Thu Hanh - Vu Triết
Chương 100
“Lễ hội lửa trại mấy homestay chúng ta hợp tác với nhau đợt trước rất thành công.” Hạ Lương nói, “Cũng coi như đóng góp một phần sức lực thúc đẩy du lịch thị trấn.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
Hạ Lương đã đứng dậy định đi rồi, nhưng lại bắt đầu lan man dông dài.
“Sau này có thể tiếp tục duy trì hợp tác như vậy.” Hạ Lương nói, “Mọi người chung tay cố gắng cũng kiếm được nhiều hơn mà.”
“Ông chủ Hạ nói đúng lắm.” Trần Giản tiếp tục gật đầu, đồng thời di chuyển dần về phía cửa hông. Dù đang rất nỗ lực đuổi khách, cậu vẫn không quên thêm một câu, “Chúng tôi cũng thấy vậy, giữa chúng ta không chỉ là mối quan hệ cạnh tranh mà còn là quan hệ đối tác…”
Câu này ăn cắp từ “bài luận” của Thiện Vũ, giữa các homestay trong trấn không nên chỉ đơn thuần là cạnh tranh, phải thay đổi lối tư duy chỉ nhìn cái lợi trước mắt, trở thành đối tác thì đôi bên mới cùng có lợi…
“Đúng đúng!” Hạ Lương gật đầu, cuối cùng cũng đi ra đến cửa.
Trần Giản mở toang cửa, gió lạnh tức thì thốc vào mặt Hạ Lương, rốt cuộc anh ta cũng chịu nói câu kết: “Ngày mai đi ăn lại bàn kĩ hơn nhé.”
“Ừm, được.” Trần Giản cười, “Để tôi tiễn anh.”
“Không cần không cần.” Hạ Lương nói, “Đi vài bước thôi không cần tiễn.”
Tiễn Hạ Lương đi rồi, Trần Giản quay lại tầng một, đám nhân viên đã hoàn thành vai diễn, đang tụ tập ở quầy lễ tân.
“Mai bọn mày đi ăn với mấy nhà trong kia à?” Trần Nhị Hổ hỏi.
“Ừm.” Trần Giản đáp, “Ăn ở Lương Dã.”
“Thế bọn tao ở lại mời cơm sếp Lưu với giáo sư Thiện sao?” Tam Bính hơi lo lắng, “Liệu có thể tiếp đãi chu toàn không?”
“Không chu toàn thì không chu toàn vậy.” Trần Giản nói, “Tao thấy họ không để ý đâu…”
“Dù sao bọn tao cũng chưa trải đời nhiều, trong khi người ta bình thường toàn ra vào mấy nơi sang trọng cao cấp.” Thằng Năm cảm thán, “Có khi mình làm tốt đến đâu trong mắt người ta cũng vẫn là chưa chu đáo.”
“Đừng có dập chí khí quân mình!” Thằng Tư cộc cằn quát.
“Là uy phong.” Trần Nhị Hổ nói.
“Đúng, chúng ta rất uy phong!” Thằng Tư nói.
“Câu đó là “nâng chí khí người khác dập uy phong quân mình”!” Trần Nhị Hổ nhìn cậu ta.
“À.” Thằng Tư gật gù, đập bàn lễ tân cái rầm, “Vậy nên chí khí của chúng ta không được dập tắt!”
Trần Nhị Hổ trầm mặc.
“Không phải mày bảo phải sang nhà ngoại sao? Hôm nay mày xin nghỉ mà.” Tam Bính nói, “Về đi.”
“Sắp ăn cơm rồi.” Thằng Tư nói.
“Chỉ vì bữa ăn…” Thằng Năm cảm thán.
“Mày không vì thì mày về đi!” Thằng Tư nói.
“Đương nhiên là tao không chỉ vì thế, tao tự muốn ở lại đây nhé!” Thằng Năm nói.
“Cả người không một xu dính túi, mày không ở lại homestay thì còn đi đâu được!” Thằng Tư nói.
