỡ thế này chắc một năm cũng chẳng được mấy lần.

Bên bờ sông gió khá mạnh, Thiện Vũ khéo khóa áo khoác lên tận cổ, lại nhìn sang cổ áo mẹ, bên trong còn dém một cái khăn quàng nhỏ, vẫn ổn.

“Ông của Đậu Đỏ là ai?” Mẹ anh hỏi.

“Là ông của một bé gái, hồi trước… Trần Giản ở nhờ nhà ông ấy một thời gian.” Thiện Vũ nói nhỏ, “Nhà cậu ấy bị gán cho chủ nợ nên không có chỗ nào để ở, thậm chí còn từng phải ngủ trong quan tài.”

“…Vậy à.” Sếp Lưu trầm mặc giây lát, “Thằng bé này khổ, bảo sao lại chín chắn như thế.”

“Trả hết nợ là cậu ấy sẽ nhẹ nhõm thôi,” Thiện Vũ nói, “Cũng sắp xong rồi, cố gắng trong năm nay.”

“Ừm,” Sếp Lưu gật đầu, “Nếu con muốn giao homestay cho cậu ấy quản lý để rảnh tay làm việc khác thì phải để cậu ấy học hỏi thêm nhiều, nhất là dàn nhân viên hiện tại của con đấy, đó là điểm đặc biệt nhưng cũng là điểm yếu, kinh doanh càng tốt, áp lực càng lớn, vấn đề nảy sinh sẽ càng nhiều, chỉ dựa vào tình cảm thôi là không đủ, cũng cần phải chú trọng đến quản lý nữa.”

“Vâng.” Thiện Vũ đáp.

“Nói mấy chuyện này con có phiền không?” Mẹ anh hỏi.

“Không ạ.” Thiện Vũ nói.

“Nếu không phiền thì mai đưa mẹ đi dạo quanh đây,” Mẹ nói, “Để xem xem có gì…”

“Đang nghỉ Tết mà sếp Lưu,” Thiện Vũ nói, “Nghỉ ngơi đúng nghĩa chút đi có được không.”

“Thế đưa mẹ đi ngắm phong cảnh.” Mẹ nói.

Giáo sư Thiện vẫn đang ngồi trên tảng đá, nhìn chằm chằm mặt nước.

Nghe tiếng bọn họ đi tới thì lập tức ra dấu im lặng.

Trần Giản vội vàng kéo Thập Ngũ đang định chạy về phía đó lại ngay lập tức.

“Cá đang đến.” Giáo sư Thiện nói.

“Con cá nó đến bao nhiêu lần rồi,” Sếp Lưu nói, “Cứ như đến chỗ không người ấy nhỉ.”

“Ở đây có cá thật mà.” Giáo sư Thiện nói, “Tiểu Trần biết chọn chỗ lắm, hôm nay anh sẽ câu được cá, cứ mặc kệ anh, nào câu được anh khắc về.”

“Thế sáng sớm mai đến đón anh hả?” Sếp Lưu hỏi.

Chẳng biết có phải sáng mai đến đón thật không, nhưng lúc họ quay về ăn tối giáo sư Thiện vẫn chưa câu được con nào, nhất quyết không chịu về homestay, không biết là do quá nghiện hay muốn lấy lại thể diện nhưng tóm lại là rất kiên định.

“Cứ để ông ấy chơi đi.” Sếp Lưu xua tay, “Bình thường trên thành phố cũng mấy khi có dịp được giải trí như thế.”

“Để tối con quay lại đón bố.” Thiện Vũ nói.

“Ông ấy mặc đủ áo chưa?” Trần Giản và Thập Ngũ ngồi ghế sau, cậu lo lắng.

“Đủ để chống đạn rồi.” Thiện Vũ nói, “Tôi vừa xem xong.”

So ra thì cuộc đại thu mua của bố Lưu Ngộ thành tựu hơn hẳn, lúc về homestay, Trần Giản thấy ngoài cửa sau phòng bếp chất mấy cái túi lớn, chắc là đồ khô ông mua lúc vào thôn với bố Trần Giản.

“Thật ra mấy cái này mua trên thành phố được mà.” Bố cậu cười, “Nhưng ông ấy thấy mua ở đây thì tốt hơn.”

