Thu Hanh - Vu Triết
Chương 102
Trần Giản đứng dậy, tay chống cạnh đầu Thiện Vũ, thở hổn hển.
Thiện Vũ nghiêng đầu sang hôn lên cổ tay cậu một cái: “Tránh ra.”
“Đợi tí.” Trần Giản nhanh chóng kéo lại quần, người hơi ngả ra sau, định đổ người về phía ghế phụ nhưng lại đặt trúng mông lên vô lăng.
Tiếng còi xe vang lên trong bóng tối.
“Cái đm.” Cậu cảm giác tim mình suýt vọt ra khỏi đỉnh đầu, nhào cả người sang ghế phụ, xoay nửa vòng rồi mới ngồi phịch xuống ghế.
Trên mặt đã kịp đồng bộ hóa lại vẻ bình tĩnh.
Thiện Vũ vẫn đang hơi ngả trên ghế lái, nhìn cậu, im lặng cười.
Trần Giản thở hắt ra: “Làm tôi sợ đến nỗi ảo giác, cứ tưởng cái cây đằng trước mặt là ai cơ.”
“Giờ đã thấy rõ chưa?” Thiện Vũ điều chỉnh lưng ghế.
“Rồi.” Trần Giản thắt dây an toàn, sau đó lại không kìm được lòng ngẩng lên nhìn lần nữa, chắc chắn đó là cái cây.
“Lái xe nhé.” Thiện Vũ nói.
“Lái đi, tôi sợ bố anh sắp đóng băng tới nơi rồi.” Trần Giản nhanh nhẹn buộc miệng túi rác trên xe rồi đặt dưới chân mình.
“Yên tâm, nếu thực sự lạnh đến không chịu nổi nữa ông ấy sẽ gọi cho mẹ tôi.” Thiện Vũ thắt dây an toàn, tiếp tục lái xe về phía trước.
“Hẳn ông ấy vẫn chưa câu được con cá nào, chứ nếu câu được rồi, dù chỉ một con thôi, chắc đã đòi về ngay rồi nhỉ?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Thiện Vũ cười cười, “Cậu hiểu giáo sư Thiện quá rồi đấy.”
“Ông ấy trông thì… nho nhã,” Trần Giản nói, “Mà không ngờ lại cứng đầu vậy.”
“Trông vậy thôi chứ thật ra bố tôi cứng rắn phết đấy.” Thiện Vũ nói, “Người trí thức cũng có nhiều cách thể hiện khác nhau mà.”
“Trước giờ gần như chưa bao giờ tiếp xúc với giới trí thức.” Trần Giản nói, “Người có học thức cao nhất tôi quen hiện tại là Na Na với Lưu Ngộ, à cả Nhạc Lãng và Diêu Dập nữa.”
“Nhạc Lãng còn từng đi du học về đó.” Thiện Vũ nói, “Gương mặt tiêu biểu của vòng tròn xã giao.”
Trần Giản chỉ cười, không nói gì nữa.
“Sao vậy?” Thiện Vũ giảm tốc, nhìn cậu.
“Nhìn đường đi.” Trần Giản nói.
“Sao vậy?” Thiện Vũ quay lại nhìn đường đi trước mặt.
“Thì cảm thán chút thôi.” Trần Giản nói rồi im lặng vài giây, cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, đáp khẽ, “Nếu không có anh, có lẽ đời tôi sẽ không bao giờ gặp được những người như vậy, cuộc sống hiện tại và cả tương lai đều là những thứ tôi vĩnh viễn không thể chạm tới được.”
“Sếp Lưu mới nói gì cậu à?” Thiện Vũ hỏi.
“Hả?” Trần Giản quay phắt sang nhìn anh, “Đâu có.”
“Thế sao tự dưng cậu nghĩ nhiều vậy?” Thiện Vũ nói.
“Tôi có phải đứa ngốc đâu.” Trần Giản nói, “Bình thường cũng phải có chút cảm xúc chứ.”
“Lúc tôi đi đón chó hai người nói gì rồi?” Thiện Vũ vẫn chất vấn.