“Mày thử nói một câu nữa xem!” Thằng Năm trợn trừng mắt.
“Một câu! Một câu một câu! Hai câu ba câu!” Thằng Tư cũng cao giọng.
“Ôi giời ơi.” Hồ Bạn chống cánh tay lên bàn, xoa xoa huyệt thái dương, “Không thể chịu nổi.”
“Hai thằng ngốc cãi nhau vì bữa cơm.” Tôn Na Na nói.
“Cút ra chỗ khác cãi nhau.” Trần Nhị Hổ xẵng giọng.
Thằng Tư thằng Năm lập tức xoay người đi ra ngoài với nhau.
“Bọn họ lên tầng rồi à?” Trần Giản nhìn ngó xung quanh, không thấy người nhà Thiện Vũ đâu cả.
“Ừ, lên đó một lát.” Hồ Bạn gật đầu, “Tham quan mà, chỗ bọn mình cũng có mấy thứ để tham quan đấy chứ, thư viện này, phòng tập gym này, sân thượng ngắm cảnh này, văn phòng ông chủ này…”
“Ồ.” Trần Giản đáp.
Mấy chỗ kia thì không vấn đề gì.
Nhưng tham quan cả văn phòng ông chủ hả?
Cũng bình thường, đương nhiên phải đi xem văn phòng của con trai mình rồi.
Lưu Ngộ còn đòi ở trong phòng ngủ văn phòng nữa… Phòng ngủ!
Giây phút đó Trần Giản cảm giác con ngươi mình chắc chắn đã co rút lại.
“Tôi lên xem sao.” Cậu vừa nói vừa bước vội qua phía cầu thang.
“Sắp ăn cơm rồi, bảo bọn họ xuống dưới được rồi nhé.” Tôn Na Na nói.
“Vâng.” Trần Giản đáp.
Không biết Thiện Vũ đã dọn dẹp phòng ngủ chưa nữa.
Với cái tính “tôi thích chết, nhưng một khi tôi không chết thì cậu phải chết” của Thiện Vũ, thì cũng chưa chắc đâu.
Tủ đầu giường tủ đầu giường tủ đầu giường…
Có thể ông chủ thật sự sẽ không quan tâm, nhưng quản lý thì vẫn phải để ý.
Trần Giản chết chứ Thiện Vũ không chết đâu!
Trần Giản phi lên tầng bốn nhanh như gió, cứ mỗi tầng cậu đều sẽ dỏng tai lên nghe ngóng động tĩnh mà không nghe được gì, cho đến khi chạy tới cầu thang tầng bốn mới chợt nghe thấy tiếng giáo sư Thiện: “Sân thượng này là phòng kính đón nắng à…”
Trần Giản đột ngột phanh gấp, dựa vào bức tường cạnh lối cầu thang, nghe tiếng trò chuyện bên kia.
“Rất hữu ích mùa lạnh, khách thích tắm nắng ở đây.” Giọng Thiện Vũ nhỏ dần, nghe có vẻ đã đi vào khu vực sân thượng.
Một lát sau, tiếng mọi người cũng vào theo.
Trần Giản bình tĩnh bước nốt bậc thang cuối cùng với vẻ thật thong thả, ngó nghiêng phía bên kia, không còn ai cả, vào trong hết rồi.
Sau đó mới vắt chân chạy thẳng một mạch vào văn phòng của Thiện Vũ.
Cửa văn phòng vẫn khép hờ như thường lệ.
Cậu đẩy cửa đi vào, lao thẳng tới phòng ngủ thậm chí còn chưa đóng cửa.
Liếc mắt nhìn qua tủ đầu giường đầu tiên, biết ngay mà!
Mọi thứ đều vẫn y nguyên như cũ.
Cậu kéo ngăn tủ đầu giường, gạt phắt thứ đồ bên trên vào trong ngăn kéo.
Rồi thở phào nhẹ nhõm.
Lúc ra khỏi phòng ngủ cậu tiện tay đóng cửa lại.
