Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Chương 75
Đêm nay ngủ cũng không ngon, Vân Lục giật mình tỉnh giấc liên tục. Hơn 1h sáng, Vân Lục lại tỉnh, cô nhẹ nhàng ngồi dậy từ trong lòng Giang Úc, tuy đã rất cẩn thận nhưng cuối cùng vẫn làm hắn tỉnh giấc. Giang Úc mở mắt, đôi mắt u ám tĩnh lặng, giống như chưa hề ngủ say.
Vân Lục nhẹ nhàng vuốt tóc hắn rồi dịu dàng hỏi: "Em làm anh tỉnh giấc sao?"
"Không." Giọng Giang Úc rất trầm, hắn nắm lấy bàn tay của Vân Lục nhẹ nhàng x** n*n, vài giây sau lại quay người bật đèn đầu giường rồi nhìn một vòng quanh phòng, là khung cảnh quen thuộc.
Giang Úc giơ cánh tay rắn chắc hữu lực ôm eo Vân Lục rồi nhấc cô ngồi lên đùi hắn.
Vân Lục sửng sốt, ngoan ngoãn ôm cổ hắn: "Giang Úc?"
"Ừm." Giang Úc đột nhiên lại kiệm lời như vậy, Vân Lục nghiêng đầu nhìn hắn, đôi mắt hẹp dài đó cũng nhìn lại cô. Hai người kề sát nhau, hơi thở đan xen ấm áp.
Vân Lục cong môi, véo véo má Giang Úc: "Sao thế? Anh chưa tỉnh ngủ hả?" Bình thường nếu Giang Úc tỉnh dậy sẽ nhào qua hôn cô, hoặc là ôm cô náo loạn một trận. Đêm nay hắn hơi trầm mặc, Giang Úc nhấc tay giữ cổ Vân Lục rồi ngửa đầu hôn cô.
Đôi môi này mềm mại như bông, Vân Lục cũng ngoan ngoãn nhắm mắt đáp lại nụ hôn của hắn. Giang Úc không nhắm mắt, đôi mắt hẹp dài u tối cất giấu muôn đợt sóng ngầm chăm chú nhìn cô gái ngay trước mắt. Nhìn lông mi cô khẽ lay động, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, và cả cơ thể ấm áp với làn da mềm mại đang rúc vào trong ngực hắn.
Đây...
Thật sự là Vân Lục của hắn...
Môi lưỡi quấn quýt, nụ hôn ôn nhu bỗng chốc lại biến thành cuồng nhiệt mà mãnh liệt, Giang Úc giống như phát điên c*n m*t môi cô, đầu lưỡi cuốn lấy lưỡi cô. Vân Lục còn không kịp thở.
Váy ngủ cứ thế bị hắn xé toạc ra, q**n l*t bị vén sang một bên. Vẫn tư thế này, Giang Úc dùng sức đâm thẳng vào trong, kết hợp làm một với Vân Lục.
Giang Úc làm rất hung dữ.
Vừa điên cuồng vừa thô lỗ.
Hắn không giống mọi khi.
Vân Lục ôm chặt lấy bờ vai của Giang Úc để giữ thăng bằng, cô vùi đầu vào cổ hắn rồi bật khóc.
"Anh nhẹ một chút... Anh làm sao vậy?"
Vân Lục nức nở cầu xin, cô không phản kháng, cũng không giãy giụa, ngoan ngoãn để mặc cho hắn điên cuồng ra sức, cả cơ thể Vân Lục nóng bừng, run rẩy theo từng đợt cao trào mà Giang Úc mang đến.
Giang Úc xoay người đặt Vân Lục nằm xuống giường rồi lập tức áp người đè lên cô, Vân Lục gập chân lại, hé mắt nhìn Giang Úc, đôi mắt của hắn mang theo d*c v*ng rất đậm, u ám thâm trầm.
Vân Lục cắn mu bàn tay giấu đi tiếng nức nở, một tay túm chặt lấy chiếc gối đầu bên dưới, Giang Úc kéo tay cô ra rồi nhét ngón tay của mình vào trong miệng cô, đôi mắt hắn rất trầm tĩnh cũng rất điên cuồng.
Hắn không giống mọi khi.