“Cũng coi như là một loại hình du lịch.” Trần Giản nói.

“Chó đâu chó đâu chó đâu,” Hồ Bạn chạy ra từ cửa sau, “Cho tôi xem chó.”

“Cậu dắt nó ra làm quen với Nấm đi.” Trần Giản đưa dây dắt cho cô, “Nó tên Thập Ngũ, là chó đực, chắc sẽ không đánh nhau với Nấm đâu.”

“Thập Ngũ! Thập Ngũ!” Hồ Bạn kêu lên.

Thập Ngũ đứng hẳn dậy, ôm vồ eo Hồ Bạn.

“Thập Ngũ, no!” Trần Giản chỉ vào nó.

Thập Ngũ quả là thần đồng song ngữ, tuy phản ứng hơi chậm một chút nhưng vẫn buông Hồ Bạn ra rất nghe lời.

“Uầy!” Hồ Bạn phấn khởi, “Thập Ngũ, sit!”

Thập Ngũ hơi do dự, ngồi xuống.

“Chó mới từ nước ngoài về à?” Bố cậu hỏi.

“Lúc đi học được dạy cả tiếng Trung tiếng Anh,” Trần Giản cười nói, “nên nó nghe hiểu hết.”

“Lãnh đạo thành phố sành điệu thật, chó cũng được đi học.” Bố cậu cười.

Hồ Bạn dắt Thập Ngũ đi tới chỗ chuồng chó của Nấm, chưa đầy mười giây sau đã thấy Lưu Ngộ chạy vọt ra khỏi phòng.

Bắt gặp Trần Giản, cậu ta dừng lại.

“Chuồng chó phía bên kia.” Không đợi cậu ta hỏi, Trần Giản đã giành trả lời trước.

“Đám trẻ con này vui thật.” Bố cậu ngồi xổm trên bậc thang, s* s**ng gì đó trong túi rồi lại rút tay ra.

“Bố ra ngoài đình mà hút.” Trần Giản nói.

“Không hút.” Bố cậu cười, “Đợi Tiểu Lưu sơ chế xong món này, bố còn phải vào làm tiếp.”

“Đã gọi Tiểu Lưu rồi cơ ạ?” Trần Giản cũng ngồi xổm xuống.

“Ông ấy ít tuổi hơn bố.” Bố cậu nói, “Ông ấy gọi bố là lão Trần, bố gọi là Tiểu Lưu… Người nhà ông chủ Thiện tốt thật đấy, không kiêu chút nào, bố mẹ thằng bé một người giáo sư một người tổng giám đốc mà chẳng hề làm giá.”

“Vâng.” Trần Giản gật đầu, “Cũng khá dễ gần.”

Nhưng cậu vẫn hơi bị áp lực.

Lúc ăn cơm thì đỡ hơn chút, đông người, nói chuyện nhiều, mọi người đều rất thoải mái.

Cái tính lắm mồm của Lưu Ngộ chắc là do di truyền, bố mẹ cậu ta đều nói nhiều, sếp Lưu thì kiệm lời hơn một chút, nhưng vẫn có thể trò chuyện cười đùa với Trần Nhị Hổ đôi ba câu.

Điều duy nhất khiến Trần Giản hơi căng thẳng một tẹo là lúc sếp Lưu trò chuyện với bố.

Sếp Lưu hỏi về công việc của bố, ông cũng kể hết, Trần Giản rất lo sếp Lưu sẽ đột ngột nói muốn giới thiệu việc làm cho bố hay gì đó tương tự.

Nhưng sếp Lưu không làm vậy, sau khi nghe nói đến công việc của bố cậu, bà chỉ nói một câu: “Hôm nào xấu trời thì vất vả lắm bác nhỉ.”

“Cũng quen rồi chị à.” Bố cậu nói, “Nhưng hôm xấu trời thì lại nhiều đơn hơn.”

“Bác chú ý giữ gìn sức khỏe.” Sếp Lưu nói, “Đừng để con trẻ lo lắng, giờ thằng bé đang làm rất tốt, bác cũng không cần gắng sức quá đâu.”

“Đúng vậy, đúng vậy.” Bố cười, nhìn Trần Giản.