Ngay khi định ra khỏi văn phòng, cậu nghe thấy tiếng nói chuyện truyền đến từ hành lang.
Sân thượng ngắm cảnh kia nhỏ vậy sao?
Không đủ cho mấy người đi nổi hai phút?
Sao vừa mới vào dạo được một vòng đã lại ra rồi?
Giờ đi ra ngoài là vừa khéo đụng mặt, cũng hơi ngượng ngùng.
Không dưng tự nhiên quản lý chạy vào văn phòng của ông chủ làm gì?
Quan trọng là ông chủ không có ở đây.
Trốn đi không? Cả văn phòng cũng chỉ có ngần ấy chỗ, thật sự không giấu được một người to đùng như vậy.
Giả vờ cho Anh Hai ăn?
Trần Giản vội vàng đi tới trước chuồng Anh Hai, đang định lấy sâu gạo thì chợt khựng lại, đứng từ đây có thể nghe rõ tiếng ngoài hành lang, chẳng lẽ đã biết ông chủ sắp về rồi mà còn đứng đó cho ăn?
Giả quá.
Thế là sau hai giây hạ quyết định, cậu xoay người đi về phía cửa, thôi kệ mẹ nó đi.
Mọi người đều đang cười nói, cậu lén lút như trộm làm gì.
Xấu hổ thế làm gì.
Vừa bước hai bước tới cửa, cửa văn phòng bị đẩy ra, Thiện Vũ bước vào.
Trần Giản cứng người tại chỗ.
“Tìm tôi à?” Rõ ràng Thiện Vũ hơi bất ngờ, nhưng khi hỏi vẫn cực kỳ thản nhiên.
“Ừm.” Trần Giản đáp, nhìn thoáng qua sếp Lưu theo vào phía sau anh, “Bác Lưu, bác tham quan thấy thế nào ạ?”
“Tuyệt lắm.” Sếp Lưu mỉm cười, “Bình thường một mình cháu quản lý nhà nghỉ này hả? Thiện Vũ nhiều thứ không rành lắm, hỏi gì cũng không biết.”
“Bình thường ạ.” Trần Giản không chút do dự, “Khách hỏi đến ảnh cũng trả lời y chang vậy.”
Sếp Lưu cười liếc nhìn Thiện Vũ.
Khoan? Làm vậy không đúng rồi.
Không được bóc phốt như thế.
“Nhưng việc lớn đều đến tay anh ấy cả.” Trần Giản nói, “Lễ hội lửa trại, cả đợt sở văn hóa và du lịch thành phố xuống làm việc lần này thiếu anh ấy là hỏng hết, nếu gặp chuyện homestay khác đến làm phiền… à hợp tác mà chỉ có chúng cháu, chúng cháu cũng không làm gì được.”
Thiện Vũ cười cười.
“Cái này thì đúng.” Mẹ Lưu Ngộ gật đầu, “Độ tinh ranh với cái đầu óc này đúng là đúc từ mẹ nó mà ra.”
“Lại mua con thằn lằn à?” Sếp Lưu đi tới trước chuồng Anh Hai.
“Trần Giản tặng con.” Thiện Vũ nói.
“Trông giống cái con hồi trước phết.” Sếp Lưu khom lưng ngắm nghía, “Hơi nhỏ con hơn chút thôi.”
“Là cái con mà Tiểu Ngộ nuôi xong chết đó hả?” Mẹ Lưu Ngộ cũng đi qua xem, “Chà, thật tình, con này cũng dễ thương.”
“Hai cửa sổ này nhìn được hết toàn cảnh sân trước nhỉ?” Giáo sư Thiện đứng trước cửa sổ nhìn xuống dưới.
“Vâng, con thường xuyên đứng ở đây xem.” Thiện Vũ nói.
“Giống như chủ nhiệm lớp cấp ba của con ấy hả.” Giáo sư Thiện nói.
Thiện Vũ tặc lưỡi.
“Vậy anh cứ đưa các bác đi tham quan, tôi xuống trước đây.” Trần Giản nói với Thiện Vũ, “Cơm nước xong xuôi rồi, lát nữa xuống ăn nhé.”