Từ sau khi sinh bé con, cơ thể của Vân Lục không tốt lắm, hai người từ đó không còn l*m t*nh điên cuồng nữa, mỗi lần Giang Úc đều rất nhẹ nhàng, cũng rất để ý tới cảm nhận của cô, sợ cô đau, sợ cô không thoải mái. Thi thoảng cũng có lần Giang Úc không kiềm chế nổi nhưng cũng sẽ không đến mức mất kiểm soát như thế này, cũng không có chuyện cứ im lặng không nói một lời như đêm nay.
Vân Lục khẽ cắn cắn ngón tay Giang Úc, hai tay ôm mặt hắn.
"Ông xã...."
"Ừm.." Con ngươi của Giang Úc bỗng nhiên co lại, hắn vùi đầu vào cổ Vân Lục vừa m*t vừa l**m, động tác dưới thân cũng không ngừng lại.
Vân Lục ngửa cổ, vòng tay ôm cổ hắn, đột nhiên cô cảm thấy có một dòng chất lỏng ướt át nóng hổi trượt trên cần cổ của cô.
Vân Lục sửng sốt.
Chưa kịp suy nghĩ thì cơn cao trào làm đầu óc Vân Lục trống rỗng. Giang Úc hôn cô, nụ hôn nóng bỏng mà cuồng nhiệt như lửa. Cả người Vân Lục mềm nhũn vô lực, để mặc hắn bế cô vào phòng tắm.
Vân Lục duỗi tay sờ sờ lên cổ, nơi đó có vài vệt nước đọng lại. Vân Lục có cảm giác đó là nước mắt. Giang Úc đặt cô vào trong bồn tắm rồi ngồi ở thành bồn lau người cho cô.
Vân Lục ngửa đầu nhìn Giang Úc, nhưng khuôn mặt hắn vẫn nặng nề như vậy, một câu cũng không nói.
Sao đột nhiên lại kiệm lời như vậy?
Hơn nữa, khuôn mặt hắn tuy lạnh lùng nhưng lại mang theo sự cô đơn tĩnh mịch. Vân Lục hơi hoảng sợ, cô hỏi: "Gần đây công việc của anh có vấn đề gì sao?"
"Không."
"Vậy vừa rồi anh gặp ác mộng à?"
"Không."
Giang Úc trả lời cụt ngủn như vậy. Vân Lục thở dài, trong đầu tua lại một lượt các sự việc xảy ra trong ngày hôm nay. Hình như không có chuyện gì cả mà? Vân Lục há miệng đang muốn nói chuyện thì Giang Úc đã kéo cô đứng dậy, lấy khăn lông lau người cho cô. Cơ thể tr*n tr**ng bị hắn sờ tới sờ lui, Vân Lục vội vàng giành lấy chiếc khăn: "Để em tự lau."
Giang Úc không nói gì, cũng không đáp ứng yêu cầu của cô, sau khi lau xong, hắn lấy khăn tắm bọc kín người Vân Lục lại rồi bế cô ra khỏi bồn tắm.
Vân Lục bất đắc dĩ, vòng tay ôm cổ hắn.
"Điềm Điềm ngủ rồi sao?" Giang Úc đột nhiên lên tiếng hỏi. Vân Lục trợn mắt nhìn hắn. "Giờ này không ngủ thì làm gì?"
Mấy giờ rồi mà còn hỏi câu đấy?
Cái đồ nô lệ của con gái.
Giang Úc cúi đầu nhìn Vân Lục một cái: "Em bế con lên đây đi, anh muốn nhìn con bé một cái."
"Con đang ngủ mà."
"Anh biết, đừng gọi con dậy là được."
Vân Lục: "......"
Vân Lục vừa thay một bộ đồ ngủ khác vừa nói: "Trẻ con dễ tỉnh, lúc nào con tỉnh thì anh cho con uống sữa nhé?"
Giang Úc mặc áo tắm dài lên rồi thắt dây cẩn thận, khẽ 'ừ' một tiếng. Quả nhiên là đồ nô lệ, Vân Lục trợn mắt trừng Giang Úc một cái, 3h sáng rồi còn kiếm chuyện.