Cơm nước rồi dọn dẹp bàn ghế xong, Trần Giản cân nhắc xem có nên tổ chức hoạt động gì hay không, chứ ngồi không cả buổi tối cũng hơi bứt rứt.

“Đánh bài không?” Mẹ của Lưu Ngộ ngủ no giấc rồi nên lúc này tinh thần rất phấn chấn, hỏi.

“Đánh chứ.” Sếp Lưu cười nói, “Đâu thể ngăn mợ tiêu tiền được.”

Vừa nói đến đánh bài, mọi người trong homestay như được tiếp thêm sức mạnh, không còn cảm giác gò bó khi đối diện với người nhà ông chủ nữa,  thoăn thoắt chuẩn bị đồ ăn vặt, nước uống…

“Vào phòng họp chơi đi.” Bấy giờ ông chủ mới sực nhớ ra quy định về giờ giấc kinh doanh của nhà nghỉ, “Bàn ghế bày sẵn cho mọi người hết rồi đấy.”

Hồ Bạn lập tức ôm một đống đồ ăn đi về phía phòng họp.

“Con có chơi không?” Sếp Lưu hỏi Thiện Vũ.

“Thôi đừng để nó đánh,” Bố Lưu Ngộ nói, “Đánh bài với nó chẳng vui gì sất.”

“Con đi đón bố.” Thiện Vũ nói.

“À ừ.” Sếp Lưu ngẩn người, “Suýt thì quên người đang cho cá ăn ngoài bờ sông rồi, thế con đi đi.”

“Đi.” Thiện Vũ quay người đi ra ngoài, huých nhẹ vào vai Trần Giản một cái.

Trần Giản lập tức quay người đi theo, cảm giác từng bước đi của mình như đang nhảy chân sáo.

Ngoài trời đã tối mịt, không biết thư sinh như giáo sư Thiện giờ này thế nào rồi.

Khi xe chạy về phía bờ sông, Trần Giản nhìn ra ngoài cửa sổ, sợ lỡ như giáo sư Thiện lạnh quá nên tự đi bộ về mà mình lại đi lướt qua mất.

“Khỏi nhìn.” Thiện Vũ nói, “Ông ấy làm sao mà đi bộ trên đường được.”

Trần Giản nhớ lại điệu bộ di chuyển khó khăn của giáo sư Thiện trên bãi sông lúc trước, không nhịn được cười: “Cũng đúng.”

Khi xe chạy đến con đường nhỏ trước bãi sông, Thiện Vũ dừng xe lại.

“Hm?” Trần Giản nhìn anh.

Thiện Vũ tắt đèn xe, quay qua nhìn cậu: “Thánh tăng.”

“Hả?” Trần Giản lên tiếng.

“Có động chút lòng phàm nào chưa?” Thiện Vũ hỏi. 

Trần Giản mất hai giây mới hiểu ra, ngay sau đó, cậu tháo dây an toàn không chút do dự, nhoài người về phía ghế lái.

Không gian trong xe hơi nhỏ so với động tác này, cậu đá trúng một phát vào màn hình trung tâm điều khiển.

“Đm.” Cậu giật cả mình, vội vàng quay đầu lại xem.

Thiện Vũ ấn nút trên cửa xe, khi lưng ghế ngả ra sau, anh túm lấy cổ áo Trần Giản kéo mạnh lại gần: “Nghiêm túc nào.”

Trần Giản nương theo đà ép sát lên người anh, trước tiên là vùi mặt vào hõm cổ anh dụi thật mạnh, sau đó mới hôn ngấu nghiến lên môi Thiện Vũ.

Xung quanh rất yên tĩnh, ánh trăng hắt vào từ ngoài cửa sổ xe, mọi thứ đều trở nên mờ ảo và ám muội.

Trong xe có thể nghe thấy tiếng thở xen lồng với tiếng động cơ trầm thấp, hơi thở của Thiện Vũ tựa như một tiếng thở dài, giống một cục lông lăn những đầu gai nhỏ mềm bé xíu qua cơ thể cậu, vừa mềm mại lại vừa k*ch th*ch.


Thu Hanh - Vu Triết
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Thu Hanh - Vu Triết Truyện Thu Hanh - Vu Triết Story Chương 101
10.0/10 từ 36 lượt.
loading...