“Cũng chẳng nói gì nhiều, sếp Lưu còn cảm ơn tôi nữa.” Trần Giản nói.
“Cảm ơn cậu cái gì,” Thiện Vũ nói, “Cảm ơn vì đã kiêm việc cải tạo lại người vừa mới mãn hạn tù hả?”
Trần Giản phì cười: “Anh thật sự bị thần kinh đấy.”
“Bà ấy cảm ơn cậu suốt nửa tiếng cơ à?” Thiện Vũ nói, “Không thể nào, bà ấy không thể nhiều chữ đến mức đó đâu.”
Trần Giản thở dài, hơi do dự dựa vào lưng ghế: “Bà ấy giới thiệu cho tôi vài đầu sách, bảo tôi rảnh thì có thể đọc xem.”
“Sách gì?” Thiện Vũ nói, “Xong cậu lại nói lời khiêm tốn đúng không? Lại bảo là mình làm quản lý còn nhiều thiếu sót cần phải học hỏi thêm chứ gì?”
“Đm.” Trần Giản quay đầu nhìn anh, “Anh hiểu tôi quá nhỉ.”
“Cậu thì… Lần sau nếu hai người lại nói về chuyện này, cứ bảo rằng nếu homestay chỉ có mình Thiện Vũ mà không có cậu thì phá sản lâu rồi.” Thiện Vũ búng ngón tay lên vô lăng, “Cậu là nhân tài quản lý trời sinh, bà ấy sẽ không kêu cậu đọc sách nữa.”
“Mà kêu tôi đi khám.” Trần Giản nói.
Thiện Vũ phì cười.
“Bà ấy nói có lý mà.” Trần Giản nói, “Không phải sao? Tôi đúng là… Chỉ mới học đến cấp ba mà đã lên làm quản lý thì hơi…”
“Chửi ai đó?” Thiện Vũ nói.
Trần Giản ngừng lại giây lát, cười nói: “Anh khác mà, anh có tầm nhìn, có đầu óc, ngay từ môi trường trưởng thành của chúng ta đã khác hẳn nhau rồi.”
“Không phải cuối cùng vẫn đều ở cái homestay này sao.” Thiện Vũ nói, “Tôi còn ngày nào cũng bị nhân viên đuổi việc đây này.”
Trần Giản cười không đáp.
“Chuyện này cũng có gì to tát đâu.” Thiện Vũ nói, “Nếu sếp Lưu giới thiệu sách thật, cậu thấy đọc được thì cứ đọc thôi, thấy mình còn thiếu chỗ nào thì bù vào chỗ đó, một người không tầm nhìn, không đầu óc, môi trường trưởng thành cũng chẳng ra sao mà vẫn quản lý được homestay được như ngày hôm nay đó thôi? Nâng cao thêm chút nữa có khó gì.”
Trần Giản trầm mặc vài giây: “Anh nói tôi đấy à?”
“Tôi thuật lại những gì cậu vừa bảo thôi.” Thiện Vũ nói, “Nghe từ miệng người khác thấy không phục chút nào đúng không?”
Trần Giản chậc lưỡi.
Đúng thật.
“Chứng tỏ là cậu không thực sự thấy rằng mình sẽ bị hạn chế bởi những điều đó.” Thiện Vũ nói, “Có năng lực là có năng lực, còn muốn nâng cấp thêm thì cứ nâng cấp.”
“Ừm.” Trần Giản đáp.
“Good boy.” Thiện Vũ nói.
“Nói thật nhé,” Trần Giản nghĩ ngợi, “Anh thấy ấn tượng… của sếp Lưu về tôi thế nào?”
“Để lát nữa tôi hỏi thử xem.” Thiện Vũ cười.
“Anh chưa từng hỏi à?” Trần Giản hỏi.
“Chưa.” Thiện Vũ nói, “Tôi không cần ý kiến của người khác về người tôi thích lắm.”
Trần Giản không nói gì, một lát sau mới nói: “Thôi đừng hỏi.”
“Thật không?” Thiện Vũ hỏi.