Vân Lục bước xuống lầu. Điềm Điềm ngủ với Dì Liễu, một đêm sẽ dậy uống sữa 2,3 lần. Lúc trước Vân Lục muốn tự chăm bé con, nhưng thân thể thực sự không cho phép. Hơn nữa Dì Liễu đã quen chăm sóc Điềm Điềm, nên quyết định cho bé con ngủ cùng với Dì Liễu.
Dì Liễu cũng chuyển sang một căn phòng lớn hơn, Vân Lục cẩn thận mở cửa ra, Dì Liễu vừa nghe thấy tiếng động liền tỉnh lại, thấy Vân Lục đang đứng thập thò trước cửa thì hơi ngạc nhiên.
Vân Lục mỉm cười, tiến lên thấp giọng nói: "Giang Úc đột nhiên muốn nhìn con bé."
Dì Liễu ngơ ngác, nhưng cũng không ngăn cản, nhỏ giọng lên tiếng: "Con bé mới uống sữa được một lúc, chắc khoảng 7h sẽ ăn tiếp."
Giường trong phòng Vân Lục rất rộng, 3 người cùng nhau ngủ cũng không thành vấn đề. Vân Lục gật đầu, khom lưng bế con gái lên. Sau đó bảo Dì Liễu ngủ tiếp rồi mới xoay người đi ra ngoài. Giang Úc đứng cách đó không xa đang hút thuốc. Vân Lục nhìn thấy liền nhíu mày.
Giang Úc lúc này mới sực tỉnh nhận ra, vội vàng dập tắt điếu thuốc, rồi nhấc tay phẩy phẩy cho khói thuốc bay đi bớt. Đôi mắt hắn dừng lại ở bé con Vân Lục đang bế trên tay. Trong đôi mắt như có sóng cuộn trào, cảm xúc rất phức tạp.
Vân Lục không hiểu, chần chừ đi tới trước mặt hắn. Cô đang định lên tiếng thì Giang Úc đã nói: "Anh đi thay quần áo!" Nói xong liền xoay người đi vào phòng thay đồ, một lát sau hắn mặc áo thun đen và quần dài màu xám bước ra, duỗi tay bế Điềm Điềm đang ngủ say trong lòng Vân Lục đi.
Khuôn mặt Giang Điềm Điềm nhỏ nhắn hồng hồng, nghiêng đầu khẽ hô hấp. Giang Úc tham lam nhìn bé con chăm chú, giống như chưa từng được nhìn.
Vân Lục mông lung mờ mịt, cô không hiểu nổi Giang Úc đêm nay bị làm sao. Vân Lục túm lấy tay áo Giang Úc, hắn ngước lên nhìn cô rồi khom lưng hôn cô một cái, vô cùng triền miên, nụ hôn giống hệt như lúc Vân Lục được đẩy ra khỏi phòng sinh. Vân Lục vừa mới nghĩ như vậy, Giang Úc đã lên tiếng: "Bà xã, em vất vả rồi.."
Vân Lục trợn mắt.
Đến cả câu nói cũng giống luôn. Vân Lục chớp chớp mắt
"Ông xã..."
"Ừm..."
"Anh làm sao vậy?"
"Không sao cả!"
Giang Úc lại hôn Vân Lục thêm một cái rồi một tay ôm con gái, một tay nắm tay cô đi vào trong phòng.
Hắn đặt con gái vào giường rồi xoay người lại ôm eo Vân Lục kéo vào trong ngực hắn. Vân Lục cùng vòng tay ôm eo Giang Úc, rúc mặt vào trong lòng hắn.
Giang Úc chăm chú nhìn con gái, vòng tay ôm siết Vân Lục, đôi mắt lại đỏ hoe, khoé mắt ướt át.
"Ông xã, ngủ thôi?" Vân Lục thấy hơi mệt, cô cọ đầu vào ngực hắn, trên người Giang Úc có mùi thuốc lá nhàn nhạt xen lẫn với mùi sữa tắm, đó là mùi hương quen thuộc cô đã ngửi suốt mấy năm nay, cũng là mùi hương khiến lòng cô yên bình trở lại.
"Ừm!"