“Xuống chung luôn đi.” Mẹ Lưu Ngộ nói, “Ngắm nghía cũng hòm hòm rồi, cứ đi loanh quanh trong văn phòng ông chủ cũng không hay.”
“Con trai mợ không chỉ đi loanh quanh đâu mà còn đòi ngủ luôn ở đây kìa.” Sếp Lưu nói.
“Kia là phòng ngủ hả?” Mẹ Lưu Ngộ chỉ vào cửa phòng ngủ.
“Vâng ạ.” Thiện Vũ đáp, nhìn thoáng qua phía bên kia rồi lại quay đầu liếc Trần Giản, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười rất nhạt.
Cười cái đéo gì, anh còn cười được!
Lúc xuống tầng Thiện Vũ không đi thang máy mà đi thang bộ cùng Trần Giản.
“Anh có biết trên tủ đầu giường của anh để cái gì không hả?” Trần Giản hỏi, đè giọng thật khẽ.
“Biết.” Thiện Vũ nói.
“Thế mà anh còn dẫn mọi người vào văn phòng?” Trần Giản nhìn anh.
“Bọn họ sẽ không vào đó đâu.” Thiện Vũ nói.
“Anh còn không thèm đóng cửa, cần gì phải đi vào, đứng ở cửa liếc mắt cái là thấy ngay!” Trần Giản nói.
“Tôi chưa đóng cửa á?” Thiện Vũ nghĩ ngợi, “Tôi nhớ tôi đóng rồi mà.”
“Chưa đóng!” Trần Giản gằn giọng kêu lên.
Thiện Vũ phì cười, ôm choàng bả vai cậu lắc lắc, “Ây da, tôi cứ tưởng cậu chỉ làm diễn viên quần chúng ghé qua thôi chứ, may mà có quản lý ở đây, thận trọng đến từng chân tơ kẽ tóc.”
“Không phải ton hót thế.” Trần Giản nói.
“Nay văn vẻ vậy?” Thiện Vũ cười nói.
Bữa trưa trôi qua khá nhẹ nhàng, cơm nước đơn giản, ăn sủi cảo, một bát nộm to với ít thịt bò kho.
Vì mọi người đều quen biết nhau, gia đình Thiện Vũ cũng không giữ kẽ, Hồ Bạn và Tôn Na Na chính là cứu tinh, một người nói nhiều một người gánh bầu không khí, cộng thêm Lưu Ngộ hay lảm nhảm và Tam Bính phải cố gắng bắt kịp vì Lưu Ngộ lảm nhảm quá nhiều…
Bữa trưa diễn ra tự nhiên và thoải mái.
Cơm nước xong mọi người đều về phòng, mẹ Lưu Ngộ có thói quen ngủ trưa, tuy đã quá giờ nhưng vẫn phải làm một giấc ngắn.
Giáo sư Thiện muốn đi câu cá, sếp Lưu muốn đi tham quan cùng, bố Lưu Ngộ thì lại muốn đi dạo quanh thôn với đầu bếp Trần, chỉ vì nghe đầu bếp Trần nhắc đến việc trong thôn có bán khá nhiều thổ sản núi rừng nên ông muốn đi mua.
“Nếu giáo sư Thiện đi câu thì tôi có nên đi cùng không?” Trần Giản hỏi.
“Cậu giúp ông ấy tìm chỗ câu cá đi.” Thiện Vũ nói, “Tôi là người hỏi đến cái gì cũng không biết mà.”
“Ừm.” Trần Giản gật đầu, ngẫm nghĩ rồi lại nhìn anh, “Anh đi không?”
“Hỏi thừa,” Thiện Vũ nói, “Tôi mà không đi chỉ sợ cậu chưa ra tới bờ sông đã ngất, bố tôi chỉ là thư sinh đến giày còn không tìm thấy, không khiêng nổi cậu đâu.”
Trần Giản cười: “Không đến mức đó đâu, giờ tôi đã quen rồi.”