“Anh thấy tốt là được rồi, đúng không.” Trần Giản nói.
“Ừ.” Thiện Vũ vươn tay khều má cậu.
Giáo sư Thiện giới trí thức aka bậc thầy cho cá ăn đang ngồi một mình trên tảng đá, co cụm người lại nhìn chằm chằm mặt nước.
Mặt nước dập dềnh hai đốm sáng xanh hồng, là phao câu phát sáng.
Giáo sư Thiện đúng là chuẩn bị vô cùng chu toàn, chắc cũng đã tính đến khả năng mình sẽ phải ngồi câu đến tận tối nên mang theo cả hai phao câu phát sáng, thậm chí còn thả thêm một cần câu nữa.
Nghe tiếng bước chân, ông quay đầu lại, vật màu bạc cầm trong tay chĩa thẳng về phía họ, ngay sau đó Trần Giản đón nhận một luồng sáng trắng chói mắt.
Lên thiên đường rồi.
Mọi thứ xung quanh đều mất đi sắc màu, thậm chí không chỉ mất đi sắc màu mà còn mất cả hình dạng, trong luồng sáng mạnh kia mọi thứ đều nhòe nhoẹt hẳn đi.
Không thấy gì hết.
“Ui da!” Giáo sư Thiện hoảng loạn kêu lên, ngay sau đó ánh sáng chói lòa biến mất.
Trần Giản chôn chân tại chỗ chừng năm giây mới tạm cảm thấy cảnh vật xung quanh vừa bị dọa chạy mất đang từ từ trở lại trong tầm mắt.
“Bố kiếm đâu ra cái thứ đó vậy?” Thiện Vũ cũng bị giật mình.
“Xin lỗi nhé.” Giáo sư Thiện nói, “Mua lâu rồi mà chưa dùng bao giờ, không biết hiệu quả của nó lại thế này.”
“Lúc nhận hàng bố không thử à?” Thiện Vũ đi tới.
“Không, cứ bỏ luôn vào túi, bố cứ tưởng chỉ là đèn pin sáng hơn bình thường chút thôi.” Giáo sư Thiện cười cười, “Làm hai đứa giật mình rồi.”
“Không sao ạ.” Trần Giản nói, “Cảm giác như mới độ kiếp thành công.”
Giáo sư Thiện bật cười thành tiếng.
“Dọa cá chạy mất rồi kìa.” Thiện Vũ ngồi xổm xuống, nhấc cái sọt cá bên sông lên.
“Trống không.” Giáo sư Thiện nói.
“Có con nào cắn câu không?” Thiện Vũ hỏi.
“Không.” Giáo sư Thiện tuy cứng đầu nhưng cũng rất thật thà.
“Hay là…” Trần Giản nghĩ ngợi, “Để mai cháu đi hỏi xin ông của Đậu Đỏ một ít mồi câu nhé, chắc bọn cá này quen ăn của ông ấy rồi?”
“Hợp lý!” Giáo sư Thiện lập tức tán thành.
“Vậy giờ về nhé bố?” Thiện Vũ hỏi.
“Về thôi.” Giáo sư Thiện thở dài, “Mai Tiểu Trần xin giúp bác ít mồi, bác lại qua đây câu tiếp.”
Trần Giản lại giúp giáo sư Thiện khuân đống dụng cụ về xe.
Thấy giáo sư Thiện đi về phía ghế phụ, cậu lập tức nhớ ra cái túi rác ở đó, đang định lao tới lấy túi rác ra sau thì giáo sư Thiện lại đổi hướng, mở cửa sau leo lên xe ngồi.
Trần Giản thở phào nhẹ nhõm.
“Mọi người chắc đang đánh bài hả?” Giáo sư Thiện hỏi.
“Vâng.” Thiện Vũ gật đầu, “Bố về chơi vài ván không?”
“Được đấy,” Giáo sư Thiện cười, “Mợ con có chơi không?”
“Mợ ấy là người đề xuất mà.” Thiện Vũ nói.