Hai người nằm cạnh nhau, Điềm Điềm ngủ ngon lành bên trong. Vân Lục nằm thẳng trên giường, nhưng ánh mắt của Giang Úc vẫn cứ nhìn chằm chằm sang đây, cô đột nhiên xoay nghiêng người, gối đầu lên tay nhìn lại hắn.
Dù bị bắt gặp nhìn lén Vân Lục, nhưng sắc mặt Giang Úc cũng không có gì biến hoá, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm như muốn hút Vân Lục vào trong đó.
Giang Úc mặc áo ngủ rộng rãi, vì nằm nghiêng mà lộ ra cả xương quai xanh và một chút ngực, Vân Lục bị Giang Úc nhìn đến thẹn thùng.
"Ngủ đi!"
"Ừm, em ngủ trước đi!" Giang Úc nhấc tay vén tóc Vân Lục ra rồi nhìn vào đôi mắt cô. Vân Lục mím môi: "Anh cứ nhìn em chằm chằm như vậy thì em ngủ thế nào được?"
Người đàn ông không trả lời, chỉ tiếp tục v**t v* mái tóc cô. Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên lên tiếng
"Vân Lục, anh yêu em."
Vân Lục sửng sốt.
Giang Úc xoa xoa môi cô, Vân Lục đỏ mặt, hé miệng nói: "Em cũng yêu anh."
Giang Úc mỉm cười nhẹ nhàng làm nhu hoà ngũ quan sắc bén của hắn.
Vân Lục cầm tay hắn nắn n*n b*p bóp. Dần dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Giấc ngủ này ngủ thẳng tới sáng, không mộng mị, không mơ thấy những hình ảnh của kiếp trước. Cũng không mơ thấy cảnh tượng Giang Úc tới tìm cô sau khi cô chết nữa.
Vân Lục rốt cuộc cũng ngủ ngon.
Nắng sớm chiếu vào phòng, Vân Lục mơ mơ màng màng mở mắt ra thấy Giang Úc đang ngồi ở mép giường cho con gái uống sữa.
Điềm Điềm gần đây mọc răng nên rất lười ăn, sữa cũng lười uống, vừa bú vừa rầm rì khó chịu. Vân Lục ngồi dậy ôm eo Giang Úc từ phía sau.
"Chào buổi sáng, ông xã!
Chào buổi sáng nha, Điềm Điềm!"
"Chào!" Giang Úc rất kiệm lời, hắn nghiêng đầu qua hôn Vân Lục một cái. Ánh mắt sắc bén, đôi mắt bá đạo, Vân Lục sửng sốt, sao lại không giống tối qua rồi, nhưng ngẫm lại thì vẫn có điểm giống. Vẫn là con người kiêu ngạo đó.
Điềm Điềm lại r*n r* ỉ ôi hai tiếng, Giang Úc quay đầu lại nhìn con gái rồi khẽ vỗ vào mông cô nhóc một cái.
"Uống đi!" Ngữ khí chuẩn là ông bố trẻ kiêu ngạo lại bá đạo.
Vân Lục bật cười, nhìn con gái một cái rồi bước xuống giường đi thay quần áo. Cô đứng ở trước tủ quần áo, dây đai áo ngủ lỏng lẻo, vạt áo trượt xuống để lộ một bên bả vai ra ngoài.
Giang Úc ngẩng đầu, ánh mắt u ám nhìn vào sau lưng Vân Lục. Đôi mắt vẫn thâm tình, cuồn cuộn sóng trào như đêm hôm qua.
Vân Lục thay quần áo xong thì Giang Úc cũng cho con gái uống sữa xong. Con bé bắt đầu bi bô muốn nói, cứ liên mồm ba ba, nha nha nha nha. Vân Lục tiến lên bế cô nhóc để Giang Úc đi rửa mặt thay đồ.
Dì Liễu đã chờ sẵn ở cửa để đón Điềm Điềm, thấy con bé đã ăn no, khuôn mặt thỏa mãn cười khoái chí liền yên tâm.
Vân Lục xuống lầu cùng Dì Liễu, còn chưa đi xuống tới nơi đã thấy Giang Mạn Mạn thập thò tiến vào, trông như đang chuẩn bị đi ăn trộm.