“Thế thôi tôi không đi nữa.” Thiện Vũ nói.
“Đừng trêu.” Trần Giản nói, “Giờ tôi không đùa nổi đâu.”
Thiện Vũ cười không dứt.
Bố cậu chở bố Lưu Ngộ xuất phát vào thôn trên con xe máy của Trần Giản.
Thiện Vũ lái ô tô chở vợ chồng sếp Lưu tới bờ sông, muốn câu cá thì không thể đến đoạn bãi nướng được, phải lái men theo đê sông đến bìa rừng phía đầu kia của thôn.
Lúc gần đến nơi, điện thoại của Thiện Vũ đổ chuông.
Chó của Lục Vận tới rồi.
“Lát nữa tôi đi đón nó.” Thiện Vũ liếc nhìn Trần Giản bên ghế phụ, “Rồi sẽ lại qua đây.”
“Ừm.” Trần Giản bình tĩnh đáp, song vẫn cố vớt vát, “Anh có biết đường không? Không thì để tôi đi đón cho.”
“Biết.” Thiện Vũ đáp.
“Ừm.” Trần Giản gật đầu.
Đến nơi, mọi người xuống xe, để tiết kiệm thời gian đi nhanh về nhanh nên Thiện Vũ không xuống xe mà quay đầu lái đi luôn.
Trần Giản đeo túi dụng cụ câu cá của giáo sư Thiện lên vai.
“Để bác tự đeo.” Giáo sư Thiện nói.
“Không sao đâu ạ.” Trần Giản nói, “Đường này hơi khó đi.”
“Thi thoảng bác cũng hay đến bờ sông…” Giáo sư Thiện chưa nói hết câu đã vấp trúng một hòn đá, suýt trượt chân, phải cúi đầu nhìn, “Thôi được rồi, cảm ơn cháu.”
“Đến bìa rừng phía trước ạ,” Trần Giản nhịn cười, “Ở đó có một khúc cua nước xoáy, có cá, ông nội Đậu Đỏ hay câu ở đó, rảnh là ông lại ra cho cá ăn.”
“Phong cảnh ở đây đẹp thật.” Sếp Lưu nhìn xung qunah, “Tiểu Trần lớn lên ở đây à?”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu, “Cấp ba cháu mới lên thành phố học.”
“Mấy đứa nhỏ trong homestay cũng là người địa phương hết nhỉ?” Sếp Lưu hỏi.
“Ngoại trừ hai nhân viên nữ, còn lại đám Trần Nhị Hổ với Tam Bính đều là người trong thôn cháu.” Trần Giản cười.
“Mấy đứa không định ra ngoài làm việc sao?” Sếp Lưu lại hỏi.
Đến nơi, Trần Giản đặt túi đồ câu xuống đất, khiêng một tảng đá lớn ra sát mép sông cho giáo sư Thiện ngồi.
“Cháu thì… điều kiện không cho phép,” Trần Giản quay lại đứng cạnh sếp Lưu, “Còn mấy đứa kia… nếu không có Thiện Vũ, chắc bây giờ vẫn đang lêu lổng ở thị trấn thôi.”
“Vậy à.” Sếp Lưu gật gù suy tư.
“Bọn họ ai cũng phục Thiện Vũ, cũng chỉ có Thiện Vũ mới chịu cho họ cơ hội.” Trần Giản nói, “Không chỉ riêng mấy đứa chúng nó đâu, chủ mấy homestay bên trong cũng đều phục cả, mà không phải cùng một kiểu phục.”
“Là như nào?” Sếp Lưu cười hỏi.
“Đám Trần Nhị Hổ là bội phục.” Trần Giản nghĩ ngợi, “Mấy ông chủ kia là bị đánh cho phải phục.”
“Đánh?” Sếp Lưu nhướng mày.
“Không phải đánh nhau thật đâu.” Trần Giản vội nói, khua khoắng tay chân, “Là phép so sánh thôi ạ.”
Bọn Trần Nhị Hổ mới là ăn đánh thật.