“Thế thì phải chơi chứ, Thần tài nương nương mà.” Giáo sư Thiện nói.
“Tức là hay thua ạ?” Trần Giản hỏi.
“Ừ.” Giáo sư Thiện cười nói, “Nhưng lại rất khoái chơi nhé, cậu của nó thì còn tạm được, một người ra một người vào giữ vững cân bằng thu chi.”
Quay về homestay, có một cặp đôi trẻ tuổi đang ngồi nói chuyện trong quán cà phê, hai vị khách ngồi xem TV trong nhà ăn, Tôn Na Na đứng quầy lễ tân, mọi người đều đã vào phòng họp đánh bài.
“Chị vào chơi không?” Trần Giản hỏi, “Để tôi trực ngoài này cho.”
“Được, lúc nãy chú Trần dắt Thập Ngũ đi dạo rồi, giờ nó đang nằm chung chuồng với Nấm đấy, có việc gì thì gọi bọn tôi nhé,” Tôn Na Na nói rồi thì thào, “Tôi phải vào xem Tam Bính và Lưu Ngộ quyết đấu đây.”
“Đánh bài á?” Trần Giản cười, “Thế chắc Lưu Ngộ không lại được với Tam Bính rồi, Tam Bính chơi bài giỏi lắm.”
“Cũng đâu thể cứ bị lép vé hoài được, đúng không.” Tôn Na Na cười hất tóc, chạy chậm về phía phòng họp.
Giáo sư Thiện mang bộ đồ câu ướt sũng ra sân sau phơi, sau đó xoa tay đi vào phòng họp, tuy không câu được cá nhưng xem ra ông muốn gỡ lại thể diện trên sòng bài.
Trần Giản mở sổ ghi chép xem lại nhật ký cuộc gọi và nội dung công việc trong ngày.
Thiện Vũ nằm dựa vào ghế phía sau quầy lễ tân, gối tay nhìn cậu.
“Anh không vào chơi à?” Trần Giản nhìn anh, “Thần bài.”
“Lỡ như có xảy ra chuyện gì thì tôi phải hỗ trợ chứ.” Thiện Vũ nói, “Dù gì cũng là ông chủ mà.”
“Không biết ra đây đứng cạnh nói “Xin hỏi quý khách” à?” Trần Giản cười cười.
“Đi đưa chai nước hoặc lấy thêm ít đồ dùng trong phòng thì biết.” Thiện Vũ chậc lưỡi.
“Giờ này chắc chẳng còn việc gì đâu,” Trần Giản nói, “Chắc cũng chỉ là…”
Cậu đang nói dở thì có một chiếc xe chạy vào từ bên ngoài, đỗ ngay trước cổng lớn.
“Ngoài cửa hết chỗ để xe rồi, để tôi ra chỉ đường chút.” Trần Giản đi ra ngoài cửa, “Anh ở đây trông nhé.”
“Ừ.” Thiện Vũ đáp.
“Chào anh.” Trần Giản đi đến bên cạnh xe.
Cửa sổ xe hạ xuống, ở ghế lái ở một một thanh niên trẻ, ghế phụ là một cô gái, hình như ở ghế sau còn có thêm hai người nữa.
“Nghỉ lại, đỗ xe ở đâu đây?” Cậu trai hỏi.
“Anh lái vào trong một chút đi, bên trong vẫn còn chỗ.” Trần Giản xoay người dẫn đường.
“Cho hỏi đây là Đại Ẩn phải không?” Cô gái ngồi ở ghế phụ ló đầu ra hỏi.
“Vâng ạ.” Trần Giản trả lời.
Sau khi dẫn xe vào chỗ trống, Trần Giản quay vào trong nhà.
“Giờ này còn có người tới à?” Thiện VŨ hỏi.
“Chắc là lái xe đường dài, tiện đường đi chơi thì ghé qua thôi.” Trần Giản nói, “Nhiều người như vậy lắm.”
“Ồ.” Thiện Vũ gật gù.
“Hay là qua Tết anh thực tập ở quầy lễ tân một tuần đi, coi như tìm hiểu thêm.” Trần Giản nói.