Cô bé vừa thấy chỉ có mỗi Vân Lục và Dì Liễu xuống liền thở phào nhẹ nhõm. Đặt mấy túi quà lên bàn rồi ôm Vân Lục than thở: "Đây đều là quà Lâm Dương đưa tới đó, chị dâu, chị nói với anh trai có được không?"
Vân Lục nhìn mấy túi quà, rồi liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quả nhiên.
Ngoài sân có một chàng thanh niên đứng dựa vào đầu xe, biểu cảm hơi kiêu căng.
Đây là đã mềm mỏng hơn một chút rồi sao? Lúc trước còn chẳng dám đi vào trong tiểu khu, bây giờ lại trực tiếp phóng tới tận cửa? Nhưng mà.... còn Giang Úc? Vân Lục còn chưa suy nghĩ xong, Giang Mạn Mạn đã lắc lắc cánh tay cô hỏi: "Chị dâu, gần đây anh trai em thay đổi thái độ rồi sao?"
"Không đâu, chị vẫn đang phải làm công tác tư tưởng." Vân Lục nhỏ giọng trả lời. Giang Mạn Mạn nghe xong liền bĩu môi: "Sao anh ấy lại không đồng ý chứ? Em muốn dọn ra ngoài ở riêng..."
"Chính vì thế nên em càng nên về nhà.."
Em càng trốn thì anh trai em lại càng không đồng ý đâu...
"Em không muốn, em muốn ở bên cạnh Lâm Dương..." Giang Mạn Mạn bĩu môi, tuy rằng trông rất phiền não nhưng sắc mặt hồng nhuận, chứng tỏ trốn nhà đi với bạn trai vẫn được chăm sóc rất tốt.
Vân Lục cùng không biết nên nói gì nữa.
"Hay là, em bảo cậu ấy vào đây đi?" Vân Lục suy nghĩ rồi nói.
"Hả? Em...."
Giang Mạn Mạn còn chưa nói xong, con ngươi đã co rụt lại. Vân Lục nhìn theo ánh mắt của cô nhóc thì phát hiện Giang Úc đang lững thững đi xuống cầu thang, hắn vừa chỉnh lại tay áo, vừa nhìn cô và Giang Mạn Mạn. Sau đó liếc mắt ra ngoài cửa nhìn Lâm Dương, sắc mặt vậy mà lại không hề mất kiên nhẫn, giọng nói thì vẫn lạnh nhạt:
"Bảo cậu ta vào đây.
Anh không phản đối hai đứa ở bên nhau."
Phòng khách đột nhiên yên tĩnh đến đáng sợ, không ai dám tin vào những gì vừa nghe thấy. Người mấy hôm trước còn phản đối quyết liệt đâu rồi? Người mấy hôm trước vừa tuyên bố nếu Giang Mạn Mạn dám gả cho Lâm Dương thì sẽ đánh gãy chân cô nhóc đâu rồi?
Mẹ kiếp!
Mẹ kiếp!
Vân Lục véo má Giang Mạn Mạn: "Đi, gọi cậu ấy vào đây nhanh lên!"
"Wow, wow, anh à, anh quá tuyệt vời, a a a..." Giang Mạn Mạn vừa hét vừa chạy ra sân, trực tiếp nhào thẳng vào lòng chàng thanh niên đang đứng ngoài sân. Khuôn mặt khó chịu của cậu ta sau khi thấy Giang Mạn Mạn chạy ra liền thay đổi ngay lập tức. Giang Mạn Mạn vui vẻ lên tiếng: "Lâm Dương, anh trai em không phản đối chuyện của chúng ta nữa rồi, anh trai em cuối cùng cũng đồng ý rồi, trời ơi..!!!"
Mọi người trong nhà thấy Giang Mạn Mạn vui vẻ hưng phấn như vậy liền không nhịn được mà bật cười. Vân Lục quay đầu nhìn Giang Úc rồi cong môi cười: "Ông xã, anh giỏi quá!"
Người đàn ông đứng ở trên bậc thang cũng mỉm cười nhìn Vân Lục.
Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Đánh giá:
Truyện Thiên Kim Thật Không Dễ Chọc
Story
Chương 75
10.0/10 từ 22 lượt.