“Hiểu rồi.” Sếp Lưu nở nụ cười, cảm thán, “Bác cũng không ngờ… Nó ở đây làm ăn ra trò phết.”
“Ra trò chứ ạ.” Trần Giản nói.
“Nó chưa đánh người bao giờ thật hả?” Sếp Lưu hỏi, “Không giống phong cách của nó lắm.”
Cái này có nói được không nhỉ?
Trần Giản liếc nhìn sếp Lưu, có vẻ sếp Lưu cũng chẳng ý kiến về việc Thiện Vũ đánh nhau cho lắm.
“Cũng…” Trần Giản hơi do dự, thận trọng nói, “có đánh.”
“Biết ngay mà.” Giáo sư Thiện ngồi trên tảng đá, vừa móc mồi vừa nói, “Với cái nết của nó, nếu đánh nhau mà làm người ta phục được thì sẽ không chọn nói nhiều làm gì đâu.”
“Tẩn cho một tận nhanh gọn hơn nhiều.” Sếp Lưu nói.
Có bênh con hơi quá đà không ạ… Là đánh nhau đấy! Vì đánh nhau mà còn từng vào đồn công an với bệnh viện không biết bao nhiêu lần đó sếp Lưu.
“Nhưng mà giờ không đánh nữa rồi.” Trần Giản nói.
“Việc nó cần làm bây giờ không còn giải quyết được bằng nắm đấm nữa.” Sếp Lưu cười, “Việc khác nhau thì phải xử lý bằng cách khác nhau thôi.”
“Vâng.” Trần Giản gật đầu.
“Đừng nói chuyện vội.” Giáo sư Thiện giơ bàn tay lên ra hiệu cho họ, “Anh cảm giác cá đang tới.”
“Giờ bọn em im thật thì nếu lát nữa không câu được cá, anh không còn cớ nào để đổ lỗi đâu.” Sếp Lưu nói.
“Trong thôn có một chủ quán bán cá.” Trần Giản nói, “Nếu không câu được con nào thì có thể đến chỗ ông ấy mua…”
“Gì?” Giáo sư Thiện quay đầu nhìn cậu.
“Sao cháu biết?” Sếp Lưu lập tức phì cười, “Thiện Vũ nói với cháu à?”
“Không, sao ạ?” Trần Giản ngơ ngác, “Ý cháu là nếu hai bác muốn ăn cá thì có thể đến đó mua.”
“Đi đi đi.” Sếp Lưu vỗ cánh tay cậu, “Chúng ta tránh đi chút, ông ấy mua cá là phải lén lút giấu giếm đấy.”
Trần Giản đi theo sếp Lưu tới chừng 20 mét mới sực hiểu ra: “À!”
“Hiểu rồi chứ gì?” Sếp Lưu nói.
“…Hiểu rồi ạ.” Trần Giản nở nụ cười, “Chỗ này chắc sẽ câu được thôi, đến cháu còn câu được ở đó nữa, mà cháu mới từng câu đúng một lần…”
“Câu này cũng không được để ông ấy nghe thấy đâu.” Sếp Lưu cười xua tay.
Hai người đi dọc theo đê sông rẽ vào một đoạn đường nhỏ, sếp Lưu không nói gì, Trần Giản nhất thời cũng chưa tìm được chủ đề.
Cậu vốn ít nói, tìm chủ đề nói chuyện rất vất vả, ở cạnh người không thân hầu như cậu đều luôn im lặng, vừa nãy trò chuyện được vài câu với sếp Lưu cũng là do bà mở lời trước.
Giờ sếp Lưu không nói, cậu cũng tịt luôn.
“Tiểu Trần.” Cuối cùng sếp Lưu cũng mở lời, “Bác nên cảm ơn cháu mới phải.”
Câu này thì lại không biết phải trả lời ra sao.
“Dạ?” Cậu đáp.
Sếp Lưu quay đầu nhìn cậu, không nói gì, chỉ cười cười.
Thu Hanh - Vu Triết