“Thôi bỏ đi.” Thiện Vũ trả lời rất dứt khoát.
Khi bốn thanh niên trên xe bước vào sảnh, Trần Giản ngẩn người.
Mấy người họ đều đeo ba lô, phong cách giống như đi dã ngoại nhưng lại hơi khác so với khách du lịch thông thường, đi sau là một người đàn ông và một cô gái, một người cầm camera hành trình, một người cầm điện thoại có gắn tay cầm chống rung, cả hai đều đang hướng ống kính về phía cô gái đằng trước.
“Đến rồi đây.” Cô gái vừa đi vào bên trong vừa quay đầu lại nhìn vào ống kính, “Bên trong trông không tệ, thoải mái dễ chịu…”
Chắc là blogger du lịch nào đó rồi.
Thiện Vũ đứng dậy, không đợi Trần Giản nói gì, anh đi đã về phía thang máy: “Tôi vào phòng họp chơi tí đây.”
Trần Giản chậc lưỡi, không nói gì.
Kể từ sau lễ hội lửa trại, lượng khách tăng dần, việc gặp du khách cầm điện thoại quay video đã quá thường xuyên, Trần Giản cũng quen rồi, nhưng kiểu có hẳn người chuyên quay phim theo sát thế này thì đây là lần đầu cậu gặp.
Hai hôm nay thỉnh thoảng vẫn nhận được những cuộc điện thoại chúc mừng Đại Ẩn, sau Tết có lẽ sẽ còn nhiều thể loại du khách hơn nữa.
“Chào anh chị,” Trần Giản lên tiếng chào hỏi, “Anh chị đã đặt phòng trước chưa ạ?”
“Chưa,” Cô gái chống tay lên quầy lễ tân, “Còn hai phòng không?”
Camera hành trình và điện thoại quay hai bên, một cô gái khác đứng hơi lùi về phía sau, tay cầm thêm một cái đèn trợ sáng, không biết có phải là trợ lý không.
“Để tôi kiểm tra, chờ một chút ạ, anh chị định ở mấy ngày?” Trần Giản nhanh chóng kiểm tra trên máy tính, “Phòng giường đôi và phòng giường đơn đều còn, nhưng chỉ phòng giường đơn có view sông, phòng giường đôi là view núi.”
“Tạm thời hai ngày đi.” Cô gái nói, “Một phòng đơn một phòng đôi nhé.”
“Vâng, xin hãy xuất trình thẻ căn cước ạ.” Trần Giản nói, “Nếu anh chị muốn đổi view sông thì chiều mai sẽ trống một căn.”
“Được, phiền bạn giữ phòng đó cho chúng tôi nhé.” Cô gái đưa ra hai tấm thẻ căn cước, “Cho hỏi bạn là quản lý à?”
Trần Giản nhìn cô: “Vâng ạ.”
“À.” Cô gái cười cười.
Nhóm người này trông khá lịch sự, sau khi check-in xong thì về phòng ngay, không ra ngoài nữa.
Trần Giản đang định gọi điện bảo Thiện Vũ quay lại được rồi thì Thiện Vũ lù lù đi ra từ hành lang.
“Canh chuẩn dữ.” Trần Giản nói.
“Điện thoại tôi xem được camera giám sát mà.” Thiện Vũ nói.
“…Anh còn soi cả camera à?” Trần Giản nhìn anh.
“Mấy người này cứ kỳ kỳ sao ấy,” Thiện Vũ nói, “Phải để mắt xem họ định làm gì.”
“Chắc là blogger du lịch thôi,” Trần Giản nói, “Một cặp đôi và hai cô gái, tôi thấy ba lô với giày của họ đều rất chuyên nghiệp.”
“Thế mà còn phải hỏi thăm cả quản lý cơ đấy.” Thiện Vũ tặc lưỡi.
“Thì… cũng bình thường mà.” Trần Giản nói.
“Vâng, dù sao ảnh chụp anh quản lý đẹp trai kia cũng đã sắp được hai nghìn bình luận rồi mà.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản nhìn anh.
“Tôi mới xem xong.” Thiện Vũ cong môi.
“Chuyện trong homestay thì hỏi gì cũng không biết.” Trần Giản nói, “Ba cái thứ đó thì lúc nào cũng nắm bắt thông tin đầu tiên.”
“Chuyện bên lề lúc nào cũng hấp dẫn hơn công việc mà.” Thiện Vũ nói.
Sới bài trong phòng họp mãi đến gần hai giờ sáng mới tan, mọi người chơi rất thỏa thích, để không làm phiền khách, mọi người không nói chuyện nhiều mà ai nấy về phòng mình.
Lưu Ngộ đưa Hồ Bạn đến tận cửa ký túc xá, quyến luyến không rời.
Tam Bính thì nghênh ngang đi ngang qua hai người họ vào phòng.
Hiệp này Tam Bính thắng đậm.
Để tránh phải nghe Lưu Ngộ lảm nhảm trước khi ngủ, Thiện Vũ đã nằm lì ở ghế ngoài quầy lễ tân đến tận ba giờ.
Ba giờ năm phút, Lưu Ngộ gọi điện cho anh: “Anh họ thân yêu, anh vẫn chưa đi ngủ à?”
“…Mày bị trúng độc à? Sao giờ còn thức?” Thiện Vũ cạn lời.
“Nói chuyện chút đi.” Lưu Ngộ nói, “Hôm nay em còn chưa nói chuyện với anh câu nào.”
“Được rồi, biết rồi.” Thiện Vũ cúp máy, nhìn Trần Giản, “Có sữa không?”
“Có.” Trần Giản nhìn anh, “Anh muốn uống à?”
“Hâm nóng cho tôi cốc sữa tôi bỏ thuốc thằng Lưu Ngộ.” Thiện Vũ nói.
Trần Giản cười: “Ai lại làm thế.”
Cuối cùng không có sữa nóng cũng không có thuốc ngủ, Thiện Vũ lê bước chân nặng nề lên tầng.
Trần Giản đứng dậy đi tuần một vòng theo thường lệ, lúc quay về quầy thì nằm lên ghế, đắp một cái chăn nhỏ.
Không biết rốt cuộc Thiện Vũ và Lưu Ngộ đã nói chuyện bao lâu, có ngủ hay không, nhưng cậu thì vừa đặt lưng xuống đã ngủ rồi.
Hơn sáu giờ sáng, Nấm tự đi vệ sinh rồi về, Thập Ngũ đang bị xích chắc là gấp quá nên hú lên hai tiếng, làm Trần Giản tỉnh giấc.
Cậu vừa ngáp vừa chạy ra sân sau, đổ thêm thức ăn cho chó rồi dắt Thập Ngũ ra.
“Đi nào,” Cậu dắt Thập Ngũ đi ra ngoài, “Dắt mày đi vệ sinh nhé.”
Không khí buổi sớm mang theo mùi trong lành rất riêng của núi rừng và đất ẩm, làn khí mát lạnh xộc vào mũi làm tỉnh táo và khoan khoái lạ thường.
Ra đến cửa sau, Trần Giản đã tỉnh ngủ hẳn.
Cậu dắt Thập Ngũ đi vào rừng, nó cúi đầu vui vẻ đánh hơi khắp nơi, đi mười bước tè ba lần.
“Mày đúng là lắm nước tiểu thật đấy.” Trần Giản nói.
Có tiếng bước chân đằng sau.
Không biết có phải du khách lên núi sáng sớm không, Trần Giản kéo con chó sang một bên nhường đường, quay đầu lại nhìn.
Thiện Vũ giơ điện thoại đi theo sau cậu.
“Anh bị…” Trần Giản giật cả mình.
“Đang quay video đấy.” Thiện Vũ nói, “Chú ý ngôn từ vào.”
“Quay video làm gì?” Trần Giản hỏi.
“Tôi có một ý này.” Thiện Vũ nhìn cậu, cười cười.
Thu Hanh - Vu Triết
